Sáng sớm hôm sau, khi trời còn chưa tới giờ Mão, Ngôn Thanh Li đã cùng Ngọc Trúc rời khỏi Cố phủ. Cửa chính khép lại, then cửa rơi xuống, nàng ngoái đầu nhìn tấm biển gỗ đen treo trên cổng, nét chữ đã nhuốm màu năm tháng.
Lần này rời đi không biết đến bao giờ mới có thể quay lại.
Trước đó, nàng đã sớm tìm được một đoàn thương nhân chuẩn bị lên đường đến Uyển Thành. Uyển Thành cách Thịnh Kinh chỉ vài ngày đi đường, coi như cùng hướng, tiện đường đi cùng.
Đoàn thương nhân có thuê tiêu sư theo bảo vệ, vốn dĩ Ngôn Thanh Li định trả một phần phí hộ tống, nhưng chủ của đoàn thương nhân đó nhất quyết không chịu nhận. Ông ta nói thẳng, năm xưa chính nàng đã cứu con trai của ông khỏi cơn bệnh đậu mùa. Ngôn Thanh Li cho rằng ân nghĩa và tiền bạc là hai chuyện khác nhau, huống hồ lần đó nàng cũng đã nhận thù lao chữa bệnh.
Chủ đoàn lại xua tay cười, bảo rằng chuyến đi lần này đường xa gió bụi, lỡ như trong đoàn có ai bị phong hàn hoặc bệnh tình trở nặng, e rằng vẫn phải phiền đến bàn tay vị đại phu như Ngôn Thanh Li đây.
Nghe vậy, nàng cũng không từ chối nữa, chỉ thuê riêng một xa phu để đánh xe cho mình và Ngọc Trúc.
Đúng giờ Mão, chủ tớ hai người ra cửa thành hội với thương đội. Đoàn xe lăn bánh, vó ngựa giẫm lên nền đá xanh vọng lại từng tiếng cộp cộp, dần rời xa Thịnh Kinh.
Trong khoang xe, đôi mắt Ngọc Trúc vẫn đỏ hoe. Tối qua, Ngôn Thanh Li đã kể hết cho nàng ta nghe chuyện Ngôn Thanh Li chết như thế nào, vì sao Sở gia gặp họa. Khi nghe tới chuyện Bùi Triệt cưới Tô Ngưng Sương, Ngọc Trúc tức đến suýt ngất đi.
Trái lại, Ngôn Thanh Li lúc này đã bình thản hơn nhiều. Sau khi trùng sinh, nàng không ít lần nhớ lại những việc năm xưa. Khi đó, Bùi Triệt hẳn vẫn không biết Tô Ngưng Sương từng tra tấn nàng ra sao; trong mắt hắn, Tô Ngưng Sương vẫn là vị tiểu thư khuê các ôn nhu hiểu lễ của đại gia đình.
Chỉ là… dẫu cho hắn hoàn toàn không hay biết chuyện, thì việc tình nhân cũ vừa mất chưa đầy hai tháng đã vội vàng cưới vợ vẫn là sự thật. Nói hắn không bạc tình, e rằng chẳng ai tin nổi.
“Tiểu thư, người ăn chút gì đi.”
Ngọc Trúc mở bọc đồ ăn Ninh Thiên Lân đưa tới tối qua, lấy ra một khối bánh hoa quế, đưa đến trước mặt Ngôn Thanh Li.
Ngôn Thanh Li nhận lấy, ngón tay khẽ chạm vào lớp vỏ mềm, ánh mắt hơi ngẩn ra như đang chìm trong suy nghĩ. Một lúc sau, nàng bỗng khẽ hỏi:
“Ngọc Trúc, mấy năm nay… phu quân em đối xử với em thế nào?”
Ngọc Trúc không ngờ tiểu thư lại hỏi về chuyện của mình, thoáng sững sờ, rồi sắc mặt chùng xuống:
“Lúc đầu, Lý lang đối xử với nô tỳ cũng không tệ. Chỉ là… sau khi khỏi bệnh thì thân thể bị tổn thương, mãi vẫn không có thai. Về sau…”
Nàng mím môi, giọng nhỏ hẳn lại: “Lần trước, Lý lang nạp một quả phụ dưới chân núi làm thiếp. Ngày đó hắn vào núi vốn là muốn săn cáo trắng để may áo lông cho tân nhân, ai ngờ… lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
Lần này đến lượt Ngôn Thanh Li sững sờ. Nàng lập tức nắm cổ tay Ngọc Trúc, ngón tay ấn nhẹ bắt mạch. Lông mày cong thanh tú của nàng khẽ nhíu lại, đường nét dần dần hiện vẻ nghiêm trọng.
Nhìn mạch tượng Ngôn Thanh Li thầm thở dài. Thân thể này của Ngọc Trúc… e rằng khó mà điều dưỡng để trở lại như xưa.
“…Không sao đâu. Quên kẻ phụ bạc kia đi, sau này ta sẽ tìm cho em một tấm chồng tốt.” Nàng gắng nở nụ cười, muốn an ủi Ngọc Trúc.
Ngọc Trúc nghe vậy thì hoảng hốt, vội xua tay lia lịa: “Không, không thể được! Nam nhân đời này phần nhiều đều bạc tình, tiểu thư đừng đẩy nô tỳ vào hố lửa nữa. Lúc trước, cho dù Tứ điện hạ chưa tìm ra nô tỳ, nô tỳ cũng đã tính rời khỏi Lý lang rồi.” Nói rồi, nàng nắm chặt cánh tay Ngôn Thanh Li, giọng mang theo ấm ức: “Sau này Ngọc Trúc chỉ muốn ở bên tiểu thư, đi đâu cũng không rời.”
Trong lòng Ngôn Thanh Li chợt dâng lên một nỗi chua xót. Chính nàng từng yêu đến mất cả lý trí, làm sao có thể khuyên ai dứt bỏ tình cảm cho được? Đành khẽ thở dài, giọng buồn vương: “Đúng vậy… thế gian này nam tử phần nhiều đều bạc tình.”
Nghe ra trong giọng nói của tiểu thư có phần chua xót, Ngọc Trúc liền ngẩng đầu, mỉm cười trêu: “Cũng không hẳn vậy đâu. Nô tỳ thấy Tứ điện hạ đối xử rất tốt với tiểu thư, lại còn đích thân mua bánh hoa quế cho người ăn kia mà!”
Ngôn Thanh Li bật cười, lắc đầu: “Nhìn em kìa, thật chẳng có tiền đồ. Chỉ một miếng bánh thôi mà đã làm em xiêu lòng rồi sao?”
“Đâu có! Nô tỳ thật lòng cảm thấy Tứ điện hạ chu đáo, quan tâm tỉ mỉ mà.”
Chủ tớ một câu tới, một câu lui, cười nói rộn ràng. Đến khi đã trêu chọc đủ, Ngôn Thanh Li mới khẽ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngày xưa, Bùi Triệt đối với nàng chẳng phải cũng từng cẩn thận, dịu dàng như thế sao? Vậy mà quay đầu đã sánh vai cùng nữ nhân khác bước vào lễ đường.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đoàn thương nhân đi dọc theo quan đạo, liên tục hơn nửa tháng đều thuận buồm xuôi gió. Ban ngày họ lên đường, ban đêm nghỉ tại trạm dịch hoặc trong thành. Ngoài mấy lần ngang qua vài thành trấn bị hạn hán, gặp lác đác vài người lưu dân đói khát xin ăn thì mọi việc đều yên ổn.
Nhưng mà hôm nay, tựa hồ như có chuyện chẳng lành sắp xảy ra.
“Có chuyện gì vậy?” Ngôn Thanh Li vén rèm, nghiêng người hỏi xa phu.
Xa phu còn chưa kịp đáp, tiêu sư phía trước đã thúc ngựa quay lại, cao giọng nói: “Cố tiểu thư, cô chuẩn bị tinh thần đi. Hôm nay e rằng chúng ta phải nghỉ lại ngoài trời.”
Năm mười tuổi, tuy Ngôn Thanh Li được ngoại tổ đón về phủ, nhưng vì Cố lão gia vẫn canh cánh chuyện năm xưa con gái tư thông, nên luôn dặn nàng khi ra ngoài không được xưng họ Cố.
Ngôn Thanh Li khẽ ngẩn người: “Tại sao lại không vào thành?”
Họ đã đến ngay ngoài thành Lan Thương, mà quanh đây lại chẳng có trạm dịch nào. Theo lẽ thường, hôm nay đáng lẽ phải được nghỉ ngơi trong thành.
Tiêu sư lắc đầu, hạ giọng giải thích: “Mấy ngày trước thành Dung Dương bạo loạn, chết không ít người. Lại còn bùng phát dịch bệnh. Quan huyện Lan Thương sợ dân chạy nạn mang dịch vào thành nên đã đóng chặt cổng. Ngay cả người có giấy thông hành cũng không được vào. Vậy nên chúng ta chỉ còn cách đi tiếp, gặp chỗ nào thuận thì nghỉ ở đó thôi.”
Tiêu đầu đưa tay lau mồ hôi trên trán. Từ khi rời Việt Châu đi về phía nam, trời ngày một nóng hầm hập. Mấy vị tiêu sư khác không như khách nhân được ngồi xe ngựa, mà phải cưỡi ngựa cả ngày nên ai nấy đều phờ phạc, có người đã lộ dấu hiệu cảm nắng. May mà có Cố tiểu thư ra tay chữa trị, hành trình mới không bị chậm trễ quá nhiều.
Trước kia, những tiêu sư này cũng từng nghe vài lời đồn đãi vớ vẩn về mẹ của Ngôn Thanh Li, nên đối với việc nàng xuất đầu làm đại phu, ban đầu vẫn mang chút khinh thường. Thế nhưng suốt chặng đường này, tận mắt chứng kiến tay nghề và tính tình của nàng, cái nhìn ấy đã thay đổi không ít. Thành ra, hễ có chuyện gì quan trọng, họ đều đến thông báo cho nàng trước.
Ngọc Trúc dìu Ngôn Thanh Li xuống xe ngựa. Từ xa đã thấy trước cổng thành Lan Thương, ngựa xe xếp hàng đông nghịt. Trong đó, kẻ ốm yếu, đói khát, đa phần là dân chạy nạn còn nhiều hơn cả khách buôn.
Tiêu đầu bước đến, nhìn sắc trời đã ngả tối, rồi thấp giọng nói: “Hôm nay nếu tiếp tục đi, e rằng không kịp tới thành trì kế tiếp. So với việc nghỉ lại ngoài trời, chi bằng chúng ta nghỉ tạm ngoài thành Lan Thương một đêm, sáng mai hãy tính.”
Tiêu sư lập tức phản đối, trong lòng thầm nghĩ Cố gia tiểu thư chung quy cũng chỉ là nữ nhân, tầm mắt hạn hẹp, không hiểu việc đường xa. Hắn nói ngoài thành Lan Thương tụ tập quá nhiều dân chạy nạn, mà đoàn họ lại mang theo không ít lương thực, rất dễ trở thành mục tiêu bị tranh đoạt. Nếu chẳng may có người bị lây dịch bệnh, hậu quả sẽ càng khó lường.
Ngôn Thanh Li vẫn cảm thấy có điều bất ổn.
Dân chạy nạn tuy đông, nhưng cũng chỉ là những bá tánh tay không tấc sắt, bệnh tật đến đứng còn không vững. Đoàn tiêu sư của bọn họ đông đảo, sức lực dồi dào, có gì phải e ngại? Cùng lắm là bị trộm cắp vài thứ lặt vặt, không đáng để quá lo.
Điều nàng quan tâm nhất là, nếu hạ trại ngay gần Lan Thương, ngẩng đầu là thấy tường thành cùng thủ binh, bọn cường đạo sẽ chẳng dám làm càn trước mắt quan binh. Nhưng một khi đi xa khỏi thành, ai dám chắc không gặp chuyện?
Chỉ tiếc, chuyến đi này đâu phải một mình nàng quyết định. Chủ đoàn và tổng tiêu đầu đều nhất trí tiếp tục lên đường, nàng cũng chỉ đành im lặng, không nói thêm nữa.
Khi màn đêm buông xuống, trời tối đến mức đưa tay không thấy rõ, đoàn người quả nhiên rơi vào nơi hoang vu, trước không thôn, sau chẳng tiệm, bốn bề chỉ có tiếng gió lùa qua rừng cỏ khô.
“Ngọc Trúc, cố gắng chịu một chút. Tối nay đừng ngủ vội.” Ngôn Thanh Li khẽ kéo mành nhìn ra ngoài, cảnh rừng núi tịch mịch khiến lòng nàng bất giác dấy lên một cơn bất an mơ hồ.
Ngọc Trúc gật đầu, lấy từ trong tay nải ra một miếng bánh khô và một bầu nước trong. “Tiểu thư, tạm ăn chống đói vậy. Đồ ăn do Ninh công tử chuẩn bị trước khi đi đã dùng hết, số này là hôm qua mua ở trạm dịch.”
“Cố tỷ tỷ.”
Một giọng trẻ con lanh lảnh vang lên bên ngoài xe. Ngôn Thanh Li vén mành, thấy tiểu thiếu gia của chủ đoàn thương nhân ôm hai bát canh nóng đứng dưới đất. Gặp ánh mắt nàng, khuôn mặt non nớt lập tức ửng hồng, lộ ra nụ cười rụt rè: “Di nương bảo đệ mang canh chim bồ câu tới, mời tỷ nếm thử.”
Chuyến này, chủ đoàn thương nhân còn mang theo ái thiếp. Ngôn Thanh Li đưa mắt nhìn về phía trước, bên cạnh xe ngựa, mấy người đang nhóm lửa, nồi sắt lớn đặt trên đất bốc hơi nghi ngút, hẳn chính là nồi canh kia.
Chủ đoàn vừa hạ lệnh cho tùy tùng dựng trại nghỉ chân, bên cạnh hắn là một nữ tử mặc váy dài màu xanh biếc, trên vạt áo thêu nhành liễu mềm mại, đang tò mò đưa mắt nhìn về phía xe của Ngôn Thanh Li. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, nàng lập tức tươi cười, hăng hái vẫy tay chào, đó chính là ái thiếp Vu thị của chủ đoàn.
Trước kia, Ngôn Thanh Li từng chữa khỏi bệnh đậu mùa cho con trai của Vu thị. Từ đó đến nay, trên suốt chặng đường, Vu thị luôn ân cần để mắt tới nàng và Ngọc Trúc, thường bảo con trai tự tay mang chút đồ ăn hoặc vật dụng sang biếu.
Ngôn Thanh Li khẽ gật đầu về phía Vu thị, ánh mắt chứa ý cảm tạ. Nàng xoay người, lấy từ trong xe ra một gói đường hoa quế, đặt vào tay tiểu thiếu gia, dịu dàng xoa đầu cậu bé: “Thay ta gửi lời cảm ơn đến di nương đệ nhé.”
Cậu bé đỏ mặt gật đầu, rồi nhanh chân chạy đi.
Đêm xuống vẫn oi bức như ban ngày, tiếng ve râm ran nối tiếp không dứt, xen lẫn âm thanh diều hâu văng vẳng từ xa. Không một ngọn gió mát nào thổi qua.
Trong lều, người của thương đội đã ngủ say, tiếng ngáy trầm thấp vang lên khắp nơi. Các tiêu sư chia thành hai tốp thay nhau canh gác, mỗi người đều giữ đúng phận sự, song không ai nhận ra màn đêm đang dần trở nên nặng nề hơn.
Ngôn Thanh Li bảo xa phu xuống xe cùng đám tùy tùng của đoàn thương nhân nghỉ ngơi, còn nàng với Ngọc Trúc thì quyết định ở lại trong xe ngựa.
Ngọc Trúc vốn cố chống cơn buồn ngủ suốt từ tối, lúc này mí mắt đã nặng trĩu, liên tiếp gật đầu gục xuống. Thấy vậy, Ngôn Thanh Li cũng bắt đầu thấy mỏi mệt, có ý định chợp mắt một lát.
Nhưng đúng vào lúc nàng vừa định khép mi, từ trong rừng đột nhiên vang lên tiếng “phành phạch” dồn dập, âm thanh của vô số cánh chim cùng lúc kinh động bay lên. Một linh cảm chẳng lành vụt qua, nàng khẽ gọi:
“Ngọc Trúc!”
Chưa kịp phản ứng, bên ngoài xe ngựa đã vang lên liên tiếp những tiếng “vèo, vèo, vèo” như mũi tên xé gió. Ngay sau đó, tiếng hô thất thanh của tiêu sư vang rền trong màn đêm: “Có kẻ cướp!”
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 10: Đi Đến Thịnh Kinh](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)