Bìa [NP – MTTH] – Chương 21: Thiếu Niên Áo Hồng
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 21: Thiếu Niên Áo Hồng

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2663 từ · 12 phút đọc

Thiếu Niên Áo Hồng

Sương khói mịt mùng, vó ngựa dẫm nát cát sỏi, bụi bặm như kim châm đâm vào mặt, chỉ cần hé mắt ra là sẽ lọt vào mi mắt ngay tức khắc, khiến đôi mắt người ta nhòe lệ, tầm nhìn mơ hồ.

Ở Dung Dương đã trì hoãn quá lâu ngày, đoàn người của Ngôn Sâm có thể nói là ngày đêm chạy gấp không ngừng nghỉ, không quản mệt nhọc mà dốc sức chạy về hướng Thịnh Kinh. Nhưng những người này, từ chủ tử đến hạ nhân toàn bộ đều xuất thân từ quân doanh Tây Xuyên, mỗi người đều là những tay lão luyện trong việc hành quân đường dài. Ngôn Thanh Li và Ngọc Trúc là hai nữ tử lẫn ở bên trong, không tránh khỏi cảm thấy lực bất tòng tâm.

Ngọc Trúc thì còn đỡ, dù sao nàng cũng từng sinh sống cùng thợ săn nhiều năm, việc giương cung cưỡi ngựa không phải là chuyện lạ, sớm đã không còn là tiểu cô nương yếu ớt, nói khẽ cười duyên như trước kia. Mà so sánh ra, Ngôn Thanh Li lại kém hơn đôi chút.

Thuật cưỡi ngựa của nàng vốn là do Bùi Triệt dạy, tuy so với những tiểu thư khuê cát “trướng rủ màn che”, không bước chân ra khỏi cửa thì xem như có chút bản lĩnh, nhưng đối với những tướng sĩ thực thụ được tôi luyện trên sa trường như Ngôn Sâm, chút tài mọn của nàng chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ, múa đao trước cửa Quan Công.

Từ sau khi rời Dung Dương, nàng chỉ gắng gượng theo kịp hai ngày đầu, sau đó bắt đầu chậm dần rồi tụt lại phía sau, cuối cùng chỉ có thể để Ngọc Trúc đưa nàng cưỡi chung một ngựa mới theo kịp đại đội ngũ.

Chỉ là hôm nay gió lớn nổi lên, lại đi ngang qua vùng bãi cát khô cạn này, gió ngược cản người, cát bụi làm mờ mắt. Dù sao Ngọc Trúc cũng là nữ tử, nàng chở theo Ngôn Thanh Li cùng cưỡi một ngựa thì quả thực có chút miễn cưỡng.

“Cố đại phu, hay là để ta đưa huynh đi.”

Một tùy tùng của Ngôn Sâm thấy hai “tiểu tử trói gà không chặt” kia lảo đảo run rẩy đuổi theo phía sau, cuối cùng nhìn không đành lòng, có ý tốt định đưa Ngôn Thanh Li đi cùng một đoạn.

Nơi này cách Thịnh Kinh đã gần trong gang tấc, nếu đi nhanh chút, trước khi mặt trời lặn định sẵn có thể đến nơi. Ngôn Thanh Li sợ kéo chân sau của mọi người, cũng chẳng màng đến chuyện lễ nghi của nam nữ, liền gật đầu nói: “Vậy làm phiền vị đại ca này.”

Nàng từ trên ngựa của Ngọc Trúc xoay người nhảy xuống, đang định đưa tay cho tên tùy tùng kia thì bỗng nghe thấy Ngôn Sâm lạnh lùng thốt ra một câu: “Lại đây.”

Ngôn Thanh Li cùng tên tùy tùng kia đồng thời sững sờ. Tên tùy tùng lập tức thu tay về, mắt nhìn thẳng phía trước, tuyệt tình như thể hoàn toàn không quen biết Ngôn Thanh Li, chút ý tốt giúp người lúc nãy đã tan thành mây khói.

Trước đó hắn có nghe các huynh đệ lén lút truyền tai nhau rằng quan hệ giữa Tiểu Công gia và vị Cố đại phu này có chút không bình thường, hắn còn không quá tin, nay xem như đã tận mắt chứng kiến.

Vị chủ tử này của bọn họ, ngay cả y phục dính chút bụi trần cũng sẽ chán ghét mà thay ra ngay lập tức, vậy mà lại cho phép người khác ngồi chung ngựa với mình? May mà lúc nãy hắn chưa chạm vào tay Cố tiểu đại phu này.

Ngôn Thanh Li cũng có chút ngoài ý muốn. Sau trận náo loạn của Ninh Thiên Lân tại Dung Dương, tâm tư muốn dùng sắc quyến rũ Ngôn Sâm của nàng cũng đã dao động vài phần, nghĩ rằng sau này dùng tình nghĩa huynh muội để lôi kéo hắn cũng được. Mấy ngày nay nàng cũng không hề nói chuyện với hắn, cứ ngỡ với tính tình cao lãnh của Ngôn Sâm sẽ chẳng buồn đoái hoài tới mình nữa, không ngờ rằng…

Xem ra chiêu lạt mềm buộc chặt trước đó của nàng đã có hiệu quả rồi.

Ngôn Thanh Li cũng không hề e thẹn, nàng sảng khoái cười nói: “Vậy đa tạ Yến công tử.”

Ngôn Sâm mặt không cảm xúc quay đầu đi, cảm thấy nụ cười này của nàng có chút chói mắt, thế nhưng lại khiến trái tim vốn luôn nặng nề không rõ lý do của hắn trong mấy ngày qua bỗng chốc nhẹ nhõm đi vài phần.

Thật kỳ quái.

Ròng rã đường dài nhiều ngày như vậy, mặt mày ai nấy cũng đều lấm lem bụi đất, duy chỉ có nam tử trước mắt là sạch sẽ như đóa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, một thân bạch y tựa tuyết, thanh lãnh cao ngạo, bảo kiếm bên hông rực rỡ bắt mắt, trông đúng chất một vị huân quý công tử sống trong nhung lụa, hoàn toàn không thể liên tưởng đến vị Diêm vương mặt lạnh chinh chiến sa trường kia.

Ngôn Thanh Li tiến đến bên ngựa của Ngôn Sâm. Con tuấn mã sắc táo dưới thân hắn cao lớn khoẻ khoắn, bộ lông bóng loáng, giữa trán còn có một dải lông trắng, nhìn qua đã thấy bất phàm.

Con ngựa ngẩng cao cái đầu kiêu hãnh, khinh khỉnh liếc Ngôn Thanh Li một cái, mũi hừ mạnh một tiếng.

Quả nhiên ngựa cũng giống hệt tính nết của chủ nhân của nó.

Thấy Ngôn Sâm không có ý định kéo mình một tay, Ngôn Thanh Li đành vụng về bò lên lưng ngựa. Sau khi “vô ý” đá trúng chân Ngôn Sâm hai cái, nàng chợt thấy bên hông nặng lại, sau đó cơ thể nhẹ bẫng, cả người đã vững vàng ngồi trên lưng ngựa.

“Đa…”

Chữ “tạ” còn chưa kịp thốt ra, con ngựa dưới thân đã lao vút đi như tên bắn, bốn vó sinh phong (1), Ngôn Thanh Li trực tiếp ngã vào lòng Ngôn Sâm.

Hai người một ngựa dẫn đầu đoàn người, bỏ xa đám tùy tùng phía sau. Ngôn Thanh Li cảm thấy gió cát tạt vào mặt đau rát, liền ra sức rúc vào lòng Ngôn Sâm, còn kéo cả vạt áo rộng của hắn để che mặt.

Ngôn Sâm bị búi tóc trên đầu Ngôn Thanh Li quẹt qua cằm gây ngứa ngáy, hắn rũ mắt nhìn xuống, thiếu nữ bị hắn ôm gọn trước ngực trông vô cùng nhỏ bé, lại còn mặt dày dùng y phục của hắn để chắn gió. Hắn định lệnh cho nàng ngồi ngay ngắn lại, thì đột nhiên thấy nàng cúi đầu, để lộ ra vùng gáy trắng ngần như tuyết.

Ngôn Sâm tức khắc nhớ lại đêm đó, khi hắn ấn nàng bên thành bồn tắm, dùng phân thân ma sát lên mông nàng…

Đêm đó nàng cũng cúi đầu trước mặt hắn như vậy, khẽ rên rỉ, để lộ ra cái cổ trắng ngần.

Ngôn Sâm cảm thấy cổ họng có chút khô khốc. Nghĩ đến việc Ngôn Thanh Li lúc nãy còn định leo lên ngựa của thuộc hạ hắn, đem cái cổ trắng ngần và cơ thể mềm mại này dán vào người một nam tử xa lạ, hắn liền cảm thấy có chút nóng nảy: “Cố Thanh Li, ngươi vậy mà lại tùy tiện đến thế sao? Tùy ý leo lên ngựa của nam tử khác, ngươi không sợ thân phận nữ nhi của mình bị bại lộ hay sao?”

Tiếng gió rít gào bên tai, giọng nói của Ngôn Sâm không lớn, vẫn lãnh đạm quạnh quẽ như thường lệ, nhưng Ngôn Thanh Li vẫn nghe rõ không sót chữ nào.

Nàng không nhịn được mà nhếch môi: “Yến công tử không phải nam tử sao? Chẳng lẽ chỉ vì ngài biết ta là nữ tử, nên ta có thể tùy ý lên ngựa của ngài?”

Ngôn Sâm tức khắc nghẹn lời, lại nghe thiếu nữ tự giễu nói: “Không sao cả, dù sao người bình thường cũng chẳng ai nghĩ ta là nữ tử. Làm gì có nữ tử nào lại xuất đầu lộ diện như ta? Nghĩ lại chắc người thường cũng chưa từng thấy qua.”

Điểm này thì Ngôn Sâm không phủ nhận. Nhất cử nhất động của Ngôn Thanh Li quả thực không có chút dáng vẻ nào của nữ tử bình thường. Nàng hành y, cưỡi ngựa, cử chỉ có phần thô lỗ, lại không hề kiêng dè mà đi lại giữa phố phường, chút ý thức về khoảng cách nam nữ cũng không có. Nữ tử như vậy hắn thật sự chưa từng thấy, hèn gì lúc đầu hắn không thể ngờ nàng lại là một cô nương.

Ngôn Sâm cười lạnh một tiếng: “Nghe giọng điệu của ngươi, dường như còn thấy rất tự hào?”

Ngôn Thanh Li cuộn tròn trong ngực Ngôn Sâm tìm một tư thế thoải mái, đổi sang giọng điệu bi thương mà nói: “Chẳng còn cách nào khác, thân thế khổ cực, đều là do thế đạo bức bách, ta nào có muốn làm một tiểu thư khuê các người gặp người yêu chứ?”

Lời này Ngôn Sâm không thể phản bác. Trong thời buổi loạn lạc này, ngoại trừ những gia tộc quan lại quyền thế, cuộc sống của bách tính bình thường quả thực vô cùng gian nan.

Búi tóc của Ngôn Thanh Li lại bắt đầu không yên phận mà cọ vào cằm Ngôn Sâm, thân mình nàng còn nhích qua nhích lại, vô tình chạm phải vật giữa háng của hắn. Vậy mà kẻ gây họa lại chẳng hề hay biết, thi thoảng còn cọ thêm vài cái.

Đầu óc Ngôn Sâm bỗng chốc căng thẳng, hắn lạnh lùng nói: “Đừng có chạm lung tung.”

Thiếu nữ trước ngực khựng lại, quả nhiên không còn động đậy nữa, nàng thậm chí còn rướn người về phía trước, giữ khoảng cách với hắn.

“Xin lỗi, suýt chút nữa thì quên mất, Yến công tử là người đã có hôn ước, ta và ngài cưỡi cùng một ngựa thế này quả thực không hợp lễ nghi.” Thiếu nữ hơi cúi đầu, để lộ vùng gáy cô độc, “Yến công tử yên tâm, chuyện đêm đó ngài và ta chỉ là bất đắc dĩ, Thanh Li sẽ chôn chặt trong lòng, không nói cho bất kỳ ai, cũng sẽ không quấy rầy ngài. Đến Thịnh Kinh rồi, chúng ta sẽ đường ai nấy đi.”

…Hắn thật sự không có ý đó.

Ngôn Sâm nhất thời không biết nói gì. Nói đi cũng phải nói lại, là hắn đã chạm vào thân thể của người ta trước, nhưng lại không thể gánh vác trách nhiệm này. Hắn là Ngôn Sâm thân nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, vậy mà lại làm ra chuyện bại hoại như thế, thật khiến người ta khinh bỉ, là hắn đã hổ thẹn với nàng.

Hai người suốt dọc đường không nói thêm lời nào, cứ thế mang theo tâm tư riêng mà tiến vào Thịnh Kinh.

Ngôn Thanh Li cùng Ngọc Trúc từ biệt đám người Ngôn Sâm trước cửa thành. Nàng trịnh trọng bái tạ sự chiếu cố của Ngôn Sâm suốt chặng đường qua, khách khí lễ phép như thể bọn họ chỉ là bèo nước gặp nhau.

Ngôn Sâm im lặng một hồi: “Có cần ta phái người giúp ngươi thăm dò tin tức người thân trong nhà không?”

Ngôn Thanh Li lắc đầu từ chối: “Việc tìm thân nhân Thanh Li đã có manh mối, không dám làm phiền Yến công tử phí tâm.” Nàng ngẩng đầu, hướng về phía nam tử trên lưng ngựa mà chắp tay cười: “Xin từ biệt tại đây.”

Ngôn Sâm, chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi.

Ngôn Sâm không hề biết Ngôn Thanh Li đang nghĩ gì, chỉ thâm trầm nhìn nàng vài cái rồi mới thúc ngựa rời đi.

Ngôn Sâm đi rồi, Ngôn Thanh Li mới phóng tầm mắt nhìn về phía cổng thành hùng vĩ trước mặt.

Khác với Việt Châu và tất cả những thành trì nàng đã đi qua, Thịnh Kinh mang một vẻ phồn hoa náo nhiệt, ngựa xe như nước. Nơi này không thấy những lưu dân bệnh tật, cũng không thấy những bá tánh chạy nạn rách rưới.

Quả không hổ danh là nơi chân thiên tử.

Ngôn Thanh Li bất giác siết chặt nắm tay, nàng đã trở lại, cuối cùng cũng đã trở lại rồi.

“Tiểu thư, chúng ta vào thành thôi.” Ngọc Trúc đỡ lấy tay Ngôn Thanh Li, tay nàng cũng không ngăn được mà run rẩy. Nàng rời khỏi Thịnh Kinh đã sáu năm, nay trở lại chốn cũ, cảm giác như đã qua mấy đời người.

Ngôn Thanh Li và Ngọc Trúc đang xếp hàng cùng bách tính chờ kiểm tra văn điệp (2) để vào thành, chợt nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập phía sau.

“Tránh ra!Tất cả tránh ra cho ta!”

Ngoảnh lại nhìn, một con hắc mã dẫn đầu, nhanh như chớp lao thẳng về phía đám đông.

Bách tính đang xếp hàng kinh hãi dạt sang hai bên, Ngôn Thanh Li bị đám người xô đẩy, ngã ngồi trên mặt đất. Con hắc mã kia lao thẳng về phía nàng, Ngọc Trúc hét lên định lao ra cứu.

Ngôn Thanh Li nhắm nghiền mắt, chỉ cảm thấy một luồng gió mạnh quét qua mặt, theo sau là tiếng ngựa hí dài. Nàng mở mắt nhìn lại, thiếu niên trên lưng ngựa đã ghì chặt dây cương, con hắc mã giơ cao hai vó trước, dẫm mạnh xuống mặt đất ngay sát cạnh nàng.

“Muốn chết sao!? Đen đủi thật!” Thiếu niên kia thấy Ngôn Thanh Li không sao, đầu tiên là thở phào một hơi, sau đó liền mắng xối xả.

Ngôn Thanh Li ngây người ngồi dưới đất nhìn thiếu niên trên lưng ngựa.

Thiếu niên này tầm mười tám mười chín tuổi, một thân hồng y rực rỡ, trên lưng đeo một thanh trọng kiếm đen kịt, tóc đen búi cao trên đỉnh đầu, đuôi tóc bay phấp phới trong làn bụi đất mù mịt.

Nhìn khuôn mặt này, nàng nhất thời quên cả nói năng.

“Kẻ nào tới đó? Mau xuống ngựa!” Thủ vệ binh vừa định ngăn thiếu niên cưỡi hắc mã lại, liền thấy hắn quay đầu quát lớn một tiếng: “Cái gì? Đều mù cả rồi sao? Không nhận ra tiểu gia?”

Hai tên binh giữ thành nhìn rõ người tới, lập tức run rẩy cúi đầu: “Là Bùi tiểu bá… không không, Bùi tiểu công tử! Là tiểu nhân có mắt không tròng, xin mời đi! Mau cho đi!”

Cổng thành ngay lập tức được mở rộng hết mức.

“Lần sau còn dám cản đường tiểu gia, ta sẽ đánh gãy chân chó của các ngươi!” Thiếu niên hừ lạnh một tiếng, rồi quất ngựa rời đi, để lại một làn khói bụi.

Hai tên tùy tùng hung tợn phía sau hắn nhe răng trợn mắt đe dọa đám thủ binh một hồi rồi cũng nhanh chóng đuổi theo thiếu niên kia.

Ngọc Trúc đỡ Ngôn Thanh Li đứng dậy, nàng vẫn ngây người nhìn theo bóng dáng thiếu niên đã đi xa, đôi môi run rẩy: “Ngọc Trúc, đó là Bùi Lăng.”

(1): Bốn vó sinh phong ý chỉ ngựa phi nhanh như gió thổi.

(2): Văn điệp là giấy thông hành cho lính canh kiểm tra, ai không có thì không được vào.