Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 9
CLDBNCTVT

[NP – CLĐBNCTVT] – Chương 9

Tác giả: Quỷ Thuỷ Hồng Nhan

2276 từ · 10 phút đọc

Công Lược Đủ Bốn Nhóm Có Thể Vương Tạc: [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 9

Không dùng tay, thật ra tư thế này cũng không có gì phức tạp, chỉ cần Hoành Nhạc Thanh chủ động đưa vào là được.

Như vậy, từ đầu đến cuối, chỉ có phần mông của Cù Đông Hướng tiếp xúc với côn thịt của Hoành Nhạc Thanh.

Mấu chốt là: Địch An thì ngồi như tượng Phật ngay mép giường, dán mắt nhìn chằm chằm, giống y như một giám thị đang theo dõi nghiêm ngặt giờ kiểm tra.

Mà Hoành Nhạc Thanh vẫn có thể cứng lên trong tình huống đó thì đúng là thiên phú dị bẩm.

Hoành Nhạc Thanh liếc môi cười khẩy với Địch An một cái, rồi trực tiếp chống tay vào cột giường, xoay người nhảy xuống.

Cù Đông Hướng cũng rất biết điều, men theo mép giường vịn tay bò xuống. Địch An thì chẳng khách sáo gì, trực tiếp đặt một chân lên vai cô, thân hình nhẹ nhàng như mèo, phóng qua đầu cô mà xuống đất trước.

Thấy chẳng còn gì hay để hóng, Minh Trai Chi cười nửa miệng nhìn Cù Đông Hướng đang bò xuống, ánh mắt như viết to chữ: Đáng đời, không chọn tôi, giờ thiệt thòi ráng chịu.

Cù Đông Hướng cũng không vừa, lạnh lùng liếc hắn một cái, âm thầm bóp cổ tay, hôm nay mở màn hừng hực như thế mà lại bị lãng phí mất rồi.

Một màn vật lộn buồn cười, còn chưa kịp nóng người đã bị dập tắt.

Mấy lão đại ai nấy ăn cơm xong, mỗi người ôm tâm tư riêng, quay về làm chuyện của mình.

Địch An bảo quản lý ngục dọn riêng cho hắn một căn phòng giam khác, dời luôn cả giường sắt ra ngoài, tạm thời biến nơi đó thành xưởng cải tiến vũ khí của hắn. Dạo gần đây có tin từ thuộc hạ truyền về, mẫu súng mới trên tầng phê chuẩn đã bị lộ, khẩu súng cải tiến có hỏa lực cực cao.

Mấy hôm nay Địch An bận rộn ở trong đó, chuyên tâm làm điều chỉnh. Nhưng loại súng tầm xa này yêu cầu cao hơn nhiều, hỏa lực mạnh buộc phải đổi đầu nòng thành loại khóa rãnh tinh xảo hơn. Địch An đã thử đủ kiểu, dựa vào mấy công cụ cơ khí, nhưng cái thì lỏng lẻo quá, hoặc có cái thì chặt cứng ngắc, kết quả vẫn không ổn.

Hôm nay hắn mới bước một chân vào phòng, đứng khựng trước cửa một lúc, sau đó lại quay người đi ra ngoài luôn.

Cù Đông Hướng ăn uống no nê, nằm dài trên giường, đầu óc bắt đầu mộng mơ mấy kịch bản làm sao “câu” được lão đại tiếp theo. Nhưng ngay giây sau, cơ thể cô bất giác căng lên, có người trở về rồi.

Cô còn tưởng là Dật Hoa, ai dè vừa hé mắt đã thấy Địch An đứng ngay mép giường.

“Gì vậy? Tìm tôi có chuyện hả?”

Địch An không đáp lời, chỉ quay người đi về phía cửa, liếc mắt ra hiệu cho cô: theo tôi.

Chết tiệt, cơ hội tới nhanh thế?

Cù Đông Hướng lập tức tỉnh cả người, hí hửng lon ton theo sau lưng Địch An bước ra ngoài.

Vừa hay Dật Hoa cũng vừa làm xong việc, từ một đầu hành lang khác bước tới. Từ xa trông thấy Cù Đông Hướng đang theo sát sau lưng Địch An, mà hướng họ đi tới lại chính là căn phòng tạm dùng để cải tạo vũ khí của Địch An.

Ánh mắt hắn khẽ động, trong lòng lập tức có tính toán.

Cù Đông Hướng theo Địch An vào một căn phòng giam, bên trong chất đầy vũ khí linh kiện khiến cô tròn mắt ngạc nhiên. Địch lão đại đúng là cuồng súng chính hiệu, đến ở trong ngục mà đầu óc cũng không chịu nghỉ ngơi, vẫn miệt mài nghiên cứu sáng chế.

Địch An duỗi tay chỉ về khẩu súng ngắm đặt trên bàn, sau đó lại chỉ sang bộ phận nòng súng, lạnh nhạt phun ra một chữ: “Làm.”

Cù Đông Hướng mặt mày nghi hoặc cầm khẩu súng lên, dí mắt vào kính ngắm nhìn một lúc lâu, chỉ thấy ở nòng súng có gắn một sợi dây thép rất mảnh.

“Bên trong chỉ có mỗi cái dây nhỏ như tóc này. Anh kêu tôi làm cái gì chứ?”

Địch An không thèm lên tiếng, động tác dứt khoát, cầm ngay dụng cụ chỉnh kính, kéo thẳng sợi dây mảnh rồi căn chỉnh vào chỗ ngắm tiêu chuẩn.

Lúc này Cù Đông Hướng mới hiểu ra, thì ra tên này gọi cô tới là để làm việc tay chân.

Tuy không biết vì sao Địch lão đại đột nhiên nghĩ đến việc sai vặt cô, nhưng nghĩ tới mình có thể nhân cơ hội này ở riêng với người ta, tranh thủ cày chút điểm hảo cảm, thì cũng coi như trúng quả ngon từ trên trời rơi xuống.

Chậc, vậy thì liều một phen vậy, Cù Đông Hướng vừa định giơ tay cầm dụng cụ chỉnh góc, đồ trong tay còn chưa nắm chắc thì đã bị Địch An nhanh như cắt giật lấy, tiện tay quăng luôn ra phía sau.

Địch lão đại à! Anh nói một tiếng thì chết à?!

Trong lòng Cù Đông Hướng âm thầm chửi thề, ngoài mặt thì không dám biểu lộ gì, chỉ đành nén lại, giả vờ hứng thú hỏi dò: “Không cho tôi dùng dụng cụ, chẳng lẽ bắt tôi làm tay không hả?”

Địch An thật sự gật đầu, trong ánh mắt còn hiện lên chút hài lòng.

Ra là coi trọng đôi tay khéo léo này của cô. Lão đại đúng là biết tận dụng triệt để nhân lực.

Dùng thì dùng, được dùng tới còn đỡ hơn là bị chặt.

Trong lòng Cù Đông Hướng như nở hoa, vội vàng cầm lấy ống súng, bắt đầu chỉnh sợi dây kéo.

Ngón tay cô vốn cực kỳ linh hoạt, những ngón tay dài mảnh nhẹ nhàng gẩy lấy sợi dây thép mảnh như tóc. Tay ai có lực sẽ hiểu được cách dùng sức đúng chỗ, chỗ nào cần căng, chỗ nào cần nới, tiến lui vừa vặn, không lệch một ly. Một khẩu súng xử lý xong, Cù Đông Hướng đưa lại cho Địch An kiểm tra thành quả.

Địch An ra tay cực kỳ gọn gàng. Hắn nâng súng lên, lên đạn, ngắm thẳng vào vách tường trước mặt. Ánh mắt vừa ổn định, ngón tay đã bóp cò. Tiếng súng đã được lắp thêm ống giảm thanh nên không vang lớn, nhưng trên tường lập tức nứt ra một vết rách rõ rệt, từ tâm điểm nhanh chóng lan rộng ra xung quanh, đủ thấy hỏa lực khủng khiếp cỡ nào.

Cù Đông Hướng đứng bên cạnh nhìn mà không khỏi trầm trồ trong bụng. Bắn giỏi đã đành, năng lực sửa súng của Địch An còn đỉnh hơn nữa. Nhìn khẩu súng kia nòng cũng đâu dài lắm, vậy mà tầm bắn lại xa đến thế, đúng là dân chuyên vũ khí hạng nặng có khác.

Bắn xong, Địch An buông súng, tay chỉ xuống đất ra hiệu cho cô tiếp tục.

Trời đất ơi! Còn một đống súng đang chờ kìa!

Cù Đông Hướng theo bản năng nhấp nhấp môi, không dám để lộ bực dọc ra mặt,cố ý ngồi phịch xuống đống súng. Ai ngờ báng súng không chịu được trọng lượng, bị tách ra từ giữa, khiến cô ngồi lọt thỏm thẳng xuống khe.

Địch An lùi lại vài bước, dựa vào tường, lặng lẽ nhìn cô nàng đang mắc kẹt giữa đống nòng súng.

Nhìn dáng vẻ cô ta tức mà không dám nói, môi cong lên giận dỗi, biểu cảm hết sức buồn cười, không hiểu sao lại khiến Địch An thấy thú vị. Gương mặt luôn lạnh như băng kia, lúc này như giãn ra đôi chút.

Cù Đông Hướng quay lưng về phía Địch An, đang chuyên tâm gắn dây, thì trong đầu đột nhiên bị hệ thống hét to làm giật bắn mình, tay run lên suýt nữa kéo đứt dây.

“Cái đồ hệ thống chết bầm, không có chuyện thì la làng cái gì hả?”

“Ký chủ! Ký chủ! Hảo cảm của Địch An lại tăng 5 điểm rồi!”

Năm điểm! Trời má! Cù Đông Hướng lập tức tỉnh như sáo, hai mắt sáng rỡ nhìn đống nòng súng dưới mông, khóe môi cong lên cười khẽ.

Vừa nãy còn phồng má như con chuột hamster, chớp mắt đã biến thành sói đói nhìn chằm chằm miếng thịt, con ngươi xoay tít, không biết trong đầu lại đang nghĩ ra cái quỷ gì nữa. Địch An đứng phía sau, nhìn sắc mặt thay đổi liên tục của cô nàng trước mặt, không khỏi khẽ lắc đầu, ánh mắt bất giác dịu đi vài phần.

Dây thì khó lắp, mỗi khẩu súng lại khác nhau từng li từng tí. Chỉ cần sai lệch một chút thôi là ảnh hưởng đến độ chính xác khi bắn. Bởi vậy Cù Đông Hướng cực kỳ chăm chú, toàn thân như hòa vào việc căn chỉnh súng ống.

Địch An tựa người vào tường, ánh mắt vẫn luôn dừng trên người cô. Một người chăm chú làm việc, một người lặng lẽ quan sát, không ai lên tiếng, thời gian dường như chững lại trong giây lát.

Biến cố xảy ra trong tích tắc, Địch An phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. Hắn lập tức tung chân đá bay cái thùng dụng cụ đang đặt nghiêng bên cạnh, đồ đạc bên trong văng tứ tung. Gần như cùng lúc, hắn nghiêng người né đòn, đón lấy cây đuốc đang bay thẳng vào mặt.

Tia lửa bắn tung tóe.

Địch An hừ lạnh nhảy ra khỏi cửa, khinh thường thầm nghĩ đối phương ra tay thật là không động não, chút thủ đoạn này ngay cả một phần nhỏ của hắn cũng không làm tổn thương được.

Phía sau đã bùng lên lửa, cả căn nhà lập tức rối loạn bởi mùi thuốc súng nồng nặc gay mũi.

Vừa mới nhảy đến cuối hành lang, Địch An bỗng khựng lại, sau đó quay đầu, ánh mắt chợt lóe lên, mũi chân xoay nhẹ… rõ ràng đang định quay ngược trở vào.

Từ đám khói đặc cuồn cuộn bốc lên lửa đỏ, bất ngờ có một bóng người nhảy ra. Cù Đông Hướng ôm nguyên một chồng ống nòng súng, mặt mày lem nhem tro bụi. Nhìn thấy Địch An, cô lập tức gân cổ hét lớn: “Địch An! Đỡ lấy đi, tôi quay lại lấy thêm một ít nữa!” Nói chưa dứt câu đã vung tay ném cả đống nòng súng về phía hắn.

Địch An lập tức căng thẳng cả người, bước dài một cái đón lấy. Nòng súng lao thẳng về phía hắn, tay phải hắn vung lên đỡ lệch quỹ đạo, còn tay trái thì không chần chừ túm ngay lấy tay Cù Đông Hướng. Túm chạy đi luôn.

“Ê… đồ còn ở trong đó mà!” Cù Đông Hướng chưa kịp hiểu chuyện, kinh ngạc kêu lên một tiếng. Nhưng câu sau vừa bật ra miệng đã lập tức bị tiếng nổ long trời lở đất phía sau nuốt chửng. Ngôi nhà sau lưng bọn họ bắt đầu cháy rực.

Địch An phản ứng cực nhanh, kéo phắt Cù Đông Hướng nhảy thẳng xuống dưới lầu. Khoảnh khắc bật nhảy, hắn vòng tay ôm lấy cô, nghiêng người che chắn, lưng chắn gió chắn bụi, bảo vệ cô trong lòng.

Phía sau là tiếng nổ long trời lở đất, sóng xung kích ập đến như bão lốc. Gạch vỡ ngói bay tứ tung. Địch An khẽ kêu một tiếng, bị hắn giữ chặt, Cù Đông Hướng lập tức cảm nhận được điều gì đó bất thường. Cô phản ứng theo bản năng, xoay người lại chắn sau lưng cho Địch An. Một tay cô giữ chặt lan can, tay kia kẹp lấy hông hắn, hai chân đạp vào vách tường bên cạnh mượn lực, ổn định lại thế rơi của hai người. Từ tầng bốn, cả hai đáp an toàn xuống mặt đất tầng một.

“Cánh tay cô…” Địch An chau mày, kéo bàn tay đang che lưng hắn ra xem xét. Cả bàn tay loang lổ máu. Không biết là do vết thương trên lưng hắn rách ra hay chính tay cô bị thương.

Cù Đông Hướng nhìn vẻ mặt nghiêm trọng kia, không nhịn được bật cười: “Yên tâm, tôi không sao. Có điều… cái lưng của anh thì sắp chín tới rồi đấy.”

Vẻ mặt Địch An vẫn lạnh nhạt như mọi khi, nhưng ánh mắt lại sáng lên một cách khó tả, giống như mặt hồ sâu bị ném xuống một hòn đá, khẽ gợn sóng.

Giữa làn khói súng mù mịt, hệ thống trong đầu không ngừng nhảy nhót gào rú: “Độ hảo cảm của Địch An lại tăng! Tăng nữa! Vẫn đang tăng! Ký chủ ơi! Độ hảo cảm của Địch An đã lên tới tận +45 rồi đó!”

Cù Đông Hướng nhìn vào đôi mắt kia, sóng mắt như có như không lay động, chợt nhớ đến một câu thơ ở thế giới của cô, giờ sửa lại một chút là dùng vừa khéo: “Hồ đào hoa dù có sâu ngàn thước, cũng chẳng bằng ánh mắt Địch An trao em.”

Lần này, cô đánh cược, và đã thắng rồi!