Ngôn Thanh Li lập tức kéo Ngọc Trúc nằm rạp xuống sàn xe. Vừa mới áp người xuống, một mũi tên đã xuyên thủng vách gỗ, mũi sắt lóe sáng sát bên tai. Ngay sau đó, bên ngoài vang lên tiếng kêu thảm thiết, tiếng trẻ con khóc nức nở, tiếng nữ nhân gào thét chói tai, tất cả hòa thành một khúc nhạc hỗn loạn đầy máu tanh.
“Bọn chúng có nữ nhân!”
“Giết nam nhân! Bắt sống nữ nhân!”
Tiếng quát man rợ xen lẫn âm thanh binh khí va chạm chan chát, dồn dập đến nghẹt thở. Ngôn Thanh Li run tay vén nhẹ màn xe. Dưới ánh trăng, thứ đập vào mắt nàng là thân ảnh quen thuộc, vị tiêu sư ban ngày còn cười nói với nàng, lúc này đang đứng bất động, trên ngực bị một mũi tên cắm sâu vào. Đôi mắt hắn trợn trừng, chết mà vẫn không được nhắm mắt.
Cả đoàn bọn họ hơn bốn mươi người, một nửa đã ngã xuống ngay trong đợt tập kích vừa rồi, trong số đó có cả chủ đoàn thương nhân. Đám tiêu sư cũng đều bị trúng tên, giờ còn có thể gắng gượng đứng lên chiến đấu không đến mười người. Ngược lại, bọn cướp kia có ít nhất hơn hai mươi tên, hành động lại bài bản, không giống lũ thổ phỉ tầm thường.
Nhìn thấy mấy tiêu sư còn sót lại cũng sắp không trụ nổi, Ngôn Thanh Li lập tức đưa ra quyết định, chạy!
“Ngọc Trúc, đi!”
Xe ngựa của các nàng đang dừng bên một gốc đại thụ, chính là chỗ ẩn nấp rất tốt. Ngôn Thanh Li lập tức kéo Ngọc Trúc lặng lẽ trườn xuống, rồi cả hai chui vào rừng rậm.
Vị tiêu sư cuối cùng cũng gục xuống. Bọn cướp lập tức quay sang vây bắt Vu thị cùng bốn tỳ nữ. Các nàng hoảng loạn chạy trốn khắp nơi, nhưng chẳng mấy chốc đã bị chúng ép lại vào một chỗ.
“Tránh ra! Tránh ra! Không cần!”
Một tên cướp nhe răng cười dâm đãng, chộp lấy một nữ tỳ rồi thô bạo ấn ngã xuống đất, “Lão tử đã mấy hôm rồi chưa khai trai.”
Phía sau vang lên tiếng vải vóc bị xé toạc cùng tiếng thét ai oán của nữ nhân, khiến Ngôn Thanh Li bất giác khựng bước, ngoái đầu nhìn lại.
Bọn cướp còn chừng chưa đầy hai mươi tên. Mấy kẻ bị thương thì đang kiểm kê hàng hóa cùng lương thực, còn lại đều bu quanh đám nữ nhân, kẻ thì trêu đùa, kẻ thì cưỡng ép, hai ba tên một nhóm, giằng xé xiêm y các nàng.
“Mẫu thân! Buông mẫu thân ta ra!” Một cậu bé từ trong đám người lao ra, hung hăng cắn mạnh vào chân một tên cướp, quyết liệt bảo vệ mẫu thân mình.
“Ở đâu chui ra thằng ranh con này vậy?”
“Ê, đừng giết! Tiểu oa nhi mềm mại thế này, chơi càng sướng đấy!”
Cậu bé lập tức bị một tên khác xách ngược lên, lôi tuột sang một bên. Vu thị trông thấy, chẳng biết lấy sức từ đâu, như phát điên mà hất mạnh tên đang đè lên người mình rồi lao tới cứu con. Nhưng nàng chưa kịp tới nơi đã bị một cú đá quật ngã, thân hình nhỏ bé lăn lộn trên đất, miệng phun máu tươi. Tên cướp kia lập tức nhào tới, hung hăng tát liên tiếp, đánh đến mức đầu óc Vu thị quay cuồng, toàn thân mềm oặt, không còn sức phản kháng.
“Con tiện tì thối tha! Chờ xem, lão tử sẽ giết ngươi như thế nào!”
Lý trí bảo Ngôn Thanh Li phải mau rời đi, nhưng đôi chân nàng như mọc rễ xuống đất, không sao nhấc nổi.
Trong khoảnh khắc, hình ảnh Vu thị mỉm cười yểu điệu vẫy tay chào nàng vào buổi chiều hôm trước lại hiện rõ mồn một. Cả hơi ấm từ bát canh nóng mà cậu bé trao cho nàng vẫn còn phảng phất nơi bàn tay. Nàng… thật sự không đành lòng bỏ mặc rời đi.
“Tiểu thư… chúng ta nên đi thôi.” Giọng Ngọc Trúc khẽ run, ánh mắt không dám nhìn thêm cảnh tượng kia. Các nàng chỉ có hai người, xông ra lúc này chẳng khác nào tự nộp mạng.
Ngôn Thanh Li ngước nhìn bầu trời đêm, nơi muôn vàn vì tinh tú lặng lẽ dõi xuống.
Thôi… Nếu nàng quay lưng bỏ đi, mai sau dù có báo được thù lớn, cũng chẳng còn mặt mũi nhìn lại cha mẹ nơi suối vàng.
“Ngọc Trúc,” nàng ghìm giọng, “Ta thấy bọn này không phải lũ cướp vặt. Trên người đều mặc bố giáp, nhiều kẻ còn mang thương. Nếu ta đoán không sai, đây hẳn là tàn binh Dung Dương bại trận chạy loạn.”
Ngọc Trúc hoảng hốt: “Vậy lại càng không thể mạo hiểm! Tiểu thư!” Nàng hiểu rõ chủ tử của mình, tám phần là Ngôn Thanh Li không nỡ bỏ mặc mấy nữ nhân kia. Nhưng nếu lao ra, e rằng chẳng khác gì đem mạng mình nộp vào tay chúng.
Ngôn Thanh Li suy tính một chút, rồi ghé sát lại thì thầm bên tai Ngọc Trúc một câu…
Đám cướp đang giở trò đồi bại với Vu thị và mấy nữ tử khác, bỗng “vút!”, một mũi tên xé gió từ sâu trong rừng bắn thẳng tới, ghim phập vào mông tên cướp đang đè lên cậu bé.
“Ai u… mẹ nó! Lão tử chết mất!” Hắn kêu lên thảm thiết, lăn lộn trên đất.
Tiếng kêu khiến cả bọn giật mình. Có người tập kích! Lũ tàn binh lập tức căng thẳng, mắt đảo liên hồi nhìn về phía rừng tối om. Không thấy bóng người, chẳng biết bên trong có mai phục hay không. Tên tiểu đầu lĩnh mặt đầy sẹo quan sát chốc lát rồi quát lớn: “Không dám lộ diện, chắc là không đông đâu! Tất cả theo ta truy sát!”
Không chần chừ, Ngôn Thanh Li lập tức xoay người lao vào rừng sâu.
Phần lớn bọn cướp bị nàng dẫn dụ, chỉ còn lại hai tên bị thương ở lại trói chặt mấy nữ nhân canh giữ.
Ngọc Trúc ẩn mình trong bụi rậm, thấy cơ hội liền nắm chặt chiếc cung vừa lén nhặt được. Nàng kéo căng dây, ngắm chuẩn rồi “vút!”, mũi tên lao thẳng về phía hai tên thương binh còn sót lại…
Ngọc Trúc gả cho thợ săn đã sáu năm, vốn không quen dùng cung tên, cung tiễn trên tay tuy có thể dùng, nhưng chính xác thì không cao lắm. Lần đầu tiên bắn người sống, tay nàng không khỏi run run. Mũi tên đầu tiên chỉ trúng đùi một tên thương binh, may mắn thay hắn trước đó đã dính một mũi tên ở mông, khiến hắn gần như bất động, ngã vật xuống đất, kêu rên thê thảm.
Nàng nhanh chóng kéo cung, tiếp tục nhắm bắn một tên khác, mũi tên may mắn trúng vào điểm hiểm, khiến hắn nằm im, không thể vùng vẫy nữa.
Chập chờn giữa bóng rừng, Ngọc Trúc vội vã lao ra, nhanh tay tháo trói cho mấy nữ nhân. Khi các nàng thấy người đến cứu, lập tức òa khóc vì xúc động. Nàng nhẹ nhàng ra hiệu, vỗ về, bảo họ giữ im lặng để tránh gây chú ý.
Vu thị nhận ra Ngọc Trúc, vội hỏi giọng lo lắng: “Cố cô nương đâu? Sao chưa cùng cô đến đây?”
Ngọc Trúc gấp gáp trả lời: “Tiểu thư dẫn dụ bọn kia đi rồi, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.” Tay nàng run run tháo dây trói cho từng người, ánh mắt thấp thỏm lo lắng cho Ngôn Thanh Li.
Ngay lúc đó, lời thề son sắt của Ngôn Thanh Li vang lên trong tâm trí nàng, Tứ điện hạ đã hứa sẽ cử người lặng lẽ bảo vệ nàng, khi nguy hiểm xảy ra sẽ ra tay cứu giúp, để nàng không phải đối mặt với hiểm nguy một mình.
Nhưng giờ đây, Ngọc Trúc lại không khỏi nghi ngờ, sợ rằng tất cả chỉ là Ngôn Thanh Li cố ý đánh lừa nàng. Trong lòng vừa lo vừa quyết tâm, nàng vội dẫn những nữ tử đến nơi an toàn rồi sẽ quay về tìm Ngôn Thanh Li.
Một tên thương binh vẫn còn sống, trên mặt đầy đau đớn, cố gắng vùng vẫy kêu gọi: “Đừng đi! Đứng lại cả đó!”
Vu thị quay đầu lại, nhận ra ngay đó chính là tên kẻ cắp từng định làm nhục nàng và con trai. Phẫn nộ dâng trào, nàng lao đến đá mạnh vài phát vào người hắn, rồi rút mũi tên còn ghim trên người hắn ra, không ngờ hành động đó lại khiến hắn quằn quại kêu la thảm thiết, máu me bê bết trào ra khắp nơi. Chẳng khác nào biến hắn thành cái sàng rách nát. Cuối cùng, Vu thị cùng Ngọc Trúc và mấy tỳ nữ khác mới đành kéo hắn đi.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Còn bên kia, Ngôn Thanh Li khi đuổi theo bọn kẻ cắp, lo sợ có mai phục nên phân thành nhiều hướng. Không may, một trong những nhóm ấy đã phát hiện ra nàng…
Thân hình nàng linh hoạt như bóng ma giữa rừng tối, liên tục lẩn tránh trong tán cây rậm rạp. Đã kịp tung ra hai lần độc phấn, khiến hai kẻ đuổi theo ngã xuống, nhưng độc tính hữu hạn, không đủ để nàng thoát thân hoàn toàn. Thân thể Ngôn Thanh Li vốn đã yếu ớt, chạy chưa được bao lâu thì bị tên mặt sẹo rút ngắn khoảng cách.
“Con điếm khốn kiếp! Xem ngươi còn chốn nào mà trốn!” Hắn gầm lên.
Chỉ trong chớp mắt, mặt thẹo túm lấy xiêm y của Ngôn Thanh Li, kéo mạnh khiến nàng ngã nhào xuống đất lạnh.
Hắn bổ nhào lên người nàng, ánh mắt lóe lên vẻ hả hê khi sắp bắt được con mồi. Nhưng khi nhìn kỹ khuôn mặt nàng dưới ánh trăng, nét hoa dung nguyệt mạo khiến hắn giật mình sửng sốt. Nhanh như chớp, Ngôn Thanh Li gập người lại, lấy đầu gối đập mạnh vào đỉnh đầu hắn. Cả cơ thể mặt thẹo phát ra tiếng “rắc” như trứng vỡ, khuôn mặt đầy vết đau nhăn nhó, đồng thời hắn phất tay quất một cái tát trả đũa.
Cách đó không xa, trong bóng tối, Tống Ích – hộ vệ áo đen đứng trên cành cây, mắt chăm chú theo dõi từng diễn biến của Ngôn Thanh Li.
Tống Ích vốn được lệnh chỉ xuất hiện trong tình huống bất khả kháng, tuyệt đối không để lộ dấu vết, nhằm tránh bị Ngôn phủ phát giác mối liên hệ giữa Ngôn Thanh Li và Tứ Điện hạ.
Nhưng tình hình lúc này đã nguy cấp, Tống Ích đang chuẩn bị ra tay cứu nàng.
Đúng lúc ấy, Tống Ích chợt giật mình nhận ra một điều kỳ lạ, tên mặt sẹo dưới người Ngôn Thanh Li bỗng run lên, rồi dần dần co giật.
Ngôn Thanh Li bình tĩnh rút ra một chiếc ngân châm, ném thẳng xuống đất, sau đó lau nhẹ khóe môi còn vương chút máu, vỗ vỗ người rồi đứng thẳng dậy.
Còn mặt sẹo vừa rồi chỉ cảm thấy như bị một thứ gì đó lạnh buốt táp vào người, rồi từ từ lan ra toàn thân, khiến hắn ê ẩm đến mức chẳng thể cử động. Lời nói vốn đanh thép giờ cũng chỉ phát ra những tiếng “ô ô” khàn khàn, đôi mắt hoảng sợ trợn tròn nhìn Ngôn Thanh Li không chớp.
Nàng rút thanh đao khỏi sau thắt lưng, lặng lẽ đè hắn xuống đất. Ánh mắt vô tình thoáng qua vết thương trên áo giáp của hắn, nơi hiện lên một vết kiếm thương hình trăng rằm sắc nét.
Vết thương vẫn chưa lành hẳn, miệng vết cắt cong cong như một đóa hoa, máu đỏ rỉ ra tạo thành một vòng trăng rằm thấm máu.
Ngôn Thanh Li cau mày hỏi khẽ: “Vết thương này của ngươi là từ đâu mà ra?”
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 11: Trăng Rằm Và Lưỡi Kiếm](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)