Bìa [NP – MTTH] – Chương 29: Heo Chó Cũng Không Bằng
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 29: Heo Chó Cũng Không Bằng

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2384 từ · 11 phút đọc

Heo Chó Cũng Không Bằng

Ngôn Sâm vốn tính tình lãnh đạm, không thích giao du, cũng chẳng bao giờ lui tới chốn hí lâu hoa lâu. Bởi vậy, đám quan viên muốn nịnh bợ hắn đều không biết đường nào mà lần, đành đem hết nhiệt tình trút lên đầu cha hắn là Ngôn Quốc công.

Hôm nay Ngôn Quốc công dự tiệc về, lại một phen say mèm. Mạnh thị đang vội vàng hầu hạ ông ta uống canh giải rượu thì tỳ nữ thân cận Hỉ Thước vào bẩm báo: “Phu nhân, tỳ nữ của Tam tiểu thư lại tới, nói có chuyện gấp muốn cầu kiến người.”

Mạnh thị bực dọc gắt: “Sao lại tới nữa? Chẳng qua chỉ là nhiễm chút phong hàn, một đêm thì chết ai được? Không thấy lão gia đang say khướt thế này sao? Đuổi cổ nó đi!”

“Tuân lệnh phu nhân.” Hỉ Thước nhận lệnh, ra cửa liền cao giọng nói với nha hoàn truyền tin: “Đi bảo con tỳ nữ kia, lão gia đang say nặng, phu nhân bận không ngớt tay, ngày mai mới cho người mời đại phu tới bốc thuốc cho Tam tiểu thư.”

Ngọc Trúc nghe xong thì cuống cuồng định nói gì đó, nhưng nha hoàn truyền tin là người của Mạnh thị, vốn dĩ đã học theo chủ tử thói coi thường đứa con rơi Ngôn Thanh Li, liền mất kiên nhẫn mắng: “Được rồi, mau biến đi! Lão gia đương say, phu nhân tất nhiên phải chăm sóc lão gia, chẳng lẽ Tam tiểu thư lại quan trọng hơn cả lão gia chắc? Ngươi mà còn dám đem mấy chuyện vặt vãnh này tới quấy rầy phu nhân, coi chừng bị ăn trượng đấy!”

Ngọc Trúc bị đuổi khỏi viện của Mạnh thị, nhưng vừa quay người đi, vẻ lo lắng trên mặt nàng lập tức biến mất. Nàng rảo bước nhanh về phía góc hành lang vắng vẻ để chờ đợi.

Mấy ngày nay nàng và Ngôn Thanh Li đã nắm rõ quy luật, Ngôn Sâm luôn về phủ vào lúc hoàng hôn. Quả nhiên, chỉ một lát sau, bóng dáng cao lớn lạnh lùng của Ngôn Sâm đã xuất hiện phía cuối hành lang, nàng vội vàng chạy xộc tới.

“Tiểu Công gia!”

Ngôn Sâm nhận ra Ngọc Trúc là người của Ngôn Thanh Li, liền dừng bước: “Có chuyện gì mà hốt hoảng thế kia?”

Ngọc Trúc chạy đến thở không ra hơi, lắp bắp: “Là tiểu thư… Nhị thiếu gia hắn…! Cầu xin người hãy cứu lấy tiểu thư nhà nô tỳ!”

Sắc mặt Ngôn Sâm lập tức trắng bệch.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trong căn tiểu viện cũ nát ở góc Đông Bắc phủ, Ngôn Thanh Li đang ngồi trước gương đồng, chậm rãi dùng lược chải mái tóc đen mượt như nhung. Ở phía giường bên kia, Ngôn Hồn – kẻ vừa nãy còn đang hừng hực dục vọng – lúc này lại nằm thẳng cẳng như một xác chết, sau gáy cắm hai cây ngân châm mảnh như sợi tóc.

Ngôn Thanh Li chải đầu xong, lại dùng phấn nụ nhẹ nhàng dặm thêm chút sắc trắng bệch lên má. Nàng nhẩm tính lúc này chắc Ngọc Trúc đã gặp được Ngôn Sâm, liền đi tới hung hăng đá Ngôn Hồn một cái, sau đó leo lên giường, rút hai cây ngân châm ra.

Ngôn Hồn ôm gáy lờ mờ tỉnh lại. Vừa mở mắt, hắn đã thấy Ngôn Thanh Li đang co rúm ở góc giường, trên người chỉ độc chiếc trung y mỏng manh, đôi mắt ngấn lệ run rẩy hỏi hắn: “Nhị ca, huynh… huynh định làm gì?”

Dáng vẻ hoa lê đái vũ khiến lòng người xót xa ấy lập tức khơi dậy thú tính trong lòng Ngôn Hồn. Hắn túm lấy chân Ngôn Thanh Li lôi mạnh về phía mình, thở hổn hển áp sát: “Làm gì sao? Tam muội muội, Nhị ca tới để chăm sóc muội mà.”

Nói đoạn, đôi tay dơ bẩn của Ngôn Hồn bắt đầu sờ soạng khắp thân thể nàng.

Ngôn Thanh Li quay mặt đi tránh né cái miệng nồng nặc mùi rượu, trong đôi mắt nàng lúc này chẳng còn chút sợ hãi nào, chỉ còn lại một mảnh lạnh lẽo thấu xương.

Khi Ngôn Sâm xông vào, cảnh tượng đập vào mắt hắn là Ngôn Hồn đang đè nghiến lên người Ngôn Thanh Li, điên cuồng hôn lên cổ và bờ vai trần của nàng. Áo trong của nàng bị xé rách tả tơi, một tay hắn thọc vào trong vò nát vòng eo mềm mại, tay kia thì hung hăng giày xéo bầu ngực trắng ngần của nàng.

Nữ tử dưới thân hắn nửa khuôn mặt đã sưng đỏ, hoàn toàn không có sức phản kháng, chỉ biết nức nở van xin: “Xin huynh hãy buông tha cho muội…”

“Tam muội muội đừng khóc mà, ha ha! Muội thơm quá, Nhị ca bảo đảm lát nữa muội sẽ không khóc nổi đâu, chỉ thấy sướng như tiên thôi…” Ngôn Hồn đang đắm chìm trong dục vọng đến mê muội, hoàn toàn không hay biết có người tiến vào. Hắn còn dùng bàn tay phải vốn chỉ còn ba ngón tay bóp mạnh vào nụ hoa trên ngực nàng, khiến Ngôn Thanh Li đau đớn thét lên một tiếng.

Ngôn Sâm nhìn cảnh tượng trước mắt mà máu nóng dồn lên não, sát khí ngút trời tỏa ra quanh thân. Hắn lao tới túm cổ áo Ngôn Hồn nhấc bổng lên, tung một cú đá chí mạng khiến hắn văng vào góc tường. Cú va chạm mạnh làm đổ cả bàn trang điểm, gương đồng và hộp phấn rơi xuống đập thẳng vào đầu Ngôn Hồn.

Ngôn Hồn bị cú đá làm cho thổ huyết, cơn say cũng tỉnh mất quá nửa.

“Đại ca… Đại ca…”

Đôi mắt Ngôn Sâm lúc này lạnh thấu xương như chứa vạn trượng băng đá, khiến Ngôn Hồn sợ đến mức không thốt nổi một câu trọn vẹn.

Nhìn thấy Ngôn Hồn đã cởi phăng quần, vật ghê tởm bên trong đã lộ ra một nửa, Ngôn Sâm vừa phẫn nộ vừa rùng mình nghĩ lại. Nếu hắn chỉ chậm một bước thôi…

“Là Tam muội! Là Tam muội quyến rũ đệ! Đại ca, đều là do nó lẳng lơ câu dẫn đệ!” Ngôn Hồn lấy lại tinh thần, bắt đầu lảm nhảm chối tội. Hắn từng bị Ngôn Sâm chặt mất hai ngón tay vì tội đùa bỡn nữ nhân, nay lại bị bắt quả tang đang cưỡng dâm chính muội muội mình, tội này sao gánh nổi? Hắn lập tức đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Ngôn Thanh Li.

Nhưng Ngôn Sâm đã tận mắt chứng kiến mọi chuyện, hắn chẳng thèm nghe lời rác rưởi đó. “Xoảng” một tiếng, thanh Lãnh Nguyệt kiếm ra khỏi vỏ, một tia hàn quang lướt qua.

Ngôn Thanh Li kinh hãi, muốn ngăn cản nhưng đã không kịp.

Ngôn Hồn chỉ thấy bàn tay mình lạnh toát, rồi tận mắt nhìn thấy ba ngón tay còn lại trên bàn tay phải đứt lìa khỏi khớp, lăn lóc dưới đất. Hắn đau đớn hét thảm một tiếng rồi ngất lịm đi.

Động tĩnh quá lớn khiến hai nha hoàn ở ngoại viện hốt hoảng chạy vào. Nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó, bọn chúng sợ đến mức bịt chặt miệng, vội vã chạy đi báo tin cho Mạnh thị.

Ngôn Sâm bước tới, đôi mắt đen thẳm liếc qua ba ngón tay đứt lìa. Nghĩ đến việc chính những ngón tay này đã chạm vào thân thể Ngôn Thanh Li, hắn giơ chân nghiền nát chúng thành đống huyết nhục bầy nhầy, không còn cơ hội nối lại. Cơn giận vẫn chưa nguôi, hắn cầm kiếm, mũi kiếm rạch một đường dài trên mặt đất, lừ lừ tiến về phía kẻ đang bất tỉnh.

Đột nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn níu chặt lấy áo hắn.

Ngôn Sâm quay đầu lại. Ngôn Thanh Li đang đi chân trần trên nền đất lạnh, đôi mắt khóc đến đỏ hoe. Nửa khuôn mặt không bị đánh trắng bệch như giấy, nàng khẽ lắc đầu: “Huynh ấy dù sao cũng là đệ đệ của huynh.”

Nếu Ngôn Hồn chết thật, Ngôn Sâm sẽ mang danh giết em trai mình, tổn hại đến thanh danh. Hơn nữa, Mạnh thị không dám làm gì Ngôn Sâm, nhưng chắc chắn sẽ trút hết phẫn nộ lên đầu nàng. Nàng không muốn tốn công sức đấu đá với đám nữ nhân ở hậu trạch.

Ngôn Sâm lặng lẽ nhìn nàng, câu nói “Nàng cũng là muội muội của ta” nghẹn đắng nơi cổ họng không sao thốt ra được. Nghĩ đến việc mình vừa động binh khí ngay trước mặt nàng, hắn thu kiếm vào bao, cố làm cho giọng mình bớt lạnh lùng: “Có phải ta làm nàng sợ không?”

Ngôn Thanh Li lại lắc đầu, rồi bật ra những tiếng ho khan liên tục, đôi môi mềm mại bị nàng cắn đến mất cả sắc máu, trông vô cùng đáng thương.

Ngôn Sâm nhíu mày, cúi xuống bế bổng Ngôn Thanh Li lên. Cảm giác trong tay khiến chân mày hắn càng siết chặt hơn. Người trong lòng không chỉ nhẹ bẫng như không có trọng lượng, mà thân thể còn nóng ran như lửa đốt, dù cách lớp xiêm y vẫn cảm nhận rõ mồn một.

“Nàng bị bệnh sao?” Ngôn Sâm đặt nàng xuống giường, đưa tay lên sờ trán nàng kiểm tra, hoàn toàn không nhận ra hành động này của một đích huynh với thứ muội là vô cùng không thỏa đáng.

Ngôn Thanh Li vừa định mở miệng lại ho rũ rượi. Ngọc Trúc đứng bên cạnh vội tiếp lời: “Mấy ngày nay mưa dầm dề, căn phòng này vừa lạnh vừa dột, tiểu thư đã sớm nhiễm phong hàn rồi.”

Lúc này Ngôn Sâm mới để ý quan sát căn phòng. Cửa sổ mục nát bị gió thổi kêu lên cọt kẹt, dưới đất đặt tới năm cái chậu đồng, nước mưa từ trên mái nhà vẫn tí tách rơi xuống, làm cả gian phòng ẩm thấp, nhớp nháp không chịu nổi.

Lòng hắn trùng xuống. Ngôn phủ từ khi nào lại không có nổi một gian phòng tử tế? Mạnh thị kia thế mà lại ném nàng vào nơi này sinh sống sao?

Ngọc Trúc thấy vị Tiểu Công gia này đi vòng quanh một lượt, chân mày nhíu chặt như sắp thắt nút, lúc này nàng mới thấu hiểu vì sao tiểu thư lại dặn mình phải bày thật nhiều chậu hứng nước trong phòng.

Ngọc Trúc nhanh tay đổ thêm dầu vào lửa: “Nhị phu nhân bảo tiểu thư ở tạm đây, nhưng sau đó chẳng thấy nói năng gì thêm. Nô tỳ từng đến xin quản sự phái người tới sửa, nhưng hắn lại bảo…”

“Ngọc Trúc!” Ngôn Thanh Li vội ngăn lại, nhưng vì gấp gáp mà lại ho khan.

Gương mặt Ngôn Sâm lạnh đến đáng sợ: “Nói tiếp đi.”

Ngọc Trúc liếc nhìn tiểu thư một cái, nghiến răng nói: “Hắn bảo tiểu thư hiện giờ vẫn chưa phải chủ tử thực sự trong phủ, Nhị phu nhân chưa ra lệnh thì bọn họ không dám tự tiện làm chủ. Theo nô tỳ thấy, rõ ràng là họ muốn bắt nạt người!”

Ngôn Thanh Li ho xong, vội vàng giải thích hộ: “Cũng không trách mẹ được, việc trong phủ nhiều như vậy, chắc người chỉ là bận quá nên quên thôi. Ta cũng không muốn vì chuyện nhỏ nhặt này mà làm phiền người, nên mới không chủ động nhắc tới.”

Từng câu chữ của Ngôn Thanh Li đều như đang bảo vệ Mạnh thị, nhưng Ngôn Sâm lại nhìn ra sự cẩn trọng đến hèn mọn của nàng. Hắn hiểu nàng sợ đắc tội với Mạnh thị, sợ bà ta lại tìm cách gây khó dễ.

Nghĩ đến thiếu nữ hoạt bát, đầy tự tin giữa vòng vây bá tánh ở thành Dung Dương, giờ đây về đến Ngôn phủ lại thu mình lại như một con thỏ nhỏ đi lạc vào đàn mãnh thú, lòng Ngôn Sâm dâng lên một nỗi xót xa khó tả.

Quên sao? Rõ ràng là Mạnh thị cố ý làm vậy để thị uy cái uy quyền của đương gia chủ mẫu trước mặt nàng!

Nhớ lại bộ dạng uể oải, chậm chạp của hai tỳ nữ ngoài viện lúc nãy, Ngôn Sâm càng tin rằng nàng đang bị hành hạ. Chủ tử bệnh nằm đó, mà hai nô tỳ lại đi nghỉ sớm như vậy? Chắc chắn là được cấp trên chỉ thị, chẳng coi tiểu thư này ra gì.

Ngôn Sâm chợt tự trách mình. Kể từ ngày Ngôn Thanh Li bày tỏ lòng mình, hắn không biết phải đối mặt với nàng ra sao nên luôn đi sớm về muộn để tránh mặt. Nếu như hắn bớt chút thời gian ghé qua thăm nàng dù chỉ một lần, có lẽ nàng đã không phải chịu uất ức suốt những ngày qua.

Liếc nhìn Ngôn Hồn đang nằm bất tỉnh dưới đất, hắn nén giận, tiếp tục hỏi Ngọc Trúc bằng giọng lạnh lùng: “Còn Ngôn Hồn là sao? Hắn lấy đâu ra gan lớn như vậy mà dám làm chuyện heo chó không bằng này với muội muội mình thế này?”

Ngọc Trúc vừa định trả lời thì bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân rầm rập, hỗn loạn.

Mạnh thị trên đường tới đây đã nghe qua sự việc, nhưng khi tận mắt chứng kiến Ngôn Hồn nằm giữa vũng máu với bàn tay cụt ngón, bà ta suýt chút nữa là ngất xỉu. Dưới sự nâng đỡ của Ngôn Uyển, bà ta lao tới quỳ bên cạnh Ngôn Hồn, gào khóc thảm thiết: “Hồn nhi! Hồn nhi của ta!!”

[Chuyện ngoài lề]

Ngôn Sâm: Bản Tiểu Công gia thích dùng từ “cầm thú không bằng” hơn.