Sáng sớm vừa mở mắt, Cù Đông Hướng liền thấy Minh Trai Chi bên giường đối diện đang “chào cờ”, kích cỡ thật sự không phải dạng vừa, vừa dài vừa lớn, khí thế bừng bừng.
Eo thật săn chắc.
Hông cũng đẹp đến mức muốn phạm tội.
Đường cong cơ bụng rõ ràng, theo từng nhịp thở phập phồng quyến rũ, kéo dài xuống dưới chính là một cây côn thịt dựng thẳng, vừa cứng vừa căng, toàn thân tỏa ra cảm giác sức mạnh cùng dục vọng bức người.
Cù Đông Hướng nhìn ngắm thân thể tràn đầy hormone đàn ông kia, không nhịn được thầm tặc lưỡi cảm khái: Người ta vẫn nói tam quan đi theo ngũ quan, lúc trước còn thấy bình thường, giờ nhìn thế này… quả thật đúng là một thi thể, à nhầm, thân thể đáng để thèm thuồng.
Minh Trai Chi vốn là quân nhân, quanh năm cảnh giác cao độ, Cù Đông Hướng chỉ mới đưa ánh mắt dừng lại trên người hắn một chút, hắn đã lập tức cảnh giác tỉnh giấc. Vừa mở mắt đã thấy người phụ nữ đối diện giường đang lẳng lặng nhìn chằm chằm hạ thân mình, ánh mắt nóng rực như muốn ăn tươi nuốt sống, còn vừa nhìn vừa ra sức khắc họa, gương mặt trần trụi ham muốn đến mức khiến người ta phải bật cười.
“Muốn nếm thử không?” Giọng nói của Minh Trai Chi khàn khàn vì mới tỉnh ngủ, trầm thấp mà gợi cảm, lại cố tình thốt ra một câu hạ lưu đến mức khiến người ta đỏ mặt.
Nhìn xem. Ông lớn lên tiếng, lời nói có thể bẩn đến mức biến thái, vậy mà nét mặt lại bình tĩnh đến lạ thường như thể đây chỉ là chuyện thông báo bản tin thời tiết hôm nay vậy.
Cù Đông Hướng nhún vai, ánh mắt cũng thôi không nhìn nữa mà chuyển sang chiếc giường đơn của Địch An bên kia. Địch An đã tỉnh, đang cúi đầu chỉnh lại quần áo, hoàn toàn làm lơ tình huống bên này. Không nhìn cũng không lên tiếng, tựa như không nghe thấy cuộc đối thoại đầy ẩn ý giữa cô và Minh Trai Chi, cũng không quan tâm đến Hoành Nhạc Thanh bên giường trên kia vẫn nằm thẳng băng không nhúc nhích.
Xem ra đêm qua lão đại kia đã lặng lẽ trở về từ lúc nào rồi.
Sáng nay, người đã đủ cả. Cù Đông Hướng lập tức bừng bừng tinh thần, biết ngay là thời điểm “quét điểm mỗi ngày” lại đến rồi.
“Kỳ thật tôi thích Địch An hơn,” Cô vừa liếm môi, vừa quay đầu nhìn về phía Địch An, nở nụ cười lười biếng mà ám muội, trả lời câu hỏi vừa rồi của Minh Trai Chi.
“Người có loại hình riêng, chẳng lẽ côn thịt cũng phân loại chắc?” Minh Trai Chi đón lời, hỏi lại không nhanh không chậm, ngay sau đó lại thong thả buông một câu đầy ẩn ý: “Huống chi, vừa rồi tôi nhìn dáng vẻ của cô… hứng thú với tôi hình như còn đậm hơn vài phần.”
“Tôi tin kích cỡ của Địch An cũng chẳng kém cạnh gì,” Cù Đông Hướng đáp tỉnh bơ, giọng đều đều như thể đang hỏi thăm nhau vào buổi sáng sớm. “Cấu hình phần cứng tương đương nhau, vậy thì đương nhiên phải chọn cái gu mình thích hơn rồi.”
Minh Trai Chi bật cười, nghiêng đầu nhìn về phía Địch An, nhướng mày trêu: “Địch An, người ta thực sự để mắt đến cậu đấy. Có muốn thử một phát không?”
Đúng như dự đoán, Địch An không hề đáp lại. Sau khi mặc xong quần áo liền dứt khoát đi thẳng vào nhà vệ sinh, không thèm để ý đến màn kịch chướng tai gai mắt kia.
“Thấy chưa, thích cái kiểu người như vậy chi bằng bằng thích cái cấu hình thật sự của tôi thì hơn.” Minh Trai Chi ngồi ngay ngắn, hai chân tách rộng, còn cố tình làm rung rung tên nhóc kiêu ngạo đang ngẩng đầu giữa đùi,
Những lời này, Cù Đông Hướng cực kỳ tán thành. Đẹp trai không đồng nghĩa với việc bên dưới cũng mạnh. Nhưng nhìn thực tế mà nói, Minh Trai Chi đúng là hàng to xài tốt.
Có điều, đã đi quét điểm mấy lão đại thì đâu thể bấm đại theo kịch bản được chứ. Cù Đông Hướng duỗi tay, giơ ngón trỏ chỉ chỉ vào đỉnh đầu Minh Trai Chi, giọng đầy lý lẽ: “Tôi còn có thể lùi một bước, nhắm tới người tiếp theo mà. Kiểu như Hoành Nhạc Thanh cũng không tệ đâu. Với lại, mấy hôm trước tôi cũng đã liếc thấy kích cỡ của hắn rồi. Lúc đang hành quân lặng lẽ* ấy, nhìn qua cũng to lắm đấy.”
(*) Hành quân lặng lẽ aka chào cờ buổi sáng.
Lửa tình cũng đã lan tới người mình rồi. Hoành Nhạc Thanh nhắm mắt nằm im, trong đầu lại hiện lên hình ảnh hôm đó ở nhà vệ sinh, dáng vẻ căng chặt, cứng rắn đầy kiên cường của người phụ nữ ấy khi giằng co trong ngực hắn, còn có biểu cảm nhỏ khi cô tưởng rằng mình đã đạt được mục đích nữa. Hôm đó hắn cố tình bỏ đi, chính là để thử xem Cù Đông Hướng và Dật Hoa thật hay giả. Không ngờ rằng, cô không chỉ dám động đến Địch An, mà giờ còn lớn mật chọc ghẹo cả hắn.
Một người phụ nữ dám khiêu khích tới mức đó, hắn sao có thể không phản ứng? Xin lỗi, nhưng nửa người dưới của hắn… đã không chịu nằm yên nữa rồi.
Hoành Nhạc Thanh thò đầu ra khỏi giường, vừa mới ngủ dậy nên tóc có hơi rối, nhưng lại chẳng hề ảnh hưởng gì đến dáng vẻ như thần tiên giáng trần của hắn. Đặc biệt là đôi mắt kia vừa long lanh vừa rõ nét, nơi đuôi mắt hơi nhếch lên mang theo vẻ phong tình ẩn hiện.
“Hửm? Nếu đã nhắm trúng tôi rồi, thì ngồi lên đây tự mình nhún đi. Xem thử tôi có nhét được đầy cô không.”
Một nam nhân đẹp đến mức này mà lại nói mấy lời dâm đãng… sẽ trông như thế nào? Có lẽ là càng thêm quyến rũ chết người. Chứ nếu mà là người xấu xí thốt ra câu đó… thật xin lỗi, đúng là buồn nôn.
Cù Đông Hướng không chút khách khí, nhảy khỏi giường, giẫm chân lên mép đối diện rồi trèo lên, còn cố tình cúi đầu làm mặt quỷ với Minh Trai Chi, cười toe toét.
Minh Trai Chi nhìn mà bất đắc dĩ buông tay, miệng còn tiếc nuối buông một câu: “Xem ra khẩu vị của cô cũng khá lớn đấy.”
Lúc Minh Trai Chi vừa dứt lời, hệ thống trong đầu Cù Đông Hướng đã gào lên ầm ĩ: “Trời ơi, độ hảo cảm của Minh Trai Chi lại tăng thêm 10 điểm!”
Biết ngay mà, mấy thứ rẻ tiền thì luôn được đàn ông mê.
Cù Đông Hướng khịt mũi khinh thường, rồi tiếp tục động tác bò lên giường Hoành Nhạc Thanh.
Kiếm điểm từ mấy lão đại, bên trái chưa nhúc nhích thì kiếm bên phải, dù gì cũng phải giày vò cho bằng được.
Nam nữ ở bên nhau mà chỉ biết đấu khẩu, đấu trí, thì có khi cả đời cũng chẳng đi đến đâu. Không có “thịt” thì tình cũng nguội. Đàn ông mà không sướng, thì có yêu đến mấy cũng thành vô nghĩa. Làm tình cũng là một kiểu yêu, tim mấy lão đại này có thể làm bằng hợp kim Titan, nhưng côn thịt thì đâu có được như vậy. Cái đó là phải dùng, phải “xoát” cho đã.
Hoành Nhạc Thanh thì vẫn nằm đó, ung dung chờ cô trèo lên, nhưng ánh mắt lại đột ngột lạnh đi. Hắn không nói một câu, bất ngờ vươn tay, tóm thẳng cô kéo về phía mình.
Một chân cô vừa đạp lên mép giường, chân còn lại còn đang lơ lửng thì mắt cá đã bị giật mạnh ra sau. Gần như cùng lúc, hắn túm lấy cánh tay cô, kéo phắt một cái, không hề nương tay.
Má nó, đau muốn chết đi được!
Cù Đông Hướng ngoái đầu nhìn lại. Vốn nghĩ là Minh Trai Chi ngồi phía sau giở trò, ai ngờ vừa quay đầu đã thấy một cái đầu tóc tím dưới ánh nắng chiếu rọi ánh lên lấp lánh.
Là Địch An! Vậy mà hắn cũng vào phòng luôn rồi!
Không chỉ mình cô, tất cả đều sửng sốt. Cù Đông Hướng thì kinh hãi đến mức bật thốt:
“Anh… anh… chẳng phải là…”
Quả nhiên, tính toán kỹ đến mấy cũng không bằng lòng người, mà đặc biệt là lòng dạ mấy lão đại, đổi ý là chuyện trong chớp mắt. Nhưng Cù Đông Hướng không cho rằng Địch An làm vậy là vì tranh giành tình cảm. Chuyện kiểu này mà rơi vào một kẻ luôn cho cô cảm giác chỉ -75 điểm như hắn… lại khiến cô hoảng hơn hẳn. Rợn cả sống lưng.
Động thái của Địch An còn khiến Dật Hoa, người luôn thờ ơ, cũng phải ngồi bật dậy.
Địch An đưa mắt liếc qua Hoành Nhạc Thanh, nhìn hắn vẫn còn đang nắm chặt lấy tay Cù Đông Hướng.
Hoành Nhạc Thanh nhướng mày, không ngại ngùng gì mà thả tay ra. Hắn vừa buông, Địch An cũng lập tức buông theo, còn tiện tay rút tờ khăn giấy trên bàn của Minh Trai Chi, cẩn thận lau khô bàn tay vừa chạm vào Cù Đông Hướng.
Nửa người Cù Đông Hướng ghé trên mép giường, trên không ra được mà dưới cũng không xuống được, trông ngốc nghếch thật sự.
Trong chốc lát, cô thật sự không hiểu nổi Địch An đang định chơi chiêu gì nữa. Tự dưng không theo kịch bản, lật bài kiểu này là muốn làm cái quái gì?
“Vậy rốt cuộc là tình huống gì đây?” Cù Đông Hướng không nhịn được lên tiếng. Cái kiểu này chẳng khác gì cởi quần được một nửa rồi lại không cho đi vệ sinh!
Địch An chống một tay, động tác dứt khoát gọn gàng, thẳng thừng nhảy lên giường Hoành Nhạc Thanh.
Hắn định làm gì vậy chứ?
Lúc này đến cả Minh Trai Chi đang ngồi dưới giường cũng tò mò mà đứng dậy, nhìn về phía cái giường đang xảy ra chuyện.
Cù Đông Hướng liếc nhìn Địch An đang ngồi ngay trên cột giường, lại quay đầu nhìn Hoành Nhạc Thanh vẫn còn nửa nằm trên giường.
Không lẽ mấy lão đại lần đầu tiên chơi ẩu đã thích kiểu nặng đô như vậy? Hai người này ghét cô tới mức sắp vượt cả Dật Hoa ở giường đối diện, thế mà vẫn muốn làm tới sao?
“Xem ra lần này cô được ăn no rồi, một lúc có hai kiểu người mình thích.” Minh Trai Chi đứng dưới giường, không quên châm chọc vài câu.
Cù Đông Hướng trừng mắt lườm hắn một cái, chẳng buồn nể nang. Cái tên này, trong cái trò chơi tù nhân ngục thất này, cũng chỉ biết lo quét điểm hảo cảm giá rẻ của hệ thống chứ chẳng có lấy một tí thành ý thật lòng.
Quả nhiên Minh Trai Chi không hề tức giận, còn lộ ra vẻ mặt như đang thưởng thức trò vui, ra hiệu cho Cù Đông Hướng tự mình giải quyết cái “cục diện rối rắm” trước mắt.
Cù Đông Hướng nhìn thẳng Hoành Nhạc Thanh, chờ xem hắn định xử lý thế nào.
Hoành Nhạc Thanh thì cũng thấy tò mò không kém. Địch An đột nhiên lao vào nhập cuộc là có ý đồ gì? Chẳng lẽ hắn có hứng thú 3P? Nhưng nghĩ kỹ thì hắn không có mà. Tuy không có hứng, nhưng lời nên nói vẫn phải nói.
“Hiếm khi Địch thiếu gia lại có hứng như vậy. Vậy hay là… mời cậu ra tay trước?” Hoành Nhạc Thanh nhướng mày, giọng nói thoải mái như thể đang mời dùng trà chiều.
Nhưng Địch An hoàn toàn phớt lờ hắn, lần thứ ba quay sang nói với người con gái kia:
“Không được dùng tay. Tôi muốn nhìn.”
Hả? Cái gì cơ?
Toàn bộ phòng lặng như tờ.
Đây là thể loại gì vậy trời?
Ý hắn là không cho Cù Đông Hướng dùng tay đụng vào hạ thân Hoành Nhạc Thanh, nên định ngồi cạnh giám sát?
Cù Đông Hướng ở trong lòng gào rú như phát điên: “Ôi trời ơi so với việc phá vỡ lớp hợp kim Titan trong tim hắn còn khó hơn chính là xử lý một lão đại não xoắn đến biến thái thế này!”
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 8](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)