“Tiểu thư… Tiểu thư…”
Một thiếu nữ chừng mười lăm, mười sáu tuổi loạng choạng bước đi, dáng người xiêu vẹo, trên vạt áo màu hồng đào nhạt đã loang đầy sắc đỏ thẫm. Máu tươi thấm qua kẽ tay đang ôm chặt lấy ngực, từng giọt từng giọt rỉ xuống, nhỏ lách tách lên vạt váy dưới chân.
“Thanh Nhi… Thanh Nhi…”
Quay đầu lại, chỉ thấy một phụ nhân mặc áo bông màu xanh biển ngã sóng soài trên mặt đất. Bà run rẩy đưa tay ra, gương mặt vẫn dịu dàng, hiền từ làm sao… Thế nhưng trên cổ lại có một vết cắt sâu hoắm, máu tươi cuồn cuộn trào ra, đỏ loang cả mặt đất, mùi tanh nồng nặc.
Nữ nhân trên giường bỗng dưng mở mắt.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa tí tách rơi đều. Trong phòng hương trầm lững lờ lan tỏa, ánh lửa trên cây đuốc khẽ lay động yếu ớt. Hóa ra… chỉ là một giấc mộng.
Sở Thanh không ngờ, mình thật sự có kiếp sau.
Nhưng thay vì nói đây là kiếp sau, chi bằng nói linh hồn nàng đã nhập vào thể xác người khác.
Khi ấy nàng bị người của Tô Ngưng Sương trong hậu viện Tô phủ giăng bẫy, mất mạng dưới thủ đoạn độc ác, máu đổ thành dòng, chết không nhắm mắt. Vậy mà vừa mở mắt ra, liền trở thành Ngôn Thanh Li – con gái riêng lưu lạc ở Việt Châu của Ngôn Quốc Công, kẻ đứng hàng trọng thần dưới triều đương thời.
Chỉ là, nàng một lần sống chết trở về, chớp mắt thế sự đã trôi qua năm năm. Lại thêm một năm này nương náu dưỡng thương nơi Việt Châu, kẻ thù của nàng, bọn họ đã yên yên ổn ổn sống qua sáu năm trời ở Thịnh Kinh.
Thật sự là quá lâu.
Nằm yên một lát, Ngôn Thanh Li chầm chậm ngồi dậy bước xuống giường. Mái tóc đen nhánh buông dài xuống lưng, tôn lên làn da trắng như sương như tuyết.
“Mưa còn chưa tạnh, không cần vội thế, nàng ngủ thêm chút nữa đi.” Phía sau nàng, tiếng nói trong trẻo mà ôn hòa của một nam nhân khẽ vang lên.
“Tứ điện hạ nên gọi ta dậy.” Ngôn Thanh Li chậm rãi mặc y phục chỉnh tề, rồi mới quay người lại. Một gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp như hoa như ngọc, làn da sáng mịn tựa sương sớm, dung nhan tươi tắn tựa ánh mai, khiến cả khung cảnh mưa dầm ngoài trời cũng như bừng sáng vài phần.
Ngày thường nàng vốn sẽ không ở lại chốn này. Nghĩ đến chắc là do thân thể Ninh Thiên Lân gần đây ngày một hồi phục tốt hơn, đêm nay việc chẩn trị cũng kéo dài lâu hơn thường lệ nên nàng mới mệt đến mức vô tình ngủ quên tại đây.
Trên giường, vạt áo của nam nhân hơi xộc xệch, sắc mặt có phần gầy gò, làn da tái nhợt như kẻ đã sống lâu trong bóng tối, chẳng mấy khi thấy ánh mặt trời. Thế nhưng hắn lại có dung mạo vô cùng tuấn mỹ, tóc đen buông xõa nửa phần, khóe môi khẽ cong, nụ cười ôn hòa dịu dàng. Cả người hắn tựa như mang theo phong thái thanh nhã của tùng trúc, khí chất trầm tĩnh cao quý toát ra tự nhiên.
Ninh Thiên Lân cười nhạt nói: “Thấy nàng ngủ say, nên muốn để nàng ngủ thêm một lát.”
Ngôn Thanh Li đẩy ra một chiếc xe lăn bằng gỗ, trở lại bên giường, cẩn thận chỉnh lại y phục cho Ninh Thiên Lân rồi nhẹ nhàng đỡ hắn ngồi dậy. Nàng khẽ nói: “Nhìn tình trạng bây giờ, chân của Tứ điện hạ e rằng không đến nửa năm nữa là có thể bước đi như người thường rồi.”
“Là nhờ có nàng.” Ninh Thiên Lân vịn vai Ngôn Thanh Li ngồi lên xe lăn, nhìn nàng xoay người đi cất kim châm trên bàn, hỏi: “Sở Thanh, vừa rồi nàng gặp phải ác mộng sao?”
Động tác của nàng khẽ khựng lại, rồi rất nhanh lấy lại vẻ bình thản, chậm rãi nói: “Sở Thanh đã chết từ sáu năm trước rồi. Hiện giờ ta là Ngôn Thanh Li, Tứ điện hạ đừng gọi nhầm nữa.”
Hiện tại nàng mang thân phận là con riêng lưu lạc của Ngôn quốc công, nhưng nực cười thay, ngay cả Ngôn Quốc Công cũng đâu biết rằng mình còn có một đứa con gái thất lạc tận phương trời Việt Châu.
Mẹ ruột của Ngôn Thanh Li họ Cố, vốn là tiểu thư con nhà buôn thuốc nổi tiếng ở thành Việt Châu. Mười chín năm trước, Cố thị theo cha tới Thịnh Kinh buôn bán dược liệu, trên đường qua bến sông Li Thủy tình cờ gặp được Ngôn Quốc Công. Khi ấy, Ngôn Quốc Công còn trẻ tuổi, tuấn tú đường hoàng, lại khéo ăn nói, lời mật ý ngọt như rót vào tai. Cố thị dung mạo như hoa như ngọc, cũng vì một lần gặp gỡ ấy mà xiêu lòng.
Cố thị tâm tính thuần lương, bị Ngôn Quốc Công – một kẻ phong lưu từng trải ngày ngày dùng lời đường mật dỗ dành đến mê mẩn đầu óc. Trong khoảng thời gian ở Thịnh Kinh, hai người thường xuyên lén lút gặp mặt. Sau đó, cuối cùng vào một đêm trước khi Cố thị phải về Việt Châu, họ đã có một đêm hoan ái.
Ngôn Quốc Công vẫn luôn không nói rõ thân phận thật sự của mình cho Cố thị, chỉ nói mình là một cử nhân lên kinh ứng thí. Xong việc, ông để lại một khối ngọc bội làm tín vật cho Cố thị, hứa hẹn rằng đợi khi trở về bàn bạc ổn thỏa với trưởng bối trong nhà rồi đích thân đến Việt Châu cầu hôn.
Sau khi Cố thị trở về chẳng bao lâu liền mang thai. Đáng tiếc, bà mòn mỏi chờ đợi mãi cũng không thấy bóng dáng Ngôn quốc công tới cửa cầu hôn. Cái thai trong bụng ngày một lớn, chuyện ấy chẳng thể giấu nổi, rất nhanh liền bị Cố lão gia phát hiện.
Cố lão gia tức giận đến run người, lập tức sai người mang theo khối ngọc bội tới Thịnh Kinh dò la khắp nơi. Cuối cùng mới hay đối phương nào phải cử nhân ứng thí gì, mà chính là Ngôn quốc công – trọng thần đương triều. Lại nghe nói Ngôn Quốc Công đã sớm có thê có thiếp, từ đầu đến cuối vốn dĩ là cố ý muốn lừa gạt Cố thị.
Ngôn Quốc Công quyền cao chức trọng, chẳng phải hạng tiểu thương buôn thuốc như nhà họ Cố mà có thể dễ dàng đắc tội. Cố lão gia chỉ đành nuốt nghẹn cơn giận vào lòng, sau đó ra lệnh cho Cố thị phải lập tức phá thai, xoá sạch mọi vết tích. Thế nhưng khi ấy Cố thị đã mang thai được năm tháng, thai nhi đã cử động rõ rệt. Bà sống chết không chịu bỏ đi đứa nhỏ trong bụng.
Năm ấy, Cố lão gia cũng là nhân vật có chút danh vọng ở thành Việt Châu. Con gái tư thông với người khác, lại còn mang thai là chuyện vô cùng mất mặt. Trong cơn thịnh nộ, ông ta thẳng tay đoạn tuyệt quan hệ cha con với Cố thị, lại còn đuổi bà ra khỏi cửa, không cho bước chân về Cố gia nửa bước.
Cố thị vốn tính tình m kiêu ngạo, sau khi bị đuổi khỏi nhà cũng không hề vào kinh tìm đến Ngôn quốc công cầu xin nương tựa, mà một thân một mình lưu lại nơi thôn xóm ngoài thành Việt Châu, dựng lên một tiệm thuốc nhỏ, ngày ngày khám bệnh, bốc thuốc cứu giúp bá tánh nghèo khổ.
Nói là tiệm thuốc kỳ thật chỉ là một sạp khám bệnh. Bà dựa vào việc kiếm chút tiền lẻ để nuôi sống bản thân và cái thai trong bụng. Sau khi sinh hạ Ngôn Thanh Li, Cố thị cũng mắc bệnh nặng, rồi qua đời khi Ngôn Thanh Li tròn mười tuổi.
Lúc lâm chung, Cố thị lo lắng nhất vẫn là cuộc sống về sau của nữ nhi. Bà vốn toan tính đợi bản thân khuất núi rồi, Ngôn Thanh Li sẽ trở về thành Việt Châu nương nhờ ông ngoại là Cố lão gia. Thế nhưng bà cũng hiểu rõ tính tình của phụ thân mình, sợ rằng Cố lão gia vì sĩ diện mà không chịu nhận đứa cháu ngoại này. Bất đắc dĩ, Cố thị chỉ đành đem khối ngọc bội cùng thân thế thật sự của Ngôn Thanh Li nói rõ ràng, dặn dò nếu như ông ngoại nhẫn tâm cự tuyệt, vậy thì hãy cầm tín vật ấy vào kinh thành, đi tìm cha ruột của nàng.
Sau khi Cố thị qua đời, Ngôn Thanh Li mười tuổi nghe lời mẫu thân dặn đi tìm Cố lão gia. Cố lão gia biết tin con gái qua đời thì hối hận không thôi, lập tức đón Ngôn Thanh Li về Cố phủ. Ngôn Thanh Li cũng vì thế mà gác lại việc vào kinh tìm phụ thân, an phận sống ở Việt Châu.
Đáng tiếc loạn thế nhiễu nhương, chiến sự bốn phía không yên. Ông ngoại cùng cậu của Ngôn Thanh Li trong một lần ra ngoài buôn bán dược liệu, không may vướng vào binh loạn, cuối cùng đều bỏ mạng nơi đất khách.
Người đi trà lạnh (1). Một thân nữ nhi yếu ớt như Ngôn Thanh Li dần dần không thể gánh vác nổi gia nghiệp to lớn ấy. Trong phủ, đám hạ nhân kẻ trộm, người chạy, đem theo không ít của cải đáng giá bỏ trốn. Bất đắc dĩ, nàng chỉ đành bán sạch sản nghiệp trong nhà, đổi lấy chút bạc vụn phát cho hạ nhân còn sót lại, chỉ giữ lại một tòa nhà làm chỗ ở. Sau đó, nàng cũng đành theo nghề cũ của mẫu thân thuở trước, làm nghề y khám bệnh cứu người mưu sinh.
Nhưng nàng thân là nữ nhi yếu đuối, dung mạo nổi bật, lại không có ai đứng sau che chở, khó tránh khỏi bị kẻ xấu dòm ngó. Dưới sự quấy nhiễu không ngừng của đám nam nhân ôm tâm tư xấu xa, cuối cùng năm nàng mười bảy tuổi, Ngôn Thanh Li quyết tâm lên đường tới Thịnh Kinh tìm cha ruột là Ngôn Quốc Công cầu nương tựa. Đáng tiếc, mới ra khỏi Việt Châu chưa được bao xa, nàng đã gặp phải bọn cướp giữa đường.
Sở Thanh vừa tỉnh lại trong thân thể Ngôn Thanh Li, thì thân thể yếu ớt này đã trúng hai nhát đao, hơn nữa còn sắp bị bọn cướp này làm nhục. May thay, đúng lúc ấy gặp được Ninh Thiên Lân đi ngang qua, ra tay cứu giúp.
Lúc ấy nàng chỉ cảm thấy người nam nhân trẻ tuổi trong xe ngựa kia vô cùng quen mắt, sau này mới nhận ra người đó chính là nhi tử của Thịnh Quý Phi – người từng cùng cha nàng “tư tình dây dưa” một thuở, cũng là Tứ hoàng tử của Xương Huệ Đế.
Nhưng nàng nhớ rõ ràng trước khi mình tắt thở, vị Tứ Hoàng tử được sủng ái này mới chỉ mười sáu tuổi, là một thiếu niên phong độ, dáng vẻ tuần tú như ngọc. Thế mà vừa mở mắt ra, hắn đã thành một công tử nho nhã, trưởng thành chững chạc, lại còn… bị gãy cả hai chân?
Sau này, nàng mới biết, khi nàng tỉnh lại trong thân xác Ngôn Thanh Li, đã là chuyện của năm năm sau.
Ninh Thiên Lân cười dịu dàng: “Vậy được, A Ly, vừa rồi nàng gặp ác mộng sao?”
Ngôn Thanh Li không muốn nghĩ nhiều tới những ký ức hỗn loạn tựa như mộng kia nữa. Nàng khẽ chỉnh lại búi tóc tán loạn trên đầu, sắc mặt bình thản nói: “Tứ điện hạ, trời mưa đã ngớt, A Ly xin cáo lui trở về phòng trước.”
Nhìn bóng dáng Ngôn Thanh Li vội vã rời đi, thần sắc Ninh Thiên Lân khẽ trầm xuống, trong mắt thoáng hiện nét ảm đạm, song hắn rất nhanh liền thu lại cảm xúc ấy, khẽ cười gật đầu nói: ”Vậy để ta sai Cát Phúc đưa nàng về.”
“Không cần làm phiền Cát Phúc công công.” Ngôn Thanh Li mở lời uyển chuyển từ chối. Nơi nàng ở cách chỗ Ninh Thiên Lân chỉ vài con phố, cũng không xa, “Bên người Tứ điện hạ cần có người hầu hạ chu toàn, ta tự mình trở về là được rồi.”
Ngôn Thanh Li rời đi rồi, một tên nội thị mặt trắng không râu bưng chậu nước bước vào. Nhìn thấy vị nam tử thanh nhã như trúc kia vẫn đứng yên bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm, hắn không nhịn được khẽ nói: “Điện hạ, mưa vừa tạnh, gió đêm lành lạnh, ngài nên chú ý thân thể mới phải.”
Nghe vậy, Ninh Thiên Lân mới thu lại ánh mắt. Thần sắc chàng vẫn ôn hòa, nhưng trong mắt lại không còn sự dịu dàng như khi nhìn nàng vừa rồi, mà thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, thờ ơ. Hắn cúi đầu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc ngân châm rơi lại từ trên người Ngôn Thanh Li, giọng điệu thản nhiên hỏi: “Cát Phúc, chuyện ta sai ngươi đi tìm người có tiến triển gì chưa?”
Cát Phúc vội vàng đặt chậu nước xuống, khom người bẩm báo: “Bẩm điện hạ, người đã tìm được rồi, tính toán chừng vài ngày nữa là có thể tới Việt Châu.”
Trên mặt Ninh Thiên Lân lúc này mới hiện ra ý cười. Hắn đặt cây kim châm đó vào hộp gỗ đàn hương: “Vậy thì tốt quá, đem tặng cho A Ly món quà bất ngờ này nàng chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng.”
Cát Phúc khẽ cười đáp một tiếng “dạ”, rồi bưng chậu nước tiến lên, cẩn thận lau người cho nam tử trên xe lăn. Trong lòng hắn lúc này vui buồn lẫn lộn, chẳng biết nên mừng hay lo.
Mừng là suốt sáu năm qua, kể từ sau khi Quý Phi nương nương mất, nụ cười trên gương mặt Tứ điện hạ cuối cùng cũng xuất hiện nhiều hơn sau khi gặp được Ngôn cô nương kia. Lo chính là, Tứ điện hạ đối với Ngôn cô nương ấy, dường như quá mức để tâm rồi…
Cát Phúc là người theo Thịnh Quý Phi từ khi bà mới nhập cung. Hắn đã thấy quá nhiều nữ tử si tình trong cung. Một nữ tử có để một nam tử trong lòng hay không, hắn chỉ cần nhìn là biết.
Thế nhưng vị Ngôn cô nương kia… rõ ràng tuổi còn trẻ, vậy mà hắn lại thực sự nhìn không thấu.
Nàng tuy đối với Tứ điện hạ thân mật khăng khít, nhưng sâu trong đôi mắt kia, tựa hồ cất giấu quá nhiều thứ, thành ra người ta chẳng thể nhìn ra một chút tình yêu nam nữ nào.
Nếu điện hạ thật sự động lòng với một nữ tử lãnh tâm lãnh tình như vậy, rốt cuộc là phúc hay họa… cũng khó mà nói trước được.
(1): Người đi trà lạnh ở đây chỉ về việc người mất rồi, lòng người cũng lạnh theo.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 2: Hồi Sinh](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)