Vì ở trong Đổng phủ không tiện, Ninh Thiên Lân và Ngôn Thanh Li cũng chẳng thể trò chuyện được nhiều. Sau khi châm cứu xong, nàng liền trở về phòng của mình.
Vừa bước vào sân, bất ngờ một bàn tay từ phía sau đưa tới, bịt chặt lấy miệng nàng như bóng ma. Ngôn Thanh Li lập tức đưa tay lần vào bên hông, chạm tới túi thơm, định bóp nát viên hoàn chứa độc phấn giấu bên trong.
“Là ta!”
Nghe được tiếng nói quen thuộc, Ngôn Thanh Li liền gỡ bàn tay đang che miệng mình ra, xoay người, kinh ngạc thốt lên: “… Tinh Liên?”
Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, gương mặt tròn trẻ con tinh xảo của thiếu niên kia rực rỡ hẳn lên, đôi mắt sáng long lanh như vì sao, gương mặt chẳng giấu nổi niềm vui: “Là ta, cuối cùng cũng tìm được cô rồi.”
Ngôn Thanh Li khẽ sững lại, nhớ tới trước kia thiếu niên này từng nói sẽ đến Dung Dương tìm nàng, nào ngờ hắn thật sự đến được. Nhưng thành Dung Dương hiện vẫn phong tỏa, hắn làm thế nào vào được? Nơi này lại là phủ đệ của Dung Dương tri phủ, quan binh canh gác nghiêm ngặt, sao hắn có thể tránh hết thảy mà không bị phát hiện?
Ngôn Thanh Li đảo mắt nhìn quanh. Tuy Đổng Thành đã sắp xếp cho nàng một viện nhỏ hẻo lánh, kém xa sự bề thế ở viện của Ninh Thiên Lân hay Ngôn Sâm, nhưng lúc này trời vẫn chưa tối hẳn, nàng sợ bị người khác bắt gặp. Không nói thêm lời nào, nàng liền kéo Tinh Liên vào phòng.
Ngọc Trúc vốn đang ở trong phòng chờ tiểu thư trở về, lúc này thấy nàng bất ngờ dẫn theo một nam tử thì hoảng hốt. Nhưng cho đến khi nàng nhận ra người kia là ai, liền ấp úng chỉ tay hỏi: “Tiểu… tiểu thư… Sao… sao hắn lại tới đây?”
Ngôn Thanh Li quay sang nhìn Tinh Liên, đem câu hỏi đó ném lại cho hắn.
Tinh Liên vô tội chớp mắt: “Ta còn nợ cô một ân tình. Cô đã hứa cho ta đến Dung Dương tìm, thì ta phải tới thôi.”
Ngôn Thanh Li ngồi phịch xuống ghế, đưa tay day day trán thở dài. Lúc ấy chẳng qua nàng chỉ thuận miệng nói cho qua chuyện, nào ngờ trên đời lại có người thật sự để bụng như vậy.
“…Nô tỳ ra ngoài canh gác.” Ngọc Trúc biết tiểu thư chắc chắn có chuyện muốn nói riêng với Tinh Liên, liền vội vàng lui ra, đứng ngoài cửa trông chừng.
Ngôn Thanh Li ngẩng đầu, liếc nhìn thiếu niên đang co ro, có phần bất an. Hắn vẫn mặc bộ đạo bào xanh đen hôm nọ, cả người lấm lem bụi đường, gấu áo dính bùn cỏ, trông chẳng khác nào vừa lăn lộn ngoài hoang địa. Chỉ có thanh mộc kiếm trên lưng là được bọc kỹ bằng vải đen, sạch sẽ đến mức không dính lấy một hạt bụi.
“Nói ta nghe, ngươi vào đây bằng cách nào? Đến lúc nào? Làm sao biết ta ở đây? Có ai phát hiện ra ngươi chưa?” Ngôn Thanh Li liên tiếp bắn ra mấy câu hỏi, dồn dập như pháo nổ.
Thiếu niên nghiêm túc đáp từng câu một: “Ta nấp trên xe chở lương thực mà vào thành. Buổi trưa đã tới nơi. Ta thấy cô đi cùng quan binh vào tòa phủ này, liền trèo tường mà vào. Sau đó lại thấy cô gặp một nam tử ngồi trên xe lăn, rồi lại nhìn thấy nữ nhân kia…” Tinh Liên chỉ ra ngoài cửa, về phía Ngọc Trúc, “Ta đoán chắc cô ở đây, nên cứ đợi mãi.”
Ngôn Thanh Li lập tức nắm lấy một chi tiết: “Khoan đã… Ngươi vừa nói thấy ta gặp một nam tử ngồi xe lăn?”
Thiếu niên gật đầu: “Đúng vậy. Ban đầu ta trèo lên nóc phòng của hắn, nhưng quanh viện của hắn ẩn nấp bốn tên hộ vệ, ta sợ bị phát hiện nên rời đi.”
Ngôn Thanh Li nheo mắt, ánh nhìn trở nên nguy hiểm: “Ngươi trèo lên nóc nhà? Vậy đã thấy những gì?”
Nàng vốn biết thiếu niên này thân thủ không tệ, nhưng đến cả Ninh Thiên Lân cũng không phát hiện ra hắn thì chuyện này quả thực khiến người ta phải cảnh giác.
“Ta…” Gương mặt trắng trẻo của thiếu niên bỗng chốc ửng đỏ, hắn đưa tay chỉ vào ngực Ngôn Thanh Li: “… Ta thấy hắn… ăn nơi này của cô.”
Trong đầu Ngôn Thanh Li “oành” một tiếng nổ lớn. Xong rồi! Chuyện giữa nàng và Ninh Thiên Lân lại bị chính thiếu niên này nhìn thấy.
Ánh mắt nàng lập tức lóe lên tia sát ý, bàn tay đặt bên hông đã chạm vào túi thơm, chỉ chờ ra tay bịt miệng diệt khẩu. Nhưng ngay lúc ấy, thiếu niên lại nghiêng đầu, đôi mắt trong trẻo đầy nghi hoặc hỏi: “Hắn… vì sao lại ăn chỗ này của cô? Chỗ này ăn ngon lắm sao? Ta… có thể nếm thử không?”
Trong ấn tượng của Tinh Liên, Ngôn Thanh Li vốn là người rộng rãi, trước kia từng chia bánh cho hắn ăn, nên hắn ngây ngô nghĩ rằng nàng cũng sẽ sẵn lòng chia cái “ngon” này cho hắn.
Nhìn vào đôi mắt trong veo, thuần khiết như đóa sen trắng chưa từng nhiễm bụi trần, sát khí trong mắt Ngôn Thanh Li nhanh chóng tan biến, chỉ còn lại chút nóng bừng trên má: “Ngươi… Tinh Liên, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Sư phụ của ngươi chưa từng dạy ngươi rằng nam nữ phải có khoảng cách sao?”
Thiếu niên trả lời rành rọt từng câu hỏi của Ngôn Thanh Li: “Ta cũng không biết mình bao nhiêu tuổi, nhưng sư phụ nói chắc là sắp mười sáu. Trên Tiên Vân Sơn không có nữ nhân, sư phụ chỉ dặn ta và các sư huynh rằng nữ nhân dưới chân núi đều như hổ dữ, xuống núi phải tránh xa thật xa.” Nói đến đây, hắn lại liếc nhìn khuôn mặt của Ngôn Thanh Li, giọng nhỏ nhẹ: “Nhưng ta thấy cô không giống hổ dữ… cô đẹp hơn hổ nhiều.”
Ngôn Thanh Li: “…”
Rồi, tiểu đạo sĩ này chẳng những không hiểu chuyện nam nữ, mà xem chừng cả đời này cũng chưa gặp qua mấy nữ nhân đâu.
Thôi vậy… xuống tay hủy một đóa sen trắng non nớt như thế, nàng thực sự không nỡ.
Ánh mắt Ngôn Thanh Li khi thì lạnh, khi lại mềm đi, khiến Tinh Liên hơi bối rối. Rõ ràng nàng hỏi gì hắn cũng trả lời thật, sao nàng cứ thay đổi như gió vậy.
“Ục… ục…” Tiếng bụng đói đột nhiên vang lên, phá tan sự im lặng của căn phòng.
Ngôn Thanh Li liếc hắn một cái. Hắn vẫn đứng thẳng tắp như học trò bị tiên sinh quở trách, đến nhúc nhích cũng không dám. Nàng bèn dịu giọng hỏi: “Ddã bao lâu rồi ngươi chưa bỏ gì vào bụng vậy?”
Nghe nàng nói nhẹ nhàng, khóe miệng thiếu niên liền nở hai lúm đồng tiền: “Hai ngày rồi. Vu phu nhân tặng ta một con ngựa với nhiều lương khô, nhưng trên đường đến Dung Dương thì bị dân chạy nạn cướp mất.”
Ngôn Thanh Li chỉ thở dài, lười chẳng buồn trách thêm. Nàng đứng dậy, tìm trong hộp đồ ăn mấy miếng bánh nguội chưa dùng hết đưa cho hắn: “Ăn tạm trước đi. Ta sẽ bảo Ngọc Trúc xuống bếp làm chút đồ nóng mang lên.”
“Cảm ơn!” Tinh Liên vui vẻ đón lấy, rồi lại đưa mắt trông mong nhìn xuống ngực nàng, “Vậy… ta có thể…”
“Không được!” Ngôn Thanh Li cắn răng cắt ngang ý nghĩ của hắn, trong lòng bỗng thấy mình như hóa thành một bà mẹ già đang ra sức kéo đứa con lầm đường quay lại. Nàng nghiêm giọng khuyên: “Tinh Liên, ngươi là nam tử, không thể tùy tiện chạm vào thân thể nữ nhân. Những lời này… lại càng không được nói bừa với nữ nhân.”
Tinh Liên cúi đầu “Ừm” một tiếng, khẽ khàng như muỗi kêu. Hắn vốn định hỏi vì sao nam nhân ngồi xe lăn kia lại có thể tùy ý ăn đậu hũ của nàng, nhưng thấy sắc mặt Ngôn Thanh Li lạnh ngắt, bộ dạng như sắp đánh người đến nơi, hắn liền nuốt câu hỏi đó vào bụng.
Ngay lúc ấy, hắn dường như chợt hiểu ra hàm ý câu nói “Nữ nhân là hổ dữ” mà sư phụ từng dặn.
Ngôn Thanh Li không muốn để Tinh Liên ở lại lâu. Cho hắn ăn no xong, nàng định đuổi đi, nhưng thiếu niên này lại bắt đầu cố chấp, như thể trong lòng có một niềm chấp niệm mạnh mẽ về chuyện “phải báo ân cho nàng”, nhất quyết muốn theo sát.
Bất đắc dĩ, nàng đành nói thẳng cho hắn biết ngày mai mình sẽ rời Dung Dương, trở về Thịnh Kinh, hơn nữa còn đi cùng Ngôn Sâm, thực sự không tiện mang hắn theo.
May thay, Tinh Liên tuy cứng đầu nhưng không phải kẻ không hiểu lý lẽ. Hắn nhận ra mình sẽ khiến nàng thêm phiền toái, bèn nhượng bộ rằng sẽ không quấn quýt như hình với bóng, chỉ lặng lẽ đi theo từ xa, không để ai khác phát hiện. Hắn còn nói, khi ở trên núi, thường xuyên cùng các sư huynh chơi trốn tìm, mà trò hắn giỏi nhất chính là… trốn. Nàng có thể yên tâm.
Ngôn Thanh Li thầm nghĩ ngợi. Ở Thịnh Kinh, ngoài Ninh Thiên Lân là đồng minh và Ngọc Trúc là người thân cận, nàng chẳng còn ai bên cạnh. Tuy tính tình Tinh Liên đơn thuần nhưng võ nghệ không tồi, nếu chịu rèn luyện, biết đâu sau này sẽ thành người hữu dụng. Nghĩ vậy, nàng gật đầu đồng ý.
Vì đã có Ngôn Sâm ở bên, nàng cũng không cần Tinh Liên phải lén lút theo sau. Nàng đưa cho hắn mấy tấm ngân phiếu, lại viết thêm một địa chỉ, dặn: “Ngày mai, sau khi rời Dung Dương, ngươi mua lấy một con ngựa, rồi đến địa chỉ này chờ ta.” Nói rồi, nàng trừng mắt hung dữ dặn đi dặn lại: “Không được tùy tiện đem tiền bạc hay đồ ăn chia hết cho người khác. Nếu dám tái phạm… ta sẽ bắt ngươi nuốt độc trùng!”
Tinh Liên sợ tái mặt, vội vàng gật đầu đồng ý.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sáng hôm sau, Đổng Thành đích thân dẫn người ra khỏi thành tiễn Ngôn Sâm. Vì để tránh điều tiếng, Ninh Thiên Lân không lộ mặt; huống hồ hắn mới tới Dung Dương hôm qua, vẫn phải ở lại thêm vài ngày mới có thể rời đi.
Xe ngựa đi chậm rãi. Ngôn Sâm mang theo hơn hai mươi tùy tùng, tất cả đều cưỡi ngựa. Ngôn Thanh Li cùng Ngọc Trúc bên ngoài vẫn cải trang thành nam nhân, tất nhiên cũng cưỡi ngựa như những người khác.
Con ngựa phì mạnh qua lỗ mũi, Ngôn Thanh Li ghìm cương, lánh sang một bên, mắt lạnh lùng nhìn Đổng Thành đang cười nói vài câu khách sáo kiểu quan trường.
Bỗng, từ phía sau vang lên tiếng bước chân ầm ầm, xen lẫn tiếng ồn ào náo động. Mọi người quay đầu lại, ai nấy đều sững sờ.
Gần như nửa thành Dung Dương đã đổ ra ngoài cổng thành, già trẻ, trai gái, đông nghịt một mảnh. Và rồi, tất cả cùng quỳ rạp xuống đất.
“Cố đại phu!”
“Cố đại phu!”
“Cố đại phu, chúng tôi tới tiễn ngài!”
“Đa tạ Cố đại phu đã cứu mạng!”
…
Cảnh tượng ấy đến cả Đổng Thành cũng sững sờ. Đường đường là một tri phủ, giữ chức “quan phụ mẫu” của cả thành Dung Dương, vậy mà chưa từng được bách tính kính yêu đến mức này. Trong những lời mang ơn cảm tạ kia, chẳng ai nhắc đến vị Tri phủ đại nhân là ông dù chỉ một câu. Trong phút chốc, Đổng Thành vừa tức giận vừa cảm thấy mất mặt, liền vội quát quan binh giải tán đám dân đang quỳ trước cổng thành.
Ngôn Thanh Li thì kinh ngạc không thôi. Nàng nhìn những người dân ấy có người nàng đã từng gặp, có người lại hoàn toàn xa lạ, nhưng bất kể quen hay không, ai nấy đều mang vẻ thành kính, từng lời từng câu cảm ơn rối rít, tụ lại thành một khung cảnh náo nhiệt mà ấm áp vô cùng.
Một cảm giác áy náy bất chợt dâng lên trong lòng nàng. Bởi lẽ, mục đích ban đầu khi nàng đến Dung Dương vốn không phải thật sự để cứu bọn họ thoát khỏi dịch bệnh. Thế nhưng giờ khắc này, nàng dường như đã hiểu vì sao phụ thân mình luôn treo câu “Lương y như từ mẫu” bên miệng, vì sao ông không quản nhọc nhằn, cứu giúp những người nghèo khó chẳng đủ tiền chữa bệnh.
Ngôn Sâm lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy, rồi đưa mắt sang nữ nhân đang cải trang thành thiếu niên kia.
Khuôn mặt nàng như đóa hoa sớm mai, vóc dáng mảnh mai mà thẳng tắp. Trên môi, nụ cười rạng rỡ tựa ánh bình minh. Nàng chắp tay cáo biệt dân chúng, sau đó ung dung kéo cương, xoay ngựa rời đi.
Ánh mắt Ngôn Sâm khẽ lóe lên, tựa như có một giọt mưa khác lạ rơi xuống mặt hồ trong tim, khiến làn nước vốn phẳng lặng khẽ dâng lên từng vòng gợn sóng.
“Yến công tử, đi thôi.” Ngôn Thanh Li tâm trạng khoan khoái, dải lụa trắng buộc tóc tung bay phía sau theo gió.
Ngôn Sâm thu lại ánh nhìn, khẽ phất tay ra hiệu. Tiếng vó ngựa dần vang lên, đoàn người rời khỏi thành Dung Dương, hướng thẳng về Thịnh Kinh.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 20: Muốn Ăn](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)