Ngôn Sâm hầm hầm sát khí, định quay người bỏ đi. Ngôn Thanh Li đoán chắc hắn muốn tìm Đổng Thành tính sổ, vội vàng chạy lên giữ chặt lấy hắn: “Yến công tử, ngài định đi đâu trong bộ dạng này? Đổng tiểu thư vẫn còn trong phòng ngài. Nếu để người khác nhìn thấy, cho dù ngài có trăm cái miệng cũng chẳng thể giải thích được.
“Buông tay.”
“Không buông!”
Ngôn Thanh Li dồn hết sức, cố kéo hắn trở lại. Nào ngờ khi vừa bước vào cửa, chân vướng phải bậc ngạch, cả hai lập tức bị lôi ngã nhào xuống đất.
Hô hấp của Ngôn Sâm chợt khựng lại.
Thiếu niên kia đối diện hắn, bốn mắt nhìn nhau ở khoảng cách gần đến mức hắn có thể cảm nhận hơi thở nóng ấm, mang theo vị ngọt thoảng nhẹ, phả thẳng lên mặt.
Không hiểu vì sao, cơ thể thiếu niên này lại mềm mại lạ thường. Ngôn Sâm có cảm giác như đang áp mình vào một đám mây ấm áp, mỗi chỗ chạm vào đều mềm mại, căng tròn, khiến người ta chỉ muốn đưa tay bóp lấy.
Ngôn Thanh Li khẽ hít một hơi, giọng nhỏ như tiếng thì thầm: “Yến công tử…”
Ngôn Sâm sực bừng tỉnh, phát hiện thiếu niên kia đang cắn môi, mặt đỏ bừng nhìn mình. Hắn cúi xuống, mới nhận ra bàn tay mình đang đặt ngay trên bầu ngực căng đầy của đối phương.
Bầu ngực…
“Ngươi…”
Ngôn Sâm vội rụt tay lại, trong mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc: “…Ngươi là… nữ nhân?”
Ngôn Thanh Li xấu hổ quay mặt đi, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Yến công tử… ngài… cộm vào ta…”
Câu nói ấy khiến Ngôn Sâm sững người, bỗng nhận ra hạ thân mình đã sớm cứng như thép, áp sát ngay bụng phẳng của thiếu niên, à không… là thiếu nữ kia.
Hơi thở hắn trở nên dồn dập, cả người như bị lửa thiêu. Ký ức về cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay vừa rồi như thêm dầu vào lửa, khiến nơi dưới bụng lại càng căng cứng, cộm đến mức làm Ngôn Thanh Li chau mày.
Ngôn Sâm gắng gượng lật người xuống khỏi nàng, đá chân kéo chiếc ghế bên cạnh lại, khàn giọng nói: “Dùng… cái này… mà… đánh ngất ta đi.”
“Đánh cho ngài ngất cũng vô ích thôi.” Ngôn Thanh Ly liếc Ngôn Sâm một cái, rồi từ dưới đất chống tay đứng lên, “Chờ ta một chút.” Dứt lời, nàng chạy tới chỗ Đổng Nga Kiều đang nằm bất tỉnh, lấy chăn quấn kín, kéo cả người kia ra ngoài.
Một lát sau, nàng lại thở dốc chạy trở vào, đỡ Ngôn Sâm dậy: “Đi theo ta!”
Ngôn Sâm bị nàng lôi đến phòng thuốc. Trong phòng đặt một chậu tắm lớn, nước bên trong còn bốc hơi nghi ngút, thoang thoảng mùi thảo dược nồng đậm.
“Xuống đi.” Ngôn Thanh Ly đẩy mạnh Ngôn Sâm vào chậu, rồi chính mình cũng bước vào theo.
“Ngươi!” Chậu tắm vốn đã chật, chỉ chứa mình Ngôn Sâm cũng khó, huống hồ giờ lại thêm một Ngôn Thanh Li. Hai người mặt đối mặt, hơi thở quấn quýt, quần áo nàng ướt sũng, đường cong mềm mại lộ ra không sót chỗ nào.
Ngôn Sâm cảm thấy bản thân sắp nhịn không nổi, hai mắt đỏ rực, định bật dậy thì bị Ngôn Thanh Li ấn xuống.
“Loại hương dược kia có pha một thứ chuyên áp vào mạch của những người luyện võ. Nếu không giải phóng ra, thân thể sẽ chịu tổn hại. Vừa rồi ngài có cảm thấy nội lực bị xói mòn không? Nếu không muốn thành phế nhân thì đừng manh động!”
“Vậy… ngươi định làm thế nào?” Ngôn Sâm gồng mình kiềm chế, chỉ sợ bản thân mất kiểm soát mà làm ra chuyện vô lễ với thiếu nữ trước mặt.
Ngôn Thanh Li hít sâu một hơi, thò tay xuống làn nước lần mò tới giữa hai chân Ngôn Sâm. Thứ cứng rắn nơi háng hắn dù còn bị lớp quần áo ngăn cách, nhưng cũng đã nóng hừng và căng cứng. Nàng không do dự, trực tiếp nắm lấy.
Ngôn Sâm lập tức bật ra một tiếng rên khẽ.
“Cố, Thanh, Li!”
“Yến công tử, nếu ngài không muốn ta dùng tay giúp, vậy ta sẽ quay lại kéo Đổng tiểu thư về đây. Ta là đại phu, chẳng lẽ có thể đứng nhìn ngài nghẹn đến mất mạng sao?”
Thứ trong tay nàng chỉ sau một thoáng đã trở nên to và cứng hơn hẳn. Một tay nàng không thể nắm trọn. Qua lớp vải, từng đường gân xanh nổi lên đều có thể cảm nhận được rõ rệt.
Thiếu nữ ngoài miệng vẫn giữ giọng nghiêm nghị, nhưng vành tai đã đỏ bừng. Bàn tay nắm lấy côn thịt cũng bắt đầu run nhẹ, động tác còn vụng về, ngây ngô. Nàng cúi thấp đầu, không dám đối diện ánh mắt lạnh lẽo của Ngôn Sâm, chỉ nghiêm túc giúp hắn giải tỏa.
Chuyện này, người thiệt thòi rốt cuộc vẫn là nữ nhân. Dù nàng có là thầy thuốc, lấy lý do trị bệnh cứu người, thì một khi truyền ra ngoài cũng khó mà giữ được thanh danh.
Sự lạnh lẽo trong mắt Ngôn Sâm dần tan đi, thay vào đó thoáng hiện chút xúc động. Hai chữ “Cút đi” nghẹn cứng trong cổ họng, thế nào cũng không thốt ra nổi.
Mà nơi hắn không nhìn thấy, ánh mắt Ngôn Thanh Li đã chẳng còn chút e ngại hay bối rối nào.
Giờ đây, Ninh Triều trọng văn khinh võ. Trong số các gia tộc võ tướng, ngoài phủ Võ Anh hầu thì chỉ còn phủ Ngôn Quốc công có thể chống đỡ được nửa bầu trời nơi chiến trường. Mà nhắc đến phủ Ngôn Quốc công, cũng chỉ còn dựa vào một mình Ngôn Sâm.
Phủ Võ Anh hầu đã buộc chặt với Tam hoàng tử, còn phủ Ngôn Quốc công thì chưa chọn phe. Những năm qua, Ngôn Sâm được Xương Huệ Đế trọng dụng. Một thế lực như vậy, sao nàng có thể để rơi vào tay Nhị hoàng tử hoặc bất kỳ kẻ nào khác? Tất nhiên là phải tìm mọi cách lôi kéo Ngôn Sâm về phía mình và Ninh Thiên Lân.
Nhưng lôi kéo thế nào đây? Bao nhiêu người đang nhăm nhe miếng thịt ngon này, chỉ có cách ra tay trước mới chiếm được phần thắng.
Thân thể này tuy cùng chung dòng máu với Ngôn Sâm, nhưng chỉ dựa vào chút huyết thống mỏng manh ấy, liệu có thể khiến Ngôn Sâm cam tâm tình nguyện để nàng sai khiến sao?
Tất nhiên là không thể.
Muốn một nam nhân vì một nữ nhân mà vượt lửa băng sông, chỉ có hai lý do, hoặc là nợ ân tình, hoặc là vì yêu.
Làm việc thì phải làm cho trọn vẹn. Nàng đã muốn Ngôn Sâm thấy áy náy với mình, thì lại càng phải khiến hắn đem lòng yêu nàng.
Ngâm mình trong nước, cả hai chẳng ai mở miệng, chỉ còn tiếng hô hấp nặng nhẹ không đều. Ngôn Sâm nghiến chặt răng, môi mím thành một đường thẳng tắp, mồ hôi từ thái dương lăn xuống, trượt qua cằm, dừng lại ở yết hầu.
Ngôn Thanh Li nhìn yết hầu nam nhân trước mắt khẽ động, giọt mồ hôi ấy rơi xuống vạt áo ướt đẫm của hắn. Nàng cụp mắt, tiếp tục nghiêm túc vỗ về, trêu đùa côn thịt của hắn.
Ngôn Sâm cảm nhận rõ đôi bàn tay nhỏ kia lúng túng vuốt ve từng rãnh thịt, rồi lấy lòng bàn tay bao lấy phần đầu mà nhẹ nhàng xoa, cuối cùng lại siết chặt, không ngừng mơn trớn.
Trong cơ thể, luồng nóng rát đang quẫy đạp dữ dội được đôi tay ấy làm dịu đi đôi chút, nhưng ngay sau đó, lại bị khơi lên một cơn xúc động khác, mãnh liệt hơn.
Ngôn Sâm không kìm được mà cúi đầu nhìn thiếu nữ trước mặt. Nàng vẫn cúi gằm mặt, chỉ để lộ đôi vành tai ửng hồng, làn da cổ trắng mảnh phủ một tầng mồ hôi mỏng, phảng phất hương thuốc thanh nhạt.
Thì ra… nàng là nữ nhân.
Nếu nàng là nữ nhân, vậy những cảm giác mơ hồ, lạ lẫm trước đó của hắn cũng coi như đã có lời giải thích.
Ngôn Sâm đang mải ngắm nhìn, lại không ngờ Ngôn Thanh Li bỗng ngẩng đầu. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, đôi con ngươi thiếu nữ lập tức tràn đầy vẻ kinh hoảng, sắc đỏ như mây chiều lan khắp khuôn mặt.
Mới khi nãy còn nghiêm nghị tự xưng là đại phu, nói không thể thấy chết mà không cứu, giờ lại biết cúi mặt e thẹn ư?
Thật sự… có chút đáng yêu.
Không hiểu bị ma xui quỷ khiến thế nào, Ngôn Sâm đưa tay kéo sợi dây trắng cột tóc trên đầu nàng. Búi tóc bung ra, mái tóc đen mượt buông xuống như thác, thiếu niên tuấn tú liền hóa thành mỹ nhân kiều diễm.
Ngôn Thanh Li không ngờ hắn lại hành động đột ngột như vậy, nàng còn đang sững sờ thì Ngôn Sâm đã cúi xuống, lấy môi mình áp môi nàng.
Đôi đồng tử nàng mở to, theo bản năng muốn né tránh, nhưng sau khi hàng mi run nhẹ mấy lần, nàng lại chậm rãi khép mắt, mặc cho hơi thở nóng ấm và sự cọ sát của hắn trên đôi môi mình…
Hơi thở Ngôn Sâm trở nên dồn dập, mút lấy môi Ngôn Thanh Li, hoặc đúng hơn là liên tục cắn khẽ, mút nhẹ nơi cánh môi mềm mại ấy.
Sao chỗ nào trên người nàng cũng mềm đến thế?
Càng hôn bờ môi ngọt mềm này, lửa nóng trong bụng hắn càng bốc lên cao, dục vọng nguyên thủy như ngọn lửa bén vào đồng khô, lan tràn dữ dội, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng.
Hắn cúi người áp sát vào Ngôn Thanh Li, hai bàn tay giữ chặt eo nàng, mạnh mẽ bóp vài cái rồi đẩy người về phía trước, cuối cùng cũng tìm được nơi mềm mại hơn.
“Ưm…” Ngôn Thanh Li khẽ rên vì đau, Ngôn Sâm cách lớp y phục mà xoa nắn bầu ngực nàng, đồng thời cắn môi nàng đến tê dại. Trong khi đó, bàn tay nàng đang nắm lấy vật cứng nóng bỏng kia, lại bị nó liên tiếp đẩy về phía trước.
Ngôn Thanh Li vẫn đợi đến khi Ngôn Sâm bắt đầu cởi áo nàng, nàng mới khẽ đẩy hắn ra.
Một nam nhân nếu dễ dàng chiếm được một nữ nhân, hắn sẽ chẳng thể nhớ nhung mãi.
Cú hất nhẹ ấy khiến Ngôn Sâm thoáng tỉnh táo, nhưng vừa nhìn dáng vẻ thiếu nữ y phục nửa vời, hắn lại chẳng thể kiềm nén cơn xao động đang cuộn trào.
Hắn bất ngờ xoay nàng lại, bọt nước bắn tung tóe, áp sát bên tai nàng, khẽ nói một câu “Xin lỗi”, rồi liền đem dương vật nóng rực ép vào mông nàng, bắt đầu đưa đẩy.
Ngôn Thanh Li ngồi xoay lưng trên đùi Ngôn Sâm. Một tay hắn giữ chặt vai nàng, gậy thịt cứng rắn không ngừng cọ qua lớp vải nơi khe mông nàng. Tay kia luồn từ nách nàng lên, bóp lấy bầu ngực mềm mại, xoa nắn đến biến dạng. Hơi thở nóng bỏng và nặng nề phả sát tai khiến nửa người nàng như tê rần, không kìm được mà bật ra vài tiếng rên khẽ.
Một lúc lâu sau, nàng cảm nhận được vật cứng đang kề sát khe mông mình run lên mấy lần, rồi người phía sau mới dừng lại.
Nàng kéo lại quần áo đã xộc xệch, bước ra khỏi chậu nước. Ngôn Sâm đợi hơi thở bình ổn mới đi theo nàng.
Cả hai từ đầu đến chân đều ướt đẫm, xiêm y nặng trĩu, dính sát vào da thịt. Trên nền đất, một vệt nước lớn kéo dài.
Ngôn Thanh Li ngẩng đầu nhìn hắn. Ánh mắt hắn giờ đã bớt đi phần dục vọng, chỉ lặng lẽ dõi theo nàng.
“Ngươi muốn ta bồi thường thế nào?” Ngôn Sâm chậm rãi cất tiếng, ánh nhìn rời từ đôi môi sưng đỏ của nàng sang nơi khác, “Ta đã có hôn ước, trừ việc không thể cưới ngươi, những điều khác… ta đều có thể đáp ứng.”
Tuy hai người chưa thực sự đao kiếm chạm nhau để đi đến bước cuối cùng, nhưng những gì vừa rồi xảy ra cũng đủ hủy hoại danh tiết của một nữ nhân. Trong mắt Ngôn Sâm, cưới ai làm vợ cũng chẳng quan trọng, nhưng hôn sự của hắn hiện tại là do hoàng đế ban, ván đã đóng thuyền, hắn không thể hứa sẽ cưới thiếu nữ trước mặt này làm chính thê. Nếu chỉ hứa nhận nàng làm thiếp, thì chẳng khác nào xem nhẹ nàng.
“Yến công tử đã có hôn ước rồi sao?” Ngôn Thanh Li ngẩng đầu, vẻ mặt thoáng ngạc nhiên.
Ngôn Sâm nhìn thấy rõ trong mắt nàng ánh lên chút mất mát, nhưng hắn chỉ im lặng một thoáng rồi đáp: “Đúng vậy.”
Nhìn thiếu nữ cắn môi, né ánh mắt sang một bên, Ngôn Sâm lại thấy trong lòng dấy lên chút áy náy: “Nếu ngươi không ngại việc ta đã có chính thê…”
“Không cần!” Thiếu nữ lập tức lắc đầu, vén mái tóc ướt dính vào má ra sau tai, khẽ mỉm cười với hắn: “Yến công tử không cần bồi thường gì cho ta. Ta vốn là một thầy thuốc, trị bệnh cứu người là chuyện thường. Huống hồ vừa rồi giữa chúng ta vẫn chưa thực sự xảy ra điều gì, chỉ là chuyện nhỏ thôi, Yến công tử đừng để trong lòng, chẳng có gì đáng kể cả.”
Chuyện nhỏ? Chẳng có gì đáng kể?
Mấy chữ đó lọt vào tai, Ngôn Sâm chỉ cảm thấy cực kỳ khó chịu, nhưng lại không thể nói rõ vì sao mình lại thấy không thoải mái đến vậy.
“Yến công tử nếu đã không còn gì đáng lo ngại, tại hạ xin cáo lui về nghỉ ngơi. À, còn một chuyện… mong Yến công tử thay tại hạ giữ kín thân phận nữ nhi này, kẻo để Đổng đại nhân biết thì chẳng hay, lại gán cho ta cái tội khinh nhờn quan gia.” Ngôn Thanh Li mỉm cười ung dung, chắp tay hành lễ rồi quay người rời đi, dáng vẻ vẫn là một thiếu niên tự tin.
Ngôn Sâm khẽ nhíu mày, nhưng khi ngẩng lên thì bóng dáng thiếu nữ đã xa dần, chỉ còn để lại trên nền đất một hàng dấu chân ướt sũng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Về đến phòng mình, Ngôn Thanh Li khẽ thở ra. Nàng tựa lưng vào cánh cửa trong bóng tối, khóe môi chậm rãi cong thành một nụ cười nhạt.
Trên đời này, có một loại nam nhân không dễ dàng rung động với nữ tử. Nhưng một khi đã đem lòng với ai… thì cả thiên hạ này cũng không ai có thể thay thế được.
Ngôn Sâm chính là kiểu người như thế.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 17: Chuyện Nhỏ](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)