Nắng sớm mờ ảo, trên con đường núi quanh co, một đoàn người nối nhau đi trước. Lúc này, sương mai vẫn chưa tan hết, làn gió mát lành lướt qua, đem theo chút khoan khoái dễ chịu.
“Cố đại phu, nghe nói nam nhân ở Việt Châu vốn phóng khoáng, sao da thịt của ngươi lại trắng trẻo mịn màng thế này? Nhìn đôi tay đôi chân mảnh khảnh kia, chẳng khác gì nữ nhân cả.”
Một gã hán tử cao lớn vỗ mạnh vào vai Ngôn Thanh Li, lực mạnh đến mức gần như ép nàng té ngã. Nàng khẽ nghiêng người tránh bàn tay thô ráp ấy, gượng cười đáp: “Ta thường ngày chỉ quanh quẩn với cỏ cây thuốc men, dĩ nhiên không thể như các huynh ngày ngày rèn luyện mà trở nên cường tráng được.”
Đổng Thành không dám sai khiến Ngôn Sâm, nên hôm qua chỉ cho vài tên lính theo Ngôn Thanh Li vào núi. Thế nhưng, bọn họ lại phát hiện cây trường sinh thảo mọc trên một mỏm đá cao, mấy tên lính này võ công bình thường, lại chẳng biết khinh công, nên đành trở về tay không.
Ngôn Sâm biết bọn họ đã lỡ mất một ngày, sợ hôm nay lại chẳng lấy được trường sinh thảo, nên dứt khoát tự mình cùng đi.
Gã hán tử to lớn kia, hôm qua đã cùng Ngôn Thanh Li trò chuyện quen thuộc, nên giờ không kiêng dè mà mở miệng trêu đùa: “Trong nhà Cố đại phu có còn tỷ muội nào vừa xinh đẹp vừa tươi tắn như ngươi không? Đại ca đây vẫn đang độc thân đấy nhé!”
Vài tên binh lính khác cũng cười ầm lên, phụ họa trêu chọc, thi nhau hỏi thăm chuyện gia đình của Ngôn Thanh Li. Dù ai cũng thấy vị Cố đại phu này chẳng mang khí chất cứng cỏi của nam tử, nhưng dung mạo lại quá đẹp, nét mặt pha lẫn giữa sự nam tính và nữ sắc, đã vậy thì e rằng tỷ muội trong nhà cũng chẳng kém phần xinh đẹp.
Ngôn Thanh Li khẽ liếc về phía nam tử lạnh lùng đang đi dẫn đầu, mỉm cười đáp: “Tại hạ cũng không rõ mình có tỷ muội hay không. Thật lòng mà nói, chuyến này ta đến Thịnh Kinh cũng là để tìm thân nhân.”
Đám binh lính lập tức nổi hứng, muốn hỏi kỹ nguyên do. Ngôn Thanh Li chỉ cười, khéo léo chuyển sang chuyện khác. Trong lúc trò chuyện, họ đã đi đến bức tường cao hôm qua.
Nhưng trên bức tường ấy, ngoài chút rêu xanh bám dính, hoàn toàn chẳng thấy bóng dáng của cây trường sinh thảo đâu cả.
Ngôn Sâm lạnh lùng đưa mắt nhìn Ngôn Thanh Li, chờ nàng lên tiếng giải thích.
Vài tên binh vội vàng nói đỡ: “Yến công tử, hôm qua ở đây quả thật có trường sinh thảo, bọn ta đều tận mắt thấy.”
Ngôn Thanh Li không hề hoảng hốt, dưới ánh nhìn lạnh lẽo của Ngôn Sâm ung dung đáp: “Yến công tử chớ vội. Loài trường sinh thảo này còn gọi là ‘lăn long’, có thể tự rời khỏi đất, theo gió mà trôi dạt. Gặp nước thì tươi tốt, hẳn là nó đã lăn đi đâu đó tìm nguồn nước rồi.”
Vì thế, đoàn người chia làm hai nhóm, mỗi nhóm một hướng để tìm. Ngôn Thanh Li và Ngôn Sâm cùng hai tên tùy tùng của hắn tiếp tục men theo đường núi phía đông, còn mấy tên lính to khỏe thì đi về hướng tây. Nếu bên nào tìm được thì sẽ lập tức bắn pháo hiệu báo cho nhóm của Ngôn Thanh Li.
Ngôn Thanh Li vừa chạy chậm theo sát người đàn ông phía trước, vừa nghiêng đầu hỏi: “Yến công tử là người Dung Dương phải không?”
Ngôn Sâm mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước: “Không phải.”
“Không phải sao? Tại hạ thấy ngài quen biết với Đổng đại nhân, cứ tưởng cũng là người Dung Dương.” Ngôn Thanh Li làm như không để ý đến giọng nói lạnh nhạt của hắn, vẫn ở bên cạnh dò hỏi: “Vậy quê Yến công tử ở đâu?”
“Thịnh Kinh.”
Ngôn Thanh Li che miệng kêu khẽ một tiếng, động tác mềm mại đến mức có phần ẻo lả. Ngôn Sâm liếc nàng một cái, rồi chủ động kéo giãn khoảng cách.
Ngôn Thanh Li lại vội bước nhanh đuổi theo. Chân nàng vốn không dài bằng hắn nên chỉ có thể chạy lúp xúp, chiếc dây lụa trắng cài trên búi tóc khẽ tung bay theo từng nhịp chân, “Yến công tử là người Thịnh Kinh? Thật trùng hợp, tại hạ cũng đang định tới đó. Không biết khi ấy có thể cùng công tử đồng hành hay không?”
“Không.”
“Tại sao lại không? Nếu đã cùng đường, cũng tiện bề chăm sóc lẫn nhau.”
“Không cần.”
Ngôn Thanh Li chưa chịu bỏ cuộc, dứt khoát bước nhanh lên chắn trước mặt hắn, nói vòng vo: “Yến công tử có điều chưa biết, mấy ngày trước tại hạ gặp phải bọn cướp, từ đó đến giờ cứ thấy đường xá chẳng yên ổn chút nào. Nếu có thể cùng công tử đi chung, thì thật là yên tâm biết mấy.”
Ngôn Sâm chỉ thấy tên thiếu niên lùn tịt trước mặt mình cứ lải nhải mãi, gió núi thổi bay sợi dây buộc tóc trắng trước trán hắn, giọng nói hắn trở nên thiếu kiên nhẫn: “Không hiểu tiếng người à? Bổn công tử nói là không cần.”
Ngôn Thanh Li còn định mở miệng thì bất chợt vướng phải rễ cây dưới chân, “A!” một tiếng rồi ngã ngửa ra sau.
Ngôn Sâm theo phản xạ định đưa tay kéo, nhưng khi sắp chạm vào tay nàng thì đổi hướng, móc lấy đai lưng mà kéo về.
Bị lực kéo mạnh bất ngờ, Ngôn Thanh Li nhào thẳng vào người hắn, lần này nàng cố tình nghiêng người để không đập vào mũi.
Ngôn Sâm không ngờ nàng lại lao về phía mình như thế, đành phải đỡ lấy.
Hai tay Ngôn Thanh Li chống vào ngực Ngôn Sâm, còn tay hắn thì siết chặt lấy eo nàng. Tư thế này… quả thật quá mức thân mật.
Cả hai đồng thời sững lại.
Phía sau, hai gã tùy tùng đi theo Ngôn Sâm ban đầu thì trợn mắt há hốc mồm, lát sau mới “à” lên một tiếng, vẻ như đã hiểu ra mọi chuyện.
Chẳng trách tiểu công gia không bao giờ để nữ nhân lại gần, hóa ra là… khẩu vị đặc biệt thế này.
Đai lưng của Ngôn Thanh Li bị kéo lỏng, y phục hơi xộc xệch, nàng vội vàng che ngực, chỉnh lại vạt áo rồi đẩy Ngôn Sâm ra.
“Đa… đa tạ Yến công tử.”
Ngôn Sâm thấy “thiếu niên” ấy đỏ mặt cúi đầu, định trách mắng nhưng lại không sao nổi giận được, đành lạnh mặt bước lướt qua nàng.
Hai tên tùy tùng đi theo hắn nhanh chóng chạy theo kịp, lúc đi ngang qua Ngôn Thanh Li, cả hai đều ném cho nàng một ánh mắt đầy ẩn ý.
Chờ bóng bọn họ đi xa, Ngôn Thanh Li mới thu lại vẻ hoảng hốt và e thẹn trên gương mặt, ánh mắt trở nên bình tĩnh, dõi theo bóng dáng nam tử áo trắng kia.
Ngôn Sâm dù chưa kế thừa tước vị nhưng đã là một viên mãnh tướng trứ danh của Ninh Triều.
Bảy năm trước, khi vừa được điều đến Tây Xuyên không lâu, Ngôn Sâm đã gặp chiến sự. Cửu Di Quốc cho rằng hắn trẻ tuổi, năng lực thống lĩnh còn non kém nên không hề để vào mắt, nhân cơ hội tấn công Ninh Triều. Ngôn Sâm buộc phải dẫn quân chặn địch. Khi ấy, hắn chưa thật sự ăn ý với các tướng sĩ dưới quyền, huống chi quân dân Tây Xuyên mấy năm liền chìm trong chiến tranh, binh sĩ đã mỏi mệt rã rời. Chẳng mấy chốc, hắn bị quân địch vây chặt trong một thung lũng, phía sau chỉ còn chưa đến năm ngàn quân.
Khi ấy, ai cũng nghĩ năm ngàn quân này chắc chắn sẽ bị tiêu diệt toàn bộ. Xương Huệ Đế thậm chí đã chuẩn bị sẵn lời cáo lỗi, lập tức điều tân tướng lĩnh đến trấn thủ Tây Xuyên. Thế nhưng Ngôn Sâm lại kiên cường dẫn năm ngàn quân ấy chém ra một đường máu, giữa vòng vây vạn quân chém đầu tướng địch, rồi hợp quân cùng viện binh vừa kịp kéo tới, tạo nên một trận chiến oanh liệt vang danh.
Năm ấy, hắn vừa tròn mười tám tuổi, như thanh bảo kiếm rút khỏi vỏ, một trận thành danh.
Bảy năm tiếp theo, Ngôn Sâm càng đánh càng dũng mãnh. Có hắn trấn giữ Tây Xuyên, Cửu Di Quốc không dám quấy nhiễu Ninh Triều. Quân đội mà hắn dẫn từ Tây Xuyên về chính là đội quân tinh nhuệ bậc nhất của Ninh Triều, mỗi binh sĩ đều có thể lấy một chọi mười. Nhờ vậy, Ngôn Sâm vô cùng được Xương Huệ Đế trọng dụng.
Danh tiếng Ngôn Sâm vang khắp nơi, Ngôn Quốc công trong triều cũng thuận lợi mọi bề, ngày nào cũng có kẻ tìm cách nịnh bợ, nhiều quan viên muốn gả con gái vào phủ Quốc công đếm không xuể. Lần này Ngôn Sâm trở về, một là để mừng thọ Xương Huệ Đế, hai là để thành hôn cùng Chu tiểu thư, con gái của Thừa tướng Chu Bồng Nguyên.
Từ xưa, hôn sự của gia tộc quyền quý đều gắn liền với lợi ích, Ngôn Sâm cũng không ngoại lệ.
Sáu năm trước, sau khi Tứ hoàng tử bị gãy chân và rời khỏi kinh thành, người có khả năng trở thành Thái tử chỉ còn Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử. Đương kim Thừa tướng Chu Bồng Nguyên là người của phe Nhị hoàng tử, nhưng dù sao Thừa tướng cũng chỉ là quan văn, trong tay không nắm binh quyền. Còn Tam hoàng tử lại được Binh Bộ và phủ Võ Anh hầu quyền thế chống lưng. So ra, thực lực hai bên mạnh yếu rõ như ban ngày.
Những năm gần đây, Tam hoàng tử ngày càng nổi bật, thế lực vươn xa, khiến Xương Huệ Đế lo sẽ xuất hiện một “Thịnh gia” thứ hai. Vì thế, ông ta lập tức gả con gái của Chu Bồng Nguyên cho Ngôn Sâm, trói buộc phủ Quốc công Ngôn gia với phủ Thừa tướng thành một khối, trở thành phe của Nhị hoàng tử. Như vậy, hai phe hoàng tử sẽ mải mê kìm hãm, đối đầu nhau, không còn thời gian nhòm ngó tới ngai vàng của Xương Huệ Đế. Kể từ đó, ông ta có thể yên ổn gối đầu mà ngủ, chẳng lo gì nữa.
Khóe môi Ngôn Thanh Li khẽ nhếch hiện lên một nụ cười lạnh.
Xương Huệ Đế trị nước thì chẳng ra gì, nhưng thủ đoạn giữ cân bằng thế lực trong triều lại thuần thục như tay lão luyện.
Nhưng nàng và Ninh Thiên Lân sao có thể để ông ta toại nguyện? Lần này Ninh Thiên Lân trở lại Thịnh Kinh, mục đích chính là muốn đảo lộn cục diện triều đình đang mục ruỗng này.
Mà trước hết, việc bọn họ cần làm chính là phá vỡ chuyện liên hôn giữa phủ Quốc công và phủ Thừa tướng.
Vốn dĩ, chuyện này Ninh Thiên Lân không cho nàng nhúng tay, nhiệm vụ của nàng chỉ là vào Ngôn phủ rồi truyền tin ra ngoài. Nhưng nàng không chấp nhận làm một quân cờ để người khác bài trí, cho dù người đó là Ninh Thiên Lân cũng không ngoại lệ. Có những việc, nàng chỉ tin vào chính mình.
Chỉ cần hôn sự giữa Ngôn Sâm và con gái Thừa tướng bị phá bỏ, Nhị hoàng tử sẽ mất đi chỗ dựa từ Ngôn phủ. Lúc ấy, Tam hoàng tử vẫn sẽ ở vị trí đầu sóng ngọn gió, trở thành cái gai trong mắt Xương Huệ Đế.
Mà đã là cái gai, thì sớm muộn cũng phải nhổ bỏ từng chiếc một.
Riêng phủ Thừa tướng… ánh mắt Ngôn Thanh Li thoáng trầm lại.
Năm ấy, Xương Huệ Đế từng ra lệnh xử trảm cả nhà họ Sở. May có Hàn lâm học sĩ Lục đại nhân đứng ra kêu oan, xin cho nữ quyến họ Sở được tha mạng. Xương Huệ Đế vốn chỉ nhằm vào nhà họ Thịnh, với một Sở gia nhỏ bé thì chẳng thèm bận tâm, nên trước lời khẩn cầu liên tiếp của Lục đại nhân, ông ta cũng đồng ý tha cho nữ quyến Sở gia.
Thế nhưng, ngay lúc ấy, Thừa tướng Chu Bồng Nguyên lại nhảy ra góp lời, nói rằng binh sĩ trong quân đã vất vả chinh chiến vì Ninh Triều, cần phải được khao thưởng. Hắn đề nghị đem nữ quyến Sở gia sung làm quân kỹ. Xương Huệ Đế lập tức chuẩn tấu.
Mối hận này với phủ Thừa tướng, nàng còn chưa tính sổ xong. Vậy mà Chu Bồng Nguyên đã mơ trèo lên cây cao là Ngôn Sâm sao? Đúng là mơ mộng hão huyền.
Ngôn Sâm là một thanh kiếm sắc bén, mũi kiếm chỉ vào đâu thì đó là kẻ địch. Bởi vậy, thanh kiếm này chỉ có thể nằm trong tay nàng, để nàng điều khiển theo ý mình.
Ngôn Thanh Li siết chặt đai lưng, khóe môi khẽ cong lên, bước nhanh đuổi theo bóng dáng nam tử áo trắng đang dần khuất xa.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đêm đó, cách Uyển Thành chừng trăm dặm, Ninh Thiên Lân mặt mày u ám khi nghe thị vệ báo tin.
“Ngươi nói… A Ly đến Dung Dương, mà Ngôn Sâm cũng đang ở Dung Dương?”
Tống Ích quỳ một gối xuống đất, chắp tay bẩm: “Bẩm điện hạ, Ngôn tiểu thư nghe tin Dung Dương đang gặp dịch bệnh nghiêm trọng nên tạm thời đổi lộ trình, đi thẳng đến đó. Việc này không liên quan gì đến Ngôn công tử, thuộc hạ chưa thể điều tra rõ tình hình, xin Điện hạ trách phạt.”
Ninh Thiên Lân cụp mắt, ánh nến lay động hắt bóng loang lổ lên gương mặt trắng như ngọc của hắn.
Theo kế hoạch ban đầu, Ngôn Thanh Li sẽ theo đoàn thương nhân đến Uyển Thành, rồi từ đó đi Thịnh Kinh. Vì thế, hắn cố ý đợi ở Uyển Thành để gặp nàng một lần.
Nhưng tại sao nàng lại tự ý đến Dung Dương mà không hề bàn bạc? Là vì dịch bệnh… hay là…
Ngôn Sâm?
Ninh Thiên Lân hít sâu một hơi: “Cát Phúc, ngày mai đi Dung Dương.”
Cát Phúc hoảng hốt nói: “Điện hạ, ngàn vạn lần không được! Hoàng thượng đã biết ngài sắp đến Thịnh Kinh, nếu không mau hồi cung yết kiến, e rằng sẽ bị trách tội.”
“Không sao, ta tự có chừng mực.”
Cát Phúc lại khuyên nhủ mấy câu, nhưng thấy Ninh Thiên Lân kiên quyết quá đỗi, đành lui ra ngoài sắp xếp.
Sau khi Cát Phúc rời đi, trong phòng chỉ còn lại mình Ninh Thiên Lân. Hắn đẩy xe lăn tới bên cửa sổ, lặng lẽ ngước nhìn vầng trăng rằm sáng vằng vặc ngoài kia, khẽ thì thầm: “A Ly… rốt cuộc nàng định làm gì…”
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 15: Chỉ Có Thể Để Riêng Nàng Sử Dụng](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)