Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 6
CLDBNCTVT

[NP – CLĐBNCTVT] – Chương 6

Tác giả: Quỷ Thuỷ Hồng Nhan

2045 từ · 9 phút đọc

Công Lược Đủ Bốn Nhóm Có Thể Vương Tạc: [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 6

Cù Đông Hướng thao thao bất tuyệt, nói đến mức nước miếng văng tứ tung.

Ba lão đại nghe xong, sắc mặt mỗi người mỗi kiểu, đặc biệt là lúc cô nói đến đoạn sau, ánh mắt Minh Trai Chi và Hoành Nhạc Thanh nhìn về phía Dật Hoa lại càng lạnh hơn mấy phần.

Mà đến lúc ấy, đầu óc Cù Đông Hướng cũng sắp bị tiếng thét của hệ thống làm ong cả lên: “Ký chủ! Ký chủ! Hảo cảm của Dật Hoa vừa đâm thủng mốc -200 rồi!! Trời ơi! Hắn hình như muốn giết cô thật đó!”

Cô cười lạnh một tiếng trong lòng. Muốn giết à? Còn phải xem hắn có dám ra tay hay không.

Cù Đông Hướng nói xong câu cuối cùng, còn tiện thể quay sang Dật Hoa nở một nụ cười rạng rỡ, chớp chớp mắt đầy vô tội.

Lúc này, Dật Hoa cười không nổi nữa. Những gì cô ta vừa nói, nghe thì như đang bịa ra một lý do vớ vẩn đến mức không ai tin nổi.

Nhưng chính vì nó vô lý, lại càng khiến người ta không lần ra được đâu mới là thật, đặc biệt nếu như cái người đứng sau lưng cô ta… chính là hắn.

Dật Hoa biết, Minh Trai Chi và Hoành Nhạc Thanh đã bắt đầu nghi ngờ hắn rồi.

Cù Đông Hướng nói, cô đến từ một không gian song song khác. Có một hôm đang ngủ mơ thì thấy một người đàn ông toàn thân phát sáng, ánh sáng trắng rực rỡ như thần linh hạ thế. Hắn tự xưng là Văn Phong Lãnh.

Văn Phong Lãnh bảo rằng, số mệnh cô sắp bước vào một kiếp tử lục đục, nếu muốn vượt qua, nhất định phải có ba người giúp đỡ.

Vì thế, trong mơ, Cù Đông Hướng lập tức hỏi ba người đó là ai, và làm thế nào để có được sự giúp đỡ của họ.

Văn Phong Lãnh nói, lần này hắn bước vào giấc mộng chính là để giúp cô vượt qua kiếp nạn ấy. Chỉ khi cả ba người kia đều yêu cô, tử kiếp mới có thể hóa giải. Cù Đông Hướng nghe vậy liền hỏi làm sao để gặp được ba người đó? Văn Phong Lãnh trả lời, hắn sẽ gom cả ba lại một chỗ, hơn nữa còn dùng pháp lực tạm thời phong bế bọn họ, khiến không ai có thể rời đi. Như vậy, bọn họ sẽ phải sống chung với Cù Đông Hướng một thời gian, để cô có cơ hội khiến ba người đó động lòng.

Lúc tỉnh dậy, Cù Đông Hướng thấy có tới bốn người, nhất thời không phân biệt được đâu là ba người trong lời tiên đoán, nên tạm thời không nói rõ lý do.

Những lời vừa rồi, Cù Đông Hướng nói nửa thật nửa giả. Quả thực, cô đúng là phải khiến ba cái tên trùm kia yêu cô, nếu không kết cục của cô kiểu gì cũng là bị hành đến tan xác. Còn chỗ bịa ra ấy à? Chính là cái tên Văn Phong Lãnh kia hoàn toàn không liên quan cái mẹ gì tới chuyện này hết á. Tất cả chỉ là cái hệ thống run rẩy đang chui rúc trong đầu cô bịa ra, hại cô sml từ đầu đến cuối.

Sml: Siêu mệt luôn =))))))))))))))

Nhưng mà, vấn đề ở chỗ, cái tên Văn Phong Lãnh đó lại có liên hệ rất thân thiết với Dật Hoa.

Vì Văn Phong Lãnh chính là thủ lĩnh tinh thần của tổ chức Tố Thất.

Tố Thất rất khác với mấy tà giáo thông thường. Những giáo phái kiểu kia thường thổi phồng bản thân thần thông quảng đại, rồi dùng chiêu bài thần thánh để tẩy não tín đồ. Nhưng Tố Thất thì hoàn toàn ngược lại, gần như ẩn mình tuyệt đối, mong muốn càng ít người biết đến càng tốt. Không có giáo lý, cũng không tôn sùng thần linh hay bất kỳ đấng siêu nhiên nào. Vậy mà tín đồ lại phát cuồng đi theo, tự nguyện gia nhập như bị mê hoặc.

Ngoài giáo chủ Dật Hoa vốn đã có khí chất lãnh đạo xuất chúng cùng thủ đoạn hơn người, thì sức hút lớn nhất chính là Văn Phong Lãnh.

Cù Đông Hướng tính toán đâu ra đấy. Giờ phút này lôi Văn Phong Lãnh ra chẳng qua là để mai phục từ bây giờ, chuẩn bị cho tương lai. Bởi vì trong bốn vị lão đại, Văn Phong Lãnh chính là kẻ tu tiên thành công, người duy nhất trên đời thực sự đắc đạo phi thăng.

“Cô nói mình đến từ không gian khác, cũng chẳng biết chúng tôi là ai. Vậy tại sao lại chỉ đích danh tôi?” Dật Hoa hỏi thẳng vào điểm mấu chốt, khóe môi đã không còn nụ cười. Lúc hắn cười, trong mắt là tinh không sâu thẳm như bầu trời đêm. Nhưng một khi ngưng cười, ánh mắt kia lập tức hóa thành băng tuyết, lạnh lẽo đến rợn người.

Cù Đông Hướng thì thầm cười trong lòng. Cô cố tình đặt sẵn cái bẫy, chỉ chờ Dật Hoa tự mình nhảy vào thôi đấy.

“Bởi vì Văn Phong Lãnh nói cho tôi biết.” Cù Đông Hướng cong môi, giọng vừa vô tội vừa thản nhiên. “Hắn nói hắn là người của Giáo Hội Tố Thất, giáo chủ tên là Dật Hoa. Nếu tôi đến thế giới này mà gặp được anh, thì có thể nhờ anh giúp đỡ. Vừa rồi nghe anh tự giới thiệu, tôi liền đoán ngay, chắc chắn anh chính là người mà Văn Phong Lãnh sắp xếp để hỗ trợ tôi, đúng không?”

Đến nước này, Dật Hoa có nói “phải” hay “không” thì cũng đều bị đẩy vào thế bị động. Cái bẫy Cù Đông Hướng giăng ra nhìn thì đơn giản, nhưng đào sâu vô cùng, bên dưới còn là đầm lầy không thấy đáy.

“Văn Phong Lãnh là tiền bối đã tu tiên đắc đạo từ mấy trăm năm trước, ẩn cư từ lâu. Sao hắn có thể vô duyên vô cớ ra tay giúp một người từ không gian khác như cô được chứ?” Hoành Nhạc Thanh lạnh giọng chen vào. Lời vừa dứt, Minh Trai Chi và Dật Hoa lập tức đồng thời liếc nhìn Hoành Nhạc Thanh. Ánh mắt cả hai không giống nhau, nhưng rõ ràng sắc mặt Dật Hoa lạnh đi mấy phần.

Thêm một người nữa tự dấn thân nhảy vào hố giúp cô rồi nè!

Cù Đông Hướng cười tủm tỉm, quay sang Hoành Nhạc Thanh đáp lời: “Là bởi vì tiền bối Văn Phong Lãnh nói… hắn nhìn trúng tôi. Cảm thấy tư chất tôi đặc biệt tốt, rất thích hợp để tu tiên. Hắn muốn thu tôi làm đồ đệ, cho nên mới ra tay giúp tôi vượt qua kiếp nạn lần này.”

Ui chà chà, khỏi cần hệ thống nhắc, chỉ nhìn bằng mắt thường cũng thấy Dật Hoa đang muốn lóc tim cô ra băm nhỏ rồi rắc muối!

Đáng tiếc là không thể động thủ được. Nếu giờ hắn ra tay giết cô thì chẳng phải là tự chứng minh lời cô vừa nói là thật, rằng hắn đang muốn giết người diệt khẩu hay sao? Minh Trai Chi, Hoành Nhạc Thanh, còn cả Địch An đang nấp đâu đó trong bóng tối vẫn chưa hiện thân, đều sẽ không cho hắn cơ hội ra tay.

Muốn giết người mà lại không giết được, có lẽ đây chính là lần đầu tiên trong đời Dật Hoa nếm mùi nhục nhã như vậy.

Mà điều khiến hắn thật sự tức đến phát điên là lời Cù Đông Hướng nói ban nãy, câu quan trọng nhất trong đống bịa đặt của cô: Văn Phong Lãnh muốn thu cô làm đồ đệ!

Dĩ nhiên, đó chỉ là lời giải thích cho người ngoài nghe. Còn mục đích thật sự phía sau thì chỉ có hắn và Văn Phong Lãnh biết rõ. Bây giờ vấn đề là cô gái này rốt cuộc biết được bao nhiêu? Là vô tình đoán trúng, hay thật sự có người đứng sau giật dây? Hắn vô cùng chắc chắn Văn Phong Lãnh không đời nào làm ra chuyện như vậy. Vậy thì… con nhóc không rõ lai lịch kia rốt cuộc là ai cài vào? Tại sao lại nhằm thẳng vào hắn và Văn Phong Lãnh?

Trong lúc Dật Hoa xoắn xuýt đến muốn bốc khói vì nghĩ hoài không ra, thì bên kia, Cù Đông Hướng lại đang nghe hệ thống vui sướng thông báo:

“Ký chủ! Ký chủ! Hảo cảm của Minh Trai Chi vừa nhảy liền 5 điểm! Còn Hoành Nhạc Thanh cũng tăng 2 điểm!”

Không dễ gì đâu nha! Đây mới là độ hảo cảm chân chính nè! Mấy ông lớn này đúng là keo kiệt có tiếng, cô đấu trí đấu dũng với bọn họ mấy trăm hiệp, cuối cùng cũng chỉ cạy ra được có mấy điểm như vậy. Nhưng mà, có thể làm trái tim hợp kim Titan của mấy tên này nhúc nhích dù chỉ một chút thôi cũng đủ để Cù Đông Hướng rưng rưng nước mắt, cảm động muốn quỳ xuống hôn đất mẹ.

“Thông báo! Ký chủ, độ hảo cảm của Dật Hoa đã chính thức tụt xuống -300!” Giọng hệ thống nghe thảm thương vô cùng, chắc còn bị tổn thương tinh thần nặng hơn cả cô ấy chứ.

Tụt thì tụt chứ sao.

Trong kế hoạch của cô, Dật Hoa vốn dĩ được xếp vào hàng cuối để công lược.

Bởi vì trong bốn lão đại, kẻ khó lấy lòng nhất chính là hắn. Đừng nhìn lúc hắn cười mắt sáng long lanh, dịu dàng như trăng giữa trời cao mà lầm tưởng. Trong bốn người, hắn mới là kẻ âm độc và tàn nhẫn nhất. Ẩn mình kỹ như giấu kim trong kẽ áo, nhưng lại rất giỏi mê hoặc lòng người. Là một khúc xương cực kỳ khó gặm.

Cứ nhìn chuyện hắn giao dịch ngầm với Văn Phong Lãnh mà xem.

Câu Cù Đông Hướng vừa nói rằng Văn Phong Lãnh muốn thu cô làm đồ đệ không phải nói mò, mà chuyện đó thật sự sẽ xảy ra trong tương lai. Theo đúng cốt truyện gốc, Cù Đông Hướng chính là đệ tử duy nhất mà Văn Phong Lãnh từng nhận.

Chỉ có điều… cái danh “đệ tử” nghe thì oai đấy, nhưng thực tế thì chẳng khác gì lò luyện đan biết đi. Cù Đông Hướng từ đầu tới cuối, chỉ là công cụ cho hắn tu luyện.

Khụ khụ… cũng không hẳn là kiểu đơn thuần bổ âm thải dương đâu, mà là vì toàn thân Cù Đông Hướng, từ huyết mạch tới gân cốt, đều cực kỳ thích hợp để giúp người khác tinh tiến tu vi. Chỉ cần cô học xong một môn pháp thuật nào đó, đến lúc “thành dược hoàn”, cũng chính là lúc bị nhét vào miệng Văn Phong Lãnh làm thuốc.

Còn cái gọi là “duyên gặp gỡ” giữa cô với Dật Hoa trong cốt truyện gốc, thực ra cũng chỉ là một màn bố trí sẵn, Dật Hoa chính là kẻ được Văn Phong Lãnh sai tới dẫn dụ cô. Miệng thì mật ngọt rót vào tai, bên trong lại âm thầm đẩy cô lên thớt. Từng câu từng chữ như rót mật, nghe xong liền ngoan ngoãn gật đầu đi làm viên thuốc thịt người cho Văn Phong Lãnh.

Viên thuốc thịt người cái con mẹ nhà anh á!

Sau này chị đây mà phất lên được, nhất định sẽ đạp cưng thành bánh bao thịt người cho mà xem.

Thở dài, Cù Đông Hướng cảm thấy mộng đẹp thì vẫn là mộng đẹp, nhưng thực tế thì lạnh buốt như nước đá. Cày suốt hai ngày, bốn lão đại kia không một ai chịu nhúc nhích độ hảo cảm, thậm chí còn tụt như tụt quần.

Giấc mơ NP vĩ đại kia, giờ vẫn chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước mà thôi.