Bìa [NP – MTTH] – Chương 28: Kế
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 28: Kế

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2486 từ · 11 phút đọc

Kế

Đêm qua Ngôn Hồn về muộn, vừa bước chân vào phủ đã nghe đám sai vặt kháo nhau rằng đứa con riêng của phụ thân đã tìm tới cửa, lại còn khen nàng ta có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành. Hắn nghe xong thì ngứa ngáy trong lòng, sáng sớm nay mới cố ý canh giờ để đến xem mặt.

Ban đầu hắn cứ ngỡ đứa con rơi này bị lão thương buôn thô kệch nuôi lớn, dù có chút nhan sắc thì cũng phải đầy mùi tiền hôi hám, ra dáng tiểu gia đình nghèo hèn. Nào ngờ thiếu nữ trước mắt lại thoát tục lỗi lạc, thanh khiết như không nhuốm bụi trần.

Gương mặt nàng nhỏ nhắn, làn da trắng nõn nà tưởng như chỉ cần bóp nhẹ là ra nước, vòng eo kia hắn nhìn qua cũng biết chỉ một bàn tay là ôm trọn. Ngôn Hồn vốn đã nếm trải vô số nữ nhân, hắn nhận ra trong vẻ dịu dàng của Tam muội muội này còn ẩn chứa sự lạnh lùng và khinh mạn. Rõ ràng thân phận thấp hèn như bụi đất, vậy mà cốt cách lại có phần kiêu hãnh. Loại nữ tử như thế này trái lại càng dễ khêu gợi dục vọng chinh phục của nam nhân.

“Được lắm, tuyệt lắm…” Đôi mắt Ngôn Hồn như dính chặt vào người Ngôn Thanh Li, không nỡ rời dù chỉ một khắc.

Mạnh thị quá hiểu bản tính con trai mình, lập tức nhíu mày. Nhưng ngại có Ngôn Thanh Li và Ngôn Như ở đó nên bà ta khó bề trách mắng, chỉ dặn dò qua loa vài câu rồi đuổi khéo mọi người đi.

Bước ra ngoài, Ngôn Như vẫn giữ vẻ đờ đẫn chào hỏi Ngôn Thanh Li một tiếng rồi dắt tỳ nữ về viện của mình.

Ngôn Thanh Li thì không vội về ngay, nàng dẫn Ngọc Trúc đi dạo dọc bờ hồ nước ngày hôm qua. Lúc này đương tiết cuối hạ, lại vào sáng sớm, cả đầm sen trắng thi nhau đua nở, cảnh sắc thực khiến lòng người thư thái.

“Tiểu thư, chúng ta không về sao?” Ngọc Trúc thắc mắc. Nàng nhớ tiểu thư nhà mình chỉ thích nghịch thảo dược, vốn chẳng mặn mà gì với hoa cỏ.

“Chờ thêm chút nữa.” Ngôn Thanh Li chậm rãi dạo bước trên con đường lát đá quanh hồ, bộ dạng chẳng giống người đang thưởng hoa, ngược lại nàng vươn tay hái một chiếc lá cỏ lau, rồi hai lá, ba lá… Mãi đến khi bụi cỏ lau sắp bị nàng vặt trụi, giọng của Ngôn Hồn mới vang lên từ phía sau.

“Đây không phải là Tam muội muội sao? Đang đi dạo quanh vườn đấy à?”

Ngôn Thanh Li giật mình như bị tiếng nói làm kinh động. Nàng vội vàng ném những chiếc lá trên tay xuống, xoay người lại, dùng đôi mắt rưng rưng nhìn Ngôn Hồn, khẽ gọi: “Nhị ca.”

Ngôn Hồn nhìn nàng mà lòng bỗng mềm nhũn.

Nếu luận về nhan sắc, Kinh thành không thiếu nữ tử đẹp hơn Ngôn Thanh Li, nhưng trên người nàng lại có một thứ khí chất khó tả. Nàng nhìn thì thanh lệ thoát tục, nhưng đôi mắt mị hoặc kia khi nhìn người lại như có móc câu, khiến trái tim kẻ đối diện ngứa ngáy khó nhịn.

Bị Ngôn Hồn nhìn chằm chằm bằng ánh mắt trần trụi, Ngôn Thanh Li đỏ bừng mặt. Nàng cúi đầu, khẽ nhún mình hành lễ rồi định xin phép cáo từ.

Có lẽ vì mặt đường lát đá không bằng phẳng, hoặc cũng có thể vì quá căng thẳng, khi đi ngang qua người Ngôn Hồn, nàng bỗng lảo đảo một cái.

“Tam muội muội cẩn thận!” Ngôn Hồn vội vàng vươn tay đỡ lấy eo nàng. Một mùi hương hoa quế nhàn nhạt xộc thẳng vào mũi, hắn nhân cơ hội bóp mạnh vào vòng eo mềm mại kia một cái.

Lần này thì đến cả vành tai Ngôn Thanh Li cũng đỏ lựng. Nàng luống cuống nói lời cảm ơn rồi vội vã chạy đi.

Ngôn Hồn nhìn theo bóng lưng nàng, xuýt xoa một tiếng. Đúng là một nữ nhân vừa thơm vừa mềm. Chẳng hiểu sao chỉ mới chạm vào một chút, hắn đã thấy khô họng khát nước, bụng dưới nóng ran như lửa đốt.

Một tỳ nữ quét sân vừa lúc đi qua, thấy hắn thì vội vàng cúi mình hành lễ: “Nhị thiếu gia.”

Ngôn Hồn nheo mắt nhìn tiểu cô nương vài lượt, đột nhiên túm lấy nàng ta lôi vào bụi cỏ lau bên cạnh. Hắn thô bạo xé rách xiêm y của tỳ nữ, vò nát bầu ngực nàng ta vài cái rồi vội vàng lôi thứ vật cứng ngắc của mình ra, hung hăng đâm thẳng vào chỗ kín của nàng ta.

“Nhị thiếu gia! Đừng mà!” Tỳ nữ đỏ bừng mặt, vừa đẩy hắn vừa thở dốc liên hồi.

Ngôn Hồn trực tiếp túm ngược tóc nàng ta lên, khiến da đầu bị kéo căng đến mức mí mắt cũng xếch ngược: “Câm miệng! Hầu hạ Nhị gia cho tốt, Nhị gia sẽ nạp ngươi làm thông phòng.”

Dẫu hạ nhân trong Ngôn phủ đều biết Ngôn Hồn có những sở thích đáng sợ, nhưng dù sao hắn cũng là chủ tử, tướng mạo lại anh tuấn. Trong phủ cũng chẳng thiếu những tỳ nữ bị hắn chiếm đoạt trong lúc nổi hứng, như nha hoàn Vũ Nhi tưới hoa ở tiền viện sau một đêm hầu hạ hắn đã được thăng làm thông phòng, nghe nói cuộc sống cũng sung sướng lắm.

Nghĩ đến việc có thể đổi đời, không phải làm việc nặng nhọc nữa, tỳ nữ quét sân lập tức buông xuôi, ôm chặt lấy Ngôn Hồn để mặc hắn thô bạo đâm thọc.

Ở phía xa, Ngọc Trúc thắc mắc không hiểu vì sao tiểu thư lại cố ý chờ đợi rồi quyến rũ Ngôn Hồn. Mục tiêu của nàng chẳng phải là Tiểu Công gia Ngôn Sâm hay sao?

Ngôn Thanh Li chỉ mỉm cười không giải thích nhiều, nhẹ nhàng nói: “Cứ chờ xem.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Ngày tháng thấm thoát trôi qua bảy tám ngày. Khoảng thời gian này Ngôn phủ bình lặng, chỉ có vài chuyện vặt vãnh xảy ra. Ví như Ngôn Hồn lại nạp thêm một thông phòng; Chu Thừa tướng dẫn theo đích nữ Chu Diệu Lâm đến thăm, nhưng Ngôn Uyển lại nảy sinh khẩu chiến với Chu Diệu Lâm khiến cuộc gặp kết thúc trong sự không vui.

Những việc đó chẳng liên quan gì đến Ngôn Thanh Li. Mỗi ngày nàng đều đặn đi thỉnh an Mạnh thị, thời gian còn lại thì ở trong viện hoặc đi dạo vườn hoa. Nàng hành xử vô cùng khiêm nhường, chỉ thỉnh thoảng mới “tình cờ” gặp Ngôn Hồn trong vườn. Lần nào cũng xảy ra chút “ngoài ý muốn”, khi thì bị hắn chạm tay, lúc lại bị hắn vô tình ôm eo, khiến Ngôn Hồn mê mẩn đến mất cả hồn vía, lần nào gặp xong cũng phải hớt hải chạy về viện để trút dục hỏa lên đám thông phòng.

Suốt mấy ngày qua, Ngôn Thanh Li chưa từng gặp lại Ngôn Sâm. Hắn mới về kinh nên công vụ bận rộn, không gặp cũng là chuyện thường. Thế nhưng, có đôi lần nàng nghe đám tỳ nữ ở ngoại viện kháo nhau rằng đêm khuya thấy Tiểu Công gia đứng tần ngần ngoài viện của Tam tiểu thư hồi lâu rồi mới bỏ đi, không rõ ý đồ gì.

Cũng từ đó, Ngôn Uyển bắt đầu bới lông tìm vết, làm khó dễ nàng đủ đường.

Suốt mấy tháng xuân hạ trời nắng nóng như đổ lửa, chẳng có lấy một giọt mưa, vậy mà vừa sang đầu thu mưa lại kéo về. Mưa thu mang theo gió lạnh buốt giá, trận mưa này đã kéo dài ròng rã hai ngày chưa dứt.

Căn phòng Ngôn Thanh Li ở vốn đã cũ nát, nghe nói trước đây là nơi ở của lão ma ma thân cận với lão thái thái. Lão thái thái mất đã lâu, ma ma nọ cũng đã qua đời hai năm trước. Mạnh thị sắp xếp cho nàng ở đây, ban đầu nói là ở tạm nhưng sau đó chẳng thấy đá động gì đến chuyện chuyển đi. Ngày nắng thì không sao, nhưng khi trời mưa, mái nhà dột tứ tung, trong phòng ẩm thấp lạnh lẽo vô cùng.

Sau khi tiễn Ngũ di nương ra về, Ngôn Thanh Li vừa vào phòng đã thấy Ngọc Trúc mặt mày mếu máo, tay bưng chậu đi hứng nước mưa.

“Tiểu thư, sao người không thưa với Nhị phu nhân một tiếng để đổi chỗ ở? Nếu không thì gọi người tới sửa sang lại cũng được mà.” Ngọc Trúc không hiểu sao tiểu thư phải chịu đựng như vậy. Dẫu chưa nhập gia phả nhưng dù sao nàng cũng là chủ tử, vậy mà ăn mặc chi dùng còn chẳng bằng hạ nhân. Đám người làm trong phủ cũng là hạng trông mặt bắt hình dong, thấy Mạnh thị không coi trọng nàng, bọn chúng cũng bắt đầu lơ là, chậm trễ.

Ngôn Thanh Li cầm lấy một chiếc thau đồng, tìm một chỗ dột khác rồi đặt xuống, ung dung nói: “Đổi một cái viện thì có gì khó? Nhưng đổi rồi thì đã sao? Một đứa con rơi, dù có vào gia phả thì cũng chỉ là hạng thứ nữ không nơi nương tựa, vẫn bị Mạnh thị nắm thóp mà thôi. Nếu đã muốn đổi, thì phải đổi cho triệt để, đổi cả cái thân phận hèn mọn này đi nữa.”

Ngôn Thanh Li thân phận con riêng, trong phủ không có mẹ đẻ. Muốn làm thứ nữ, nàng phải được một trong các thê thiếp của Ngôn quốc công nhận nuôi.

Mấy ngày qua, ngoại trừ Ngô thị (mẹ của Ngôn Như) và Lý thị (người không còn hơi sức tranh đấu), thì các vị di nương khác như Lưu thị, Quách thị, Điền thị đều thay nhau chạy đến viện của nàng. Lời ra tiếng vào đều muốn nhận nàng về danh nghĩa của mình. Họ đều là những người không có con cái, trong chốn hậu viện này, không con là không có chỗ dựa. Tuy Ngôn Thanh Li là con gái, nhưng nếu sau này gả vào nhà tốt, họ cũng sẽ được thơm lây. Ngôn Thanh Li hiểu rõ tâm đồ của bọn họ, nhưng nàng chỉ lấy một câu “mọi sự tùy cha định đoạt” để khéo léo từ chối tất cả.

Ngọc Trúc xót xa thay cho tiểu thư. Trước đây ở Sở phủ, nàng đâu cần phải bước thấp bước cao, tính toán từng li từng tí như thế này? Đâu cần phải đánh đổi cả danh tiết để mưu cầu tương lai? Nghĩ đến việc sau này Ngôn Thanh Li còn phải gánh vác bao nhiêu xiềng xích nặng nề, Ngọc Trúc lại thấy nghẹn ngào.

Ngôn Thanh Li nhìn bộ dạng cố nén nước mắt của Ngọc Trúc, thở dài: “Em đó, ngày càng mau nước mắt rồi. Đừng khóc nữa, tối nay chúng ta còn có việc phải làm.”

Đêm xuống, Ngôn Hồn ở trong viện của mình uống đến say mèm. Mấy ngày mưa gió khiến tâm trạng hắn bực bội không thể ra ngoài, bèn bày tiệc rượu vui đùa ngay tại viện, còn bắt đám thông phòng ăn mặc hở hang, đóng giả kỹ nữ thanh lâu để hầu hạ mình.

Gã sai vặt đột nhiên vào bẩm báo: “Nhị thiếu gia, tỳ nữ của Tam tiểu thư tới, nói rằng Tam tiểu thư bị nhiễm phong hàn, muốn xin bầu rượu để làm ấm người. Nhưng người ở bếp nói rượu đã bị ngài dọn đi hết rồi, nên mới tìm đến đây.”

Ngôn Hồn nghe xong, đôi mắt lập tức sáng rỡ. Hắn đẩy thị thiếp đang quỳ dưới chân mình ra.

“Tam muội muội ngã bệnh? Thế thì Nhị ca đây phải sang thăm mới được!”

“Nhị thiếu gia! Không được đâu! Tiểu thư nhà nô tỳ còn chưa mặc xong xiêm y, ngài không thể vào như vậy được!”

Ngôn Thanh Li đang ngồi trong phòng, nghe thấy tiếng Ngọc Trúc hớt hải bên ngoài, vội vàng tung chăn nằm xuống giường.

Hôm nay Ngôn Hồn uống hơi nhiều, lại đang lúc vui đùa với đám thị thiếp nên dục vọng đang bốc lên ngùn ngụt. Nghe Ngọc Trúc nói nàng chưa mặc xiêm y, hắn lập tức nảy sinh ý nghĩ xằng bậy. Tam muội muội này mấy ngày qua lần nào gặp cũng khiến hắn rạo rực, phen này phải dạy dỗ nàng một trận mới được!

“Cút ra!” Ngôn Hồn mặc kệ Ngọc Trúc ngăn cản, thô bạo đẩy cửa phòng Ngôn Thanh Li ra.

“Có chuyện gì mà ồn ào vậy…” Ngôn Thanh Li yếu ớt ngồi dậy, gương mặt ửng hồng bất thường, đôi môi trắng bệch. Thấy Ngôn Hồn ở cửa, nàng kinh ngạc trừng mắt: “Nhị ca? Huynh…”

Ngôn Thanh Li chỉ mặc độc nhất một chiếc trung y mỏng màu trắng. Nàng hốt hoảng kéo chăn che thân, mái tóc đen như thác đổ xõa sau lưng, trông mỏng manh yếu đuối vô cùng, khiến kẻ khác nhìn vào không khỏi nảy sinh lòng chiếm đoạt.

Ngôn Hồn lập tức cảm thấy máu nóng dồn lên não, lảo đảo bước tới trước mặt nàng.

“Tam muội muội, nghe nói muội ngã bệnh, nào, để Nhị ca xem bệnh ở chỗ nào…” Chiếc chăn trên tay Ngôn Thanh Li bị hắn thô bạo giật phăng, ngay sau đó cả người nàng đã bị hắn đè chặt xuống giường.

“Nhị ca! Nhị ca!” Ngôn Thanh Li vừa đấm vừa đá vào người hắn, nhưng chút sức lực ấy đối với nam nhân chẳng khác nào một liều thuốc kích dục.

Ngôn Hồn lại nổi cơn điên cuồng, hắn “chát” một tiếng giáng thẳng một cái tát vào mặt nàng: “Đồ tiện nhân lẳng lơ, mấy ngày nay chẳng phải muội luôn tìm cách quyến rũ ta đó sao? Bây giờ lại còn giả vờ làm gì! Lại đây, để Nhị ca yêu thương muội thật tốt!”

Dứt lời, hắn ghé sát cái miệng nồng nặc mùi rượu định cưỡng hôn nàng.

Ngọc Trúc thấy tiểu thư bị đánh thì định xông lên, nhưng Ngôn Thanh Li vội vàng lắc đầu ra hiệu. Tiếp nhận ánh mắt của tiểu thư, Ngọc Trúc đành nghiến răng hành động theo kế hoạch, nàng nhìn nàng một lần cuối rồi hớt hải chạy ra ngoài.