“Tiểu tiện nhân! Bản công tử nhìn trúng ngươi là phúc khí của ngươi! Ngươi là cái đồ không biết tốt xấu, dám cắn bản công tử! Đá chết ngươi! Ta đá chết ngươi!”
Trương Triều đang đá đến hăng say, chợt thấy bên tai quét qua một luồng gió mạnh, ngay sau đó một bóng đen ập tới, mặt liền ăn trọn một cú đá trời giáng. Cả người hắn như quả cầu xì hơi, nhất thời bay vút ra ngoài, đâm sầm vào sạp bán tò he bên đường.
“Ái chà! Kẻ nào chán sống dám đánh…” Mặt Trương Triều sưng vù, vùng vẫy từ trong đống đổ nát bò dậy, nhưng vừa ngóc đầu lên lại ăn thêm một cước. Lần này hắn bị đá văng đi mấy vòng, “uỵch” một tiếng đập thẳng vào con sư tử đá trước cửa tửu lầu.
Trương Triều “phụt” một tiếng phun ra ngụm máu tươi, vừa định há miệng mắng nhiếc thì hai chiếc răng cửa đã tựa lá vàng mùa thu, lảo đảo rụng xuống. Tiếp đó, hắn dùng đôi mắt sưng húp chỉ còn hai khe nhỏ, cuối cùng cũng nhìn rõ người tới.
“Bùi… Bùi Yến Triệu! Ngươi dám đánh ta!”
Lời nói hùng hổ phát ra từ cái miệng sún răng của Trương Triều lập tức bị thoát hơi, khiến khí thế của hắn tiêu tan sạch sành sanh, trông thê thảm chẳng khác nào một con cóc xanh đang thoi thóp giãy chết.
“Trương Triều, khá khen cho ngươi trốn giỏi thật, hóa ra là trốn ở đây đánh nữ nhân, làm tiểu gia ta phải tìm mỏi cả mắt.”
Thiếu niên đứng trước mặt Trương Triều hôm nay vận một thân kình trang đen tuyền, tóc đen búi cao, thanh trọng kiếm vác trên vai vẻ cà lơ phất phơ, trong miệng còn ngậm một xâu tò he vừa tiện tay lấy từ sạp hàng lúc nãy. Hắn “răng rắc” một tiếng cắn nát đầu con tò he, dọa Trương Triều sợ tới mức co rúm người lại.
Ngôn Thanh Li đứng bên cửa sổ tầng ba của Phức Dung Trang, nhìn thiếu niên đang đánh người kia mà lòng không khỏi ngẩn ngơ.
Văn Tâm bên cạnh cười bảo: “Quả nhiên vẫn phải dùng ác trị ác. Ly cô nương, đó chính là tiểu công tử của phủ Võ Anh Hầu – Bùi Lăng, người đời ban tặng ngoại hiệu ‘Thịnh Kinh tiểu bá vương’. Nghe nói thuở nhỏ hắn lớn lên trong ổ phỉ, người đầy phỉ khí, suốt ngày đánh nhau ẩu đả; trên đánh hoàng thân quốc thích, dưới trị thảo dân áo vải. Ngoại trừ đương kim Thánh thượng, khắp Thịnh Kinh này e là chẳng có ai hắn không dám đụng vào. Hiện nay hắn đang giữ chức Thống lĩnh trong Kinh Sư Vệ, chuyên quản trị an thành Thịnh Kinh.”
Ngôn Thanh Li nhìn chằm chằm thiếu niên ấy, không thốt nên lời.
Làm sao nàng lại không biết chứ? Những gì nàng biết về hắn, có lẽ còn nhiều hơn cả Văn Tâm.
Bởi lẽ Bùi Lăng chính là cháu đích tôn của Võ Anh Hầu Bùi Bá Thịnh, là cháu ruột của Bùi Triệt.
Võ Anh Hầu có hai người con trai đích xuất, là đích trưởng tử Bùi Du và đích thứ tử Bùi Triệt, hai huynh đệ cách nhau chừng mười một tuổi. Vốn dĩ vị trí Thế tử thuộc về trưởng tử Bùi Du. Mười tám năm trước, Thế tử phi mang theo Bùi Lăng mới sinh đi chùa dâng hương, giữa đường bị một nhóm hãn phỉ bắt cóc.
Đám hãn phỉ đó thực chất là những “nghĩa phỉ”, thấy đoàn xe của Thế tử phi sang trọng nên nảy ý định cướp giàu giúp nghèo, chứ chẳng hề muốn hại mạng phụ nữ trẻ em. Nhưng khi đó Thế tử phi quá đỗi kinh hoàng, không cẩn thận ngã khỏi xe ngựa mà hương tiêu ngọc nát. Tên đầu mục hãn phỉ thấy áy náy, bèn mang Bùi Lăng đi, nuôi nấng như con đẻ của mình.
Mãi đến năm Bùi Lăng mười tuổi, Bùi Triệt dẫn quân đi diệt phỉ mới tình cờ phát hiện ra Bùi Lăng đang đeo miếng ngọc truyền gia của Võ Anh Hầu phủ. Khi đó, Bùi Lăng đã trở thành một tiểu thổ phỉ đầu đội trời chân đạp đất. Sau đó, Bùi Triệt đưa hắn về Thịnh Kinh nhận tổ quy tông, nhưng đáng tiếc thay, Thế tử Bùi Du đã tử trận sa trường nhiều năm trước đó.
Ngôn Thanh Li còn nhớ, tính khí Bùi Lăng hồi nhỏ vô cùng nóng nảy, cũng không coi ai ra gì như vậy. Lúc mới được đón về hầu phủ, ngày ngày hắn đều đuổi theo Bùi Triệt đòi khiêu chiến, mỗi lần bị giáo huấn cho một trận là lại hậm hực bỏ chạy, nhưng hôm sau vết thương vừa lành đã lại quên sạch nỗi đau.
Nàng đã từng thấy đứa nhỏ đáng thương ấy trốn một góc lén đá vào gốc cây, cũng từng đại phát tâm tốt an ủi vài lần. Kết quả là mấy lần hảo tâm ấy đều bị cái gã tiểu tử mới cao đến ngực nàng coi như lòng lang dạ thú, nhe răng múa vuốt hung hăng với nàng, còn đe dọa nếu nàng còn nói nhảm sẽ bắt nàng về làm áp trại phu nhân.
Thấm thoát, đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi.
“Yến… Yến Triệu huynh… có, có chuyện gì thì từ từ nói…” Trương Triều thấy đôi ủng đen kia từng bước tiến gần về phía mình thì hoàn toàn nhụt chí, nặn ra nụ cười cầu hòa lộ cả hàm răng sún. Nhìn hắn lúc này càng giống một con cóc ghẻ.
Bùi Lăng xách cổ áo Trương Triều lên, một chân dẫm lên con sư tử đá, vô cùng chán ghét nói: “Ai là Yến Triệu huynh của ngươi? Ta hỏi ngươi, có phải hôm qua ngươi ở sau lưng mắng tiểu gia là thằng con hoang thổ phỉ thối tha không?”
“Không không… không có! Hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả!” Trương Triều xua tay lia lịa, trong lòng thầm mắng chửi mấy tên bạn rượu hôm qua đến máu chó đầy đầu. Tổ sư nhà chúng nó, thế mà dám bán đứng hắn!
Bùi Lăng “phi” một cái phun ra cái que tò he, thanh trọng kiếm trên vai hắn được múa may một vòng điệu nghệ, rồi “phập” một tiếng cắm phăng xuống ngay giữa đũng quần Trương Triều.
Trương Triều nhắm tịt mắt gào lên thảm thiết, tức khắc cảm thấy đũng quần nóng rực. Nhưng gào xong hắn mới nhận ra hình như không thấy đau, cúi xuống nhìn thì thấy thanh trọng kiếm đen kịt cắm cách chỗ đó của hắn chỉ chừng một tấc. Mà sở dĩ hắn cảm thấy nóng, là vì đã sợ đến mức vãi cả ra quần.
Đám đông vây xem xung quanh cười ồ lên, ai nấy đều vỗ tay tán thưởng Bùi Lăng.
Dẫu vị tiểu bá vương này bình thường cũng hung thần ác sát, nhưng ít ra hắn không tùy tiện ức hiếp dân lành. Đối với bá tánh áo vải vô tội hay nữ nhân, hắn cùng lắm chỉ lớn tiếng nạt nộ chứ chưa bao giờ thật sự xuống tay nặng nề. Hơn nữa, từ khi hắn đảm nhiệm chức Thống lĩnh Kinh Sư Vệ, đám du côn lưu manh vì kiêng dè ác danh của hắn mà chẳng dám gây chuyện sinh sự như trước.
“Cười cái gì mà cười! Cười cái gì! Mau cút hết cho ta!” Hai tên tùy tùng của Bùi Lăng cũng mặc kình trang đen giống hắn. Tuy nhiên, hai gã này trông già dặn hơn Bùi Lăng vài tuổi, mặt mày dữ tợn, một tên còn có vết sẹo dài bên tai, nồng nặc mùi phỉ.
Tên tùy tùng không sẹo là Vương Giáp tiến lại gần Bùi Lăng: “Thiếu đương…” Thấy Bùi Lăng liếc mắt một cái, hắn vội đổi miệng: “Thống lĩnh!”
Vương Giáp nói nhỏ: “Thống lĩnh, con cóc ghẻ này mà đánh nữa là phế đấy, thế là đủ rồi. Kẻo lại rước họa vào thân, tiểu thúc của ngài lại mắng cho đấy.”
Bùi Lăng liếc nhìn kẻ sún răng đang sưng húp mắt mũi dưới đất, Trương Triều lập tức run bắn người. Nhưng lúc này hắn dường như cũng lấy lại được chút hơi tàn, sực nhớ ra cha mình là Công bộ Thịnh lang, bèn cố lấy chút khí thế yếu ớt ngẩng đầu lên, run rẩy bảo: “Bùi… Bùi Yến Triệu, ngươi cứ đợi đấy! Ta nhất định sẽ bảo cha ta dâng sớ tấu hặc ngươi một bản!”
Bùi Lăng ngoáy lỗ tai, nghiêng đầu hỏi: “Cái gì? Ngươi gọi ta là cha à?”
Trương Triều giận dữ: “Ai gọi ngươi là cha!”
Bùi Lăng dịch thanh trọng kiếm đằng đằng sát khí kia lại gần mệnh căn của Trương Triều thêm một chút, cười ranh mãnh: “Ngoan nào con trai, gọi tiếng cha đi, hôm nay cha sẽ tha cho con.”
Cha của Trương Triều là Công bộ Thịnh lang đương triều, tuy địa vị không thể sánh với phủ Võ Anh Hầu nhưng tốt xấu gì cũng là quan to tứ phẩm. Đạo lý “sĩ khả sát bất khả nhục” (1) Trương Triều vẫn hiểu, ở điểm này hắn lại tỏ ra kiên cường lạ thường, nhất quyết không chịu gọi Bùi Lăng là cha.
Nhưng khi Bùi Lăng lệnh cho hai tên tùy tùng lột quần hắn giữa phố, lại còn đe dọa sẽ thiến sạch mệnh căn, Trương Triều lập tức khuất phục, tại chỗ gào lên mấy tiếng “Cha” đầy bi phẫn.
Đúng lúc đó, một chiếc xe ngựa từ con ngõ bên cạnh chậm rãi rẽ ra, dừng lại ngay cạnh trò hề này.
“Yến Triệu, chớ có làm quá mức.”
Chiếc xe ngựa làm bằng gỗ nam sơn đen, kiểu dáng điển nhã, rủ rèm châu khảm lam. Trên cửa xe treo một tấm bảng gỗ nhỏ khắc chữ “Bùi”. Qua lớp rèm, thấp thoáng có thể thấy bên trong là một nữ tử, giọng nói của nàng khẽ khàng nhu mì, chỉ nghe tiếng mà không thấy người.
Hai tên tùy tùng của Bùi Lăng vừa thấy xe ngựa này, lập tức đứng thẳng tắp, đồng loạt cúi đầu.
Bùi Lăng nghe thấy giọng nói ấy, nụ cười trên mặt bỗng khựng lại rồi tan biến hẳn. Hắn vác kiếm đứng dậy, liếc nhìn xe ngựa một cái, bỏ lại một câu “Xí, mất cả hứng”, rồi dẫn theo tùy tùng rời đi.
Nữ tử trên xe khẽ thở dài, cách lớp rèm nói với Trương Triều đang khóc lóc nhục nhã dưới đất: “Yến Triệu tuổi còn nhỏ, mong Trương công tử chớ chấp nhất. Ngày khác phủ Võ Anh Hầu chắc chắn sẽ tới cửa tạ lỗi.” Nói đoạn, nàng dặn dò phu xe: “Đưa Trương công tử về phủ đi.”
Nữ tử này suốt quá trình đều ngồi trong xe không lộ diện, nhưng Ngôn Thanh Li đứng ở tầng ba khi nghe thấy giọng nói ấy, cả người chợt cứng đờ.
Giọng nói này, dù đã sáu năm trôi qua, vẫn như dao khắc rìu đục khảm sâu vào tận xương tủy nàng.
Nàng nhìn theo chiếc xe ngựa đi xa, máu trong người như đông cứng lại, đầu ngón tay không tự chủ được mà run rẩy, trong mắt trào dâng một nỗi hận thù ngút trời. Nàng hận không thể lập tức lao xuống lầu, lôi nữ nhân trên xe kia ra mà rút gân lột da, đập tan xương nát thịt!
Tô Ngưng Sương!
(1): Sĩ khả sát bất khả nhục ý nói người có khí tiết thà chịu chết chứ không chịu nhục.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 23 Bùi Lăng](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)