Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 5
CLDBNCTVT

[NP – CLĐBNCTVT] – Chương 5

Tác giả: Quỷ Thuỷ Hồng Nhan

1792 từ · 8 phút đọc

Công Lược Đủ Bốn Nhóm Có Thể Vương Tạc: [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 5

Cù Đông Hướng mơ mơ màng màng ngủ một giấc, mặc kệ bốn ông lớn kia muốn làm gì thì làm. Nửa đêm, cô lờ mờ cảm thấy trên giường có động tĩnh rất nhỏ.

Tầng phía bên trên là ai ngủ nhỉ? Là Minh Trai Chi hay là Dật Hoa?

Cô trở mình, rồi lại tiếp tục ngủ. Không lo cái mạng nhỏ này gặp chuyện, cũng chẳng sợ nửa đêm Địch An nổi hứng muốn chặt tay cô.

Điều kiện trong ngục giam có hạn, cơ thể sống cần được chăm sóc như cây trồng, muốn “thu hoạch” được thì phải có thiết bị hoàn chỉnh và môi trường giải phẫu phù hợp. Lúc này mà chặt tay cô thì chẳng khác gì phí của. Đương nhiên… nếu công lược thất bại thì ngày ra tù, cũng là ngày tay chân cô không còn nguyên vẹn.

Ngủ một giấc đã đời, tỉnh dậy đầu óc tỉnh táo, tinh thần sảng khoái, Cù Đông Hướng cầm kem đánh răng với bàn chải, tay còn xách theo cái khăn mặt, dụi dụi mắt đi về phía nhà vệ sinh. Đẩy cửa ra, bên trong có người quay đầu lại, dùng ánh mắt lạnh tanh nhìn chằm chằm cô.

Hoành Nhạc Thanh đang đi vệ sinh bên trong.

Cù Đông Hướng cũng không lui ra ngoài. Đối phương đã không buồn đóng cửa thì rõ ràng cũng chẳng sợ ai nhìn. Vậy là cô cứ thế bước vào, đi thẳng đến bồn rửa mặt, tiện tay quăng cái khăn lên vai, nặn kem rồi bắt đầu đánh răng.

Hoành Nhạc Thanh cũng không có động tác gì tiếp theo, xả nước xong thì cả người nghiêng qua sát bên cạnh cô, đưa tay mở vòi nước rửa tay.

Cù Đông Hướng ngẩng đầu liếc hắn một cái, rồi lại nhìn xuống chỗ dưới hạ thân hắn một vòng. Cô nhổ bọt kem đánh răng ra, súc miệng xong thì nở nụ cười tủm tỉm: “Không ngờ trên mặt với phía dưới lại chênh lệch dữ vậy ha.”

Cù Đông Hướng nói những lời này hoàn toàn là do cô tiện miệng.

Hôm qua cô đã bị Địch An dọa một lần, đủ để hiểu đám lão đại này đầu óc không cùng một kiểu với người bình thường. So với việc sau này công lược thất bại rồi phải bị chặt tay chặt chân, thì nhân lúc còn có thể khiến bọn họ khó chịu, Cù Đông Hướng cảm thấy cũng chẳng thiệt thòi gì.

Không ngờ Hoành Nhạc Thanh nghe xong câu đó lại hơi nheo mắt, động tác dứt khoát lưu loát, xoay người áp sát từ phía sau, cả thân hình cao lớn trực tiếp dán chặt lấy Cù Đông Hướng, gần như ép cô vào lòng. Hắn cúi đầu, nghiêng mặt kề sát tai cô, giọng nói như thì thầm mê hoặc: “Nhìn kỹ vậy rồi, thấy hài lòng lắm phải không? Có muốn thử một chút không?”

Cù Đông Hướng không quay đầu, cũng chẳng đáp lại. Trong lòng thì đang điên cuồng mắng chửi hệ thống vì cái tên đàn ông đứng sau lưng mình.

“Ký chủ ơi! Hảo cảm của Hoành Nhạc Thanh đang tụt không phanh, sắp rớt xuống -140 rồi!” Hệ thống rống lên cảnh báo.

“Vãi thật, nhìn cái tư thế của tên chó má này đi, côn thịt còn đang cạ cạ trên mông tôi đây này. Muốn giết người mà cái thứ dưới kia lại cứng lên như thế… Đúng là không giống người thường chút nào.”

“Ký chủ ơi, giờ làm sao đây? Hảo cảm của Hoành Nhạc Thanh vẫn đang tụt kìa!” Hệ thống lo sốt vó nhắc nhở.

Cù Đông Hướng thì lại chẳng hề hoảng loạn. Dù sao tụt từ -100 với -40 cũng đâu khác biệt mấy, chỉ là mức độ chán ghét sâu hay cạn mà thôi.

“Anh không phải gu của tôi. Tôi có hứng thú với người khác hơn.” Cù Đông Hướng đáp mà không thèm quay đầu lại. Cô đánh răng xong liền kéo khăn mặt trên vai xuống, thấm ướt rồi cúi người rửa mặt. Trong gương là gương mặt bình tĩnh của một người phụ nữ, hoàn toàn không có vẻ gì giống như đang bị một người đàn ông phía sau sờ soạng hai bên ngực.

Và đúng như cô đoán, hệ thống lại réo lên: “Ký chủ! Hảo cảm của Hoành Nhạc Thanh… xong đời thật rồi!”

Không chỉ độ hảo cảm bị tụt đến thảm, mà cả hai bàn tay đang sàm sỡ cũng rút lại luôn. Hoành Nhạc Thanh đứng thẳng người dậy, sau đó mỉm cười hỏi: “Ồ? Vậy cô thấy hứng thú với ai?”

“Cái người tóc tím ấy.” Cù Đông Hướng đáp lời không chút do dự, rồi mới xoay người lại, cũng cười toe toét giống hắn, nói tiếp: “Tóc tím đẹp hơn anh. Tôi thích.”

Trong bốn lão đại, người duy nhất dám nổi loạn đến mức nhuộm tóc màu mè khiêu khích chỉ có mình Địch An.

Hoành Nhạc Thanh khẽ nhướng mày, thu lại vẻ mặt thân thiện giả tạo ấy, làm bộ đứng đắn mà vỗ vỗ cái nơi hoàn toàn không dính bụi, rồi nghiêm túc xoay người bỏ đi.

Hắn vừa rời khỏi, Cù Đông Hướng liền nghe hệ thống hò hét phấn khích: “Ký chủ, ký chủ! Hảo cảm của Hoành Nhạc Thanh tăng hai mươi điểm rồi! Giờ chỉ còn -120 thôi!”

Cù Đông Hướng trợn mắt ngửa cổ nhìn trời, trong lòng không nhịn được mà tự hỏi: chẳng lẽ cái hệ thống mình mang theo là đồ ngu sao? Sáng sớm bị người ta bóp ngực, cạ mông, cuối cùng hảo cảm không những không tăng mà còn tụt hai mươi điểm. Vậy thì vui cái quái gì?

Huống chi cái “+20” kia thì là hảo cảm cái gì chứ, chẳng qua chỉ là hạ thấp một chút ý định muốn làm thịt cô ngay lập tức thôi.

Cô nói mình thích Địch An, trong lòng ai cũng hiểu rõ ràng là cô đang định xuống tay với hắn ta. Bốn lão đại giữ cô lại tới tận bây giờ, chẳng qua là vì tò mò rốt cuộc cô là ai, muốn làm gì. Bây giờ thì cô nói thẳng mục tiêu là Địch An, Hoành Nhạc Thanh cũng liền vui vẻ đứng một bên xem trò hay.

Sáng sớm, Địch An vẫn chưa về, nhưng Dật Hoa thì đã quay lại, trần trụi nửa người, nằm chình ình ở tầng trên. Thì ra người trở về lúc nửa đêm là hắn.

Cù Đông Hướng cầm đồ quay lại mép giường mình, vừa ngồi xuống liền thấy một đôi chân dài đung đưa ngay trước mặt, gần như chạm tới ngực cô. Cô nghiêng người né sang một bên, nhưng đôi chân kia vẫn bám sát không tha, thậm chí còn dùng hai ngón chân kẹp kẹp như càng cua, nhắm thẳng vào đầu ngực cô.

…Móa, ngực của bà đây có thù oán với tụi bây hay sao hả? Sáng sớm mở mắt ra là tụi bây lại rình nó để giở trò.

Cù Đông Hướng ngẩng đầu liếc Dật Hoa một cái. Đối phương cười toe toét, vẻ mặt sáng sủa đầy khí chất chính trực.

“Cái người tóc tím đâu? Không về chung với anh à?” Cù Đông Hướng cũng giả ngu hỏi lại. Tới giờ thi diễn cả lũ rồi, ai cũng phải thể hiện tay nghề diễn xuất một chút.

Dật Hoa thu chân lại, ngón chân kẹp càng cua cũng rút về, sau đó bắt đầu lặng lẽ phun lưỡi rắn: “Thì ra tiểu mỹ nhân lại thích kiểu như Địch An ha.”

Cù Đông Hướng nghiêm túc gật đầu, làm ra vẻ vừa ngộ ra chân lý: “À, thì ra hắn tên là Địch An à? Tên hay ghê. Anh là bạn hắn hả?”

Dật Hoa cười càng rạng rỡ, đến mức nọc độc muốn phun cũng sắp không giấu nổi nữa.

“Tiểu mỹ nhân, cô chưa nói cho tôi biết cô tên gì đâu nha.”

“Cù Đông Hướng. Có qua có lại, anh tên là gì?”

Thì ra cô tên là Cù Đông Hướng. Tuy không biết cái tên đó thật hay giả, nhưng ba lão đại ở đây đều âm thầm ghi nhớ trong lòng. Người phụ nữ này, lật tung cả đế quốc vẫn không tra được thân phận. Rốt cuộc phía sau cô có cao nhân chống lưng, hay chính bản thân cô có mục đích riêng? Đây là chuyện mà mấy lão đại đều muốn biết cho bằng được.

“Tôi tên Dật Hoa. Nghe qua bao giờ chưa?”

Cù Đông Hướng gật gù, làm ra vẻ đã từng nghe qua. “Không phải anh là người của Giáo Hội Tố Thất sao? Nổi tiếng như vậy, tôi đương nhiên biết anh rồi.”

Giáo Hội Tố Thất vốn đã rất lớn mạnh, mà thân là giáo chủ, Dật Hoa nổi danh khắp cả nước cũng không có gì lạ. Biết đến hắn là chuyện hoàn toàn bình thường.

“Vậy cô không biết Địch An là bạn tôi à?”

Trong lòng Cù Đông Hướng âm thầm thấy buồn nôn. Hai kẻ tử địch mới hôm trước còn vừa tìm cách ám sát nhau, vậy mà giờ lại có thể mở miệng gọi nhau là “bạn”.

Cô lắc đầu. Không quen Địch An thì cũng chẳng có gì bất thường. Người như cô, tất nhiên sẽ chẳng biết nổi tên của mấy tay trùm máu mặt chuyên chơi súng ống đạn dược.

“Vậy sao cô lại vào nhà giam dành cho nam?” Từ nãy đến giờ vẫn im lặng, Minh Trai Chi rốt cuộc cũng mở miệng. Câu đầu tiên đã là một đòn thẳng mặt, không hề quanh co, cũng chẳng thèm khách sáo.

Dật Hoa liếc mắt nhìn Minh Trai Chi một cái, rõ ràng không vui vì đối phương quá thẳng thừng. Hiếm lắm mới xuất hiện một món đồ chơi thú vị, còn chưa kịp chơi đã bị lật bài ngửa, thật chẳng vui gì cả.

Tới rồi! Vào thẳng vấn đề luôn!

Cù Đông Hướng lập tức tỉnh táo tinh thần. Cô còn tưởng mấy lão đại này ít nhất sẽ giả vờ chơi đùa với cô vài vòng trước đã, không ngờ Minh Trai Chi lại dứt khoát đến vậy. Xem ra bọn họ vốn chẳng coi cô là nhân vật gì đáng để “mua vui”, đến cả hứng thú thử qua cũng lười nảy sinh. Đúng là dân làm chính trị có khác, một chút thời gian quý giá cũng không muốn lãng phí.