Bìa [NP – MTTH] – Chương 22: Phức Dung Trang
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 22: Phức Dung Trang

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

1946 từ · 9 phút đọc

Phức Dung Trang

Sau khi vào thành, Ngôn Thanh Li dần lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có.

Trong ký ức của nàng, Bùi Lăng vẫn chỉ là một đứa trẻ choai choai mới mười một, mười hai tuổi. Thế nên, khi vị thiếu niên tuổi trẻ phong lưu, khí thế hừng hực này đột nhiên xuất hiện trước mắt, sự lột xác và tương phản to lớn ấy còn mãnh liệt hơn cả lúc nàng gặp lại Ngọc Trúc hay Ngôn Sâm. Chính khoảnh khắc nhìn thấy Bùi Lăng, lần đầu tiên nàng mới nhận thức một cách rõ rệt và chân thực rằng: Nàng thực sự đã đánh mất sáu năm cuộc đời.

Bên cạnh đó, nàng cũng không khỏi kinh ngạc trước sự trưởng thành của Bùi Lăng. Mi mắt và khí độ kia thế mà lại có vài phần tương tự người năm đó, khiến nàng nhất thời hoảng hốt, tâm trí không khỏi xao động.

“Tiểu thư, hôm nay chúng ta có nên tới Ngôn phủ trước không?” Ngọc Trúc cẩn trọng quan sát sắc mặt Ngôn Thanh Li, sợ rằng sự xuất hiện của thiếu niên vừa rồi sẽ khơi lại trong nàng những quá khứ đau thương.

Ngôn Thanh Li lắc đầu: “Không vội, trước hết cứ dàn xếp chỗ ở đã.”

Trời đã về chiều, hai người họ tìm một gian khách điếm để dừng chân. Sang đến ngày thứ hai, Ngôn Thanh Li vẫn chưa vội vã tới Ngôn phủ mà dắt theo Ngọc Trúc đi dạo quanh các cửa hàng.

Đường phố Thịnh Kinh rộng thênh thang, các tửu lầu tiệm buôn nối đuôi nhau san sát, so với sáu năm trước còn phồn hoa hơn bội phần. Kẻ không rõ sự tình nhìn vào hẳn sẽ ngỡ rằng Ninh triều đang thuở quốc thái dân an, thịnh vượng thái bình.

Nhưng suy cho cùng, cảnh tượng phồn hoa này cũng chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Thiên tử tựa như bị lá che mắt, tầm nhìn chỉ hạn hẹp trong một góc kinh đô này. Nếu ngài chịu nhìn ra thế giới bên ngoài, hẳn sẽ thấu tỏ nỗi lầm than, thê lương của bá tánh Ninh triều hiện nay. Thế nhưng Ngôn Thanh Li thừa hiểu đức hạnh của Xương Huệ Đế, dù có tận mắt chứng kiến, ngài cũng sẽ tự lừa mình dối người, đem mọi sai trái đổ lên đầu quan viên địa phương, tuyệt đối không bao giờ nhận lỗi về mình.

Ngôn Thanh Li rảo bước, cuối cùng dừng lại trước một tiệm son phấn mang tên “Phức Dung Trang”.

“Hai vị công tử mau mời vào! Tiệm phấn của chúng ta danh tiếng lẫy lừng nhất Thịnh Kinh, có cần tiểu nhân giới thiệu đôi chút không?” Ngôn Thanh Li và Ngọc Trúc vừa đứng trước cửa, một tên tiểu nhị cao gầy đã đon đả tươi cười đón tiếp.

Ngôn Thanh Li khẽ mỉm cười đáp lại: “Phiền hỏi Văn Tâm cô cô có ở đây không? Nếu có, làm phiền thông báo một tiếng rằng có A Ly tới tìm.”

Tên tiểu nhị sững người, tinh tế quan sát Ngôn Thanh Li một hồi mới nhận ra nàng là nữ cải nam trang, bèn hạ thấp giọng hỏi: “Cô nương từ Việt Châu tới?”

Sắc mặt Ngôn Thanh Li không đổi: “Đúng vậy.”

Tiểu nhị nghe xong, lập tức thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm trang nói: “Mời hai vị cô nương theo tiểu nhân.”

Nàng và Ngọc Trúc theo tiểu nhị lên tầng ba, tiến vào một gian nhã thất. Vừa mới ngồi xuống, đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập bên ngoài. Chỉ trong nháy mắt, một nữ tử đã xuất hiện trước cửa.

“Ly cô nương!” Nữ tử nọ vừa thấy Ngôn Thanh Li liền rạng rỡ tươi cười. Bà khoác trên mình bộ gấm nhung màu xanh thẳm, chừng hơn ba mươi tuổi, khi cười khóe mắt lộ rõ vài nếp nhăn li ti. Dù đang rất đỗi vui mừng nhưng cử chỉ của bà vẫn mực thước, điềm đạm, không chút vội vàng.

Ngôn Thanh Li vội đứng dậy, nhún mình hành lễ: “Văn Tâm cô cô.”

Văn Tâm vội bước tới đỡ lấy nàng: “Không dám, không dám, Ly cô nương đừng khách sáo như vậy, nô tỳ không dám nhận.” Bà trìu mến nhìn Ngôn Thanh Li, dịu dàng bảo: “Gầy đi rồi, chắc dọc đường vất vả lắm phải không? Cách đây không lâu nhận được tin từ Tứ điện hạ báo rằng người sắp tới Thịnh Kinh, Văn Tâm đã sớm mong ngóng bấy lâu.”

Văn Tâm vốn là tỳ nữ hồi môn của Thịnh Quý phi, năm xưa theo Quý phi nhập cung hầu hạ bên người. Sau khi Quý phi tạ thế, Cát Phúc theo Ninh Thiên Lân tới Việt Châu, còn Văn Tâm ở lại Thịnh Kinh làm tai mắt cho hắn, truyền tin về cục diện các phương.

Tiệm son phấn vốn là nơi lui tới thường xuyên của các phu nhân, tiểu thư, từ thê thiếp quan viên đến tỳ nữ trong phủ. Đừng bao giờ khinh thường những nữ quyến suốt ngày quanh quẩn nơi hậu trạch này, họ thường là những người nắm bắt hướng gió trong phủ sớm nhất. Ví như hôm nay lão gia tranh chấp với vị quan nào, phu nhân nhà mình đi lại thân thiết với phủ nhà ai… những chuyện phiếm khi chọn mua son phấn ấy luôn vô tình tiết lộ ít nhiều. Văn Tâm sẽ ghi chép lại tất thảy, từ đó phán đoán ra những biến chuyển chóng vánh nơi triều đường.

Nửa năm trước, khi Văn Tâm tới Việt Châu đã từng gặp Ngôn Thanh Li. Lúc đó, Ngôn Thanh Li đã cải tiến phương pháp điều chế son phấn cho tiệm, khiến sản phẩm không chỉ có chất phấn tinh tế mà còn có tác dụng dưỡng nhan. Ngay khi tung ra, son phấn của Phức Dung Trang đã được nữ tử Thịnh Kinh nhiệt liệt săn đón, cung không đủ cầu. Hàng ngày ngưỡng cửa tiệm gần như bị dẫm nát, ngay cả các phu nhân tiểu thư cũng chưa chắc có cơ hội mua được.

Lần này Ngôn Thanh Li tới tìm Văn Tâm là muốn tìm hiểu tình hình hậu trạch của phủ Ngôn Quốc công. Văn Tâm vốn đã chuẩn bị chu đáo, vừa thấy nàng mở lời, bà liền xoay người lấy từ trong tráp ra một xấp thư dày trao cho nàng.

Cổ nhân có câu, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Ngôn Thanh Li tuy khinh miệt những trò đấu đá nơi hậu trạch, nhưng sắp bước chân vào Ngôn phủ, nàng không thể không đề phòng.

Một đứa con riêng không nơi nương tựa, lại đột nhiên xuất hiện như nàng chắc chắn sẽ không được lòng nữ quyến Ngôn phủ. Thay vì chờ xem họ sẽ dùng thủ đoạn gì để gây khó dễ, chi bằng nàng chủ động tìm hiểu trước để trong lòng có tính toán, lo trước khỏi họa.

Phải nói rằng Văn Tâm chuẩn bị vô cùng tường tận. Trong Ngôn phủ từ phu nhân tiểu thư đến hạng ma ma nô tỳ, bối cảnh lai lịch lẫn tính tình tâm địa đều được bà tra xét rõ ràng. Ngôn Thanh Li nhẩm ghi nhớ trong đầu rồi đem xấp thư bỏ vào lư hương bên cạnh thiêu rụi.

Suốt quá trình đó, Văn Tâm luôn nhìn nàng bằng ánh mắt từ ái.

Khác với Cát Phúc, Văn Tâm là nữ tử nên tâm tính có phần cảm tính hơn. Những năm qua, tuy ở Thịnh Kinh nhưng bà vẫn thấu hiểu nỗi dày vò mà Tứ điện hạ phải chịu đựng ở Việt Châu.

Từ một thiên chi kiêu tử, trong phút chốc đôi chân bị phế, phải ngồi xe lăn sống qua ngày, hỏi ai có thể cam tâm? Tứ điện hạ năm xưa cũng từng tuyệt vọng, nhưng cuối cùng ngài đã cắn răng chịu đựng, khổ cực kiên trì bấy nhiêu năm. Nỗi đau ấy hạng nô tài như họ không thể chịu thay chủ tử, chỉ biết nôn nóng trong lòng.

Thế rồi một ngày, bên cạnh Tứ điện hạ xuất hiện một vị cô nương xinh đẹp lanh lợi như thế này. Trong mỗi mật thư ngài gửi tới, lúc nào cũng nhắc đến “A Ly” vài câu. Cô nương này tựa như một tia sáng, rọi chiếu vào những năm tháng tăm tối của ngài.

Văn Tâm thực lòng cảm kích Ngôn Thanh Li. Bà thầm nghĩ, chắc chắn là Quý phi nương nương hiển linh trên cao, đã đưa Ly cô nương tới bên cạnh Tứ điện hạ.

“Ly cô nương, thân thể Tứ điện hạ vẫn ổn chứ?”

Ngôn Thanh Li gật đầu: “Điện hạ đã có thể chậm rãi bước đi. Ít ngày nữa ngài trở về, cô cô có thể tận mắt chứng kiến rồi.”

Văn Tâm xúc động đến lệ nóng doanh tròng, bà lập tức đứng dậy hành đại lễ với Ngôn Thanh Li: “Tất cả đều nhờ ơn của Ly cô nương.”

Ngôn Thanh Li vội đỡ Văn Tâm dậy. Hai người đang hàn huyên thì chợt nghe thấy tiếng ồn ào náo loạn truyền vào từ cửa sổ.

Để thuận tiện thám thính tin tức, Phức Dung Trang được đặt tại đoạn đường sầm uất nhất Thịnh Kinh, xung quanh là các tửu lầu tiệm buôn mà quan gia, huân quý thường xuyên lui tới.

Ngôn Thanh Li cùng Văn Tâm nhìn ra ngoài. Có vẻ như một gã nam nhân đang định bán con ngay trước cửa thanh lâu, chẳng ngờ con gái của hắn lại lọt vào mắt xanh của một gã say vừa từ trong thanh lâu bước ra. Gã nọ khăng khăng đòi bắt tiểu cô nương về làm tiểu thiếp, tiểu cô nương liều mạng phản kháng cả cha lẫn gã say, cuối cùng đôi bên xảy ra xô xát, thu hút đám đông vây xem.

Văn Tâm quan sát một hồi rồi nói với Ngôn Thanh Li: “Kẻ mặc áo lục kia là Trương Triều, công tử nhà Công bộ Thịnh lang, suốt ngày chơi bời lêu lổng, chuyên thói đùa giỡn nữ tử nhà lành. Xem chừng đêm qua hắn lại ngủ lại hoa lâu, uống rượu cả đêm nên giờ bắt đầu mượn rượu làm càn.”

Ngôn Thanh Li lạnh lùng nhìn xuống. Gã béo mặc áo xanh lục kia quả thực gấm vóc lụa là, đầu đội quan ngọc rực rỡ, bên hông dắt quạt, ra vẻ công tử phong lưu nhưng hành động lại chẳng bằng cầm thú.

Gã béo này có lẽ từng học qua chút võ công, cha của tiểu cô nương kia vừa rồi đã bị hắn đá cho mấy nhát, nằm lăn ra đất rên rỉ “Ái chà chà”. Còn tiểu cô nương nọ thì lầm lì không nói, cắn chặt lấy chân gã béo không buông, khiến hắn nổi trận lôi đình, giơ chân đạp mạnh liên tiếp vào bụng mình.

“Náo loạn đến mức này mà quan binh không tới can thiệp sao?” Thấy khóe miệng tiểu cô nương đã rướm máu, Ngôn Thanh Li không tự chủ được mà siết chặt bệ cửa sổ.

Văn Tâm bên cạnh cười bất lực: “Đó là công tử nhà Binh bộ Thịnh lang, quan sai bình thường nào dám quản hắn? Nhưng mà…” Ánh mắt Văn Tâm chợt lóe sáng: “Ly cô nương nhìn xem, người có thể trị hắn đã tới rồi.”