Chỉ trong vòng một ngày, trong thành Thịnh Kinh đã xảy ra hai chuyện thú vị truyền đi râm ran, trở thành đề tài bàn tán xôn xao của bá tánh lúc trà dư tửu hậu.
Thứ nhất, là chuyện công tử Trương Triều của phủ Trương Thị lang bị “Thịnh Kinh tiểu bá vương” Bùi Lăng ấn trước cửa thanh lâu đánh cho vãi cả ra quần, còn tiện thể nhận thêm một gã “cha hờ”. Thứ hai, chính là việc Ngôn Quốc công Ngôn An trên đường về phủ bị một đứa con riêng chặn đường cản xe để nhận thân.
Tại đại đường bên trong phủ Ngôn Quốc công, Ngôn Thanh Li lẳng lặng đứng giữa sảnh, Ngọc Trúc bầu bạn bên cạnh nàng. Trước mặt hai người đặt một chậu đồng, trong chậu chứa nước trong, giữa làn nước là hai giọt máu tươi đang chậm rãi hòa vào nhau làm một.
Ngôn Quốc công tay nắm chặt một khối ngọc bội, nhìn chằm chằm vào hai giọt máu đã dung hợp kia mà thở dài: “Thế mà thực sự là con gái của bổn Công gia.”
Buổi chiều khi Ngôn Thanh Li tìm tới cửa, Ngôn Quốc công vẫn còn có chút không dám xác định. Dù sao đã trôi qua gần hai mươi năm, khi nghe thấy cái tên Cố thị, ông ta hoàn toàn chẳng nhớ nổi đó là ai. Mãi đến khi Ngôn Thanh Li giao khối ngọc bội này ra, ông ta mới sực nhớ lại năm đó quả thực từng có đoạn sương sớm tình duyên với con gái một nhà buôn dược liệu. Tuy ông ta không còn nhớ rõ dung mạo nàng ấy, nhưng khối ngọc bội này thì không thể lầm được.
Khối ngọc này vốn là vật ban thưởng của Xương Huệ Đế năm xưa. Ngôn Quốc công nhớ mang máng sau một đêm xuân với Cố thị, nàng từng thẹn thùng hỏi về chuyện thành hôn. Nhưng khi đó chính thê của ông ta vừa mới bệnh mất, nếu lúc ấy nạp thiếp thì thật không hợp thời, sẽ bị người đời chỉ trích sau lưng, thậm chí còn có thể bị ngự sử tấu hặc trước mặt Hoàng thượng. Vì thế, ông ta tiện tay đưa khối ngọc bội này cho Cố thị để trấn an, còn tùy tiện bịa ra một thân phận, nói dối rằng ngày sau sẽ đi cầu thân. Cố thị lúc bấy giờ mới yên lòng rời khỏi Thịnh Kinh. Thật ra ông ta cũng định chờ đoạn tang kỳ qua đi sẽ phái người đón Cố thị về, chỉ là sau đó trong phủ có thêm người mới, ông ta liền quẳng luôn chuyện này ra sau đầu.
Ngôn Thanh Li liếc mắt nhìn hai giọt máu tương dung, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười nhạt, hướng về phía Ngôn Quốc công hành lễ: “Lời nói của Thanh Li câu câu đều là thật, bằng không cũng chẳng dám đường đột tìm tới. Thực sự vì ở Việt Châu gia đình không còn thân nhân, đường cùng mới phải tìm đến nương nhờ.”
Không thể không nói, Ngôn Quốc công tuy là hạng vô dụng, nhưng lại sinh ra với một bộ da tốt. Nay ông ta đã gần năm mươi nhưng vẫn dáng vẻ đường đường, khí vũ bất phàm. Nhìn kỹ lại, mày mắt Ngôn Thanh Li còn có vài phần tương tự Ngôn Quốc công. Sau khi nhỏ máu nhận thân, Ngôn Quốc công đã hoàn toàn tin nàng là con gái mình, ông ta vỗ vỗ vai nàng cảm thán: “Là vi phụ không tốt, mấy năm nay để con và mẫu thân phải chịu khổ rồi.”
Đôi mắt của Ngôn Thanh Li lập tức đỏ hoe.
Mạnh thị đứng bên thấy thế, vội vàng tiến lên dùng khăn lụa chấm nhẹ khóe mắt cho Ngôn Thanh Li, dịu dàng an ủi: “Cô nương xinh đẹp nhường này! Đừng khóc nữa, sau này Ngôn phủ chính là nhà mới của con, sẽ không còn cảnh không nơi nương tựa nữa.”
Mạnh thị vốn là trắc thất của Ngôn Quốc công. Từ khi chính thê chết bệnh, ông ta vẫn chưa tục huyền, bởi vậy mọi sự vụ lớn nhỏ trong Ngôn phủ đều do một tay Mạnh thị quán xuyến.
Mạnh thị tên thật là Mạnh Vân, cha là Thái sử lệnh, tuy phẩm cấp không cao nhưng lại là dòng dõi thư hương chính gốc. Khác với mẹ của Ngôn Sâm – cố chính thê Mộ thị vốn là con gái Quy Đức tướng quân, xuất thân võ tướng. Mạnh thị lại đúng chất một khuê các tiểu thư, không chỉ tính tình nhu thuận mà tướng mạo cũng xuất sắc, ngày thường rất được Ngôn Quốc công sủng ái.
Dù chưa được phò chính, nhưng với thân phận trắc thất, địa vị của Mạnh thị trong đám nữ quyến Ngôn phủ là cao nhất. Hơn nữa bà ta còn sinh được một trai một gái, nên Ngôn Quốc công cũng mặc định bà ta là đương gia chủ mẫu của phủ này.
Nhưng Ngôn Thanh Li thừa hiểu Mạnh thị này tuyệt đối không hiền lương như vẻ bề ngoài. Thực tế, bà ta vừa đố kỵ, mà tâm địa cũng vừa tàn độc.
Trong hậu viện Ngôn Quốc công, ngoài chính thê và trắc thất còn có năm phòng thiếp thất, nhưng con cái của ông ta lại chỉ có bốn người: Đích trưởng tử Ngôn Sâm do Mộ thị sinh ra; nhị công tử Ngôn Hồn và đại tiểu thư Ngôn Uyển do Mạnh thị sinh; cuối cùng là nhị tiểu thư Ngôn Như do tam di nương sinh. Ngoài ra, các thiếp thất khác đều không có con, nghĩ thôi cũng đủ biết trong đó có điều kỳ quặc.
Mạnh thị toan tính điều gì cũng chẳng khó đoán. Mộ thị chết đã lâu, chỉ để lại một đứa con đích xuất là Ngôn Sâm. Mà Ngôn Sâm quanh năm chinh chiến, đao kiếm không có mắt, chẳng biết khi nào sẽ phơi thây sa trường. Nếu Ngôn Sâm chết, tước vị chắc chắn sẽ rơi xuống đầu con trai bà ta là Ngôn Hồn. Dù Ngôn Sâm có sống sót, nhưng hắn là tướng lĩnh cầm quân, quanh năm không ở Thịnh Kinh, người duy nhất Ngôn Quốc công có thể dựa dẫm vẫn là Ngôn Hồn.
Hơn nữa Ngôn Sâm sớm muộn gì cũng thành gia lập phủ riêng, khi hắn đi rồi, gia nghiệp này sẽ thuộc về Ngôn Hồn. Nếu các thiếp khác sinh con trai, đó sẽ là đối thủ cạnh tranh. Mạnh thị dĩ nhiên không để chuyện đó xảy ra.
Sở dĩ tam di nương Ngô thị sinh được Ngôn Như là vì Ngô thị vốn là danh kỹ, được Ngôn Quốc công nuôi bên ngoài, mãi đến khi sinh nở mới được đưa về phủ. Mạnh thị không hay biết nên không kịp ngăn cản, vả lại Ngô thị sinh con gái nên cũng không đe dọa đến địa vị của Ngôn Hồn.
Lần này Ngôn Thanh Li chọn cách chặn xe nhận thân giữa phố cũng là vì kiêng dè Mạnh thị. Nếu nàng lặng lẽ vào phủ, Mạnh thị thấy nàng là nữ nhi mồ côi không nơi dựa dẫm, rất có thể sẽ âm thầm sai người thủ tiêu. Chi bằng làm rùm beng lên cho cả kinh thành chứng kiến, như vậy những kẻ lòng dạ khó lường trong Ngôn phủ sẽ không thể hành động thiếu suy nghĩ.
Các thiếp thất khác thấy lão gia và chủ mẫu đã có ý nhận người, cũng nhao nhao hùa theo an ủi vài câu.
Ngôn Thanh Li giả vờ lau nước mắt, che giấu sự toan tính nơi đáy mắt, hành lễ với Mạnh thị: “Thanh Li cảm tạ Quốc công gia, cảm tạ phu nhân.”
Mạnh thị thân mật nắm lấy tay nàng, trách khéo: “Sao còn gọi là Quốc công gia và phu nhân? Sau này phải đổi cách xưng hô là cha, mẹ mới phải.”
Ngôn Thanh Li cười lạnh trong lòng. Cha và mẹ nàng đâu phải hạng người mà hai kẻ này có thể tuỳ tiện thay thế? Chẳng qua tình thế bắt buộc, nàng đành tạm nén sự chán ghét trong lòng lại.
“Cha…”
“Khoan đã.”
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau, cắt ngang lời định thốt ra của Ngôn Thanh Li.
Ngôn Sâm vừa bước vào đã thấy bóng lưng của nữ tử ấy. Hôm nay nàng đã thay nữ trang, mặc một bộ váy xanh màu thiên thanh, vòng eo thon nhỏ dường như chỉ một vòng tay là ôm trọn. Mái tóc đen dùng trâm bạch ngọc búi lên một lọn đơn giản, phần còn lại xõa xuống như thác đổ. Chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng đủ biết là một giai nhân tuyệt sắc.
Ngôn Sâm nhìn chằm chằm bóng lưng ấy, nhất thời không dám tiến lên.
“Chi Hằng?” Ngôn Quốc công sững sờ, không ngờ Ngôn Sâm vào cung lại về nhanh như vậy. Ông ta vừa định nở nụ cười từ phụ, thì nhị tiểu thư Ngôn Uyển – người nãy giờ lạnh lùng quan sát màn nhận thân đột ngột đứng bật dậy.
Thấy Ngôn Sâm, vẻ khinh khỉnh trên mặt Ngôn Uyển lập tức biến thành sự ngưỡng mộ và vui mừng. Nàng ta vò khăn lụa, kích động gọi: “Huynh trưởng!”
Ngôn Thanh Li nghe tiếng quay đầu lại, vừa vặn chạm phải đôi con ngươi lạnh lùng sâu thẳm kia.
Thấy rõ gương mặt thiếu nữ, bức tường thành trong lòng Ngôn Sâm bỗng chốc rạn nứt. Hắn không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nào trên mặt nàng, đồng tử hơi giãn ra, vẻ mặt kinh ngạc, có vẻ như nàng thực sự không ngờ sẽ gặp hắn ở đây.
Nhưng, trên đời này thực sự có chuyện trùng hợp đến thế sao?
Ngôn Uyển không nhận được lời đáp lại của Ngôn Sâm, cắn môi đầy bất mãn. Mạnh thị sợ con gái tiếp tục mất mặt, vội mở lời: “Chi Hằng, đây là Thanh Li, là con gái lưu lạc bên ngoài của cha con, hôm nay…”
“Ta đã biết chuyện, nhị nương không cần nói nhiều.” Ngôn Sâm chẳng hề nể mặt Mạnh thị, khiến sắc mặt bà ta lập tức khó coi, nhưng trước mặt Ngôn Quốc công, bà ta vẫn cố giữ vẻ dịu dàng.
Ngôn Sâm bước tới trước mặt Ngôn Thanh Li. Mỗi bước chân của hắn nặng nề như đeo nghìn cân chì. Ngôn Thanh Li vẫn chưa hết bàng hoàng, ngơ ngác nhìn hắn.
Thấy Ngôn Sâm cứ dán mắt vào Ngôn Thanh Li, Ngôn Quốc công ướm hỏi: “Sâm nhi, có gì không ổn sao?”
Đối với đứa con trai này, Ngôn Quốc công có phần sợ hãi. Ngôn Sâm vốn tính tình lãnh đạm, không thân thiết với người trong phủ, lại thêm việc Ngôn phủ có chỗ đứng trong triều và được Bệ hạ trọng dụng đều nhờ vào chiến công của hắn. Cả phủ này, từ trên xuống dưới không ai dám đắc tội Ngôn Sâm, kể cả người cha như ông ta.
Ngôn Sâm vốn chán ghét sự phong lưu của cha mình. Năm xưa mẹ hắn vì ông ta liên tục trêu hoa ghẹo nguyệt mà nản lòng thoái chí, uất ức thành bệnh rồi qua đời. Nay đột nhiên có đứa con riêng tìm tới, Ngôn Quốc công không khỏi chột dạ.
“Thời gian đã cách mười tám năm, làm sao cha chắc chắn nàng ta là con gái của ngài? Chẳng lẽ không thể là kẻ mạo nhận có ý đồ xấu sao?” Ánh mắt Ngôn Sâm vẫn đóng đinh trên mặt Ngôn Thanh Li, cố tìm ra sơ hở. Nhưng thiếu nữ đứng thẳng tắp, ánh mắt trong trẻo quang minh, không hề e sợ cái nhìn đầy áp lực của hắn.
Ngôn Quốc công thấy con trai không bực mình chuyện phong lưu của mình bèn cười bảo: “Vi phụ đã nhỏ máu nghiệm thân với Li nhi, nàng chắc chắn là con gái Ngôn An ta không sai vào đâu được.”
Thực lòng ông ta chẳng có mấy tình cảm với đứa con rơi này. Sở dĩ ông ta thấy mừng vì đứa con riêng này lại xuất sắc hơn hẳn hai tiểu thư trong phủ, dung mạo hội tụ mọi ưu điểm của ông ta và Cố thị, quả là mỹ nhân hiếm có. Đối với Ngôn phủ mà nói, đây là chuyện tốt. Con gái mà! Sớm muộn gì cũng gả đi, biết đâu còn có thể kết một mối lương duyên có lợi.
Nghe bốn chữ “nhỏ máu nghiệm thân”, bức tường thành trong lòng Ngôn Sâm sụp đổ hoàn toàn. Nhưng hắn vẫn cố tìm lý do để thuyết phục bản thân: Nàng là đại phu, biết đâu dùng thủ đoạn gì đó khiến máu hòa vào nhau thì sao.
Hắn mím chặt môi, đột nhiên làm một hành động không ai ngờ tới.
“Đi ra đây với ta.” Ngôn Sâm không nói hai lời, nắm chặt cổ tay Ngôn Thanh Li, trước con mắt kinh ngạc của mọi người, lôi tuột nàng ra ngoài.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 25: Vào Cố Phủ](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)