Ngôn Thanh Li đi theo viên quan dẫn đường lên thành lâu, dọc đường nàng cố ý quan sát, phát hiện thành Dung Dương cũng không hỗn loạn như tưởng tượng. Ngoài dấu vết cháy sém ở cổng thành cùng vài ngôi nhà bị hư hại do loạn quân gây ra vẫn chưa được tu sửa, còn lại chẳng thấy bóng dáng người bệnh ở khắp nơi.
Hỏi ra mới biết, thì ra toàn bộ người bệnh trong thành đã được quan phủ tập trung an trí tại khu thành tây.
Bước lên thành lâu, ánh mắt Ngôn Thanh Li không dừng ở vị tri phủ Dung Dương – Đổng Thành đang đứng giữa, mà lại bị thu hút bởi nam nhân ở phía sau ông ta.
Người ấy dáng đứng thẳng tắp, vẻ mặt lạnh lùng, đầu đội mũ quan bạc chạm rỗng khảm ngọc, lưng đeo bảo kiếm bạc, y phục trắng như trăng, phong thái tiêu sái phiêu dật. Quả thật là một vẻ tuấn mỹ khó sánh, khí chất tiêu sái, cô tịch.
Nếu Ninh Thiên Lân khiến người ta liên tưởng đến trúc xanh dịu êm trong khe núi mờ sương, thì Ngôn Sâm lại như đóa hoa cao lãnh mọc trên vách đá đỉnh núi, chỉ một nụ cười khẽ thôi cũng khiến người khác thấy vừa xa cách vừa sắc bén, chẳng dám tới gần.
Nghĩ lại, lần gần nhất nàng gặp người này là hai năm trước… không, phải là bảy năm trước mới đúng.
Tước vị Ngôn quốc công vốn được cha truyền con nối. Năm xưa tiên hoàng ban cho lão Ngôn quốc công đất phong ở Tây Xuyên. Theo lẽ thường, một vương công nắm giữ binh quyền phải sớm tới đất phong trấn giữ. Nhưng đương kim Ngôn quốc công lại là kẻ bất tài, chẳng có chút bản lĩnh cầm quân, chỉ dựa vào thân phận trưởng tử mới kế thừa được tước vị. Lại thêm hắn chê Tây Xuyên xa xôi, sát biên giới Cửu Di quốc, chiến sự triền miên, nên luôn tìm đủ mọi lý do để ở lại Thịnh Kinh, chậm chạp không chịu về đất phong.
May thay, tuy phụ thân vô dụng, nhưng ông ta lại sinh ra một người con trai kiệt xuất.
Bảy năm trước, khi vừa tròn mười tám tuổi, Ngôn tiểu công gia thay phụ thân xuất chinh tới Tây Xuyên đóng giữ. Chuyến đi ấy kéo dài rất lâu không về kinh, thậm chí có lời đồn rằng hắn sẽ mãi ở nơi biên ải.
Việc một trong “Thịnh Kinh song tuyệt” rời đi, khi ấy khiến biết bao tiểu thư khuê các ôm mộng xuân mà vỡ mộng. Ngày Ngôn Sâm dẫn quân rời kinh, không ít tiểu thư lén lút ra phố, chỉ để được nhìn hắn thêm một lần.
Khi đó, nàng cũng ham náo nhiệt, dẫn theo Ngọc Trúc và Trầm Hương len vào đám đông. Chuyện ấy về sau bị Bùi Triệt biết được, hắn còn giận dỗi với nàng suốt hai ngày.
Năm ấy, Ngôn Sâm hơn nàng một tuổi, vẫn chưa đến tuổi đội mũ (1), vậy mà hôm nay, khi tái xuất hiện trước mắt nàng đã trở thành một nam tử thành thục, tuấn tú đến vậy. Còn nàng… vẫn dừng lại ở năm ấy, là một cô nương mười tám, mười chín tuổi.
Ngôn Thanh Li khẽ cúi đầu cười nhạt. Bao nhiêu năm trôi qua, nàng vốn tưởng khí chất kiêu ngạo, ngông nghênh của Ngôn tiểu công gia thuở thiếu niên hẳn đã phai nhạt. Nào ngờ, chẳng những không giảm bớt mà còn tăng thêm.
Nàng thu lại nét kinh diễm trong mắt, bước lên hành lễ với Dung Dương tri phủ.
“Thảo dân bái kiến Tri phủ đại nhân.” Giờ đây, Ngôn Thanh Li đương nhiên không thể nhận quen Ngôn Sâm, nên chỉ cung kính chào duy nhất vị quan viên đang đứng đó.
Khác hẳn các tiểu thư khuê các thường ngày “đại môn không ra, nhị môn không bước”, từ lâu nàng đã quen mang theo hai nha hoàn cải trang thành nam tử ra khỏi thành hái thuốc, du ngoạn. Lại thêm chuyện trong một năm qua tiếp xúc đủ hạng người trong thiên hạ, nên dáng vẻ giả làm nam nhi của nàng cũng ra dáng ra hình. Thêm vào đó, nàng cố ý hạ thấp giọng, giữ khoảng cách vừa phải, khiến người ta khó lòng nhận ra mình là nữ tử.
Đổng Thành đưa mắt đánh giá chàng “thiếu niên” trước mặt: “Ngươi là ai? Tìm bản quan có việc gì quan trọng sao?”
Ngôn Thanh Li thầm nghĩ cái lão quan lùn tịt này đúng là có chút uy thế, biết rõ nàng đến vì dịch bệnh, vậy mà vẫn muốn tra hỏi lại từ đầu, đúng là phiền phức.
Trong lòng mắng thầm, nhưng ngoài mặt vẫn cúi đầu đáp: “Bẩm đại nhân, thảo dân Cố Thanh Li, người Việt Châu, có chút hiểu biết về kỳ hoàng chi thuật (2). Trên đường từ Việt Châu lên Thịnh Kinh nghe tin Dung Dương đang gặp nạn dịch, nên đặc biệt tới đây, mong góp chút sức mọn.”
Đổng Thành hỏi dồn: “Chính ngươi là kẻ nói mình có cách giải quyết dịch bệnh ở Dung Dương?”
“Bẩm đại nhân, trên đường vào thành thảo dân đã gặp không ít bệnh nhân, cũng có phần hiểu rõ về căn bệnh này, nghĩ rằng có thể thử một lần.”
Những lời như thế, Đổng Thành đã nghe đến chán. Trước nay, mỗi vị đại phu tìm đến đều tràn đầy tự tin, nhưng cuối cùng chẳng ai có thể giải quyết được dịch chứng.
Trông “thiếu niên” trước mặt tuổi còn trẻ mà lại tuấn tú, Đổng Thành càng ngờ rằng tám phần là hạng lang băm giang hồ, định lợi dụng thời cơ kiếm chút bạc.
Hắn híp mắt, giọng nặng xuống: “Ngươi chắc chắn có thể giải được dịch bệnh này? Nếu lời ngươi là mấy lời dối trá, bản quan tuyệt đối sẽ không nương tay đâu!”
Ngôn Thanh Li không hề bị Đổng Thành làm cho sợ hãi, bình tĩnh đáp: “Trong lòng thảo dân đã có phương thuốc, chỉ là còn cần tận mắt xem bệnh tình trong thành mới có thể xác định có đúng bệnh hay không. Đại nhân có thể đi cùng thảo dân, tận mắt chứng kiến thảo dân bắt mạch kê đơn.”
Đổng Thành vốn chẳng muốn đặt chân vào nơi lều lán đầy bệnh nhân ấy, nhưng lại khó mở miệng từ chối thẳng, bèn lặng lẽ đưa mắt sang nam tử đứng bên cạnh để xin ý kiến.
Ngôn Sâm chỉ khẽ gật đầu.
Đổng Thành đành bất đắc dĩ để Ngôn Thanh Li tự mình dẫn đường về phía tây thành.
Ngọc Trúc vẫn đứng chờ dưới chân thành lâu, thấy Ngôn Thanh Li đi xuống thì lập tức bảo gã sai vặt theo hầu bên cạnh nàng.
Trên đường đến Dung Dương, Ngôn Thanh Li quả thật nhìn thấy không ít dân chạy nạn mắc bệnh, và khi bước vào thành trông thấy số người bệnh lên đến hàng ngàn, nàng vẫn không khỏi chấn động.
Phần lớn trong số họ là dân thường, đa phần đã lớn tuổi, cũng có vài binh lính lẫn vào. Ai nấy đều tiều tụy, hơi thở yếu ớt, sống chẳng ra sống, chết chẳng ra chết.
Những người bệnh nhẹ thì chỉ sốt nóng, sợ lạnh, giữa mùa hè vẫn cuộn chăn run bần bật. Nặng hơn thì nôn mửa dữ dội, thậm chí ho ra máu; có người đã hôn mê bất tỉnh.
Tất cả bệnh nhân được gom lại trong mấy căn lều, mùi hôi thối khó chịu xộc thẳng vào mũi. Cách đó không xa, vài vị đại phu đang nấu thuốc; khi xong, nha dịch liền bưng phát cho từng người bệnh uống.
Vốn dĩ chuyến này Ngôn Thanh Li là vì Ngôn Sâm mà tới, chữa dịch bệnh chỉ là tiện tay giúp đỡ, nhưng thấy cảnh tượng này, nàng lập tức quên luôn mục đích ban đầu, chẳng buồn để ý đến Ngôn Sâm nữa.
Nàng không ngại quần áo và cơ thể người bệnh dơ bẩn, tiến lên bắt mạch cho từng người. Cuối cùng, nàng giữ lấy một vị lão đại phu, hỏi xem họ đã cho bệnh nhân uống những loại thuốc gì.
Vị lão đại phu kia thấy Ngôn Thanh Li là một thiếu niên, trong bụng nghĩ giờ ai cũng dám xưng là thầy thuốc, nên vốn không định để ý. Nhưng thấy cả Tri phủ đại nhân cũng có mặt, ông ta đành phải nói phương thuốc ra.
Nghe xong, Ngôn Thanh Li lắc đầu: “Bài thuốc này vô dụng.”
Lão đại phu lập tức cau mày khó chịu: “Tiểu tử, đừng có nói bậy! Lão phu hành nghề mấy chục năm, đương nhiên biết đơn thuốc này không có vấn đề gì!”
“Phương thuốc này đúng là không sai, nhưng chỉ chữa được chứng phong hàn thông thường, hoàn toàn vô dụng với dịch bệnh lần này.”
Lão đại phu khựng lại. Ông ta biết lời nàng không phải bịa, nhưng trước giờ cũng không có cách nào hay hơn, đành dùng tạm bài thuốc ấy để trị. Chẳng qua, bao nhiêu danh y giàu kinh nghiệm còn bó tay, lẽ nào một thiếu niên lại tìm ra phương pháp?
Ông ta hừ mũi, không phục: “Vậy ngươi nói xem, nên kê phương thuốc như thế nào?”
Ngôn Thanh Li trầm ngâm một lát: “Ta cần suy nghĩ thêm.”
Nói vậy chẳng phải là cũng chưa có cách sao? Lão đại phu lạnh lùng hừ một tiếng, trong bụng thầm khinh. Bao nhiêu thầy thuốc lão luyện còn không chữa nổi, một thằng nhãi ranh thì làm được gì?
Đổng Thành đang định nhân cơ hội làm khó thì bỗng nghe “thiếu niên” kia cất lời: “Xin đại nhân cho ta một ngày… không, chỉ nửa ngày thôi. Nửa ngày sau, thảo dân có thể đưa ra phương thuốc trị dịch bệnh.”
Ngôn Sâm từ nãy vẫn im lặng, lúc này mới chậm rãi mở miệng: “Ý ngươi là… chỉ trong nửa ngày, có thể tìm ra phương thuốc giải dịch bệnh này?”
Nghe giọng nói lạnh lùng ấy, Ngôn Thanh Li mới chợt nhớ tới mục đích chuyến đi này. Nàng giả vờ nghi hoặc liếc nhìn Ngôn Sâm, rồi lại quay sang Đổng Thành, không hiểu ý tứ.
Đổng Thành lập tức lên tiếng: “Yến công tử đây là khách quý của bản quan. Yến công tử hỏi gì, ngươi cứ thành thật trả lời, không được vô lễ.”
Ngôn Thanh Li vội chắp tay về phía Ngôn Sâm: “Bẩm Yến công tử, đúng vậy. Xin cho thảo dân thời gian nửa ngày, thảo dân nhất định sẽ tìm ra cách trị dịch bệnh này.”
Thiếu niên quả thật thấp bé. Ngôn Sâm đảo mắt qua, vừa hay thấy nơi cần cổ trắng ngần lộ ra khi nàng cúi đầu. Hắn hờ hững thu hồi tầm nhìn: “Cho ngươi nửa ngày. Nếu đến lúc đó không có phương thuốc, e rằng Đổng đại nhân sẽ trị tội ngươi vì dám giả mạo lừa gạt.”
Ngôn Thanh Li nghiêm giọng: “Thảo dân nhất định sẽ hết sức.”
Dứt lời, nàng quay lại chỉ bảo lão đại phu: “Thông khí, mật hoàng kỳ, bạch truật, xin thêm ba vị thuốc này vào phương thuốc hiện tại, rồi cho toàn thành, kể cả những người chưa mắc bệnh cùng uống. Như vậy sẽ giảm bớt tốc độ lây lan dịch bệnh.”
Lão đại phu ngẩn người, sau đó ngẫm nghĩ, đột nhiên vỗ tay đánh “bốp”: “Hay! Sao trước giờ lão phu lại không nghĩ ra chứ!”
Suốt ba canh giờ liên tiếp, Ngôn Thanh Li vẫn ở trong phòng thuốc, không bước ra ngoài một lần nào.
Đổng Thành vốn chẳng ôm hy vọng gì ở vị đại phu trẻ tuổi này. Điều ông ta quan tâm nhất lúc này là làm sao lấy lòng Ngôn tiểu công gia, sợ rằng khi hắn trở về Thịnh Kinh sẽ tâu lên Thánh Thượng chuyện mình quản lý không tốt để xảy ra dịch bệnh.
Ngôn Sâm cau mày nhìn bàn tiệc đầy rượu ngon và sơn hào hải vị, ánh mắt lạnh lùng: “Đổng đại nhân, đây là có ý gì?”
Đổng Thành lập tức cười nịnh nọt, xoa tay: “Hạ quan… hạ quan thấy Yến công tử những ngày gần đây vẫn luôn vì dịch bệnh mà nhọc lòng, nên nghĩ chuẩn bị chút đồ bổ cho ngài tẩm bổ cơ thể…” Nói đoạn, hắn liếc mắt ra hiệu cho hai mỹ tì đứng bên.
Hai mỹ tì lập tức hiểu ý, một trái một phải tiến lên hầu hạ.
“Yến công tử, nô tỳ xin rót rượu cho ngài.”
“Nô tỳ xin gắp thức ăn cho ngài.”
Một người trong số đó khẽ nghiêng người định áp sát, nhưng vừa mới đến gần đã bị ánh mắt sắc bén như dao của Ngôn Sâm dọa cho phải khựng bước.
Ngôn Sâm liếc qua thân hình béo mập của Đổng Thành, giọng lạnh như băng: “Dân chúng Dung Dương đang bị dịch bệnh giày vò, còn Đổng đại nhân lại thảnh thơi chuẩn bị thịnh yến… thật xứng với cái danh quan phụ mẫu tốt của bá tánh.”
Hai chữ “quan tốt” được Ngôn Sâm nhấn mạnh đến nặng nề, khiến Đổng Thành sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. Ông ta còn đang định lên tiếng giải thích vài câu, nhưng Ngôn Sâm căn bản không cho cơ hội.
“Bản công tử ăn không nổi. Nếu Đổng đại nhân thừa lương thực, chi bằng mở kho phát gạo, cứu tế người nghèo.” Ngôn Sâm liếc xéo Đổng Thành một cái, phất tay áo bỏ đi.
Nhưng vừa mới bước ra khỏi cửa, một bóng đen đột ngột lao vào, không kịp tránh đã đâm sầm vào người hắn.
Ngôn Sâm vẫn đứng yên, áo quần không hề xộc xệch, nhưng kẻ vừa va vào lại lùi liền mấy bước, rồi ngồi phịch xuống đất.
“A… đau quá…” Ngôn Thanh Li xoa xoa sống mũi, suýt nữa muốn khóc. Thất sách! Sao người Ngôn Sâm lại cứng như tường thế này chứ.
“To gan!” Đổng Thành vội vàng chạy ra, chỉ thẳng tay vào Ngôn Thanh Li, tức giận quát: “Dám va vào khách quý của bản quan, còn không mau xin lỗi!”
Ngôn Thanh Li bị tiếng quát làm giật mình, run rẩy ngẩng đầu, như vừa mới nhận ra người mình đụng phải là ai. Nàng luống cuống đứng dậy, cúi người thi lễ: “Thực xin lỗi, Yến công tử, tại hạ không phải cố ý…”
Ngôn Thanh Li ở trong phòng thuốc lục lọi dược liệu suốt một buổi chiều. Lúc nãy va phải Ngôn Sâm, nàng gần như bổ nhào vào lòng hắn, để lại hẳn hai dấu bàn tay đen sì trên tấm áo trắng như trăng của hắn.
Lông mày Ngôn Sâm càng chau chặt. Vốn là người ưa sạch sẽ, hắn lập tức quyết định bộ quần áo này không thể mặc nữa.
Hắn cũng chẳng buồn nghĩ vì sao “thiếu niên” kia lại có dáng vẻ yếu ớt, mềm mại như vậy, chỉ một lòng muốn quay về phòng thay y phục.
Không nói một lời, hắn lạnh mặt bỏ đi. Nhưng vừa ra đến cửa, liền nghe giọng thiếu niên vang lên sau lưng: “Đổng đại nhân, tại hạ may mắn không phụ mệnh, đã tìm ra cách chữa dịch bệnh. Chỉ là… trong phương thuốc còn thiếu một vị trường sinh thảo, phải ra ngoài thành, lên núi Thiên Sơn mới tìm được.
Ngôn Sâm dừng bước, quay người lại.
Thiếu niên kia vỗ vỗ mông đứng lên, làn da trắng như tuyết, chóp mũi lại ửng hồng trông có phần buồn cười. Nàng ái ngại nói: “Chỉ là loài trường sinh thảo này thường mọc trong các khe đá vách núi, mà tại hạ lại không biết võ. Cần một người võ công cao cường đi cùng mới được.”
(1): Tuổi đội mũ (quán lễ) là nghi lễ đánh dấu nam tử bước vào tuổi trưởng thành (20 tuổi)
(2): Kỳ hoàng chi thuật là thuật chữa bệnh theo y học cổ, lấy Kỳ Bá và Hoàng đế làm tổ sư
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 14: Ngôn Sâm](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)