Nhờ phương thuốc Ngôn Thanh Li kê để trị dịch bệnh, chỉ sau một thời gian ngắn, dịch ở thành Dung Dương đã hoàn toàn bị khống chế. Những vị đại phu trước kia khinh thường nàng giờ đều tâm phục khẩu phục, thi nhau khiêm tốn đến hỏi xin kinh nghiệm. Ngôn Thanh Li cũng chẳng hề giấu nghề, vừa tận tình chỉ dẫn, vừa chăm sóc bệnh nhân, lại vừa bàn luận y lý cùng các đại phu.
Ngôn Sâm đứng trên thành lâu, ánh mắt lướt qua đám dân chúng bệnh tình đang dần thuyên giảm, cuối cùng dừng lại nơi bóng dáng một thiếu niên đang bận rộn. Không hiểu vì sao, trong đầu hắn bỗng hiện lên cảnh hai ngày trước, thiếu niên ấy ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt ướt đẫm vì nước mưa, ánh lên vẻ kinh hoảng và lúng túng.
Sắc mặt Ngôn Sâm thoáng trầm xuống, lông mày khẽ nhíu lại.
Bên cạnh, Đổng Thành vẫn luôn chú ý sắc mặt hắn. Dù dịch bệnh đã được giải quyết, nhưng chuyện ông lơ là trách nhiệm vẫn chưa có kết luận. Tới lúc này, chức tri phủ Dung Dương của ông có còn giữ được hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào việc vị tiểu công gia họ Ngôn kia có chịu mở lời bảo vệ hay không. Đổng Thành vốn định dò hỏi thái độ của Ngôn Sâm, nhưng vừa thấy gương mặt đối phương bỗng lạnh đi, liền nuốt lại hết lời muốn nói.
May mà vẻ lạnh lùng của Ngôn Sâm chỉ thoáng qua trong chớp mắt, rồi ngay sau đó, ánh nhìn hắn lại trở về sự thản nhiên thường ngày, khiến người khác không đoán ra được hắn đang nghĩ gì.
Đổng Thành men theo hướng mắt của Ngôn Sâm nhìn sang, vừa vặn trông thấy Ngôn Thanh Li đang đút thuốc cho một bệnh nhân. Ông bèn mượn cớ cười nói: “Yến công tử, hạ quan thấy vị Cố đại phu này tuy tuổi còn trẻ nhưng tay nghề chẳng kém gì ngự y trong cung. Xem ra chúng ta cũng không cần mời thái y đến nữa.” Nói rồi, Đổng Thành ngầm quan sát sắc mặt của Ngôn Sâm. Nếu Ngôn Sâm cũng gật đầu nói “không cần”, thì chẳng khác nào ngầm đồng ý để chuyện mình không làm tròn trách nhiệm bị đưa ra trước triều đình.
Thế nhưng Ngôn Sâm như chẳng hề nghe thấy, cũng chẳng buồn mở miệng. Thái độ này khiến Đổng Thành bối rối, đành phải lấy hết can đảm mà tiếp lời, nở một nụ cười gượng: “Ngôn… Yến công tử, hạ quan có một thỉnh cầu hơi quá, không biết…”
“Đã là thỉnh cầu quá đáng thì khỏi phải nói. Ba ngày nữa ta sẽ khởi hành về Thịnh Kinh, Đổng đại nhân tự lo liệu cho ổn thỏa.” Ngôn Sâm thừa biết trong lòng Đổng Thành muốn gì, nhưng nếu bao che cho một tên quan vô dụng như thế, thì còn mặt mũi nào đối với những dân lành đã chết oan.
“Ngôn tiểu công gia, tiểu công gia…” Đổng Thành thấy Ngôn Sâm xuống khỏi thành lâu, gấp đến mức quên cả gọi “Yến công tử”. Nhưng với cái tướng người thấp lùn, chân tay ngắn ngủn ấy thì làm sao đuổi kịp bước chân Ngôn Sâm, chỉ đành trơ mắt nhìn bóng lưng hắn đi xa, nghiến răng oán hận mắng mấy câu. Vẫn cảm thấy chưa hả giận, ông liền giận cá chém thớt, đá mạnh một cú vào người binh lính đứng bên cạnh.
Ngôn Thanh Li dặn dò phương thuốc và cách chăm sóc bệnh nhân cho mấy vị đại phu khác xong mới trở về phòng nghỉ. Hai ngày nay nàng bận rộn như con quay, cơm chẳng ăn được mấy miếng, huống chi còn phải đứng trước mặt Ngôn Sâm, cố giữ cho mình không xiêu vẹo vì mệt.
Vừa bước vào phòng, chưa kịp ngồi yên, Ngọc Trúc đã vội vàng chạy tới: “Tiểu thư, hôm nay nô tỳ nghe lỏm được một chuyện!”
“Chuyện gì?” Ngôn Thanh Li kéo một chiếc ghế nhỏ lại, ngồi xuống, xoay xoay vai đang mỏi cứng.
Ngọc Trúc len lén chạy ra cửa ngó nghiêng, rồi cẩn thận đóng cửa lại, lập tức trở về bên cạnh Ngôn Thanh Li, hạ giọng thì thầm: “Nô tỳ nghe nói, tối nay Đổng đại nhân định đưa tiểu thư nhà ông ta vào phòng Ngôn tiểu công gia. Còn nữa… nô tỳ nghe được…” Nói đến đây, mặt Ngọc Trúc đỏ bừng. Nàng ghé sát tai tiểu thư, nói nhỏ: “Bọn họ tính toán…”
Ngôn Thanh Li khẽ nhướng đôi mày thanh tú, giọng đầy khinh bỉ: “Đổng Thành này đúng là chó cùng rứt giậu, đến cả hạ sách như vậy cũng nghĩ ra được!”
Ngọc Trúc vừa giúp Ngôn Thanh Li bóp đôi vai đang mỏi nhừ, vừa ngập ngừng hỏi: “…Tiểu thư, vậy chúng ta nên làm thế nào? Có cần nói trước cho Ngôn tiểu công gia biết không, để tranh thủ chút thiện cảm từ ngài ấy?”
Ngôn Thanh Li khẽ rũ mi mắt, trầm ngâm một lúc rồi khẽ nhếch môi cười: “Không, không những không được tiết lộ, mà còn phải âm thầm giúp họ một tay.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đêm xuống, Ngôn Sâm luyện kiếm xong quay về phòng. Vừa đẩy cửa, hắn đã ngửi thấy một mùi hương hoa quế ngọt lịm phảng phất trong không khí. Ngay sau đó, hắn lập tức nhận ra trên giường có người.
“Ai? Ra đây.” Ngôn Sâm rút kiếm, chậm rãi tiến lại gần giường.
Trên giường, người kia trùm kín chăn, vòng eo khẽ run, dường như còn vọng ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Nghe giọng, dường như là một nữ nhân.
Ánh mắt Ngôn Sâm lập tức trở nên lạnh lẽo, trong bụng đoán chắc Đổng Thành lại giở trò đưa mỹ nhân tới.
Mũi kiếm vừa định hất chăn lên, thì người bên trong bỗng chủ động tung chăn ra, một nữ nhân toàn thân trần trụi lập tức hiện rõ trước mắt hắn.
“Yến công tử…” Đổng Nga Kiều hai má đỏ bừng, làn da rịn mồ hôi thơm, vừa run rẩy xoa nắn bộ ngực của mình, vừa kẹp chặt hai chân lại, thân thể khẽ cọ sát, giọng khàn khàn: “Yến công tử… rốt cuộc… ngài đã trở về rồi…”
Đồng tử Ngôn Sâm khẽ co lại, hắn bất chợt kéo chăn lại, trùm kín người Đổng Nga Kiều, rồi quay lưng định bước ra ngoài. Nhưng vừa lúc ấy, hương hoa quế dìu dịu lại len lén lan khắp gian phòng.
Ngôn Sâm thoáng choáng váng một nhịp, rồi cả người bắt đầu nóng bừng lên.
Thấy hắn sắp đi, Đổng Nga Kiều dù toàn thân ngứa ngáy khó chịu, vẫn vội vàng trườn xuống giường, từ phía sau ôm chặt lấy hắn, giọng run run nài nỉ: “Đừng đi… Yến công tử…”
Đường đường tiểu thư nhà Tri phủ Dung Dương, giờ phút này lại còn phóng đãng hơn cả kỹ nữ chốn thanh lâu. Trong lòng nàng vẫn còn sót lại chút lý trí, nên không khỏi thấy hổ thẹn vì bản thân. Nhưng nhớ đến lời phụ thân căn dặn, nàng lập tức gạt bỏ mọi tạp niệm, đem hết mọi thủ đoạn quyến rũ để lôi kéo nam nhân trước mắt. Phụ thân nàng đã nói, vị Yến công tử này chính là Ngôn tiểu công gia của Thịnh Kinh. Trong tay hắn đang nắm giữ nhược điểm của Đổng gia, và tương lai của cả gia tộc sẽ tùy thuộc vào một câu nói của hắn. Nhưng Ngôn tiểu công gia vốn không chịu khuất phục, mềm cứng đều không ăn, phụ thân nàng đành dùng đến kế sách cuối cùng này. Nếu đêm nay nàng có thể cùng Ngôn Sâm chung chăn gối, biến mọi chuyện thành “gạo nấu thành cơm”, thì dù hắn có không tình nguyện, Đổng Nga Kiều cũng đã là người của hắn. Đến khi đó, vì để che giấu chuyện mình từng hoang dâm cùng con gái một mệnh quan triều đình, hắn ắt sẽ phải dốc sức bảo vệ Đổng gia.
Đổng Nga Kiều ôm chặt Ngôn Sâm, nhất quyết không buông. Kỳ thực, trong lòng nàng cũng ngầm thấy hả hê.
Ở Ninh Triều, nữ nhân nào mà chẳng nghe danh tiếng lừng lẫy của Ngôn tiểu công gia Ngôn Sâm? Tiếc ở chỗ nàng chỉ là con gái của Tri phủ Dung Dương bé nhỏ, nếu không nhờ cơ hội trời ban hôm nay, sao dám vọng tưởng đến một nam tử bậc ấy? Chỉ cần có thể trở thành nữ nhân của Ngôn Sâm, dẫu chỉ là thiếp thất, cũng đã là cảnh ngộ vinh hoa mà bao người mơ ước.
Đổng Nga Kiều vốn là ái nữ của Tri phủ, dung nhan mềm mại, nụ cười e ấp, từ nhỏ đã quen với ánh mắt tâng bốc của đám nam tử chốn Dung Dương. Bởi vậy, nàng rất tự tin vào sức quyến rũ của mình.
Nghe nói vị Ngôn tiểu công gia kia vốn chẳng mấy khi gần gũi nữ sắc, tính tình cao ngạo lạnh lùng. Nhưng lạnh lùng thì đã sao? Dù là ai, chỉ cần là nam nhân, hẳn đều ưa sắc đẹp. Chỉ cần đêm nay nàng hầu hạ thật khéo, biết đâu sau khi nếm trải dư vị ngọt ngào, hắn đêm nào cũng sẽ muốn ân ái cùng nàng thì sao. Lúc ấy, nàng sẽ một bước lên cao, Đổng gia cũng theo đó mà phất nhanh như diều gặp gió.
Chỉ là nàng không ngờ thôi tình hương phụ thân đưa cho lại lợi hại đến vậy. So với Ngôn Sâm, nàng còn bị hương thơm ấy thiêu đốt dữ hơn. Chỉ cần ngửi lâu, hai chân nàng liền trở nên mềm nhũn, nơi bí mật giữa đùi đã ướt sũng, dọc bắp chân cũng tràn ra dịch hoa ấm nóng. Vừa rồi khi nằm trên giường, nàng suýt nữa không kìm được mà tự tay phá đi tấm thân trong trắng của mình.
Ngôn Sâm định hất Đổng Nga Kiều ra phía sau, nhưng khổ nỗi nàng ta lại bám chặt như hồ dính, hơi thở thơm mùi hoa quế cứ quấn lấy, khiến một chỗ nào đó trên người hắn bắt đầu biến đổi. Hắn cố gắng vận công điều tức để đè nén, nhưng đến cả nội lực cũng không thể dồn nổi.
Ánh mắt hắn đảo khắp gian phòng, cuối cùng ở góc dưới cửa sổ phát hiện một cái lư hương nhỏ, trong đó hương đã cháy quá nửa. Ngôn Sâm lập tức quăng thanh Lãnh Nguyệt kiếm trong tay, lưỡi kiếm bén ngọt chém đôi nén hương còn lại.
“Yến công tử, Nga Kiều sẽ hầu hạ ngài thật tốt… Nga Kiều… Á…” Bàn tay Đổng Nga Kiều vừa định men theo người hắn mò xuống dưới, thì đột nhiên sau gáy đau nhói, mắt tối sầm rồi ngã lịm.
Ngôn Sâm gắng chịu lửa nóng cùng cơn choáng váng, đẩy cửa bước ra, suýt nữa va phải người vừa tới.
Ngôn Thanh Li tròn mắt, lùi nửa bước, kinh ngạc hỏi: “…Yến công tử, ngài làm sao vậy? Sao mặt lại đỏ như thế?” Nói xong, nàng nhón chân đặt tay lên trán hắn, “Ôi! Nóng thế này!”
Động tác của thiếu nữ mang theo chút hương thuốc thoang thoảng, Ngôn Sâm bất ngờ bị bàn tay mát lạnh ấy áp lên trán, lại cảm thấy nhiệt trong cơ thể như bớt đi đôi chút.
“…Ngươi có chuyện gì vậy?” Ngôn Sâm đẩy tay nàng ra, trong giọng nói vốn lạnh lùng khẽ xen lẫn chút khàn khàn khó nhận ra.
Ngôn Thanh Li nghiêm mặt nói: “Chuyện là thế này, tại hạ nghe nói Yến công tử ba ngày nữa sẽ về Thịnh Kinh, nên muốn hỏi… có thể cùng nhau…” Nói đến đây, Ngôn Thanh Li bỗng khựng lại, vì vừa liếc qua phía sau Ngôn Sâm, nàng thấy Đổng Nga Kiều trần truồng trong phòng, bị trói dang tay chân thành hình chữ X, nằm ngay trên nền đất.
Khuôn mặt nàng lập tức đỏ bừng như quả táo chín, bàn tay che miệng, ánh mắt đầy kinh ngạc không thể tin nổi nhìn Ngôn Sâm, giọng lắp bắp: “Yến công tử… ngài với… Đổng tiểu thư… hai người…”
Nhìn bộ dáng thiếu niên như vừa phát hiện ra một bí mật động trời, Ngôn Sâm nghiến răng, không buồn giải thích nhiều. Hắn nhớ ra thiếu niên này là một thầy thuốc, bèn lập tức túm lấy cánh tay y: “Hương trong phòng ta có vấn đề, bắt mạch cho ta ngay.”
Ngôn Thanh Li hơi sững người, rồi nhanh chóng hiểu ý. Nàng nhẹ nhàng đặt ngón tay lên cổ tay Ngôn Sâm để xem mạch.
Ngôn Sâm tựa người vào khung cửa, không cách nào kìm được cảm giác khô khát nơi môi lưỡi. Hắn cúi đầu nhìn thiếu niên chỉ cao ngang vai mình. Khuôn mặt nhỏ trắng nõn, tinh xảo như tạc, đôi mắt nai khẽ rũ, đuôi mắt hơi nhướng lên, toát ra vài phần quyến rũ khó tả. Nhất là đôi môi đỏ mọng ấy…
Ngôn Sâm bỗng rụt tay lại, trong lòng dấy lên nỗi kinh sợ và ghê tởm chính bản thân.
Còn Ngôn Thanh Li dường như không để tâm đến hành động bất chợt của hắn, gương mặt nghiêm nghị, nói: “Yến công tử, đây là thôi tình hương, mùi hương này… cực kỳ mạnh.”
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 16: Hạ Sách](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)