Tên mặt sẹo trừng mắt nhìn Ngôn Thanh Li, miệng phát ra những tiếng “ô ô ô” khàn khàn.
Ngôn Thanh Li nhấc chủy thủ gõ nhẹ lên đầu hắn, lạnh lùng nói: “Thương thế như thế nào? Nói ra đi, bổn tiểu thư sẽ tạm tha cho mạng chó của ngươi!
Hắn liều mạng chớp mắt, như muốn nói rằng mình không thể nói chuyện.
Ngôn Thanh Li không định để hắn nói, nàng sợ hắn nhân cơ hội la lên gọi đồng bọn tới cứu viện: “Ta hỏi ngươi, các ngươi có phải từ Dung Dương chạy ra không? Nếu đúng, chớp mắt đi!”
Hắn lập tức chớp mắt.
“Người làm ngươi bị thương có ở Dung Dương không?”
Hắn lại chớp mắt.
“Người khiến ngươi bị thương chính là…” Ngôn Thanh Li bỗng khựng lại, không biết nên hình dung Ngôn Sâm thế nào. Trước đây nàng vốn cũng chỉ gặp hắn đôi lần, nay đã sáu năm trôi qua, nàng hoàn toàn không biết hắn đã thay đổi ra sao.
“Hắn là một nam tử trẻ tuổi? Trên người mặc toàn giáp bạc, kiếm trong tay còn khắc một vòng trăng rằm ở thân?”
Mặt thẹo chớp mắt lia lịa, đến mức mí mắt như sắp rơi xuống.
Quả nhiên là Ngôn Sâm…
Ngôn Thanh Li nhìn chằm chằm vết thương hình trăng rằm kia, trong lòng dấy lên suy nghĩ, Ngôn Sâm lại xuất hiện ở Dung Dương sao?
Sở dĩ nàng nhận ra đây là thương tích do Ngôn Sâm gây ra, còn phải nhờ ơn Bùi Triệt.
Năm ấy, trong hàng công tử quyền quý ở Thịnh Kinh, có hai người được coi là “song tuyệt”: một là Thế tử phủ Võ Anh hầu – Bùi Triệt, hai là tiểu công gia của phủ Ngôn Quốc công – Ngôn Sâm. Hai người này thường bị đem ra so sánh, không chỉ tính tình một nóng một lạnh, mà ngay cả kiếm pháp cũng trái ngược hoàn toàn, một người như ánh mặt trời rực lửa, một người tựa vầng trăng thanh lãnh.
Bùi Triệt từng nói với nàng, vết thương hình trăng rằm này chính là dấu ấn đặc trưng của kiếm Lãnh Nguyệt trong tay Ngôn Sâm.
Hèn chi loạn quân ở Dung Dương lại nhanh chóng được dẹp yên như vậy, thì ra là có tiểu công gia Ngôn Sâm trấn thủ.
Khóe môi Ngôn Thanh Li khẽ cong lên. Có lẽ trước khi trở về Thịnh Kinh, nàng nên tìm cơ hội gặp vị “huynh trưởng” này một lần.
Nghĩ đến đây, Ngôn Thanh Li cầm chặt chủy thủ, chuẩn bị hạ tay vào cổ tên mặt sẹo. Hắn sợ đến mức cố gắng phát ra những tiếng “ô ô” hoảng loạn.
Con điếm chết tiệt! Nói mà chẳng giữ lời gì cả!?
“Đừng giết hắn!”
Ngôn Thanh Li giật mình, ngoảnh lại nhìn về phía phát ra tiếng nói. Từ một bụi cỏ, một người loạng choạng đứng lên, bước chân khập khiễng. Khi lại gần, nàng mới nhìn rõ đó là một thiếu niên.
Thiếu niên ấy mặc đạo bào màu xanh đen, vạt áo hơi nghiêng lệch, tóc búi gọn, cắm một cây trâm gỗ đào đơn giản. Sau lưng cõng một thanh mộc kiếm, thoạt trông chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt tròn trẻ con, dung mạo thanh tú, sạch sẽ.
Ngôn Thanh Li liếc mắt liền thấy thiếu niên kia vén ống quần lên, lộ ra cẳng chân đã tím bầm, trên đó còn hằn rõ hai dấu răng, thì ra bị rắn độc cắn.
Ở đằng xa, Tống Ích đang ẩn nấp cũng giật mình. Vừa rồi hắn hoàn toàn không phát hiện ra quanh đây còn có người. Hơi thở của thiếu niên này được che giấu khéo léo đến mức đáng kinh ngạc.
“Ồ? Tại sao ta lại không thể giết hắn?” Ngôn Thanh Li đánh giá thiếu niên trước mặt. Nhìn vết thương trên chân, có lẽ hắn đã bị cắn được một lúc nên mới ngồi yên trong bụi cỏ không nhúc nhích vì sợ chất độc lan nhanh. Giờ chỉ mới đi vài bước mà vết tím đã lan rộng thêm.
Thiếu niên chớp đôi mắt trong trẻo: “Vừa nãy chẳng phải cô nói, nếu hắn trả lời thì sẽ tha mạng sao? Hắn đã trả lời rồi, cô nên giữ lời chứ.”
Ngôn Thanh Li cúi xuống nhìn gã mặt sẹo đang nằm dưới đất: “Ngươi là chó à?”
Mặt sẹo sững lại, trừng mắt “ô ô ô” chửi ngược nàng.
Chủy thủ lóe sáng, đâm gọn vào sau gáy. Mặt sẹo lập tức tắt thở.
“Cô…” Thiếu niên kinh hoảng, chỉ tay vào Ngôn Thanh Li.
Ngôn Thanh Li nhún vai: “Ta vừa bảo tha mạng chó của hắn, nhưng hắn lại không chịu nhận mình là chó đấy thôi.”
Thiếu niên ngẩn ra, ngẫm lại thấy… hình như cũng có lý.
“…Nhưng dù sao giết người cũng là sai.”
“Hắn và đồng bọn vừa mới giết hơn ba mươi người của chúng ta, loại ác đồ này chết cũng chẳng oan.” Ngôn Thanh Li ngắm nghía con chủy thủ trong tay, thấy cũng khá thuận tay, có thể dùng phòng thân. Nàng cọ sạch lưỡi dao vào xác chết rồi thu lại.
“Hắn giết người thì là ác đồ, vậy cô giết hắn cũng chẳng phải cũng là ác đồ sao?”
“Thì đã sao?” Ngôn Thanh Li liếc thiếu niên một cái, “Ngươi mà còn cử động, nọc rắn sẽ lan khắp người ngay đấy.”
Thiếu niên lập tức ngồi yên, ngoan ngoãn trở lại chỗ cũ, “Cô sẽ cứu ta.”
Ngôn Thanh Li bật cười: “Ồ? Nhìn ra ta là đại phu sao?”
Thiếu niên lắc đầu: “Sư phụ ta nói lần này ta xuống núi sẽ gặp một kiếp nạn, nhưng sẽ có người sống hai kiếp tới cứu ta. Cô chính là người sống hai kiếp đó.”
Ngôn Thanh Li thoáng chấn động.
“Ngươi làm sao biết ta là… người sống hai kiếp?”
Thiếu niên cụp mắt xuống, ánh trăng lạnh chiếu lên gương mặt hắn. Hàng mi dày dài như chiếc quạt nhỏ, in bóng nhạt nhòa lên má. Hắn khẽ nói: “Thiên cơ không thể tiết lộ.”
“Nói ra, ta sẽ cứu ngươi.”
Thiếu niên vẫn im lặng.
Ngôn Thanh Li quay người bỏ đi. Nhưng đi được vài bước, phía sau vẫn chẳng có tiếng gọi lại. Nàng ngoái đầu nhìn, chỉ thấy hắn vẫn ngồi yên lặng tại chỗ, ánh mắt trong trẻo như dòng suối giữa núi, lại thuần khiết như chú thỏ trắng chưa vướng bụi trần, khiến người ta khó nỡ lòng bỏ mặc.
Ngôn Thanh Li trầm mặt quay lại, ném cho thiếu niên một viên thuốc: “Nuốt đi, để bảo vệ tâm mạch trước đã.”
Thiếu niên ngoan ngoãn nuốt xuống.
Ngôn Thanh Li bất giác nghẹn lời, không sợ ta cho ngươi uống thuốc độc sao?
Nọc rắn đã lan tới tận đầu gối, Ngôn Thanh Li xé một dải vải từ gấu váy, buộc chặt phía trên vết thương của thiếu niên. May mà gặp được nàng, nếu chậm thêm nửa canh giờ nữa, e là đã không cứu nổi.
Nàng cúi xuống, dùng miệng hút độc ra.
Người lạ khác giới tiếp xúc da thịt gần gũi như vậy, cho dù là cứu mạng, vốn cũng không tiện. Thế nhưng thiếu niên chẳng tỏ ra ngượng ngùng, trong đôi mắt trong veo chỉ có sự tò mò.
“Làm vậy… cô sẽ không bị trúng độc chứ?”
Ngôn Thanh Li không đáp. Nàng nhổ máu độc ra rồi tiếp tục hút, lặp lại vài lần, đến khi máu chảy ra không còn đen nữa. Sau đó, nàng dùng chủy thủ rạch hình chữ thập lên vết cắn, ép cho máu độc trào ra, cho đến khi dòng máu trở lại sắc đỏ tươi mới thôi. Cuối cùng, nàng lại quấn vải sạch lên cẳng chân hắn.
“Được rồi, tạm thời như vậy đi.”
Thiếu niên thử cử động chân, quả nhiên đã linh hoạt hơn. Hắn vừa đứng lên định cảm ơn, thì sắc mặt bỗng căng lại: “Có người tới… rất nhiều người.”
Ngôn Thanh Li lập tức hiểu ngay, đó chắc chắn là đám tàn binh vừa nãy. Quả nhiên, ngay khi thiếu niên vừa dứt lời, nàng đã nghe tiếng bước chân hỗn loạn từ xa vọng lại, càng lúc càng gần.
“Đi mau, còn đứng ngây ra đó làm gì?”
Thiếu niên nghi hoặc: “Vì sao phải đi?”
Ngôn Thanh Li lại một phen cạn lời, chỉ xuống thi thể tên mặt sẹo dưới đất: “Bọn họ là cùng một bọn. Nếu ngươi không đi, ta sẽ tự mình đi trước.”
Nói rồi, nàng thực sự quay người bỏ chạy, chạy một hơi thật xa. Cứ tưởng thiếu niên sẽ theo sát phía sau, nhưng khi quay đầu lại, nàng thấy hắn vẫn đứng nguyên chỗ cũ, bị hơn mười tên đạo tặc vây kín.
Nhìn thấy xác tên mặt sẹo, bọn cướp lập tức xem thiếu niên là đồng lõa của Ngôn Thanh Li, quát lên: “Tiểu tử này cùng con tiện nhân kia là một phe, giết hắn!”
Thiếu niên vội xua tay giải thích: “Không phải! Chúng ta không cùng phe. Nàng là ân nhân cứu mạng của ta.”
Lời này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, bọn đạo tặc nghe xong lại càng tin chắc hắn là một phe với Ngôn Thanh Li, đồng loạt vung đao lao tới.
Ngôn Thanh Li nấp ở đằng xa quan sát, trong lòng hối hận đến mười phần, sớm biết thế này đã chẳng thèm cứu cái tên ngốc kia, đúng là phí công vô ích. Nếu không vì mất thời gian cứu hắn, giờ nàng đã chạy xa từ lâu.
Nàng vốn nghĩ thiếu niên sẽ bị chém thành thịt vụn, nhưng bất ngờ thấy hắn đột nhiên giơ tay khởi thế, một chân trụ, mũi chân kia xoay vòng nửa cung, đứng vững như núi.
Chiêu thức của hắn rất lạ, thoạt nhìn chậm rãi, mềm mại, nhưng chỉ bằng tay không đã hạ gục từng tên đạo tặc xông lên, mỗi lần đánh ngã một kẻ đều kèm theo câu: “Xin lỗi, ta không thể để các ngươi qua.”
Ngôn Thanh Li kinh ngạc, thiếu niên này đúng là thâm tàng bất lộ, nhìn còn trẻ mà thân thủ rất lợi hại. Nhưng hắn không hề ra tay giết người, chỉ đánh đến mức bọn cướp không thể gượng dậy, rồi lập tức thu tay.
Ngôn Thanh Li lúc này chẳng còn sợ mấy tên cướp nửa sống nửa chết kia nữa. Nàng bước trở lại, định vung đao kết liễu bọn chúng thì bị thiếu niên chặn lại: “Ngươi định làm gì?”
Nhớ tới những người trong đoàn thương buôn đã bỏ mạng dưới tay bọn chúng, ánh mắt nàng trở nên lạnh lẽo: “Chúng giết bạn ta. Giết người thì đền mạng, đó là lẽ trời lẽ đất.”
Thiếu niên nắm lấy cổ tay nàng: “Nếu vậy, cô giết bọn họ… chẳng phải cũng phải đền mạng sao?”
Ngôn Thanh Li rút tay lại, quan sát thiếu niên hồi lâu rồi nhếch môi: “Tiểu đạo sĩ, ngươi không phải người xuất gia à? Lòng dạ Bồ Tát thật đấy.”
Thiếu niên lập tức nghiêm mặt: “Ta không phải người xuất gia! Ta là đệ tử đời thứ bốn mươi tám của Du Sơn tiên nhân, Tiên Vân Sơn.”
Tiên gì, Du gì, Sơn gì… nghe mà rối tung rối mù. Nàng gật gù lấy lệ: “Ờ, vậy vẫn là tiểu đạo sĩ thôi.”
Thiếu niên liền hốt hoảng: “Ta đã bảo là ta không phải tiểu đạo sĩ mà!”
Ngôn Thanh Li khẽ kéo kéo đạo bào trên người hắn, cười như không cười: “Vậy rốt cuộc ngươi là ai?”
Thiếu niên ưỡn ngực, ngẩng cao đầu đầy tự hào: “Ta là đệ tử đời thứ bốn mươi tám của Du Sơn tiên nhân, Tiên Vân Sơn.”
“…”
Ngôn Thanh Li thầm nghĩ thiếu niên này chắc thần kinh cũng hơi… khác người, “Vậy ngươi tên gì? Dù sao cũng phải có một cái tên chứ?”
Thiếu niên gật đầu, đôi mắt sáng long lanh như bầu trời đầy sao: “Ta tên là Tinh Liên.”
Ngôn Thanh Li thu thanh chủy thủ vào vỏ: “Được rồi, Tinh Liên. Nể tình ngươi vừa giúp ta, mấy mạng chó này ta tạm tha.”
Nói xong, nàng vội vã quay lại tìm Ngọc Trúc. Thiếu niên tên Tinh Liên kia thì nhắm mắt… lẽo đẽo bám sát phía sau.
“…Ngươi còn theo ta làm gì?”
“Cô đã cứu mạng ta, ta phải báo ân.”
“Ta giúp ngươi hút nọc rắn, ngươi giúp ta xử đám cướp này, coi như huề. Giờ ngươi đi đi, đừng theo ta nữa.”
Thiếu niên vẫn như cái đuôi, cố chấp lẽo đẽo phía sau Ngôn Thanh Li: “Vừa nãy ta chỉ là tự vệ, không phải giúp cô. Ta vẫn còn nợ cô một ân tình.”
Ngôn Thanh Li đã nhìn ra tính tình thiếu niên này vừa nghiêm túc vừa cố chấp, lười đôi co thêm. Nghĩ bụng dù sao thân thủ hắn không tệ, có hắn đi cùng trên đường cũng an toàn hơn vài phần.
“Được thôi, tiểu đạo sĩ, nếu ngươi…”
“Ta không phải tiểu đạo sĩ.”
“…Tinh Liên, nếu ngươi lợi hại như vậy, sao lại để rắn cắn?”
“Lúc ta qua sông, nó quấn vào chân ta. Ta không nỡ làm hại mạng nó.”
“…Ngươi đừng làm đạo sĩ nữa, chi bằng đi tu luôn đi.”
“Ta không phải đạo sĩ.”
“…Được rồi, được rồi, ngươi không phải. Ta là…”
Tống Ích từ trên cây nhảy xuống, thấy thiếu niên và thiếu nữ kia càng đi càng xa, định bụng đuổi theo. Nhưng mới bước được vài bước, hắn lại quay trở lại, liếc lạnh lùng những tên cướp đang thoi thóp dưới đất. Kiếm quang lóe lên “soạt soạt soạt”, tất cả bọn chúng đều được tiễn thẳng sang Tây Thiên.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 12: Mỹ Nhân Cứu Thiếu Niên](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)