Mấy ngày sau, Dật Hoa bận túi bụi, đi sớm về khuya, gần như chẳng thấy bóng dáng đâu.
Cù Đông Hướng thừa biết hắn đang cuống cuồng tìm cách rời khỏi đây. Đã chẳng còn tâm trạng đùa bỡn gì với cô như trước, nếu có thể thì chỉ mong lập tức xé xác cô ra từng mảnh. Nhưng cô cũng không lo lắng việc hắn có tìm được Văn Phong Lãnh hay không. Tuy mấy lão đại thường xuyên liên lạc với nhau, nhưng riêng chuyện tìm Văn Phong Lãnh là một trong những việc tối mật của Dật Hoa, tuyệt đối không thể giao cho thuộc hạ làm thay. Một khi Dật Hoa không thoát ra được, thì hắn cũng mất liên lạc với Văn Phong Lãnh.
Đồ ngốc! Nếu mà dễ dàng thế để anh chuồn ra ngoài thì đã chẳng gọi là cốt truyện nữa. Nếu mà như thế thì tôi sớm đã đạp cái hệ thống ngu đần này một phát rồi vỗ mông bỏ chạy cho xong chuyện rồi.
“Khụ khụ… ký chủ à, cô mắng tôi trong lòng nhưng tôi vẫn nghe được hết đấy nhé.”
Cù Đông Hướng chỉ cười hì hì, không thèm đôi co với hệ thống làm gì.
Hai ngày nay cô âm thầm theo dõi Địch An, y như một con côn trùng cái bám đuôi, bám riết lấy hắn không buông. Dù hôm đó Địch An không có mặt, nhưng Cù Đông Hướng tin chắc hắn vẫn nắm được toàn bộ quá trình. Trong phòng này ít nhất cũng gắn bốn cái camera, chắc là mỗi lão đại nắm quyền kiểm soát một cái. May mà đám người kia còn chưa đến mức quá biến thái, không gắn cả camera trong nhà vệ sinh.
Cù Đông Hướng cũng hiểu rõ, mấy lý do mà ba người kia viện ra để né tránh cô chắc chắn không thể tin hết được. Chẳng qua là vì tạm thời không rời đi được nên mới sinh ra tâm lý dè chừng cô thôi.
Giữa Dật Hoa, cô và Văn Phong Lãnh ba người chắc chắn có dây mơ rễ má gì đó. Nhưng cụ thể là Dật Hoa bị Văn Phong Lãnh giăng bẫy, hai người đang đấu đá nội bộ, hay là Dật Hoa bắt tay với Cù Đông Hướng diễn trò Song Hoàng, thì ba người còn lại vẫn chưa rõ, nên chỉ đứng ở bên ngoài quan sát.
Địch An đối với cô hoàn toàn thờ ơ, ngoài việc thỉnh thoảng vì tay cô mà có chút tâm tư mơ mộng, còn lại gần như không có chút hứng thú nào.
Cù Đông Hướng cũng chẳng bất ngờ gì. Nếu chỉ dựa vào sự hiện diện là có thể tăng hảo cảm, thì người dễ được cộng điểm nhất chắc phải là đám người hầu trong nhà Địch An mới đúng.
Cô đang chờ cơ hội, đợi một cú va chạm thật mạnh có thể khiến trái tim hợp kim Titan kia của mấy lão đại lung lay.
Hôm đó cũng giống như mọi ngày, đến giờ ăn, Cù Đông Hướng lại thong thả bước theo sau Hoành Nhạc Thanh đi tới phòng ăn.
Ai dè vừa quay đầu một cái, Hoành Nhạc Thanh đã biến mất tăm. Cù Đông Hướng đứng giữa hành lang dài, khẽ thở ra một hơi.
Cơ hội và nguy hiểm, đến cùng một lúc.
“Hệ thống, lúc đó ta tăng điểm vũ lực, rốt cuộc mạnh tới cỡ nào?” Nhân lúc còn có chút thời gian rảnh, Cù Đông Hướng tranh thủ hỏi hệ thống điều mà mấy ngày nay cô vẫn luôn tò mò.
“Chuyện này… cũng khá là mạnh á.” Giọng hệ thống vang lên có chút do dự. Cù Đông Hướng nghe mà lòng khẽ trùng xuống, liếc một vòng những gã đàn ông xung quanh đang bắt đầu vây lại như hổ rình mồi, trong lòng cũng mất luôn tự tin.
“Hệ thống, đây là thời khắc mấu chốt đấy. Nếu ta gục ở đây, cái cốt truyện này coi như chấm hết luôn. Ngươi đừng có lừa ta, ít nhất cũng phải để ta đủ sức chạy về phòng chứ!” Trong lòng Cù Đông Hướng gào rú điên cuồng, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, quay lưng bước nhanh về phía phòng nghỉ.
“Chạy gì thế hả, tiểu mỹ nhân? Mấy hôm nay hầu hạ mấy ông lớn có sung sướng không?” Vài tên đàn ông vóc người vạm vỡ lù lù hiện ra, ánh mắt sục sạo đầy thèm khát, vài tên đã bắt đầu sốt ruột vén quần mò lấy côn thịt từ hạ thân ra ngoài.
Cù Đông Hướng chậm rãi lùi bước, vừa cười vừa nói: “Hầu hạ các ông lớn thì đương nhiên là vui rồi. Tối nay còn hẹn Địch thiếu gia tắm uyên ương nữa cơ.”
Mấy gã đàn ông đang vây lại nghe vậy thì thoáng do dự. Dĩ nhiên bọn họ không phải gan to bằng trời mà dám tự tiện động vào người phụ nữ này, chẳng qua là thuộc hạ bên phía Dật Hoa cố ý tung tin ra ngoài, bảo rằng đã chán ngấy người phụ nữ này rồi, nên mới cho bọn họ “thưởng thức”.
Nhưng bây giờ cô ta lại nói đang thân thiết với Địch thiếu gia? Ai cũng biết Địch An và Dật Hoa là kẻ thù không đội trời chung. Lẽ nào tin tức truyền ra bị sai?
Bảy tám gã đàn ông đang vây quanh liếc nhau một cái, cơn ham muốn trước mắt đã sớm lấn át nỗi sợ. Đám người này đều là tội phạm hình sự loại nặng, bị giam lâu năm ở đây, suốt ngày toàn đụng bọn to xác thô ráp, ngay cả tìm một kẻ có thể đâm thủng lỗ đít cũng khó. Giờ có miếng thịt mỡ rớt vào tận miệng sói, kêu chúng nó không cắn, sao mà chịu được?
Cù Đông Hướng bị chặn đường lui, hai tên đàn ông nhịn không nổi nữa, đã lao tới túm cổ áo Cù Đông Hướng, định xé phăng quần áo cô.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, cô tung chân đá ngược một cú, mượn lực từ cánh tay đối phương đang kéo mình, xoay người một vòng 180 độ, rồi quay đầu chạy như bay về phía phòng nghỉ.
“Mẹ kiếp cái con đĩ kia!” Gã đàn ông bị đá thẳng vào ngực gào lên phẫn nộ. Lồng ngực nóng rát như bị thiêu, nhưng hắn chẳng buồn quan tâm, liền cùng mấy thằng còn lại gào mắng rồi lao tới đuổi theo Cù Đông Hướng.
Cù Đông Hướng lúc này mới tin, hệ thống chắc không nói dối cô.
Cô cảm thấy cả người nhẹ bẫng như chim yến, thoắt ẩn thoắt hiện giữa hành lang dài, bám lan can, mượn đà xoay người tung chân nhảy tránh từng cú chộp của lũ đàn ông. Khi khoảng cách đến phòng nghỉ ngày càng gần, Cù Đông Hướng lập tức gào to, cổ họng như muốn bứt tung: “Địch An! Mau ra cứu tôi!”
Trong phòng im lặng như tờ. Có lẽ Địch An nghĩ cô lại lên cơn điên gì đấy nên chẳng buồn đáp.
Đám đàn ông phía sau đã sôi máu, vừa nghe Cù Đông Hướng kêu gào như thế, trong lòng bốc lên sát ý, hận không thể cưỡng chết cô ngay tại chỗ. Bảy tám gã xông vào vây quanh, đấm đá túi bụi. Cù Đông Hướng trái né phải đỡ, tay chân linh hoạt, nhưng thể lực dần dần cạn kiệt. Quần áo bị xé rách quá nửa, ngực trắng nõn lộ ra càng khiến máu huyết đám đàn ông sôi trào, dục vọng căng tràn như muốn bùng nổ.
“Địch An, anh không cần đôi tay này của tôi nữa hả?” Cù Đông Hướng gào lên một tiếng, dồn hết chút khí lực cuối cùng. Cô không tin Địch An còn không chịu ra mặt.
Và đúng như cô đoán. Địch An thật sự có phản ứng, mà còn phản ứng cực kỳ nhanh. Hắn sải bước ra khỏi phòng, ánh mắt lạnh thấu xương, nhưng lại không nhìn đám đàn ông đang điên cuồng kia, mà lạnh lùng dán vào đôi tay của Cù Đông Hướng.
Mặt mày Cù Đông Hướng vẫn tươi rói, thậm chí còn cố ý giơ hai tay lên vẫy vẫy trêu chọc, như thể đang khoe hàng quý. Đôi tay đó đúng là đẹp thật, làn da mịn màng, khớp xương rõ ràng, từng ngón tay thon dài, trắng trẻo lại rắn rỏi.
“Thế nào? Cứu không đấy?” Cô vừa cười vừa hỏi, giọng trêu ngươi.
Địch An ngước mắt nhìn cô gái đang khiêu khích mình. Rõ ràng Cù Đông Hướng lúc này đã rất chật vật, quần áo trên người bị kéo xộc xệch, cơ thể trắng mịn mơ hồ lộ ra, nhưng ánh mắt cô vẫn lấp lánh, thông minh và sáng rực. Địch An liếc qua là biết thân thủ cô không tệ, chỉ tiếc là kinh nghiệm còn non. Dù không có hắn ra tay, nếu thật sự quyết tâm, cô cũng đủ sức thoát khỏi vòng vây rồi chạy vào phòng.
Nhưng cô lại chọn cách này, gào tên hắn, lấy đôi tay ra làm cớ, mồi chài hắn ra mặt.
Địch An đột nhiên thấy buồn cười, cái kiểu buồn cười khi vô tình nghĩ ra một phát minh mới, hay vừa chỉnh được một khẩu súng cho cảm giác bóp cò đã tay hơn.
“Cút hết đi.” Hắn mở miệng, giọng ngắn gọn, lạnh như băng. Chỉ trong mấy ngày, đây đã là lần thứ hai hắn vì cô gái trước mặt này mà phá lệ lên tiếng.
Đám đàn ông đang vây quanh Cù Đông Hướng, dục vọng và sát ý đã bốc lên đến tận óc, nghe hắn nói vậy thì hơi khựng lại. Nhưng trong khoảnh khắc, ham muốn vẫn nuốt chửng lý trí, có một tên gan to vọt lên một bước, cười hề hề nói: “Địch thiếu gia, ngài chơi xong con điếm này rồi thì chia cho chúng tôi đi. Sau này anh chúng tôi nhất định coi ngài như Thiên Lôi, chỉ cần ngài gọi một tiếng là chúng tôi làm liền.”
Địch An không thèm đáp, chỉ lặng lẽ bước tới. Mỗi bước hắn tiến lại, đám đàn ông kia lại theo bản năng lùi một bước, sợ hãi trước khí thế lạnh lẽo như muốn đâm xuyên xương cốt của hắn, tự giác nhường ra một khoảng trống.
Hắn nắm lấy tay Cù Đông Hướng, cúi đầu kiểm tra xem có bị thương chỗ nào không.
“Yên tâm đi, biết rõ anh cưng đôi tay này cỡ nào, tôi toàn dùng chân đá bọn chúng đó. Có giỏi không?” Cù Đông Hướng vui vẻ, như đứa trẻ vừa hoàn thành nhiệm vụ lớn, chìa tay ra khoe chiến công, ánh mắt lấp lánh, chờ được hắn khen.
Địch An không đáp. Chỉ thô bạo nắm lấy cổ tay cô, kéo xoạt một cái rồi lôi đi thẳng.
Đám đàn ông phía sau không cam lòng, miếng mồi đã đến tận miệng lại cứ thế bị giật đi. Có kẻ vừa định lên tiếng phản đối, nhưng chỉ kịp thét khẽ một tiếng, rồi cảm giác cổ mình lạnh toát. Ngay sau đó, cơn đau thấu xương cùng bóng tối nuốt trọn hắn.
Cù Đông Hướng không cần quay đầu cũng biết, mấy tên đó tám chín phần là đã bị giết sạch. Bốn lão đại kia ở bên ngoài nói một câu là mưa gió nổi lên, ở cái nơi nhỏ hẹp này, e là đã nắm trọn quyền sinh sát trong tay.
Bị Địch An nắm tay kéo vào phòng, Cù Đông Hướng vẫn còn đủ rảnh rang để giơ tay kia vẫy vẫy với Minh Trai Chi đang ngồi trong phòng xem trò vui, coi như chào hỏi.
Minh Trai Chi đang ngồi cạnh bàn ăn, có vẻ như tâm trạng không tệ, chắc nhờ xem kịch vui nên ăn cơm cũng thấy ngon miệng hơn. Hắn vừa vẫy tay vừa cười nói: “Lại đây, ăn cơm cùng bọn tôi này. Chắc bụng cô đói meo rồi nhỉ.”
“Được thôi, cảm ơn nha. Tôi đói muốn xỉu rồi, nãy giờ vận động mất bao nhiêu là sức!” Cù Đông Hướng không chút khách sáo, vừa buông tay Địch An ra liền sà xuống bàn, ung dung tự nhiên bốc đũa múc cơm.
Địch An liếc mắt nhìn bàn tay vừa bị buông ra, ánh mắt thoáng qua một tia khó dò, nhưng không nói gì. Hắn lặng lẽ ngồi lại vị trí ban đầu, tiếp tục ăn cơm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trận chiến này, cô thắng lớn!
Cù Đông Hướng vừa ăn cơm vừa thảnh thơi lắng nghe tiếng hệ thống leng keng leng keng vang lên bên tai: “Độ hảo cảm của Địch An tăng 11, hiện tại là -73. Minh Trai Chi cũng tăng 8, đã lên tới -87. Kỳ lạ ghê, Dật Hoa trước giờ cứ tuột dốc không phanh, sao giờ lại không giảm nữa? Dừng ở -361 rồi đứng yên luôn.”
Cù Đông Hướng gắp thêm miếng thức ăn đưa vào miệng, nhai chậm rãi, không lấy gì làm lạ. Đại khái là rớt đến sàn rồi, -360 chắc là chạm đáy hệ thống luôn ấy chứ, còn muốn sao nữa.
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 7](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)