Bìa [NP – MTTH] – Chương 19: Nàng Là Của Ta (H – Ninh Thiên Ân)
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 19: Nàng Là Của Ta (H – Ninh Thiên Ân)

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2159 từ · 10 phút đọc

Nàng Là Của Ta (H – Ninh Thiên Ân)

Chờ Cát Phúc lui ra ngoài, sắc mặt Ngôn Thanh Li lập tức trầm xuống, giọng nghiêm lại: “Tứ điện hạ, sao ngài lại tới đây?”

Ninh Thiên Lân đến Dung Dương, lại còn ngang nhiên gặp mặt nàng như thế, Đổng Thành thì chẳng lo gì, nhưng nàng lại sợ Ngôn Sâm sẽ vì vậy mà nghi ngờ mối quan hệ giữa hai người.

“A Ly, chẳng lẽ nàng không muốn gặp ta sao?” Ánh mắt Ninh Thiên Lân thoáng ảm đạm, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười: “A Ly, vừa nãy nàng có thấy ta đứng lên không? Mấy ngày nay ta vẫn luôn…”

“Tứ điện hạ!” Ngôn Thanh Li lạnh giọng cắt ngang: “Ngài không nên tới Dung Dương.”

Từ trước tới nay nàng chưa từng nổi giận với hắn như vậy. Ninh Thiên Lân cụp mắt, giọng trầm xuống: “Vậy A Ly vì sao lại tới? Là vì Ngôn Sâm sao?”

Thấy sắc mặt hắn tái đi vài phần, Ngôn Thanh Li liền dịu giọng hơn, cố kiềm lại tính tình để giải thích: “Người trong phủ Ngôn quốc công sẽ không dễ dàng chấp nhận ta. Lần này ta tới đây giải trừ dịch bệnh ở Dung Dương, như vậy mới có thể khiến Ngôn Sâm sinh thiện cảm. Đến lúc ta vào Ngôn phủ nhận thân, nếu bên trong có ai làm khó, biết đâu Ngôn Sâm sẽ chịu nói giúp vài câu. Đó mới là mục đích ta tới Dung Dương.

“Chỉ như thế thôi sao?” Ninh Thiên Lân ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt đen sâu nặng lóe lên tia sáng mập mờ, khó đoán.

“…Phải.” Ngôn Thanh Li khẽ quay đầu sang chỗ khác, tránh không để ánh mắt mình chạm vào ánh nhìn kia, “Tứ điện hạ, giữa ta và ngài không nên trò chuyện quá lâu ở đây. Ngày mai ta sẽ lên đường đi Thịnh Kinh trước, mọi chuyện để tới đó rồi hãy nói.”

Ngôn Thanh Li nói xong liền xoay người định bước đi.

“Đừng đi, A Ly!”

Ninh Thiên Lân hoảng hốt, lập tức đứng bật dậy định đuổi theo. Nhưng mới đi được vài bước đã vấp ngã xuống đất, va vào bàn gỗ làm ấm trà và chén tách vỡ tung tóe, nước trà chảy loang đầy sàn.

Cát Phúc đứng ngoài cửa nghe tiếng động, do dự một hồi nhưng cuối cùng vẫn không bước vào.

Ngôn Thanh Li vội vàng quay lại, đỡ Ninh Thiên Lân ngồi lên sập: “Tứ điện hạ, ngài có bị thương chỗ nào không?” Nàng cẩn thận kiểm tra khắp người chàng xem có bị mảnh sứ cứa vào không.

Thấy dáng vẻ nàng lo lắng đến mức ấy, khóe mắt Ninh Thiên Lân khẽ cong, môi mỉm cười, rồi bất chợt kéo nàng ôm chặt vào lòng.

“A Ly, ta nhớ nàng.”

Ngôn Thanh Li hơi sững lại, liền nghe giọng chàng dịu dàng vang bên tai: “Chân ta sẽ sớm hồi phục thôi. Mỗi ngày ta đều kiên trì luyện tập… Nàng xem, vừa rồi ta còn có thể tự mình bước đi. Ta sẽ không phải là một kẻ tàn phế mãi mãi.”

Nói rồi, Ninh Thiên Lân khẽ hôn lên mái tóc nàng: “A Ly, ta hứa với nàng, nhất định sẽ đòi lại danh dự cho Sở gia. Hãy tin ta… đừng chọn ai khác.”

Trong lòng Ngôn Thanh Li bỗng mềm nhũn, nàng vòng tay ôm lấy eo Ninh Thiên Lân, giọng nói nhẹ nhàng mà đầy thuyết phục: “Tứ điện hạ, ta không hề có ý chọn ai khác, ta chỉ muốn lợi dụng Ngôn Sâm, muốn hắn vì chúng ta mà phục vụ.”

Chữ “chúng ta” khiến Ninh Thiên Lân xua tan mọi nghi ngời, ánh mắt lóe lên vẻ hiểu ý rồi bật cười sảng khoái: “Có ta bên cạnh, mọi chuyện ta sẽ nghĩ cách giải quyết. A Ly, nàng chẳng cần phải lo lắng gì cả.”

Hắn nhẹ nhàng hôn lên vành tai nàng, từ từ lướt xuống cổ, rồi lại từ cổ mơn trớn nơi khóe miệng khiến Ngôn Thanh Li khẽ thở dốc.

Ninh Thiên Lân dừng lại bên môi nàng, ánh mắt trở nên tối sầm.

“A Ly, ta có thể hôn nàng được không?”

Hắn đã chuẩn bị cho lời từ chối từ Ngôn Thanh Li, nhưng nhìn thấy ánh mắt nàng thoáng chút do dự, rồi gật nhẹ, nàng đáp: “Được.”

Ninh Thiên Lân ngỡ ngàng trong khoảnh khắc, sau khi nhận ra nàng nói gì, hắn lập tức bao trọn lấy đôi môi nàng.

Môi hắn hơi lạnh, nụ hôn chậm rãi mà trân trọng. Hắn nâng khuôn mặt Ngôn Thanh Li, hàng mi khẽ run, như sợ động mạnh sẽ làm nàng tan biến. Hắn ngậm lấy đôi môi nàng như cất giữ một món trân bảo, nhẹ nhàng mút, rồi khẽ thử đưa đầu lưỡi len lỏi qua khe môi, lưu luyến chẳng rời.

Ngôn Thanh Li khép mắt, hé môi đáp lại. Chỉ là một nụ hôn thôi, giữa nàng và Ninh Thiên Lân đã từng có sự thân mật hơn thế, thì thêm một nụ hôn này cũng chẳng đáng gì. Hắn muốn… thì cứ để hắn làm thôi.

Cảm nhận được nàng đáp lại, thân thể Ninh Thiên Lân khẽ cứng lại. Ngay sau đó, nụ hôn vốn mềm nhẹ liền trở nên cuồng nhiệt. Hắn cạy mở hàm răng nàng, như mưa rền gió dữ cuốn lấy, quét sạch mọi khoảng không.

Đôi môi bắt đầu tê dại, hơi thở giữa hai người nóng bỏng quấn quýt. Ngôn Thanh Li thấy đầu óc mình hơi choáng, liền chậm rãi lùi về sau, nhưng hắn lập tức đuổi theo, ép sát, cho đến khi nàng bị dồn xuống sập mới chịu rời môi nàng.

Nàng chỉ kịp thở dốc một nhịp, những nụ hôn dồn dập như mưa đã rơi xuống cần cổ, rồi bất chợt, trước ngực lạnh đi.

“Đừng… ta chưa tắm rửa.” Ban ngày nàng vừa chạy trong thành, y phục cũng chưa kịp thay, mồ hôi vẫn còn vương trên da.

Nàng đang mặc nam trang, lớp trung y đã bị hắn lột bỏ, chiếc yếm bên trong cũng bị vén lên, để lộ đôi vai trắng ngần cùng hai bầu ngực mềm mịn. Ngôn Thanh Li vội đưa tay giữ lấy đầu hắn, không cho tiếp tục hôn khắp thân mình nàng.

Ninh Thiên Lân giữ chặt tay Ngôn Thanh Li, áp lên hai bên đầu nàng, khẽ cười: “Không sao, trên người A Ly, cả mồ hôi cũng ngọt.”

Hắn cúi xuống, ngậm lấy một bên nhũ hoa hồng mịn.

“Ưm…”

Ngôn Thanh Li khẽ rên, cúi mắt nhìn xuống Ninh Thiên Lân vùi mặt vào trước ngực nàng, ra sức mút lấy bầu vú bên phải. Đầu lưỡi hắn quấn quanh nhũ hoa, vòng đi vòng lại, thỉnh thoảng còn nhẹ nhàng cắn, khiến từng tia tê dại từ nơi đó truyền khắp người.

Bầu ngực bên phải ướt át, ánh lên sắc sáng bóng dưới môi lưỡi hắn. Không dừng lại, hắn nghiêng đầu sang trái, âu yếm bầu ngực còn lại, mút liếm đến khi nhũ hoa cũng ửng hồng, tròn căng như đốm lửa.

Từng đợt nóng ẩm từ hoa huyệt chậm rãi tràn ra khiến Ngôn Thanh Li khẽ cắn môi, ngăn bàn tay Ninh Thiên Lân đang dò xuống hạ thân.

“Ta… về lấy hương.”

Đôi mắt hắn lúc này đã trầm xuống, đen đặc như phủ kín dục vọng. Hắn hôn lên môi nàng, giọng khàn đặc: “Không cần… chỉ cần nàng là đủ.”

Ngôn Thanh Li hơi sững người, rồi lập tức đưa tay xuống giữa háng hắn, chạm phải một vật thô to, nóng rực. Trong mắt nàng ánh lên nét mừng rỡ.

Không cần thôi tình hương mà hắn vẫn có thể cứng rắn như vậy… chứng tỏ gân mạch của hắn, hẳn là sắp hồi phục hoàn toàn.

Thấy sự vui mừng hiện lên trong ánh mắt Ngôn Thanh Li, khóe môi Ninh Thiên Lân cũng khẽ cong lên: “Đều là công lao của A Ly.”

Hắn cúi xuống, mạnh mẽ hôn lấy nàng, lưỡi quấn chặt lấy lưỡi nàng, dây dưa không rời. Cùng lúc đó, bàn tay hắn luồn sâu vào trong quần lót, tách hai cánh hoa mềm ướt ra, bên trong dính đầy dịch mật, rồi đưa ngón tay tiến vào khe hẹp ấm nóng bên trong.

“Ư… a…”

Miệng bị đôi môi hắn phong kín, đầu lưỡi như con rắn nhỏ không ngừng khuấy đảo, trong khi hạ thân nàng lại bị ngón tay hắn ra vào liên tục, nhịp nhanh và mạnh, ma sát tới tận sâu bên trong.

Tiếng rên bật ra đều bị hắn nuốt trọn, nhưng âm thanh “bạch bạch” khi ngón tay chạm vào cánh hoa ướt át vẫn vang lên rõ rệt, không khí cũng trở nên nóng bỏng.

Khi môi lưỡi tách ra, giữa hai người kéo theo một sợi bạc óng ánh. Ngôn Thanh Li vừa định xoay người cưỡi lên người hắn, lại bị Ninh Thiên Lân giữ chặt, áp xuống dưới thân.

“Để ta… A Ly chỉ cần nằm yên thôi.”

Ngôn Thanh Li vòng tay ôm lấy cổ hắn, đôi mắt cong cong, nơi đuôi mắt ẩn chút mị hoặc: “Tứ điện hạ làm được chứ?”

Ninh Thiên Lân hôn nhẹ lên chóp mũi nàng, khẽ cười: “Dù chạy nhảy có hơi mất sức, nhưng để thỏa mãn A Ly, thì ta vẫn dư sức.”

Ninh Thiên Lân không hề nói sai, so với những lần hoan ái trước đây, lần này hoàn toàn khác biệt. Đây là lần đầu tiên giữa họ dùng tư thế nam trên nữ dưới để hòa hợp thân thể.

Côn thịt căng nóng đâm vào môi hoa, nhanh chóng xuyên qua nhụy hoa mềm, từ trên ép xuống, ra vào sâu tận đáy. Hai chân Ngôn Thanh Li quấn chặt lấy eo hắn, đôi mắt mờ sương chỉ nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ như tiên của hắn, cùng biết bao hình ảnh suốt một năm qua khi ngày ngày ở bên nhau.

Hoa huyệt co rút mãnh liệt, dòng mật ngọt trào ra không kìm nổi, mỗi cú thúc đều đưa nàng lên tận mây xanh.

Khóe mắt Ngôn Thanh Li bất giác ươn ướt, nàng cũng không rõ là vì khoái cảm quá mức cuộn trào khiến mình rơi lệ, hay vì vui mừng khi đôi chân Ninh Thiên Lân đã gần như lành hẳn.

Có lẽ… là cả hai.

Khi đôi chân hắn hồi phục, mọi dự định của bọn họ mới thực sự có ý nghĩa.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Ngôn Sâm vô thức bước đến nơi ở của Ninh Thiên Lân. Thấy hắn, Cát Phúc liền tiến lên một bước: “Ngôn tiểu công gia.”

Thấy nội thị này không có ý định thông báo, Ngôn Sâm liền nói: “Ngày mai Ngôn Sâm sẽ rời Dung Dương, muốn đến chào từ biệt Tứ điện hạ.”

Cát Phúc liếc mắt về phía cửa phòng, rồi hơi cúi người: “Tứ điện hạ hiện đang mời Cố đại phu đến khám chân, tiểu công gia có thể đợi lát nữa hãy vào.”

Ngôn Sâm hướng về cánh cửa phòng đang đóng chặt, khẽ liếc một cái thật sâu rồi lạnh giọng nói: “Nếu vậy thì thôi, phiền công công chuyển lời lại giúp ta.”

Cát Phúc hơi cúi người:“Nô tài sẽ lập tức chuyển lời của tiểu công gia đến điện hạ.”

Trong phòng, Ninh Thiên Lân ép đôi chân thon dài của Ngôn Thanh Li vắt qua đỉnh đầu mình, thân mình phủ lên nàng, vừa hôn lấy đôi môi đỏ mọng, vừa mạnh mẽ ra vào.

“Hắn đi rồi.” Ninh Thiên Lân khẽ cắn lên môi nàng, ánh mắt dán chặt vào đôi con ngươi ướt át kia, hạ thân vẫn không ngừng thọc sâu rồi rút mạnh.

Mặt Ngôn Thanh Li đỏ bừng, nàng há miệng cắn thật mạnh vào vai hắn.

Vừa nãy khi Ngôn Sâm đến, Ninh Thiên Lân đột nhiên tăng thêm lực, khiến nàng suýt nữa bật tiếng rên. May là hắn kịp bịt miệng nàng lại, nếu không…

Bị nàng cắn, Ninh Thiên Lân khẽ rên một tiếng, khóe môi lại cong lên.

Hắn hiểu rõ, mỗi khi A Ly sung sướng đến tột cùng, nàng lại thích cắn người như thế.

“A Ly…” Hắn vùi mặt vào làn da trắng mịn nơi cổ nàng, càng siết chặt eo, từng cú thúc mạnh bạo đưa dòng khoái cảm dâng lên tới tận đỉnh.

Tiếng thở gấp hòa cùng tiếng thịt va vào nhau vang vọng khắp căn phòng. Một khắc sau, Ninh Thiên Lân căng người, bắn ra dòng tinh dịch nóng bỏng sâu tận trong nàng.

“Nàng là của ta.”

Chỉ có thể là của ta.