Bìa [NP – MTTH] – Chương 30: Tâm Ý
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 30: Tâm Ý

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2082 từ · 9 phút đọc

Tâm Ý

Đêm ấy, cả Ngôn phủ đều không được một khắc bình yên. Mãi đến tận canh khuya, lão đại phu đã qua tuổi hoa giáp mới xử lý thỏa đáng vết thương cho Ngôn Hồn.

Ngôn Quốc công sau khi uống liền ba bát canh giải rượu thì thần trí đã tỉnh táo lại. Ngôn Hồn vẫn đang hôn mê, nhưng đại phu nói hắn chỉ là mất máu quá nhiều và kinh sợ quá độ, tính mạng không có gì đáng ngại.

Mạnh thị túc trực bên giường, vừa vuốt ve bàn tay quấn đầy băng trắng của con trai vừa sụt sùi lau nước mắt. Ngôn Uyển thấy mẹ và ca ca thê thảm như vậy, trong lòng uất hận không thôi. Nhìn sang kẻ chủ mưu vẫn đang ngồi cạnh Ngôn Sâm với vẻ mặt đau khổ, yếu ớt, Ngôn Uyển lập tức chỉ tay vào mặt Ngôn Thanh Li mà chất vấn:

“Tam muội muội, Nhị ca ta đang yên đang lành sao lại xuất hiện ở viện của ngươi? Có phải ngươi đã dụ dỗ huynh ấy qua đó không? Ngươi đã làm gì huynh ấy?”

Ngôn Thanh Li cười khổ một tiếng. Nàng vừa uống xong một bát canh gừng, đôi môi lúc này đã có chút sắc hồng: “Trưởng tỷ, Thanh Li chỉ là một nữ tử yếu đuối, có thể làm gì được Nhị ca? Chẳng qua ta phái Ngọc Trúc sang chỗ Nhị ca xin bầu rượu để làm ấm người, còn việc tại sao huynh ấy lại đi theo qua đây, tỷ nên đợi huynh ấy tỉnh lại mà hỏi thì hơn.”

Ngọc Trúc vội vàng giải thích: “Bẩm Đại tiểu thư, Tam tiểu thư bị nhiễm phong hàn, nô tỳ từng sang chỗ phu nhân xin thuốc nhưng không được gặp, bèn ra nhà bếp tìm rượu để lau mình cho tiểu thư. Bà bà ở bếp nói rượu đều đã chuyển sang chỗ Nhị thiếu gia, nên nô tỳ mới mạo muội sang đó. Nhị thiếu gia nghe tin tiểu thư bệnh, khăng khăng đòi sang thăm, sau đó thì… thì…”

Ngọc Trúc không thể thốt ra những lời dơ bẩn đó, chỉ có thể cúi đầu trước Ngôn Uyển: “Lời nô tỳ nói câu câu là thật, hạ nhân trong viện Nhị phu nhân, Nhị thiếu gia và cả bà bà ở bếp đều biết rõ, chỉ cần hỏi là ra ngay.”

Ngôn Uyển không ngờ tỳ nữ này lại lanh lợi như vậy, bị chặn họng đến mức không nói được gì, liền giận dữ chỉ vào mặt Ngọc Trúc mà mắng: “Ai cho phép ngươi tự tiện lên tiếng? Thật không có quy củ! Người đâu, vả miệng nó cho ta!”

“Ai dám?” Ngôn Sâm chỉ khẽ nâng mí mắt, cái uy áp của một vị tướng quân lập tức khiến hai nô tỳ định tiến lên phải khiếp sợ lùi lại.

“Huynh trưởng?” Ngôn Uyển không tin nổi nhìn Ngôn Sâm, ánh mắt đầy vẻ trách móc vì sao hắn lại che chở người ngoài.

Ngôn Sâm nhàn nhạt liếc nhìn nàng ta, giọng nói không nặng không nhẹ: “Hành vi của Ngôn Hồn là do bản tướng quân tận mắt chứng kiến. Ngươi là đang nghi ngờ đôi mắt của ta, hay cho rằng cách ta xử trí hắn không thỏa đáng? Nếu vậy, cứ đưa Ngôn Hồn đến phủ Kinh Triệu Doãn, để Phủ doãn đại nhân xét xử cho công minh đi.”

Hai chữ “Bản tướng quân” thốt ra, Ngôn Sâm đã hoàn toàn dùng thân phận quan triều đình để giải quyết việc công, khiến Ngôn Uyển tức đến mức nghẹn họng.

Mạnh thị biết không thể đắc tội Ngôn Sâm, liền quay sang khóc lóc với Ngôn Thanh Li: “Thanh Li à, dù có thế nào thì Nhị ca con cũng là do uống rượu nên thần trí không tỉnh táo. Có lẽ nó chỉ nhầm con với đám cơ thiếp trong viện, cũng chưa thực sự gây ra đại họa gì. Sao con không báo cho ta một tiếng trước, mà lại để Đại ca con qua đó, chưa phân rõ trắng đen đã chặt mất ba ngón tay của Nhị ca con?”

Ngôn Thanh Li cười lạnh trong lòng. Trong mắt Mạnh thị, việc con trai bà ta định xâm hại thứ muội chỉ là “chuyện nhỏ”? Nàng khẽ thở dài: “Mẹ, ngay khi Nhị ca tới, Ngọc Trúc đã lập tức đi tìm người. Ngọc Trúc sợ ảnh hưởng đến thanh danh của Nhị ca nên không dám tiết lộ với ai, chỉ muốn đích thân báo cho người. Nhưng lúc đó người bận chăm sóc cha, đâu có rảnh để gặp nàng ấy?”

Mạnh thị nghẹn lời. Bà ta nhớ lại đúng là tỳ nữ của Ngôn Thanh Li có đến hai lần, nhưng bà ta cứ ngỡ vẫn là chuyện xin thuốc nên mới xua đuổi, ai ngờ lại xảy ra chuyện tày đình này.

Mạnh thị cảm thấy Ngôn Thanh Li chắc chắn là cố ý: “Ngươi rõ ràng chính là…”

“Được rồi!” Ngôn Quốc công cuối cùng cũng lên tiếng. Ông nhìn sắc mặt khó coi của Ngôn Sâm, lại nhìn trắc thất đang khóc lóc, cuối cùng vẫn chọn đứng về phía đứa con trai mang lại vinh quang cho gia tộc: “Chuyện này là do Hồn nhi có lỗi trước. Huynh trưởng như cha, Sâm nhi đã thay ta giáo huấn nó, chuyện này cứ thế khép lại đi!”

“Lão gia!”

“Cha!”

Mạnh thị và Ngôn Uyển đều bàng hoàng. Năm xưa Ngôn Hồn chơi chết hai mạng người Ngôn Sâm cũng chỉ chặt hai ngón tay, nay mới chỉ đụng vào Ngôn Thanh Li một chút mà đã chặt tận ba ngón!

Ngôn Quốc công nghe khóc nhóc cả đêm đã sớm phiền lòng, đập bàn quát lớn: “Việc xấu trong nhà không được truyền ra ngoài! Chẳng lẽ các người thật sự muốn đưa Hồn nhi lên quan phủ sao?”

Nói đoạn, ông quay sang Ngôn Thanh Li: “Li nhi, đều là người một nhà, cha biết con chịu uất ức. Nhưng Nhị ca con cũng không cố ý, nay nó cũng đã trả giá đắt, con đừng chấp nhặt nữa. Cứ chọn lấy một gian viện thật đẹp, rồi vào kho chọn vài món đồ yêu thích, ngày mai phụ thân sẽ làm lễ nhập gia phả cho con.”

Ngôn Thanh Li lúc này đến cười lạnh cũng chẳng buồn cười nữa. Nếu là một tiểu thư khuê các bình thường bị khinh nhục như thế mà người cha chỉ dùng vài thứ đồ vật lạnh lẽo để dỗ dành, chắc đã treo cổ tự tử từ lâu. Nàng đứng dậy hành lễ: “Hết thảy đều nghe theo cha.”

Mạnh thị nhìn chằm chằm gương mặt thanh tú vô hại của Ngôn Thanh Li mà nghiến răng nghiến lợi. Con ranh này không chỉ tự minh oan cho mình, mà còn khiến Ngôn Sâm đứng ra bảo vệ! Nếu không có Ngôn Sâm che chắn, bà ta nhất định phải khiến nó sống không bằng chết.

Trong lòng Mạnh thị luôn cảm thấy mọi chuyện quá đỗi trùng hợp. Cứ như thể Ngôn Thanh Li đã tính toán chính xác từng bước một, đào sẵn cái hố rồi chờ bọn họ nhảy vào.

Nhưng sao có thể chứ? Nó chỉ mới mười tám tuổi, lại vừa chân ướt chân ráo tới Kinh thành, sao có thể mưu sâu kế hiểm đến vậy? Sao nó biết hôm nay lão gia có tiệc? Sao chắc chắn Ngôn Hồn sẽ tới viện của nó? Và quan trọng nhất, sao nó đoán được tâm tư của bà ta rằng sẽ xua đuổi con tỳ nữ kia?

Nếu đây không phải trùng hợp, thì tâm cơ của con tiện tì này thực sự quá đáng sợ, bà ta đã quá coi thường nó rồi.

Ngôn Thanh Li rủ mắt, hàng mi dài che giấu sự khinh miệt. Sau chuyện này, Mạnh thị và anh em Ngôn Uyển chắc chắn sẽ ghi hận nàng, nhưng thế thì đã sao? Mục đích của nàng đã đạt được, nàng đã có được sự thương xót và xác định được tình ý của Ngôn Sâm dành cho mình còn sâu đậm hơn nàng tưởng. Thế là đủ.

Chỉ cần Ngôn Sâm còn chống lưng cho nàng, thì Mạnh thị và đám tôm cá thối kia vĩnh viễn không thể làm nên sóng gió gì.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Ngọc Trúc hầu hạ Ngôn Thanh Li rửa mặt xong thì đã quá canh ba. Hôm nay nàng phải uống một viên đan dược để giả bệnh, loại dược này khiến cơ thể mệt mỏi, cộng thêm vụ hỗn loạn với Ngôn Hồn nên nàng đã thực sự thấm mệt.

Vừa chuẩn bị thổi tắt đèn đi ngủ, nàng bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Ngọc Trúc?”

Lát sau, một giọng nói trầm thấp, thanh lãnh vang lên: “Là ta.”

Ngôn Sâm?

Ngôn Thanh Li mỉm cười, nàng khẽ nới lỏng chiếc áo choàng khoác ngoài rồi ra mở cửa. Dưới ánh trăng, dung nhan tuấn lãng của Ngôn Sâm thoáng ngẩn ngơ khi nhìn thấy nàng, ngay sau đó hắn lập tức quay mặt đi, giọng nói bỗng trở nên lạnh lùng: “Sao nàng lại ăn mặc như thế này ra mở cửa?”

Ngôn Thanh Li cúi đầu nhìn chiếc yếm màu thủy lam ẩn hiện dưới lớp áo choàng, nhỏ giọng lầm bầm: “Sợ cái gì? Chẳng lẽ huynh chưa thấy qua sao?”

Gân xanh trên trán Ngôn Sâm nảy lên bần bật. Hắn không nhìn nàng nữa, giơ gói đồ trên tay ra: “Tự mình mở ra xem có phải là những dược liệu nàng cần không.”

Nụ cười trên môi Ngôn Thanh Li càng đậm hơn. Lão đại phu lúc nãy không mang đủ dược liệu, bảo là mai mới đưa tới, không ngờ Ngôn Sâm lại đích thân đi gom về cho nàng ngay trong đêm…

“Đúng là những thứ này rồi, làm phiền huynh trưởng quá.” Ngôn Thanh Li nhận lấy gói thuốc.

Hai chữ “Huynh trưởng” khiến lồng ngực Ngôn Sâm nhói lên một cái, nhưng mặt hắn vẫn lạnh băng: “Nếu đã vậy, Tam muội nghỉ ngơi sớm đi.” Nói xong hắn định quay người bỏ đi.

Ngôn Thanh Li đâu dễ gì bỏ qua cơ hội này? Nàng lập tức túm lấy tay Ngôn Sâm, kéo tuột hắn vào trong phòng rồi “rầm” một cái đóng cửa lại, thậm chí còn cài then khóa chặt.

Động tác nhanh nhẹn như nước chảy mây trôi, không một động tác thừa.

Ngôn Sâm kinh ngạc trừng mắt nhìn nàng: “… Nàng!” Khi thoáng thấy màu xanh thủy lam trước ngực nàng, hắn lại vội vã quay đầu đi chỗ khác.

“Đi đâu mà vội vàng thế? Ta còn có chuyện muốn nói với huynh.” Ngôn Thanh Li nhìn bộ dạng như sắp phát điên của Ngôn Sâm mà thấy buồn cười vô cùng.

Cái biểu cảm gì thế kia? Trông nàng giống như một tên cường hào đang bắt cóc gái nhà lành lắm sao?

“Có gì thì nói mau, đêm hôm khuya khoắt nam nữ ở riêng một phòng thế này thật không hợp lễ nghĩa.” Ngôn Sâm ngồi xuống bàn, quay lưng về phía nàng rồi tự rót một chén trà lạnh uống cạn để hạ hỏa.

Ngôn Thanh Li lại cố tình vòng ra trước mặt hắn. Đôi xương quai xanh trắng ngần và khe ngực lấp ló hiện ra trước mắt khiến Ngôn Sâm lập tức nhớ lại cảm giác mềm mại khi chạm tay vào đêm đó. Chén trà lạnh vừa uống vào dường như sôi sùng sục, khiến lục phủ ngũ tạng hắn nóng ran.

Ngôn Sâm không thể chịu đựng thêm được nữa, hắn nghiến răng tiến tới kéo chặt vạt áo cho nàng: “Nàng… mặc đồ cho tử tế vào!”

Ngôn Thanh Li đưa tay giữ chặt lấy tay hắn, lòng bàn tay nhỏ nhắn bao trọn lấy bàn tay to lớn hơi lạnh của Ngôn Sâm.

Gân xanh trên trán Ngôn Sâm lại nảy lên. Hắn vừa định rút tay ra thì thấy đôi mắt đen láy của nàng đã đong đầy vẻ uất ức, đôi môi mếu máo:

“Ngôn Sâm, huynh cũng thích ta, đúng không? Nếu đã vậy, sao mấy ngày nay huynh lại trốn tránh ta?”