Bìa [NP – MTTH] – Chương 13: Thay Đổi Tuyến Đường Đến Dung Dương
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 13: Thay Đổi Tuyến Đường Đến Dung Dương

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

8710 từ · 40 phút đọc

Thay Đổi Tuyến Đường Đến Dung Dương

Sáng ngày hôm sau, trong doanh trại, bóng dáng thiếu niên và thiếu nữ vẫn tất bật qua lại.

Đêm qua Ngôn Thanh Li cùng Tinh Liên đã trở về doanh trại. Nàng thu xếp lại số vật tư còn thừa, sai Tinh Liên gom hết những thi thể rải rác trên mặt đất kéo về một chỗ, rồi lập tức châm lửa đốt.

Ngọn lửa hừng hực nuốt chửng từng khối thi thể, hơi nóng hắt ra làm cả không gian xung quanh như bị nung đỏ, không khí trở nên ngột ngạt, khó thở.

Mồ hôi nóng ròng ròng thấm ướt y phục của Ngôn Thanh Li, nhưng khi trông thấy từng gương mặt có quen thuộc, có xa lạ kia trong biển lửa dần dần cháy sém, hóa thành tro tàn, lòng nàng lại lạnh lẽo đến tê dại.

Hiện tại Ninh Triều sở dĩ để cho bọn cướp hoành hành ngang ngược, bạo loạn chẳng dứt, là bởi những kẻ cầm quyền chỉ biết làm ngơ. Hoàng đế chỉ mãi hưởng lạc, quan lại thì hùa theo, ngồi không ăn bám, cuối cùng kẻ chịu khổ vẫn là bá tánh dân thường. Dân không được sống yên, lòng người lầm than, khắp nơi rung chuyển, nổi dậy, đất nước làm sao có thể yên ổn được chứ?

Hơn ba mươi thi thể đã cháy rụi, gần như không còn hình dạng. Suốt quãng đường, cả hai đều im lặng, bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.

Ngôn Thanh Li vốn định hỏi Tinh Liên có hối hận vì đêm qua đã tha cho bọn đạo tặc kia hay không, nhưng vừa ngoảnh lại đã thấy thiếu niên ngồi trên tảng đá, ngơ ngác nhìn vào tay nải nàng vừa sắp xếp xong. Tay nải buộc không chặt, để lộ nửa chiếc bánh hôm qua nàng chưa ăn hết.

“…Đói bụng sao?”

Thiếu niên gật đầu: “Ta có thể ăn chứ? Đã ba ngày rồi ta chưa bỏ thứ gì vào miệng.”

Ngôn Thanh Li hơi ngẩn ra: “Ngươi xuống núi mà không chuẩn bị đồ ăn với lộ phí sao?” Rốt cuộc là giáo phái gì mà lại hà khắc với đệ tử đến thế?

Tinh Liên vội vàng giải thích: “Có chuẩn bị, chỉ là gặp dân chạy nạn, họ cầu xin, nên ta chia hết cho bọn họ.”

“…Ngươi cũng thật là cao thượng.” Ngôn Thanh Li cạn lời. Dù sao cũng nên giữ lại một chút cho bản thân, trên đời làm sao lại có người ngốc như thế này?

Thiếu niên ngượng ngùng cười: “Sư phụ thường ngày cũng hay khen ta như vậy.”

Ngôn Thanh Li lười chẳng buồn để ý: “Đói thì ăn đi, bên kia còn nhiều màn thầu với bánh ngọt lắm.”

“Đa tạ!” Thiếu niên dường như chỉ nghe thấy nửa câu đầu, lập tức chộp lấy nửa chiếc bánh nướng kia mà ăn ngấu nghiến.

“Này, ngươi…” Ngôn Thanh Li thoáng rụt tay lại. Nửa chiếc bánh ấy vốn là nàng ăn dở từ hôm qua, giờ bị thiếu niên kia cắn ngon lành, nàng bỗng cảm thấy mặt mình hơi nóng.

Ăn thì ăn rồi, nàng đành đưa cho hắn một túi nước, còn mình cũng cầm một chiếc bánh, ngồi xuống bên cạnh ăn cùng.

Tinh Liên lí nhí nói lời cảm tạ. Sau một đêm nhặt xác, đốt thi thể mệt rã rời, khuôn mặt tròn trắng nõn của hắn giờ đã lấm lem bẩn thỉu. Thế nhưng đôi mắt ấy vẫn trong trẻo, sáng ngời, khiến người ta nhìn vào liền quên đi tất cả những điều khó chịu xung quanh mình.

Ngôn Thanh Li bất giác liếc nhìn hắn thêm mấy lần.

“Cô nhìn ta làm gì? Sao lại không ăn?” Tinh Liên chớp đôi mắt ngập nước, vẻ mặt ngây ngô càng thêm đáng yêu. Nửa chiếc bánh trong tay hắn đã bị cắn sạch, đến cả vụn thừa cũng chẳng bỏ sót.

Ngôn Thanh Li mỉm cười: “Không có gì, ta ăn không nổi.” Chiếc bánh này vừa khô vừa cứng, cũng không hiểu sao Tinh Liên lại ăn ngon lành đến thế.

“Ăn không nổi?” Ánh mắt thiếu niên lập tức sáng lên, đưa tay lấy chiếc bánh nàng mới cắn hai miếng: “Vậy để ta ăn giúp cô.” Nói rồi, hắn liền cắn một miếng to ngay đúng chỗ Ngôn Thanh Li vừa cắn, ăn xong còn ra vẻ mãn nguyện.

Ngôn Thanh Li ngẩn người ra, rồi bật cười.

Hành động đường đột thế này, nếu đổi lại là một nam tử khác chắc chắn nàng sẽ cho rằng hắn đang trêu ghẹo mình. Nhưng ánh mắt của tiểu tử ngốc này lại quá đỗi thuần khiết khiến nàng không thể cảm nhận được chút tùy tiện nào.

Đợi Tinh Liên ăn xong hai chiếc bánh, một cái màn thầu và hai miếng bánh ngọt, Ngọc Trúc cũng vừa kịp lúc quay trở về.

Đêm qua, Ngọc Trúc cùng Vu thị và mấy người nữa quay về thành Lan Thương tìm quan sai cầu cứu. Quan sai thì không thấy đâu, nhưng lại tìm được một nhóm võ phu mở võ quán. Sáng nay, nhóm võ phu ấy bị chặn ngoài cửa thành Lan Thương, nghe Ngọc Trúc kể lại chuyện nàng gặp nạn thì lập tức nhiệt tình tiến đến hỗ trợ.

Từ xa trông thấy Ngôn Thanh Li, Ngọc Trúc vội vàng nhảy xuống xe ngựa, chạy như bay lại, nắm lấy tay nàng mà xem xét kỹ lưỡng từ đầu đến chân. Sau khi chắc chắn tiểu thư nhà mình vẫn nguyên vẹn, nàng mới yên tâm buông ra.

“Tiểu thư, vị công tử này là…?” Ngọc Trúc đoán Tinh Liên là người Ninh Thiên Lân phái tới bảo vệ Ngôn Thanh Li, nhưng nhìn hắn khoác đạo bào, tuổi lại còn quá trẻ, trong lòng cũng có phần nghi hoặc.

Ngôn Thanh Li liền kể sơ qua chuyện xảy ra đêm qua cho Ngọc Trúc nghe. Khi biết chính Tinh Liên đã cứu tiểu thư mình thoát khỏi nguy nan, Ngọc Trúc lập tức trịnh trọng hành lễ, dõng dạc nói lời cảm tạ. Hành động ấy khiến thiếu niên kia lúng túng đến mức liên tiếp lùi lại, xua tay nói không phải hắn cứu Ngôn Thanh Li, mà là Ngôn Thanh Li đã cứu hắn.

Bên này, Ngọc Trúc và Tinh Liên vẫn còn tranh luận kịch liệt xem rốt cuộc là ai cứu ai, bên kia Ngôn Thanh Li đã xoay người bước về phía đống lửa, nơi Vu thị đang che mặt khóc thút thít.

Ngôn Thanh Li lấy ra một miếng ngọc bội, đưa cho Vu thị, mím môi nói: “Xin lỗi… người chết quá nhiều, không thể lần lượt chôn cất. Trời lại nóng, xác chết để lâu cũng không nên, nên ta đành phải thiêu ngay tại chỗ.”

Ngón tay Vu thị run rẩy vuốt ve miếng ngọc bội ấy, đôi mắt sưng đỏ, “Đa tạ Cố cô nương đã không để lão gia nhà ta phơi thây nơi hoang dã, thiếp thân vô cùng cảm kích.” Nói rồi, nàng toan quỳ xuống trước Ngôn Thanh Li: “Nếu không có Cố cô nương, ta cùng Phong Nhi e là đã mất mạng dưới tay đám cướp này rồi.”

“Đừng, mau đứng lên.” Ngôn Thanh Li vội đỡ nàng dậy, “Ra ngoài vốn dĩ nên tương trợ lẫn nhau, không cần nói lời cảm tạ.”

Nàng từng nếm trải nỗi đau cửa nát nhà tan, nên càng thấu hiểu tâm trạng của Vu thị. Khẽ hỏi: “Về sau, phu nhân đã có tính toán gì chưa?”

Vu thị lau khóe mắt đẫm lệ: “Trong nhà không còn chủ mẫu, chỉ còn thiếp thân cùng mấy vị tỷ muội khác. Lão gia đã mất, thiếp thân phải mau chóng trở về Việt Châu báo tin cho lão phu nhân. Nhưng trước đó, thiếp thân định thay lão gia đưa số hàng này đến Uyển Thành. Lão gia xưa nay làm người giữ chữ tín, chắc hẳn cũng mong thiếp thân làm như vậy.” Nói đến đây, nàng lại không kìm được mà khóc.

Ngôn Thanh Li an ủi vài câu rồi chuẩn bị cáo từ bà cùng mọi người.

Nhóm võ phu kia không đi theo hướng Uyển Thành, nên nàng nhờ Tinh Liên hộ tống Vu thị cùng người nhà đến nơi đó. Còn bản thân nàng thì định cùng Ngọc Trúc đổi lộ trình, đi thẳng về Dung Dương trước.

Ngọc Trúc tuy không hiểu vì sao tiểu thư lại đột nhiên muốn đến Dung Dương, nhưng vốn thông minh nên nàng ta không hỏi nhiều. Tiểu thư đã quyết, ắt hẳn trong lòng có tính toán.

“Cố cô nương, cô không đi Thịnh Kinh sao? Ta nghe nói lần này Dung Dương đang bùng dịch bệnh, ai nấy đều tìm đường tránh xa, cô chớ nên đi hướng ấy.” Vu thị cố sức khuyên Ngôn Thanh Li đổi ý.

Tinh Liên cũng muốn đi cùng Ngôn Thanh Li tới Dung Dương, nhưng nghĩ đến mấy nữ nhân cùng một đứa bé phải đi đến Uyển Thành trước cũng quá nguy hiểm, nên mấy lần định mở miệng lại thôi, chỉ quanh quẩn tại chỗ, khó xử vô cùng.

Ngôn Thanh Li khéo léo từ chối lời mời của Vu thị, khẽ thở dài: “Chính vì dịch bệnh ở Dung Dương đang nghiêm trọng, thân là một người hành y, ta càng không thể ngồi yên mặc kệ. Ta muốn đến xem, biết đâu có thể góp chút sức mọn.”

Lời vừa dứt, khí khái ngay thẳng khiến Vu thị cũng không tiện khuyên thêm. Nhóm võ phu kia vốn tính tình ngay thẳng, nay thấy một nữ tử yếu ớt lại có tấm lòng rộng lớn như vậy, liền lập tức đề nghị hộ tống nàng một đoạn đường.

Lúc này, Tinh Liên rốt cuộc cũng nghĩ ra cách vẹn cả đôi đường. Hắn nghiêm túc nói với Ngôn Thanh Li: “Đợi ta đưa các nàng đến Uyển Thành an toàn, ta sẽ đến Dung Dương tìm cô… báo ân.”

Ngôn Thanh Li suýt bật cười. Nàng vốn chẳng mong hắn báo đáp gì, hơn nữa bất luận là đến Dung Dương hay sau này về Thịnh Kinh, thân phận của nàng cũng không tiện để cùng nam nhân đồng hành. Thực ra, nàng chưa từng định tiếp tục đi chung với Tinh Liên. Nhưng biết tính thiếu niên này cố chấp, nàng đành tạm thời thuận lời mà nhận cho qua chuyện.

Thấy nàng gật đầu, sự lo lắng trong mắt Tinh Liên mới dần tan biến.

Để tiện cho việc đi đường, Ngôn Thanh Li mượn Vu thị hai bộ nam trang, cùng Ngọc Trúc cải trang thành thiếu niên, rồi cả nhóm chia ra làm hai ngả.

Bảy ngày sau, thành Dung Dương.

Thành Dung Dương tựa lưng vào Thiên Sơn, giữ cửa ải Thiên Sơn quan, địa thế hiểm trở, dễ thủ khó công. Nhưng nửa tháng trước, một viên tướng giữ ải cấu kết với Man tộc, lén để một đội quân Man tiến vào. Đám Man binh ấy giả dạng binh lính Ninh Triều, bất ngờ đánh thẳng vào thành Dung Dương.

May thay, Ngôn tiểu công gia đang trên đường từ đất phong trở về Thịnh Kinh nghe tin, lập tức dẫn tùy tùng tới ứng cứu, kịp thời dập tắt được vụ bạo loạn này.

Đáng tiếc, loạn tuy đã bình, nhưng thành Dung Dương vẫn có rất nhiều dân thường và binh lính vô tội thiệt mạng. Quan phủ chưa kịp thu dọn hết thi thể, khiến nguồn nước ô nhiễm, từ đó dịch bệnh bùng phát.

Tri phủ Dung Dương là Đổng Thành, trong lòng bất an, đứng co ro một bên, cúi đầu bẩm báo với nam nhân trước mặt: “Ngôn… Yến công tử, hôm nay lại có hơn bốn mươi người xuất hiện triệu chứng sợ lạnh, phát sốt. Hạ quan đã sai người đưa bọn họ an trí tại lều ở phía tây thành.”

Lần này Ngôn Sâm cải trang ra ngoài, không phô trương, chỉ dẫn theo mấy chục tùy tùng thân cận. Đổng Thành tuy biết rõ thân phận của hắn nhưng cũng không dám để lộ ra ngoài.

Chờ hồi lâu vẫn không thấy hắn đáp lời, Đổng Thành lén ngẩng mắt nhìn về phía nam tử trẻ tuổi mặc trường bào nguyệt sắc bạc. Người ấy đứng khoanh tay trên thành lâu, môi mỏng, sống mũi cao, đôi mắt sắc lạnh như mũi tên, đang chăm chú nhìn về nơi một bệnh nhân đang quằn quại nôn mửa dữ dội cách đó không xa.

“Bên Thịnh Kinh đã có người đến chưa?” Giọng Ngôn Sâm thanh mà lạnh như tuyết trên đỉnh núi cao, mang theo vẻ người sống chớ lại gần, khiến Dung Dương tri phủ giữa tiết trời nóng nực cũng toát mồ hôi lạnh.

“Hồi công tử… vẫn… vẫn chưa. Có lẽ vì sinh thần Hoàng thượng sắp tới, trong cung bận rộn, chưa kịp tấu trình lên ngự tiền…” Đổng Thành dè dặt đáp, lòng đầy lo lắng.

Vị chủ nhân trước mắt này nổi danh thiên hạ là người “lục thân bất nhận” (1). Nghe nói, trước đây khi thứ đệ của Ngôn Sâm ở đất phong chỉ vì mua vui đã hành hạ đến tàn phế hai kỹ nữ, suýt nữa bị hắn xử theo quân pháp. Cuối cùng, cha ruột là Ngôn Quốc Công phải tự mình cầu xin, mới giữ được mạng cho đứa con của vợ lẽ. Dù vậy, Ngôn Sâm vẫn chém hai ngón tay của hắn ta để răn đe. Hoàng thượng sau khi nghe việc này, chẳng những không trách mà còn khen ngợi hắn công chính, coi là gương mẫu để quan lại noi theo.

Đổng Thành càng nghĩ càng sợ. Lần này dịch bệnh bùng phát ở Dung Dương, nguyên nhân chủ yếu là do một tri phủ như ông ta quản lý yếu kém, không xử lý xác chết thỏa đáng, khiến bao nhiêu dân thường mất mạng. Ông ta lo Ngôn Sâm tức giận mà chém đầu mình.

Ngôn Sâm khẽ nhíu mày.

Mỗi ngày số người chết vẫn tăng, dịch bệnh chưa có cách khống chế, thuốc thang cũng sắp cạn. Vài ngày trước, hắn đã sai Đổng Thành viết tấu chương, thúc ngựa đưa về Thịnh Kinh, thỉnh thái y trong cung tới, vậy mà đã hơn mười ngày trôi qua vẫn bặt vô âm tín.

Ngôn Sâm lạnh lùng liếc nhìn Đổng Thành, trong lòng không khỏi hoài nghi, chẳng lẽ tên quan chó này vốn không dám trình tấu lên Hoàng thượng?

Đổng Thành cúi đầu, bị ánh mắt của Ngôn Sâm ép đến mức gần như đứng không vững. Ngay lúc ông ta sắp quỳ xuống xin tha, một tên quan binh kịp thời chạy đến.

“Đại nhân! Ngoài thành có một vị đại phu!”

Đổng Thành quát: “Đến thì cứ đến, la hét cái gì? Không thấy bản quan đang tiếp khách quý hay sao?”

Mấy ngày nay cũng thường xuyên có đại phu tới, nhưng chẳng mấy tác dụng gì mấy, nên Đổng Thành đã sớm quen rồi.

Tên quan binh kia vội cúi đầu bẩm báo: “Bẩm đại nhân, lần này không giống như trước, vị đại phu ấy nói… hắn có cách trị khỏi chứng bệnh này!”

Nam nhân vẫn đứng yên lạnh lùng, không nhúc nhích, bỗng nhiên xoay người lại: “Ngươi vừa nói gì?”

GIẢI THÍCH:

1: “Lục thân bất nhận” (六亲不认) là một thành ngữ gốc Hán, nghĩa đen là “không nhận người thân trong sáu mối quan hệ ruột thịt”.

Lục thân ở đây gồm:

  • Cha
  • Mẹ
  • Anh
  • Em
  • Vợ/chồng
  • Con cái

Ban đầu, nó dùng để chỉ khi lợi ích, thù hận hoặc quyền lực che mờ lý trí, một người có thể không còn coi trọng tình thân, thậm chí sẵn sàng đối xử tàn nhẫn hoặc vô tình với người nhà. Ngày nay, cách nói này còn được dùng theo nghĩa bóng “làm việc không nể nang ai, kể cả người thân quen”, hoặc “lúc nổi giận thì chẳng phân biệt thân sơ”.