Sáng sớm, khi trời còn chưa sáng hẳn, Đổng Thành đã bắt đầu đi đi lại lại trong thư phòng. Ông không dám tự ý dẫn người xông vào sân của Ngôn Sâm, chỉ có thể ở đây chờ tin. Nghĩ đến chuyện lần này không chỉ không mất mặt, mà còn có thể nhờ đó mà kết thông gia với phủ Quốc công, khóe miệng ông liền cong lên, nếp nhăn trên mặt cũng xô nhau mà hiện rõ.
“Đại nhân! Đại nhân!”
“Có tin tốt rồi phải không?”
Gã sai vặt vừa chạy vừa lắc đầu lia lịa như trống bỏi: “Không hay rồi, đại nhân! Tiểu thư bị người ta phát hiện ngủ trong phòng chứa củi, hơn nữa… hơn nữa…”
Thì ra Đổng Nga Kiều bị đám hạ nhân phát hiện ở trong phòng chứa củi. Khi tìm thấy, nàng đang cuộn chặt trong một đống chăn, hôn mê bất tỉnh. Giữa mùa hè nóng bức, căn phòng nhỏ ấy lại ngột ngạt, khiến nàng bị hầm đến nỗi nổi đầy rôm sảy. Đợi khi tỉnh lại, cả người mụ mị, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Ngứa chết mất… ngứa chết mất… bổn tiểu thư nhất định phải làm quý phu nhân…”
Đổng Thành bực mình vì thuộc hạ ngu xuẩn, trong cơn hoảng loạn ông lại ngu ngốc dám chạy đến dò hỏi Ngôn Sâm: “Yến công tử… chuyện của Nga Kiều là thế nào vậy?”
Ngôn Sâm liếc ông ta bằng ánh mắt như nhìn một kẻ sắp chết: “Đổng tiểu thư là con gái của Đổng đại nhân, ngài chạy tới hỏi bản công tử làm gì?”
Đổng Thành lập tức co rúm, chẳng dám hỏi thêm câu nào.
Chuyện này rốt cuộc thế nào thì vẫn còn mơ hồ. Ông không dám đoán bừa rằng Đổng Nga Kiều bị Ngôn Sâm đuổi vào phòng chứa củi, hay là nàng tự mình mò nhầm vào đó lúc đêm tối. Chuyện ở giữa ra sao, e rằng chỉ đợi đến khi Đổng Nga Kiều hoàn toàn tỉnh táo mới biết rõ.
Dù sao thì, bên Ngôn Sâm chắc chắn là không thể nhờ cậy được. May mà ông ta vẫn còn một đường khác để xoay xở.
Đổng Thành liền mời Ngôn Thanh Li tới bắt mạch cho Đổng Nga Kiều. Sau khi xem xét mạch tượng, nhìn sắc mặt, hỏi han và chẩn đoán kỹ lưỡng, Ngôn Thanh Li kéo Đổng Thành ra một góc, nói nhỏ: “Đại nhân, bệnh nổi ban trên người tiểu thư chỉ là do nóng trong người, bôi chút thuốc mỡ là khỏi. Nhưng… chứng ngây dại này…” Ngôn Thanh Li thoáng lộ vẻ khó xử, “Theo thảo dân đoán, e là tiểu thư đã hít phải… một loại mê hương, khiến nhiệt độc trong cơ thể không tan, cho nên… mới thành ra thế này.”
Trong bụng Đổng Thành mình có chuyện mờ ám, lập tức hiểu rằng Ngôn Thanh Li chỉ đang uyển chuyển đổi “thôi tình hương” thành “mê hương” mà thôi. Nhưng thôi tình hương này, ông và mấy tiểu thiếp cũng từng dùng qua, sao lần này lại gây ra hậu quả nghiêm trọng đến vậy?
“Vậy… vẫn còn chữa được chứ?” Đổng Thành thầm nghĩ, phen này đúng là mất cả chì lẫn chài mà.
“Đại nhân cứ yên tâm, thảo dân sẽ kê đơn thuốc. Tiểu thư chỉ cần uống đúng như lời dặn, không quá ba tháng là sẽ hồi phục như cũ.”
Nghe thế, Đổng Thành mới nhẹ nhõm thở ra: “Thế thì tốt, thế thì tốt.”
Ông thò tay vào ngực áo, rút ra một xấp ngân phiếu đưa cho Ngôn Thanh Li.
“Đại nhân… đây là ý gì?” Ngôn Thanh Li hơi hoảng, vội xua tay.
Đường đường là tiểu thư của một vị tri phủ mà vì uống phải xuân dược thành ra trở nên ngốc nghếch, nếu chuyện này mà lộ ra, e rằng thiên hạ sẽ cười đến rụng răng. Đổng Thành dứt khoát nhét xấp ngân phiếu vào tay Ngôn Thanh Li, giọng vừa khách sáo vừa nghiêm túc: “Dạo này Cố đại phu vì dân chúng Dung Dương mà bôn ba, bản quan đều thấy rõ. Chuyện này liên quan tới danh dự của tiểu nữ, mong Cố đại phu giữ kín giúp cho.”
Ngôn Thanh Li liếc qua xấp ngân phiếu, một tháng lương của quan tri phủ được bao nhiêu chứ? Rõ ràng Đổng Thành đã vét không ít mồ hôi nước mắt của bá tánh đây mà.
“Vậy… thảo dân cung kính không bằng tuân lệnh.” Ngôn Thanh Li hơi ngượng, bỏ số ngân phiếu vào túi, rồi trịnh trọng nói: “Đại nhân cứ yên tâm, vừa rồi thảo dân đã xem qua, tiểu thư chỉ mắc chứng bóng đè, ban đêm mộng du thôi. Vài bữa nữa sẽ khỏi hẳn.”
“Nếu vậy, bản quan đã yên tâm. Làm phiền Cố đại phu rồi.” Đổng Thành vỗ nhẹ vai Ngôn Thanh Li, trong mắt ánh lên nét khen ngợi như thể gặp được người trẻ dễ dạy bảo.
Ra ngoài, Ngôn Thanh Li đếm lại số ngân phiếu, trong này đúng một ngàn lượng.
Hừ, đồ tham quan khốn kiếp.
Nàng cất ngân phiếu vào người, lòng thấy vô cùng mãn nguyện. Nếu Đổng Thành biết gói thôi tình hương mà hắn đưa cho Đổng Nga Kiều đã bị nàng tráo đổi, để đến nỗi con gái hắn phát điên như bây giờ, không biết có tức đến hộc máu hay không.
“Cố Thanh Li.”
Phía sau vang lên một giọng nam lạnh lẽo. Ngôn Thanh Li lập tức xóa sạch vẻ đắc ý trên mặt, thay vào đó là vẻ bình thản, rồi quay đầu lại.
“Yến công tử.”
Hôm nay, giống như thường lệ, nàng vẫn mặc nam trang. Thế nhưng, không hiểu vì sao, dù ăn mặc thế nào, Ngôn Sâm vẫn chẳng thể nhìn ra chút khí chất anh tuấn của thiếu niên trên gương mặt ấy; chỉ thấy mỗi cái liếc mắt, mỗi động tác đều toát lên vẻ mềm mại, uyển chuyển của nữ nhân. Tại sao trước đây hắn lại không hề nhận ra?
Nghĩ đến chuyện tối hôm qua, ánh mắt Ngôn Sâm bất giác trầm hẳn xuống.
Trong trí nhớ của hắn, thiếu nữ trước mắt này mỗi lần gặp đều phải lon ton chạy tới hỏi hết chuyện này đến chuyện khác, ồn ào không dứt. Thế mà giờ đây lại lặng lẽ, xa cách như vậy, khiến Ngôn Sâm nhất thời không biết mở lời thế nào. Nghĩ ngợi một lát, hắn bèn hỏi: “Đổng Nga Kiều thế nào rồi?”
Ngôn Thanh Li khẽ rũ mắt: “Hôm qua Đổng tiểu thư không giải được mê hương nên ngất lịm ngay, bị phản phệ. Tuy nhiên nàng vốn không luyện võ, chỉ bị rối loạn thần trí một chút, không ảnh hưởng lớn. Tại hạ đã kê đơn, Yến công tử không cần lo lắng.”
Ngôn Sâm vốn định nói mình chưa từng bận tâm đến Đổng Nga Kiều, nhưng lại cảm thấy nói ra như vậy chẳng khác nào đang cố tình thanh minh điều gì. Hắn im lặng trong chớp mắt, rồi đổi chuyện: “Ngày mai ta sẽ về Thịnh Kinh. Nếu ngươi muốn, có thể cùng ta đi một chuyến.”
Ngôn Thanh Li ngẩng nhìn hắn, hơi ngạc nhiên: “Yến công tử chẳng phải nói là không tiện sao?”
“Đi hay không tùy ngươi.” Ngôn Sâm nhàn nhạt liếc nàng một cái. Vẻ lạnh lùng ấy khiến người ta có cảm giác như đứng trước núi cao phủ tuyết, xa xăm mà khó chạm tới. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ, trong đôi mắt lạnh kia lại lấp ló chút ngượng ngùng khó giấu.
Ngôn Thanh Li biết dừng đúng lúc, liền chắp tay thi lễ: “Vậy đa tạ Yến công tử.”
Ngôn Sâm khẽ sững lại. Trước đây, ngày nào nàng cũng làm ầm đòi theo hắn về Thịnh Kinh, thế mà giờ hắn đã đồng ý đưa đi cùng, lại chẳng thấy nàng tỏ ra vui mừng gì.
Hắn liếc Ngôn Thanh Li một cái, ánh mắt mang chút lạnh lùng, còn nàng thì hoàn toàn không hiểu nổi ý tứ ấy.
“Công tử!” Một tên tùy tùng vội vàng tìm đến. Thấy Ngôn Thanh Li cũng ở đó, hắn hạ giọng nói với Ngôn Sâm: “Công tử, Tứ điện hạ đã đến Dung Dương.”
“Ai?”
“Tứ hoàng tử Ninh Thiên Lân.”
Ngôn Sâm hơi nhíu mày, “Sao hắn lại tới đây?”
“Nghe nói trên đường trở về Thịnh Kinh, ngài ấy biết Dung Dương đang gặp khó khăn vì dịch bệnh nên mang theo nhiều dược thảo đến cứu trợ. Công tử, ngài có muốn đi gặp một lần không?”
Ngôn Sâm suy nghĩ chốc lát. “Người ta đã đến rồi, cũng không thể giả vờ như không biết.”
Ngôn Thanh Li chẳng nghe rõ họ đang bàn chuyện gì, đi thì không tiện, ở lại thì cũng ngượng ngập. May là Ngôn Sâm chợt nhớ đến nàng: “Ngươi về chuẩn bị đi, mai giờ Thìn xuất phát.” Nói dứt lời, hắn liền cùng tùy tùng rảo bước rời đi.
Chính sảnh, Ninh Thiên Lân khoác trên mình trường bào màu xanh tùng thêu họa tiết thân trúc, tóc đen búi gọn trong quan, gương mặt ôn hòa, tay nhàn nhã nâng chén trà. Dù ngồi trên xe lăn, phong thái tao nhã của hắn vẫn khiến mọi đồ quý trong phòng như mất đi ánh sáng.
Đúng là người trong hoàng thất có khác, trong lòng Đổng Thành âm thầm bực bội.
Cát Phúc đứng cạnh Ninh Thiên Lân, thân thẳng tắp, ánh mắt lạnh lùng lia qua Đổng Thành.
Đổng Thành chưa từng nghĩ, một Dung Dương bé nhỏ như chỗ hắn lại liên tiếp đón hai vị Phật lớn thế này. Tứ hoàng tử này tuy chẳng được thánh thượng sủng ái mấy, nhưng thân phận kia đã đủ khiến ông – một viên tri phủ nhỏ bé, không dám chậm trễ. May mắn là vị Tứ điện hạ này tính tình hòa nhã, chẳng giống Ngôn Sâm – cái tên Diêm Vương sống lúc nào cũng trưng sắc mặt khó coi kia.
“Tứ điện hạ, trà Quân Sơn ngân châm này của hạ quan thế nào ạ?”
Ninh Thiên Lân nhấp một ngụm nhỏ, mỉm cười gật đầu: “Trà ngon. Dù không sánh được với trong cung, nhưng cũng không tệ.”
Đổng Thành khẽ giật mình, ý ngoài lời chẳng phải là bảo rằng đồ ăn uống của ông chẳng kém gì trong cung hay sao? Vội vàng cúi người, ông cười xòa: “Điện hạ quá khen, hạ quan đâu dám so bì.”
Khi Ngôn Sâm bước vào, hắn liền thấy cảnh Đổng Thành đang cúi đầu cười nịnh trước mặt Ninh Thiên Lân.
“Không hay biết Tứ điện hạ giá lâm, tại hạ thất lễ, chẳng kịp nghênh đón từ xa.” Ngôn Sâm tiến lên, chắp tay thi lễ với vị nam tử ngồi trên xe lăn.
Phủ Ngôn Quốc công vốn có tước vị, còn Ninh Thiên Lân thì vẫn chưa được phong vương, vì thế địa vị của hai người cũng không chênh lệch bao nhiêu. Bởi vậy, Ngôn Sâm không cần phải hành đại lễ với Ninh Thiên Lân.
Ninh Thiên Lân vội đặt chén trà trong tay xuống. Vì chân bất tiện nên hắn không đứng dậy đón tiếp, chỉ có thể giơ tay ra hiệu mời Ngôn Sâm ngồi.
“Mới đây ta còn nghe Đổng đại nhân kể lại chuyện Ngôn tiểu công gia anh dũng lập công. Lần này Dung Dương nổi loạn may mắn có Ngôn tiểu công gia ra tay tương trợ, Thiên Lân thay mặt dân chúng Dung Dương gửi lời cảm tạ.”
Ngôn Sâm ngồi xuống đối diện Ninh Thiên Lân, liếc Đổng Thành một cái. Đổng Thành lập tức cúi đầu im lặng.
Theo lẽ thường, một hoàng tử dù chưa được phong vương khi nói chuyện vẫn sẽ tự xưng “bổn cung” hoặc “bổn điện”. Nhưng Ninh Thiên Lân trước mặt Ngôn Sâm lại trực tiếp xưng tên, đủ để thấy thái độ vô cùng khiêm nhường.
Ngôn Sâm và Ninh Thiên Lân từ trước tới nay vốn không có nhiều giao tình. Hắn chỉ nhớ mang máng năm xưa Tứ hoàng tử từng hiên ngang oai hùng trong một lần vây săn ở trại ngựa. Ánh mắt Ngôn Sâm dừng lại nơi đôi chân của Ninh Thiên Lân, đáy mắt thoáng hiện lên một tia thương cảm khó thấy.
Bảy năm trước hắn rời đến Tây Xuyên, còn chuyện Thịnh gia xảy ra vào sáu năm trước. Dù không tận mắt chứng kiến Thịnh gia thất bại, hắn vẫn ít nhiều nghe kể lại.
“Vì thay thiên tử lo liệu, cứu giúp dân chúng là bổn phận của thần, Tứ điện hạ không cần phải nói lời cảm tạ.”
Tính tình Ngôn Sâm vốn lạnh lùng, ít lời, nên ngoài vài câu chào hỏi qua loa, hắn với Ninh Thiên Lân chỉ bàn thêm đôi chút chuyện ở Dung Dương. Ninh Thiên Lân hiểu tính hắn, chẳng lấy làm phiền, vì dù gì bên cạnh còn có Đổng Thành khéo miệng, không khí cũng không đến nỗi bị nhạt nhẽo.
“Tứ điện hạ chắc chưa rõ, lần này Dung Dương dập được dịch bệnh phần nhiều là nhờ một vị đại phu tên Cố Thanh Li.” Đổng Thành thao thao bất tuyệt, khen nàng hết lời.
“Vậy sao? Nghe Đổng đại nhân nói vậy, bổn điện cũng muốn được diện kiến vị Cố đại phu này.” Ninh Thiên Lân vừa nói vừa khẽ cúi mắt nhìn đôi chân của mình.
Đổng Thành lập tức hiểu ý, Tứ điện hạ là người tàn tật, nghe tin có thần y thì muốn gặp cũng là lẽ thường tình. Hắn vội nói: “Vậy hạ quan xin lập tức mời Cố đại phu đến ra mắt!”
Ngôn Sâm nghe vậy, ánh mắt khẽ lóe sáng. Lời này của Đổng Thành gợi cho hắn nhớ, Cố Thanh Li vốn là người Việt Châu, mà Ninh Thiên Lân những năm qua cũng ở Việt Châu… Trùng hợp đến thế sao?
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lúc này, Ngôn Thanh Li đang ở thành tây. Ngày mai nàng sẽ rời Dung Dương, nên trước khi đi còn muốn dạo một vòng. Những người dân được nàng chữa khỏi bệnh nghe tin nàng sắp đi đều ùn ùn kéo đến giữ lại. Có người nói sẵn sàng làm trâu ngựa báo đáp, có người muốn bái nàng làm thầy, thậm chí có bà mối còn nắm chặt tay nàng, nhất quyết gả con gái mình cho nàng…
Cũng may lúc nàng còn đang bị người ta quấn lấy đến mức đầu óc choáng váng, Đổng Thành đã sai người tới mời, bảo là thỉnh nàng tới xem bệnh cho một vị khách quý.
Ngôn Thanh Li theo chân tên tùy tùng kia đi thẳng tới nơi “khách quý” ở. Vừa bước qua ngưỡng cửa, nàng lập tức khựng lại, ngẩn người ngay tại chỗ.
Ninh Thiên Lân đang được Cát Phúc đỡ, từ từ bước xuống đất đi về phía nàng. Khi ánh mắt chạm vào Ngôn Thanh Li, trong mắt hắn liền sáng lên, môi khẽ cong thành một nụ cười ôn hòa.
“A Ly.”
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 18: Khách Quý Đến Thăm](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)