Bìa [NP – MTTH] – Chương 24: Ngự Trạng
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 24: Ngự Trạng

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2395 từ · 11 phút đọc

Ngự Trạng

Phố xá đã khôi phục lại cảnh người đến người đi tấp nập. Ông chủ quán nặn tò he vừa nhận được một khoản tiền bồi thường lớn, đang hớn hở thu dọn sạp hàng.

Ngôn Thanh Li đứng ngay tại vị trí chiếc xe ngựa sơn đen lúc nãy vừa dừng lại. Nàng cảm thấy vạn vật trước mắt như đang xoay chuyển cuồng loạn, bên tai như bị nút bông bịt kín, mọi âm thanh ồn ã chung quanh bỗng trở nên xa xăm lạ lùng. Thay vào đó, tâm trí nàng chỉ văng vẳng duy nhất giọng nói của Tô Ngưng Sương.

Suốt một năm qua, chưa bao giờ nàng cảm nhận được nỗi hận thù rõ rệt như lúc này. Giờ phút này, nàng gần như bị cơn sóng thù hận nhấn chìm. Kẻ thù của nàng vừa mới đây thôi còn gần trong gang tấc, vậy mà nàng lại chẳng thể làm gì.

Ngôn Thanh Li đăm đăm nhìn vết bánh xe mờ nhạt trên mặt đất, thầm thề trong lòng: “Chờ xem, Tô Ngưng Sương, ta nhất định sẽ lột trần lớp da giả nhân giả nghĩa của ngươi! Ta sẽ dẫm nát ngươi xuống vũng bùn dơ bẩn, để ngươi tận mắt nhìn thấy bản thân mất đi tất cả, vĩnh viễn không bao giờ có thể ngóc đầu lên nổi!”

“Tiểu thư, người làm sao vậy? Người nói gì đi chứ!” Ngọc Trúc lo lắng đến sắp khóc. Vừa rồi từ Phức Dung Trang bước ra, Ngôn Thanh Li cứ đứng ngây người ở đây mãi.

Ngọc Trúc vốn đứng canh ở cửa khi Ngôn Thanh Li nói chuyện cùng Văn Tâm, nên nàng không hề hay biết chuyện Tô Ngưng Sương vừa xuất hiện.

Ngôn Thanh Li nở nụ cười chua chát: “Không có gì, Ngọc Trúc, chúng ta đi làm việc chính thôi.”

Sự bình tĩnh đến đáng sợ của nàng khiến Ngọc Trúc cảm thấy dáng vẻ thẫn thờ lúc nãy chỉ là một ảo giác.

Hai người quay về khách điếm, khi đi qua đầu hẻm thì phát hiện thấy tiểu cô nương bị đánh lúc nãy. Cô bé đang cuộn tròn dưới chân tường trong một con hẻm sâu, tay ôm bụng, vết máu nơi khóe miệng đã lau sạch. Cô bé nép mình vào bóng tối, nếu không phải Ngọc Trúc tinh mắt thì thật khó lòng nhận ra.

Tiểu cô nương trông chừng mười lăm, mười sáu tuổi, mặc bộ đồ rách rưới đầy mảnh vá, dáng người gầy gò nhưng khuôn mặt vẫn còn nét bầu bĩnh của trẻ con, đôi mắt linh động khác thường. Chẳng trách lại bị gã Trương Triều kia nhắm trúng.

Ngôn Thanh Li lặng lẽ nhìn cô bé, và cô bé cũng lặng lẽ nhìn lại nàng.

“Cha ngươi đâu?” Ngôn Thanh Li nhớ rõ cô bé này có một người cha.

Tiểu cô nương đảo mắt, cảnh giác quan sát Ngôn Thanh Li và Ngọc Trúc một hồi. Cảm thấy họ không có ác ý, cô bé mới dời mắt đi, lạnh lùng đáp: “Chạy rồi.”

Ngôn Thanh Li nhướn mày.

Chạy? Nàng nhớ rõ gã nam nhân đó định đem con gái mình bán vào thanh lâu cơ mà.

Như đoán được suy nghĩ của Ngôn Thanh Li, tiểu cô nương bổ sung: “Ta bị đánh không nhẹ, lão sợ tốn tiền chạy chữa còn quá tiền bán ta, nên lão chạy rồi.”

Ngôn Thanh Li hừ lạnh trong lòng, quả nhiên nam nhân trên đời này đều tuyệt tình vô nghĩa như vậy.

Nàng chậm rãi tiến về phía trước.

Thấy Ngôn Thanh Li đi tới, tiểu cô nương không tự chủ được mà lùi sát vào góc tường, đôi mắt dán chặt vào nàng như một con thú nhỏ nhạy bén.

Ngôn Thanh Li dừng lại cách cô bé vài bước chân, từ trong tay áo lấy ra một bình sứ nhỏ đặt xuống đất, lại lấy thêm một tờ ngân phiếu đè dưới bình sứ.

“Thuốc mỡ này dùng để xoa ngoài da, còn nội thương thì tự mình đi tìm đại phu đi.”

Tiểu cô nương thoáng kinh ngạc, ngay sau đó lập tức chộp lấy bình dược và ngân phiếu, đuổi theo Ngôn Thanh Li.

“Chờ đã!”

Dưới ánh mặt trời, Ngôn Thanh Li và Ngọc Trúc mới thấy rõ vết thương của cô bé quả thực rất nghiêm trọng. Chỉ chạy có vài bước mà cô bé đã lại ôm bụng nôn ra máu.

Ngôn Thanh Li nhạt nhẽo nhìn: “Còn chuyện gì nữa?”

Cô bé lau máu trên miệng, siết chặt bình thuốc và ngân phiếu trong tay: “Ngài cho ta tiền, ta phải làm nô tỳ cho ngài.”

Xem kìa, nói năng thật đúng là danh chính ngôn thuận.

Ngôn Thanh Li khẽ nhướn đôi mày thanh tú: “Ta không có mua thân xác ngươi, ngươi không cần làm tỳ nữ cho ta.”

Cô bé bướng bỉnh quay mặt đi: “Ngài là người tốt, làm nô tỳ cho ngài còn hơn vào thanh lâu làm kỹ nữ.”

Nói cũng là lời thật lòng, chỉ tiếc nàng hiện giờ cũng đang “ốc không mang nổi mình ốc”, mang theo Ngọc Trúc vào Ngôn phủ đã là giới hạn, hoàn toàn không thể dắt theo một con bé bệnh tật không rõ lai lịch thế này.

Ngôn Thanh Li rũ mắt suy nghĩ một lát: “Nếu ngươi thực sự muốn làm nô tỳ cho ta, vậy hãy chờ khi vết thương lành hẳn, tự mình nghĩ cách trà trộn vào phủ Ngôn Quốc công đi. Khi nào ngươi làm được điều đó, chúng ta hãy nói chuyện tiếp.”

Dứt lời, nàng xoay người dắt Ngọc Trúc rời đi.

Nàng chẳng phải nhà từ thiện, bên mình không giữ lại kẻ vô dụng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Lúc chạng vạng, Trương Triều được người khiêng về phủ. Vừa thấy cha mẹ mình, hắn lập tức khóc rống một hồi, rồi thêm mắm dặm muối kể lại chuyện Bùi Lăng ỷ thế hiếp người cho hai người nghe.

Trương Thị lang giận đến mức cơm cũng chẳng buồn ăn, lập tức thay bào phục, mã bất đình đề tiến cung cáo ngự trạng.

Trương Thị lang già mới có mụn con trai, xưa nay nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, nay ái tử bị sỉ nhục như vậy, lão làm sao nuốt trôi cục tức này? Khổ nỗi, kẻ bắt nạt con lão lại là vị tiểu bá vương của phủ Võ Anh Hầu.

Bản cáo trạng này, ngoại trừ dâng lên đương kim Thánh thượng, chẳng có ai khác dám thụ lý.

Trong Ngự thư phòng, Xương Huệ Đế mặc long bào minh hoàng, một tay lơ đãng lật xem tấu chương, một tai nghe Trương Thị lang quỳ dưới đất đau đớn kể lể ác hạnh của Bùi Lăng.

“Bệ hạ, tên Bùi Lăng kia thực sự khi người quá đáng! Không nói đến chuyện đánh rụng hai chiếc răng cửa của khuyển tử, hắn còn dám lột quần nó ngay giữa phố, lại còn… lại còn…” Gương mặt già nua của Trương Thị lang đỏ bừng vì thẹn khuất: “Hắn còn ép khuyển tử phải gọi hắn là cha!”

Trương Thị lang dập đầu kêu nài: “Cúi xin Bệ hạ trừng trị Bùi Lăng, trả lại công đạo cho khuyển tử nhà thần!”

Xương Huệ Đế nghe mà phiền lòng, quay sang bảo Chu Bổng Nguyên đang đứng phía dưới: “Chu tướng, ngươi xem, một tên Yến Triệu, một tên Thanh Thời, chẳng đứa nào để Trẫm bớt lo! Hôm qua Ngô Ngự sử mới đến tấu rằng Thanh Thời say rượu chòng ghẹo con gái ông ta, hôm nay Trương Thị lang lại tới cáo Yến Triệu đánh người giữa phố. Từ khi nào trẫm đã biến thành Kinh Triệu Doãn để xử án cho các ngươi vậy?”

Xương Huệ Đế đập mạnh tấu chương xuống bàn, sắc mặt âm trầm.

“Lão thần không dám! Lão thần không dám!” Trương Thị lang thấy thiên tử không vui, lập tức biết chuyện này e là lại phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Hiện nay Ninh triều trọng văn khinh võ nhưng chiến sự lại liên miên, phủ Võ Anh Hầu là số ít thế gia võ tướng mà Bệ hạ cần nhờ cậy, nên phàm chuyện gì ngài cũng thiên vị vài phần. Dù gần đây Công bộ làm việc đắc lực, được khen thưởng, nhưng chút mặt mũi đó vẫn chưa đủ để lay chuyển địa vị của phủ Võ Anh Hầu trong lòng thiên tử.

Biết thế này lão đã không nghe lời phụ nhân ngu muội khóc lóc mà hồ đồ tiến cung, tự chuốc lấy sự chán ghét của Bệ hạ! Trương Thị lang thầm hối hận.

Chu Bổng Nguyên thấy vậy vội tiến lên hòa giải: “Bệ hạ bớt giận! Trương đại nhân cũng vì thương con nên mới nhất thời hồ đồ mà mạo phạm thánh nhan, xin Bệ hạ chớ trách tội.”

Lão cáo già Chu Bổng Nguyên vốn khéo léo, nay Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử đang tranh nhau lôi kéo Công bộ, lão bèn mượn cơ hội này bán cho Trương Thị lang một ân tình. “Bệ hạ, theo thần thấy, đây chẳng qua là chuyện đùa nghịch của đám tiểu bối, không nên làm lớn chuyện.” Lão thở dài một tiếng: “Nhưng Bùi tiểu công tử đánh người là thật, thần kiến nghị nên để hắn đích thân tới Trương phủ xin lỗi, coi như xong chuyện.”

Lời này của lão rất vẹn cả đôi đường, vừa cho Hoàng đế bậc thang đi xuống, vừa xoa dịu Trương Thị lang. Hơn nữa, ai mà chẳng biết tính khí tiểu bá vương Bùi Lăng? Bắt hắn đi xin lỗi? Khác gì hái sao trên trời! Chỉ cần Bùi Lăng không chịu cúi đầu, Trương Thị lang sẽ càng thêm oán hận phủ Võ Anh Hầu.

Trương Thị lang đã hiểu ý đồ của Xương Huệ Đế, dù uất ức cũng phải nuốt vào trong, vội vàng phụ họa theo Chu Bổng Nguyên: “Phải phải! Là lão thần hồ đồ! Lão thần vạn lần không nên vì chuyện nhỏ nhặt này mà làm phiền Thánh thượng!”

Xương Huệ Đế không đáp, quay sang hỏi Ngôn Sâm nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng: “Ngôn tướng quân, ngươi thấy việc này thế nào?”

Ngôn Sâm vốn vào cung để bẩm báo về bạo loạn và dịch bệnh ở Dung Dương, không ngờ lại gặp phải trò hề này. Hắn mới về kinh, không hiểu rõ về Bùi Lăng lẫn con trai Trương Thị lang, càng không muốn dính líu vào. Nhưng Bệ hạ đã hỏi, nghĩa là muốn dò xét xem Ngôn phủ đang thiên về phía hoàng tử nào.

Ngẫm nghĩ một lát, Ngôn Sâm đáp: “Thần cho rằng, hiện mới chỉ nghe lời từ một phía của Trương đại nhân, chân tướng thế nào cần phải điều tra thêm. Nếu thực sự Bùi thống lĩnh cậy quyền đánh người, lúc đó chiếu theo luật pháp mà xử phạt cũng chưa muộn.”

Câu trả lời này rất công tâm, không thiên vị bên nào, khiến Xương Huệ Đế khá hài lòng. Ông vốn muốn Ngôn phủ phò tá Lão Nhị, nếu Ngôn Sâm lại nói đỡ cho người của Lão Tam thì thật khó xử.

“Được rồi, chuyện này để sau hãy bàn.” Xương Huệ Đế phất tay, ý bảo không muốn nhắc tới nữa.

Sau khi Trương Thị lang lui ra, Ngôn Sâm bẩm báo việc Tri phủ Dung Dương là Đổng Thành lơ là chức trách. Tuy nhiên Xương Huệ Đế không tỏ thái độ gì nhiều, ngược lại lại nhắc đến hôn sự của hắn và Chu Diệu Lâm – con gái Chu Bổng Nguyên.

“Chi Hằng, tuy ngươi chưa kế vị tước hiệu, nhưng cũng là Trấn Tây Đại tướng quân lừng lẫy của Ninh triều ta. Trẫm định ban cho ngươi một phủ tướng quân riêng, để sau này ngươi và Diệu Lâm thành hôn có nơi mà chung sống.”

Xương Huệ Đế hiếm khi ân cần với thần tử như vậy, đủ thấy Ngôn Sâm rất được trọng dụng. Chu Bổng Nguyên đứng cạnh đã mừng rỡ đến không khép được miệng, vội vàng tán đồng.

Ngôn Sâm khẽ nhíu mày, lập tức uyển chuyển từ chối: “Thần tạ ơn ý tốt của Bệ hạ. Chỉ là Tây Xuyên hiện chưa yên ổn, thần tùy thời phải ra trận. Đại trượng phu lấy quốc sự làm trọng, chuyện thành hôn… thần nghĩ chưa cần vội vã lúc này.”

Cả Xương Huệ Đế và Chu Bổng Nguyên đều sững sờ. Tuy lời Ngôn Sâm nghe rất lẫm liệt, nhưng ý tứ rõ ràng là đang kháng cự hôn sự. Nếu không, tại sao trước đây không phản đối mà nay lại đòi trì hoãn?

Hôn sự này là do đích thân Xương Huệ Đế ban cho, lời thiên tử không thể rút lại. Ông không đồng ý, chỉ lệnh cho Ngôn Sâm không được quá căng thẳng, việc thành hôn vẫn phải tiến hành đúng hạn. Chu Bổng Nguyên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Ra khỏi Ngự thư phòng, Ngôn Sâm trầm mặt đi về phía xe ngựa chờ sẵn ngoài cung. Bất ngờ, hắn thấy thuộc hạ mà mình phái đi theo bảo vệ Ngôn Thanh Li hai ngày trước đang đứng đó.

Ngày ấy Ngôn Thanh Li từ chối lòng tốt của hắn, nhưng hắn vẫn âm thầm cử người theo sau, nghĩ nàng phận nữ nhi chân ướt chân ráo đến kinh thành, nếu gặp khó khăn còn có người giúp đỡ. Nay thuộc hạ tự ý quay về, phản ứng đầu tiên của Ngôn Sâm là nàng đã gặp chuyện.

Quả nhiên, tên thuộc hạ thấy hắn liền vội vã báo: “Tiểu công gia, Cố công… Cố cô nương đi nhận thân rồi!”

Ngôn Sâm thở phào, lạnh giọng mắng: “Nhận thân thì có gì mà phải làm quá lên như vậy?” Đoạn như sực nhớ ra điều gì, hắn hỏi: “Nàng ta… là con gái nhà ai?”

Tên tùy tùng ái ngại nhìn Ngôn Sâm, thận trọng đáp: “Dạ… là tiểu thư nhà ngài ạ…”