Ngôn Thanh Li thấy Ngôn Uyển thì khép nép hành lễ, gọi một tiếng “Trưởng tỷ” đúng mực. Ngôn Uyển trông thấy bộ dạng hoa lê đái vũ của nàng, trong lòng thầm mắng: Đồ tiểu tiện nhân hèn hạ, lại định dùng vẻ đáng thương này để mê hoặc Ngôn Sâm hay sao? Nàng ta cau mày định buông lời móc mỉa, nhưng vừa thấy Ngôn Sâm bước tới, đôi chân mày lập tức giãn ra, giọng nói cũng trở nên nũng nịu:
“Huynh trưởng, Uyển Nhi đang định…”
“Vào trong đi.”
Ngôn Sâm chẳng thèm để mắt, cứ thế lướt qua Ngôn Uyển, tiến thẳng đến bên cạnh Ngôn Thanh Li. Hắn cúi đầu nhìn nàng, giọng nói tuy vẫn lạnh lùng băng giá, nhưng Ngôn Uyển lại tinh ý nhận ra, trong đôi mắt ấy dường như thoáng hiện một chút hối lỗi.
Thấy hai người cùng vào nội đường, Ngôn Uyển tức tối siết chặt chiếc khăn tay, vội vàng rảo bước đi theo.
Bên trong, Ngọc Trúc đang đứng ngồi không yên. Vừa rồi Ngôn Quốc công có hỏi han vài chuyện ở Việt Châu, nàng cứ theo lời Ngôn Thanh Li dặn mà đáp, nhưng vì lo lắng cho chủ tử nên lời nói có phần lơ đãng. Vừa thấy Ngôn Thanh Li mắt đỏ hoe trở về, nàng lập tức nhìn Ngôn Sâm bằng ánh mắt đầy cảnh giác.
“Chi Hằng, có chuyện gì vậy?” Ngôn Quốc công kinh ngạc hỏi.
“Phải đó, sao đang yên đang lành lại khóc thế này?” Mạnh thị cũng giả lả tiếp lời. Giọng điệu thì nghe như xót thương, nhưng vẻ mặt lại chẳng chút chân thành.
Không đợi Ngôn Sâm lên tiếng, Ngôn Thanh Li đã chủ động thưa: “Đa tạ cha và mẹ đã quan tâm. Huynh trưởng chỉ vì lo lắng cho gia môn nên có hỏi vài câu để kiểm chứng thân phận của con. Con khóc là vì chợt nhớ đến người thân đã khuất nơi quê nhà, nhất thời lòng đau thắt lại nên mới thất lễ như vậy.”
Người trong phủ Ngôn gia ai chẳng biết Ngôn Sâm là kẻ sắt đá, chẳng bao giờ biết thương hoa tiếc ngọc, lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh như tiền. Họ đều đinh ninh rằng Ngôn Thanh Li bị những lời lẽ cay nghiệt của hắn dọa cho phát khiếp, nhưng vì giữ thể diện nên mới mượn cớ thương cảm người quá cố để che đậy mà thôi.
Ngôn Uyển nghe thấy Ngôn Thanh Li bị huynh trưởng nghi ngờ thì trong lòng hả hê vô cùng. Nàng ta ung dung ngồi xuống cạnh Mạnh thị, ánh mắt không giấu nổi vẻ đắc ý và khinh miệt.
Có chút nhan sắc thì đã sao? Chung quy cũng chỉ là hạng con rơi con rớt của tên thương buôn nơi biên thùy hẻo lánh, thô kệch thấp kém, sao có thể sánh được với cành vàng lá ngọc như ta.
Ngôn Sâm hờ hững nói: “Hiện nay Ngôn phủ đang là đích ngắm của cả triều đình, nhi tử buộc phải cẩn trọng, tránh để kẻ có tâm cơ trà trộn, mạo nhận…” Hắn liếc nhìn nàng bằng ánh mắt phức tạp, “… thân phận muội muội này.”
Ngôn Quốc công gật đầu tán thành sự thấu đáo của con trai. Tuy nhiên, ông đã sớm tin chắc Ngôn Thanh Li là giọt máu của mình bởi nàng có tín vật, lại đã nhỏ máu nghiệm thân, hơn nữa dung mạo cũng mang nét đặc trưng của người Ngôn gia.
Điều Ngôn Quốc công bận tâm nhất lúc này là dập tắt những lời đồn thổi ngoài phố. Đám thảo dân đang bàn tán ra vào, kẻ thì bảo ông bạc tình, người lại thêu dệt năm xưa ông từng ép uổng mẹ nàng. Nếu chuyện này để các quan Ngự sử hay tin rồi dâng sớ tấu hặc, địa vị của ông sẽ lung lay ngay.
Việc nhập gia phả được định vào mười ngày sau, một ngày hoàng đạo do Mạnh thị chọn lựa. Trước khi buổi lễ diễn ra, Ngôn Thanh Li tạm thời được sắp xếp ở tại một gian viện nhỏ tiêu điều phía Đông Bắc phủ.
Mọi việc hậu trạch đều do một tay Mạnh thị quán xuyến. Bà ta lấy cớ trong phủ chưa dọn dẹp kịp phòng ốc, bảo nàng ở tạm nơi này, còn khen đây là nơi tĩnh mịch, không bị đám hạ nhân làm phiền. Ngôn Thanh Li rất hiểu chuyện, không một lời phàn nàn mà gật đầu đồng ý.
Sáng hôm sau, Ngôn Thanh Li dậy sớm đến thỉnh an Mạnh thị. Vừa tới cửa, nàng đã gặp Ngôn Uyển đang bước ra.
“Trưởng tỷ.” Ngôn Thanh Li khẽ nhún mình hành lễ.
Ngôn Uyển liếc nhìn nàng một lượt từ đầu đến chân. Thiếu nữ trước mắt da trắng như tuyết, không chút phấn son, vận bộ váy lụa trơn giản đơn nhưng vẫn toát lên vẻ thanh tân tựa đóa phù dung dưới nước. Đặc biệt, đôi mắt với phần đuôi hơi xếch khiến nàng có nét quyến rũ rất riêng.
Đúng là đồ hồ ly tinh, hệt như người mẹ thấp hèn của nó vậy. Ngôn Uyển thầm đố kị.
“Nơi này là Kinh thành, không phải chốn rừng rú Việt Châu của ngươi. Quy củ thì phải học cho đàng hoàng, lần sau liệu mà đến thỉnh an mẫu thân sớm một chút, đừng có ngủ trương mắt ra rồi mới uể oải mò tới, thật là đồ không có giáo dưỡng.”
Ngôn Uyển nói lời cay nghiệt, Ngọc Trúc nghe mà sôi máu, định lên tiếng bênh vực chủ tử nhưng Ngôn Thanh Li đã ôn tồn đáp trước: “Đa tạ Trưởng tỷ đã nhắc nhở, Thanh Li xin ghi lòng tạc dạ.”
Thấy đối phương chẳng hề phản kháng, Ngôn Uyển cảm thấy như đấm vào bông, chẳng thể trút giận thêm được nữa, đành hậm hực dẫn nô tỳ bỏ đi.
“Tiểu thư, rõ ràng mới vừa qua giờ Mão, làm gì có chuyện mặt trời lên cao? Đại tiểu thư rõ ràng là đang cố tình làm nhục người!” Ngọc Trúc uất ức. Ngày trước ở Sở phủ, tiểu thư của nàng có bao giờ phải chịu nhục thế này.
Ngôn Thanh Li nhìn theo bóng lưng Ngôn Uyển, đôi môi khẽ nở một nụ cười ẩn ý.
Kẻ hay sủa là kẻ không biết cắn. Hạng người nông cạn, có gì cũng lộ hết ra mặt như Ngôn Uyển thực chất rất dễ đối phó. Đáng sợ nhất chính là những kẻ miệng nam mô bụng một bồ dao găm.
Năm xưa, Tô Ngưng Sương cũng từng là tỷ muội thân thiết của nàng suốt một năm trời, luôn tỏ ra dịu dàng, che chở nàng trước những lời lẽ khinh khi. Nàng đã tin tưởng ả hết lòng, có gì cũng bộc bạch, để rồi chính vị tỷ tỷ thân yêu ấy lại là kẻ đâm sau lưng nàng đau đớn nhất.
Ngôn Thanh Li thu hồi ánh mắt: “Chúng ta vào trong thôi.”
Trong phòng, Ngôn Như cũng vừa đến thỉnh an. Nàng ta sinh ra rất giống Tam di nương, nét mặt vốn dĩ rất kiều mị nhưng lúc nào cũng lầm lũi cúi đầu. Thấy Ngôn Thanh Li, nàng ta hành lễ chào một tiếng “Tam muội muội” rồi lại thẫn thờ đứng một góc.
Mạnh thị đã quen với cái tính lầm lì ấy nên không để tâm. Bà ta coi như không nghe thấy những lời mắng nhiếc của con gái mình lúc nãy ngoài cửa, chỉ tươi cười hỏi han Ngôn Thanh Li có quen với cuộc sống mới hay không.
“Chà! Đây chính là Tam muội muội mới vào phủ hôm qua sao?”
Đang nói chuyện thì một nam nhân vén mành bước vào. Mạnh thị vừa thấy hắn đã hớn hở: “Hồn nhi, mặt trời mọc đằng Tây hay sao mà hôm nay con lại biết đến thỉnh an ta thế này?”
“Mẹ nói gì vậy, nhi tử vẫn luôn hiếu thảo đó thôi.” Ngôn Hồn nhận chén trà từ tay tỳ nữ, không quên tiện tay vuốt ve tay nàng ta một cái khiến con bé đỏ mặt tía tai vì thẹn.
Đây chính là Ngôn Hồn, con trai của Mạnh thị.
Tên này và Ngôn Quốc công hệt như đúc từ một khuôn, đều là hạng háo sắc. Nhưng hắn còn tệ hại hơn nhiều. Cha hắn tuy đào hoa nhưng còn biết thương hoa tiếc ngọc, còn hắn thì tàn bạo vô độ, có những sở thích bệnh hoạn nơi giường chiếu, hành hạ nữ nhân đến mức dở sống dở chết mới thấy hưng phấn. Năm xưa đi theo Ngôn Quốc công đến Tây Xuyên, cũng vì chơi chết hai kỹ nữ mà bị Ngôn Sâm chặt mất hai ngón tay.
Ngôn Thanh Li chậm rãi xoay người, cúi đầu chào: “Thanh Li bái kiến Nhị ca.”
Vừa thấy nhan sắc khuynh thành của nàng, Ngôn Hồn lập tức đứng hình, đôi mắt dâm tà không rời khỏi gương mặt nàng nửa bước.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 27: Hồ Ly Tinh](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)