“Buông tay! Buông ta ra!”
Ngôn Thanh Li vạn lần không ngờ Ngôn Sâm ở trước mặt bao nhiêu người mà lại dám lôi tuột nàng ra ngoài. Nàng liều mạng giãy giụa, nhưng bàn tay kia tựa như gông sắt khóa chặt trên cổ tay nàng, mặc cho nàng cố sức thế nào cũng không thể thoát ra.
Ngôn Sâm kéo nàng đến một ngôi đình hóng gió.
Ngôn Quốc công vốn là kẻ ham hưởng lạc, lại thích tỏ ra thanh cao, nên kiến trúc trong Ngôn phủ được xây dựng vô cùng cầu kỳ, đình đài lầu các, núi giả nước chảy có thể sánh với hành cung của Xương Huệ Đế. Ngôi đình này nằm giữa một hồ nước rộng, bốn bề là nước, tuyệt nhiên không ai có thể lại gần nghe lén.
Ngôn Sâm buông tay nàng ra, đôi mắt đen thẳm lạnh lẽo như băng. Hắn nhìn chằm chằm Ngôn Thanh Li hồi lâu, rồi trầm giọng chất vấn: “Rốt cuộc ngươi là ai?”
Lúc này Ngôn Thanh Li đã lấy lại vẻ bình tĩnh sau cơn bàng hoàng ban nãy. Nàng xoa xoa cổ tay bị siết đỏ, thản nhiên đáp: “Ngôn Thanh Li, con gái của Ngôn Quốc công Ngôn An.”
Ngôn Sâm bật cười vì giận: “Hay cho một Ngôn Thanh Li, hay cho cái danh con gái của Ngôn Quốc công.”
Đây là lần đầu tiên hắn thấy nàng vận nữ trang. Quả thực đúng như hắn từng hình dung, thanh tao lệ chất, tuyệt sắc động lòng người. Nhưng khi nhìn gương mặt này, tâm trí hắn lại hiện lên cảnh tượng đêm đó nàng cùng hắn quần áo ướt đẫm ngâm mình trong bồn tắm ở thành Dung Dương, đôi tay nàng e thẹn vuốt ve dục vọng của hắn, cả tiếng rên rỉ nhỏ vụn khi bị hắn hôn lên cơ thể.
Ánh mắt Ngôn Sâm chợt lạnh hẳn xuống: “Ngươi và Ninh Thiên Lân có quan hệ gì? Có phải hắn phái ngươi tới tiếp cận ta hay không?”
Trong lòng Ngôn Thanh Li chợt kinh hãi. Nàng đoán được Ngôn Sâm sẽ nghi ngờ việc Ninh Thiên Lân đến Dung Dương, nhưng không ngờ hắn lại đoán chuẩn xác đến mức này, một đòn trúng ngay tim đen.
Nàng nỗ lực giữ nét mặt không để lộ sơ hở, nhíu mày ra vẻ khó hiểu: “Ninh Thiên Lân là ai? Ta không biết.”
“Không biết?” Ngôn Sâm tiến tới một bước, hơi thở tỏa ra lạnh lẽo như sương đêm: “Chẳng lẽ không phải ngày ấy ngươi đã ở trong phòng hắn suốt một buổi chiều để chữa chân cho hắn sao?”
Ngôn Thanh Li bực dọc đáp: “Vị công tử đó tên là Ninh Thiên Lân sao? Ta chỉ biết hắn là khách quý của Đổng đại nhân, nên mới đến châm cứu hai lần.”
Rõ ràng ngoài mặt luôn tỏ vẻ thờ ơ, vậy mà nàng ở trong phòng Ninh Thiên Lân bao lâu hắn cũng nắm rõ. Ngôn Thanh Li thầm tính toán trong lòng.
Ngôn Sâm nheo mắt: “Ngươi thực sự không quen hắn? Nếu không quen, sao lại trùng hợp đều đến từ Việt Châu? Lại kẻ trước người sau xuất hiện ở Dung Dương? Nếu ta đoán không lầm, việc ngươi đến giải quyết dịch bệnh cũng là có kẻ đứng sau sai khiến phải không? Nếu không, tại sao ngươi cứ luôn chủ động tiếp cận ta? Tại sao lại giúp ta giải thôi tình hương? Để rồi giờ đây lại diễn một màn nhỏ máu nhận thân, chạy tới Ngôn phủ làm muội muội của Ngôn Sâm ta?”
Ngôn Sâm nắm chặt nắm đấm, chờ đợi một câu trả lời. Giờ phút này, chính hắn cũng không nhận ra mình đang sinh ra một tia mong đợi, hy vọng nàng thực sự là quân cờ của Ninh Thiên Lân hay thế lực nào đó phái đến tiếp cận hắn.
Ngôn Thanh Li khẽ quay mặt đi, quật cường cắn môi dưới. Dưới ánh mắt như muốn xuyên thấu tất thảy của Ngôn Sâm, hốc mắt nàng dần đỏ lên.
“Ngươi tưởng rằng… ta muốn làm muội muội của ngươi sao? Yến… Công… Tử.” Nàng nghiến răng thốt ra ba chữ Yến công tử, rồi hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen láy như phủ một lớp sương mờ.
Ngôn Sâm chấn động. Nàng… khóc sao?
“Phải, ta cố ý tiếp cận ngươi.” Ngôn Thanh Li ngước mắt nhìn hắn, hơi nước trong mắt ngưng tụ thành những giọt lệ trong suốt. Nàng khẽ chớp mắt, lệ rơi lã chã, dáng vẻ nhu nhược khiến người ta xót xa vô cùng.
“Nhưng ta tiếp cận ngươi không phải vì ai sai khiến! Ta tiếp cận ngươi, chỉ vì ngay từ cái nhìn đầu tiên trên thành lâu Dung Dương, ta đã trao trọn trái tim cho ngươi!” Ngôn Thanh Li tự giễu: “Ngươi nghĩ ta là hạng nữ nhân tùy tiện, vì một nam nhân mà không màng danh tiết giúp hắn giải thôi tình hương sao? Không phải vì ta là thầy thuốc, cũng không phải vì ta không đành lòng thấy chết không cứu!”
Ngôn Thanh Li nâng tông giọng, đôi mắt khóa chặt lấy gương mặt Ngôn Sâm, tràn đầy nỗi khuynh mộ ẩn nhẫn: “Là bởi vì ta yêu ngươi!”
Nước mắt như chuỗi hạt đứt dây, nàng trút hết những lời chôn giấu trong lòng theo dòng lệ: “Nhưng ngươi nói ngươi đã đính hôn, ngươi không thể cưới ta. Được… vậy ta sẽ cùng ngươi phân rõ giới hạn. Nhưng tại sao ngươi lại là Ngôn tiểu công gia! Tại sao đột nhiên lại trở thành ca ca của ta!”
Ngôn Thanh Li càng nói càng kích động, càng nói càng cảm thấy uất ức: “Ngôn Sâm, nếu lúc trước ngươi thành thật khai báo thân phận, ta đã biết ngươi là thân nhân của ta. Nếu ngươi nói sớm, ta làm sao có thể nảy sinh tâm tư đó với chính ca ca mình? Rõ ràng là ngươi lừa gạt trước, giờ lại quay lại nghi ngờ ta! Trái lại ta muốn hỏi, kẻ lúc trước tự xưng là Yến công tử, chẳng lẽ không phải là ngươi sao!?”
Sau một hồi chỉ trích đầy bi phẫn, Ngôn Thanh Li khóc lóc chạy vụt đi.
Nàng vốn không phải người hay khóc, vừa rồi là cố tình hồi tưởng lại cái đêm mà Sở gia bị xét nhà mới rặn ra được chút nước mắt. Nhưng khi nghĩ lại, lòng nàng thực sự có chút đau thắt, nhất là sau khi thấy Tô Ngưng Sương, nỗi hận thù và lửa giận trong lòng nàng vốn dĩ đang không có chỗ phát tiết.
Nàng sợ hãi hận ý của mình quá lộ liễu, nên chỉ có thể dùng thái độ thương tâm này để nhanh chóng rời khỏi tầm mắt Ngôn Sâm. Sau khi né tránh được ánh nhìn khiếp người ấy, nàng mới dần bình tĩnh lại.
Cho đến lúc này, nàng không muốn chờ Ninh Thiên Lân chậm rãi lôi kéo Ngôn Sâm nữa. Theo nàng thấy, Ngôn Sâm đã động chân tình với nàng, vậy nàng sẽ tận dụng chút tình ý đó, biến nó thành một loại tình ái không thể dứt bỏ.
Kiếp trước nàng thường xuyên vào cung chữa bệnh cho các phi tần. Những vị nương nương phóng khoáng đôi khi vẫn trêu đùa và truyền dạy cho nàng vài bí quyết nắm lòng nam nhân. Trong đó, nước mắt của nữ nhân chính là loại vũ khí lợi hại và dễ dùng nhất.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ngôn Sâm đứng ngẩn ngơ tại chỗ, gương mặt lạnh lẽo thường ngày không giấu nổi sự khiếp sợ. Khi nghe Ngôn Thanh Li khóc và thừa nhận tình cảm dành cho mình, trái tim hắn như bị một thứ gì đó bóp nghẹt, rồi ngay sau đó, lại dâng lên một tia… vui sướng?
Trong nội đường, Ngôn An mãi không thấy Ngôn Sâm và Ngôn Thanh Li quay lại, định sai hạ nhân ra xem. Ngôn Uyển đột nhiên đứng dậy, ngăn hạ nhân lại và tự mình nhận việc này.
Thực ra, Ngôn Uyển đã sớm đứng ngồi không yên.
Ngôn Sâm xưa nay luôn coi thường mọi thứ xung quanh, kể cả những người thân như bọn họ. Vậy mà vừa rồi huynh ấy dường như đã nổi trận lôi đình? Ngôn Thanh Li kia có tài đức gì mà dám tác động đến cảm xúc của Ngôn Sâm? Chẳng lẽ họ đã quen biết từ trước? Quan hệ của họ là gì? Ngôn Sâm có biết nàng ta là em gái của mình không?
Vô số suy đoán hiện lên khiến lòng Ngôn Uyển càng thêm nặng nề.
Không ai biết rằng, đại tiểu thư của Ngôn Quốc công phủ lại nảy sinh tâm tư sai trái với chính đích huynh của mình. Ngôn Uyển che giấu rất kỹ, có lẽ chỉ có mẹ là Mạnh Vân và tỳ nữ thân cận mới nhìn ra đôi phần.
Ngôn Uyển năm nay mười chín, đã đến tuổi gả chồng, thậm chí là muộn. Ở Thịnh Kinh, nữ tử tuổi này nếu chưa lấy chồng thì cũng đã đính hôn từ lâu. Nhưng nàng vẫn cứ ở lỳ trong khuê phòng, ngay cả những mối lái môn đăng hộ đối cũng đều tìm cách từ chối, cốt để được ở lại trong phủ thêm chút nào hay chút nấy, để có thể ở gần Ngôn Sâm nhiều hơn.
Trước đây trong phủ chỉ có hai vị tiểu thư, ngoài Ngôn Uyển thì chỉ còn Ngôn Như là con di nương, một đứa lầm lì như hũ nút. Ngôn Sâm đại khái còn chẳng nhớ mình có đứa em gái như vậy, nên Ngôn Uyển luôn nghĩ mình là duy nhất.
Nhưng nay đột nhiên xuất hiện một Ngôn Thanh Li, dung mạo khí chất mọi thứ đều vượt xa nàng. Ngôn Uyển dĩ nhiên là vô cùng căm ghét. Nếu Ngôn Thanh Li cũng giống nàng, có tâm tư không nên có với Ngôn Sâm, hoặc đã cố tình quyến rũ huynh ấy từ trước khi vào phủ, thì quả là đáng hận đến cực điểm.
Đang mãi suy nghĩ, Ngôn Uyển chợt thấy Ngôn Thanh Li với đôi mắt đỏ hoe đang đi tới.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 26: Khóc Cho Huynh Xem](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)