Bìa [NP – MTTH] – Chương 3: Lời Người Đáng Sợ
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 3: Lời Người Đáng Sợ

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2800 từ · 13 phút đọc

Lời Người Đáng Sợ

Ngôn Thanh Li che chiếc dù giấy, chầm chậm bước trên con đường lát đá xanh. Từng giọt nước mưa nhỏ tí tách từ rìa chiếc dù rơi xuống, vương vất trên tà váy nàng, vệt ướt nhè nhẹ loang ra, nhưng nàng chẳng hề bận tâm, dáng vẻ vẫn ung dung, bước chân nhẹ nhàng mà khoan thai.

Dẫu trời còn lất phất mưa, nhưng hai bên con ngõ đã có vài nhà sạp sớm mở cửa buôn bán. Khói bếp mỏng manh vấn vít trong không khí, hơi nóng theo từng gian hàng bốc lên, đem theo mùi thơm của đồ ăn thức uống, hòa cùng tiếng rao hàng í ới, tựa như khắc họa một bức tranh sinh động của phố chợ nhân gian.

Hiện nay thiên hạ nhiễu nhương, khắp nơi khói lửa binh đao, trừ Thịnh Kinh ra, những thành trì yên ổn như Việt Châu đã chẳng còn được mấy nơi. May thay, bá tánh Việt Châu vẫn có thể an cư lạc nghiệp, cửa nhà yên ổn, cũng đều nhờ vào một vị thái thú tốt – Thịnh Nghĩa Chi, ông ngoại của Ninh Thiên Lân.

Thịnh Nghĩa Chi lão tướng quân thuở thiếu thời từng theo chân Tiên Hoàng xông pha trận mạc, chinh chiến khắp nơi, dẹp yên Hung Nô, trấn giữ phương Bắc, khai mở bờ cõi cho Ninh triều, thế lực lừng lẫy một thời. Nhờ công lao hiển hách ấy, ông được tiên hoàng đích thân phong làm nhất phẩm Thịnh Quốc công, trong tay nắm giữ gần một nửa binh quyền của Ninh triều.

Xương Huệ Đế đăng cơ, cũng cẩn tuân di chiếu Tiên Hoàng, đối với Thịnh Quốc Công vô cùng coi trọng, còn phong con gái của Thịnh Quốc Công làm Quý Phi. Con trai của bà – Tứ Hoàng tử Ninh Thiên Lân càng là anh tài trác tuyệt, nổi bật hơn hẳn các vị Hoàng tử khác, được Hoàng đế sủng ái sâu sắc.

Trong cung, Thịnh gia có con gái làm Quý phi, cháu ngoại là Hoàng tử được sủng ái nhất hậu cung. Ngoài cung, Thịnh lão tướng quân quyền thế ngập trời, nắm giữ binh quyền trọng yếu, lại được hai đời đế vương nâng đỡ, coi trọng. Bởi vậy, triều đình trên dưới không ít kẻ đều âm thầm suy đoán, nếu không phải Thái tử mang thân phận đích trưởng tử danh chính ngôn thuận, thì vị trí Đông cung ấy, chỉ sợ đã thuộc về Tứ Hoàng tử Ninh Thiên Lân.

Đáng tiếc, đạo lý “một đời vua, một đời thần” xưa nay chưa từng thay đổi. Xương Huệ Đế chung quy không phải là tiên hoàng, hắn cũng đâu thật lòng coi trọng Thịnh Quốc Công phủ như bề ngoài thể hiện. Ngược lại, trong lòng hắn đối với thế lực Thịnh gia lại càng thêm dè chừng, e sợ. Cuối cùng, mượn cớ Thịnh Quý phi mang trọng tội “mưu hại Thái tử”, Xương Huệ Đế thuận thế giáng một đòn trí mạng, dễ dàng nhổ tận gốc thế lực Thịnh gia từng một thời hiển hách.

Thịnh Quý Phi bị ban một dải lụa trắng, Thịnh Quốc Công bị tước phong hào Quốc Công, tước binh quyền, bị biếm đi Việt Châu xa xôi nhậm chức Thái thú. Chức Thái thú Việt Châu tuy không nhỏ, nhưng so với Thịnh Quốc Công quyền khuynh triều chính ngày xưa thật sự chẳng đáng nhắc tới.

Đến nỗi Tứ Hoàng tử Ninh Thiên Lân, người từng là con cưng của trời, khi hay tin Thịnh Quý phi bị ban chết liền mặc kệ thương thế chưa lành, vội vàng quỳ gối trước Xương Huệ Đế cầu xin tha mạng cho mẫu phi. Nào ngờ đế vương trở mặt vô tình, chẳng những không dung tình, ngược lại còn hạ lệnh đánh một trăm trượng. Khi ấy, hắn vừa mới ngã ngựa trọng thương trong lần vây săn cùng hoàng thất, thân thể vốn đã yếu ớt, một trăm trượng quật xuống, gân mạch toàn thân cũng theo đó mà bị hủy hoại, từ đó chỉ có thể ngồi yên trên xe lăn, thân tàn chí cũng nát.

Hiện giờ, Thịnh Nghĩa Chi lão tướng quân cũng đã gần bước đến tuổi mạo điệt (1) cuối đời, Tứ Hoàng tử Ninh Thiên Lân vẫn là kẻ tàn phế chẳng thể tự đứng vững. Trong mắt Xương Huệ Đế, Thịnh gia năm xưa oai phong lẫm liệt đã chẳng còn lấy nổi một vệt bóng dáng, đương nhiên cũng không thể trở thành cái gai uy hiếp long ấn, càng không còn là hiểm họa ngầm vướng víu ngai vàng của ông nữa.

Chỉ là, Kim lân sao có thể chịu mãi làm vật trong ao?

Xương Huệ Đế e rằng cũng chẳng thể ngờ, vị Hoàng tử tự mình xin tới Việt Châu dưỡng thương, ngoài mặt thì lười nhác, bạc nhược, như thể đã đoạn tuyệt hùng tâm tráng chí, kỳ thực lại vẫn luôn âm thầm ẩn nhẫn, giấu kín tài mưu, chỉ chờ một ngày đoạt lại hết thảy những gì vốn dĩ nên thuộc về hắn.

Ninh Thiên Lân chưa từng thật sự buông tay hy vọng chữa lành đôi chân tàn phế. Thứ hắn thương tổn là gân mạch, đạo lý dưỡng thương cần thời gian hắn hiểu rõ hơn ai hết. Chỉ cần đợi, đợi mười năm, hai mươi năm… đợi đến ngày gân mạch hồi phục, khi ấy, hắn có thể đường hoàng đứng dậy, đường hoàng quay về.

Chỉ là… mười năm, hai mươi năm… quả thực, cũng đã quá dài.

Ngôn Thanh Li khẽ cong môi, khóe mắt vương chút ý cười nhàn nhạt. Nàng xuất hiện đối với Ninh Thiên Lân mà nói, có thể xem là một chuyện vui ngoài ý muốn.

Bởi vì nàng có thể đem đoạn đường dài đằng đẵng mười năm, hai mươi năm ấy… rút ngắn lại chỉ còn một năm.

Tuy thân là nữ nhi, nhưng nàng lại có thiên phú cực cao về y thuật, không những kế thừa trọn vẹn y thuật tinh diệu của phụ thân nàng – Sở Đạo Nhân, mà còn có phần vượt xa thầy dạy.

Thuở trước, mỗi khi phụ thân nàng gặp phải những chứng bệnh nan y phức tạp, đều âm thầm cùng nàng thương nghị, học hỏi. Năm đó Thái tử mắc trọng bệnh, Thái Y Viện từ trên xuống dưới đều kết luận hắn sống không quá ba năm, chính nàng đã lặng lẽ nghiên cứu phương thuốc, đem phương thuốc giao cho phụ thân, phụ thân mới có thể thuận lợi giúp Thái tử chuyển nguy thành an, thân thể cũng dần dần khôi phục.

Y thuật của nàng tuy không dám xưng là bậc nhất thế gian, nhưng cũng độc nhất vô nhị.

Tuy nhiên, vị Thái tử đáng thương ấy cuối cùng vẫn khó thoát khỏi cái chết, cũng như phụ thân nàng, trở thành vật hy sinh để đế vương và những gian thần xảo trá củng cố quyền lực.

“Ô! Không phải là Cố gia cô nương đây sao! Sao giờ này đã vội vã ra ngoài khám bệnh rồi?” Một phụ nhân bán bánh bao thấy Ngôn Thanh Li, liền gọi nàng.

“Thức dậy sớm, tiện thể đi dạo một chút.” Ngôn Thanh Li khẽ gật đầu với vị phụ nhân kia, rồi không nói thêm lời nào.

Vị phụ nhân kia có chút bất mãn với thái độ không nóng không lạnh của Ngôn Thanh Li. Vừa thấy nàng đi qua, liền nhỏ giọng phỉ báng: “Phi! Ra vẻ đoan trang với ai chứ, ai mà chẳng biết thật giả thế nào. Tiện thể dạo một vòng? Hừ, khéo đâu vừa mới từ ổ chăn của tên dã nam nhân nào bò ra thì có!”

“Này! Nhỏ tiếng chút!” Một nam nhân trung niên đứng bên cạnh liền dùng khuỷu tay huých nhẹ vào người phụ nhân kia, thấp giọng nhắc nhở: “Hàng xóm láng giềng, để người ta nghe được thì chẳng hay.”

Không phải ông phủ nhận lời phụ nhân kia nói, thử hỏi trong thiên hạ này, có cô nương nhà đàng hoàng nào lại tự mình ra mặt ngoài làm nghề đại phu? Dẫu có dè dặt giữ mình thế nào, cũng khó tránh khỏi việc tay chạm tay, thân cận da thịt, thật sự là chẳng màng danh tiết.

Chỉ là, y thuật của cô nương Cố gia kia quả thật không tầm thường. Trong cảnh binh đao loạn lạc như bây giờ, chẳng ai dám chắc mình sẽ luôn mạnh khoẻ, tai ương bệnh tật tránh sao cho khỏi. Thế nên cũng chẳng ai dám tuỳ tiện đắc tội với người hành y.

“Sợ cái gì chứ! Chẳng qua cũng chỉ là một đứa con gái không ra gì thôi mà!” Mụ phụ nhân bấm mạnh vào người nam nhân kia một cái, hừ lạnh nói: “Lão già nhà ngươi đừng nói là cũng nhìn trúng cái mặt mũi xinh xắn kia, để nó câu mất hồn rồi đấy nhé?”

“Mụ đàn bà chết tiệt nói bậy bạ gì đó! Còn không mau đi bán bánh bao đi!” Nam nhân vội vàng biện giải, nhưng sau khi biện giải lại không kìm được lén nhìn bóng dáng nàng vài lần.

Trong làn mưa phùn nghiêng nghiêng, dưới tán ô đỏ thắm, bóng dáng nữ tử áo trắng mờ mờ ảo ảo, mảnh mai yểu điệu, quả thật khiến người mê mẩn.

Sáng sớm, con ngõ nhỏ còn yên tĩnh vắng lặng, lời thì thầm của đôi vợ chồng kia lọt hết vào tai Ngôn Thanh Li. Nàng chỉ khẽ cong môi, nở nụ cười nhạt nhẽo, chẳng bận tâm.

Đời này, thế đạo vốn luôn bất công và hà khắc với nữ nhân. Trong mắt nàng, nam nữ hoan ái vốn chẳng phải chỉ là chuyện của riêng nữ nhân, vậy mà khi có chuyện xảy ra, thiên hạ chỉ biết đổ hết lời chỉ trích lên đầu người nữ. Lẽ đời nực cười là thế.

Giống như chuyện của sau khi bị đồn đãi ra ngoài liền bị thế nhân sau lưng chửi bới không thôi. Nhưng gã nam nhân đi lừa gạt nữ nhân kia, sau một đêm phong lưu vẫn ung dung làm Quốc Công gia cao cao tại thượng. Dẫu ngày sau thiên hạ có biết được chuyện xưa kia rằng Ngôn Quốc Công từng phong lưu trăng gió, thì cùng lắm người ta cũng chỉ khen hắn bản lĩnh hơn người, đến nỗi khiến một nữ nhân cam lòng mang tiếng nhơ, cũng muốn vì hắn sinh hạ hài tử.

Đạo lý trên đời, vốn đã lệch lạc như thế.

Còn Ngôn tiểu thư cùng mẫu thân mình đâu có trộm cắp cướp giật gì, chỉ an phận thủ thường, dựa vào y thuật mưu sinh vậy mà vẫn bị người đời bêu rếu, chỉ vì thân là nữ tử mà dám bước chân ra khỏi cửa dám vì thiên hạ cứu bệnh trừ tai. Thật sự là vô lý đến cực điểm.

Ngôn Thanh Li vươn tay ra, giọt mưa lạnh lẽo rơi vào lòng bàn tay nàng, thấm lạnh tận xương. Nhưng so với nhân tâm trên đời này, vẫn còn ấm áp hơn nhiều.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Cố phủ không lớn lắm, rốt cuộc đời loạn thế chẳng yên, nhà càng to, nghiệp càng lớn thì càng dễ rước họa vào thân.

Một năm trước, Ngôn tiểu thư toan tính vào kinh tìm phụ thân, liền đem số hạ nhân ít ỏi trong phủ lần lượt cho nghỉ hết, chỉ lưu lại bên người một tiểu nha hoàn, một bà tử lo bếp núc cùng hai gã hộ viện giữ cửa. Bởi thế, tòa nhà vốn đã chẳng rộng lớn gì, nay lại càng thêm vắng vẻ quạnh hiu.

“Tiểu thư, mới sáng sớm người đi đâu vậy? Nô tỳ tìm người đã nửa ngày rồi.”

Ngôn Thanh Li vừa bước vào cửa phủ, liền bắt gặp một nha hoàn trạc tuổi mình vội vàng chạy tới.

Rõ ràng chỉ là thân phận nô tỳ, vậy mà ăn mặc còn phô trương hơn cả chủ tử như nàng, y phục sặc sỡ diễm lệ, trên cổ tay còn đeo vòng ngọc nước sáng bóng, phẩm chất chẳng hề tầm thường. Đợi đến khi tới gần, nha hoàn kia mới sực nhớ ra, vội vã giấu vòng tay vào trong tay áo, bộ dáng luống cuống mà chột dạ.

Ngôn Thanh Li chỉ coi như không thấy những động tác vụng trộm kia của nàng ta, cứ thế thẳng đường bước về viện của mình.

Nha hoàn ấy tên là Triều Vân, vốn chỉ là một thị nữ chuyên quét tước, hầu hạ vặt vãnh trong phủ Cố gia. Lúc trước, khi Ngôn tiểu thư hỏi trong đám hạ nhân xem ai nguyện ý lưu lại bên người mình làm nha hoàn, Triều Vân là người đầu tiên chủ động đứng ra tự tiến cử.

Nhưng Triều Vân này chẳng phải kẻ tầm thường, nàng sở dĩ ở lại là vì thấy Cố gia vẫn còn lợi lộc. Dẫu sao, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, Cố gia tuy đã nghèo túng, song sau khi Ngôn tiểu thư bán bớt cửa hàng sản nghiệp, đổi hết thành bạc trắng, trong kho cũng vẫn dư dả không ít.

Tính tình Ngôn tiểu thư vốn hiền lành, lại chẳng mang chút tâm cơ phòng bị, đối với Triều Vân lại càng hết lòng tin cậy. Một năm trước, cũng chính là Triều Vân xúi giục nàng vào kinh tìm cha ruột. Triều Vân nói ở quê nhà có người quen cũng định lên Thịnh Kinh, có thể cùng đường bầu bạn, ai ngờ ra khỏi Việt Châu chưa được bao xa, đã lừa Ngôn tiểu thư vào con đường nhỏ vốn là ổ của bọn trộm cướp.

Không có gì bất ngờ, các nàng quả nhiên đụng phải bọn cướp. Triều Vân tự mình lén lút trốn thoát, còn Ngôn tiểu thư thì bị đâm hai nhát vào người, suýt chút nữa còn bị bọn chúng làm nhục.

“Đun chút nước ấm đem vào phòng ta, ta muốn tắm gội,” Ngôn Thanh Li chẳng buồn để ý đến lời Triều Vân hỏi han, chỉ lạnh nhạt phân phó một câu.

Nàng vốn không phải kẻ quá coi trọng lễ nghĩa chủ tớ, trái lại, kiếp trước ở Sở gia, nàng cùng cha mẹ đều hòa ái dễ gần, trong phủ trên dưới, chủ tớ thân thiết chẳng khác gì người nhà.

Chỉ tiếc, lòng người vốn dĩ khó dò, như hạng bạch nhãn lang Triều Vân này, Ngôn tiểu thư đã từng hết lòng đối đãi, kết quả cũng chẳng dưỡng ra được cái gì tốt đẹp. Nay nàng lại càng không rỗi hơi mà phí tâm sức làm điều vô ích ấy nữa.

Triều Vân thấy Ngôn Thanh Li vừa vào phòng, liền bĩu môi lẩm bẩm một tiếng: “Sáng sớm tinh mơ, tắm táp cái gì chứ…” Nói đoạn, nàng cũng đành không tình nguyện xoay người, miễn cưỡng làm theo lời phân phó.

Từ sau khi Ngôn Thanh Li trải qua một kiếp nạn trở về, tính tình nàng liền thay đổi như thể thành người khác vậy. Trước kia mềm mỏng dễ dụ, giờ lại lạnh nhạt ít lời, ánh mắt nhìn người cũng sâu không lường được, khiến Triều Vân dù ngoài miệng bất mãn, trong lòng cũng không khỏi e dè vài phần.

Điều khiến Triều Vân thấy lạ nhất là từ sau khi thương tích lành hẳn, Ngôn Thanh Li liền trở nên thần thần bí bí. Như việc ban đêm không cho người hầu kề bên trông giữ, vốn dĩ trước kia nàng bị thương, nằm yên một chỗ còn không lười biếng như thế, vậy mà nay lại hay ngủ li bì đến tận lúc mặt trời lên cao, giống như suốt đêm không chợp mắt. Lại thêm thói quen sau khi tỉnh dậy liền phải tắm rửa, thậm chí không ít lần giống như hôm nay, sáng sớm đã từ bên ngoài trở về, càng khiến người ta nghi hoặc khó hiểu.

Triều Vân càng nghĩ trong lòng không khỏi run rẩy. Chẳng lẽ… thật sự giống như lời đồn đãi của đám người ngoài kia, Ngôn Thanh Li ra ngoài ban đêm là để tư tình cùng nam nhân nào đó? Nghĩ đến đây, nàng vừa tò mò vừa thấp thỏm, lại không dám đường đột đi thăm dò.

(1): Tuổi mạo điệt: ý chỉ tuổi già, khoảng 70 đến 80 tuổi.