Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 40
CLDBNCTVT

[NP – CLĐBNCTVT] – Chương 40

Tác giả: Quỷ Thuỷ Hồng Nhan

1962 từ · 9 phút đọc

Công Lược Đủ Bốn Nhóm Có Thể Vương Tạc: [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 40

Địch An thường ngày vốn là kẻ lầm lì, chẳng có chuyện gì để nói với người khác, nhưng hễ đối diện với máy móc là hắn lại có thể thao thao bất tuyệt.

Chẳng hạn như lúc này, sau khi đánh giá robot đã được nâng cấp hoàn thiện một lượt, hắn liền tặc lưỡi tiếc rẻ: “Mọi thứ đều hoàn hảo rồi, mỗi tội độ nhạy của bàn tay vẫn chưa đạt.”

“Tôi còn thiếu một cái mặt nữa. Không định làm mặt cho tôi à?” Con robot lên tiếng, xoay đầu hỏi vặn lại chủ nhân.

“Mặt á?” Địch An nhìn lướt qua, chẳng mấy bận tâm đáp: “Cậu muốn kiểu mặt thế nào, để tôi đi lập trình.”

“Dĩ nhiên là một khuôn mặt mà tất cả phụ nữ nhìn thấy đều phải mê mẩn rồi.” Robot trả lời một cách hiển nhiên.

Địch An lườm nó một cái, hừ hừ vẻ giận dỗi: “Một đống sắt vụn như cậu cần phụ nữ thích làm cái gì? Còn đòi ‘tất cả phụ nữ đều thích’. Cậu nhìn tôi đây này, chẳng cần phụ nữ thích nhé.”

Con robot xoay nhẹ đầu, bắt đầu phân tích dữ liệu: “Khi nói câu này, thùy não phải của ngài đang dao động mạnh, chứng tỏ ngài đang nói một đằng nghĩ một nẻo. Ngài cũng khao khát được phụ nữ thích bỏ xừ ra.”

Làm ra một con robot quá thông minh sẽ dẫn đến kết quả gì? Chính là lúc này đây, tự bê đá đập vào chân mình! Mà còn là cú đập đau điếng người.

Địch An theo bản năng sờ sờ mũi, chợt nảy ra ý tưởng: “Nếu cậu giỏi phân tích như thế, tôi sẽ đưa cho cậu diện mạo của một người phụ nữ. Cậu chỉ cần phân tích xem cô ta thích kiểu đàn ông thế nào, tôi sẽ làm cho cậu một gương mặt đẹp trai đến mức vô thực luôn.”

Con robot nghe xong, trên tấm bảng mặt trắng chưa lắp ngũ quan bỗng lướt qua hai vệt đỏ rực, biểu hiện sự hưng phấn tột độ.

Địch An lôi từ trong túi áo ra bức họa của Cù Đông Hướng, khẽ ho một tiếng: “Chính là cô ta!”

“Chỉ có hình dáng thì không đủ, phải có cả hành vi, động tác thường ngày và cách nói chuyện nữa, nếu không sao tôi biết được đặc điểm tính cách?”

“Có luôn! Lúc ở ngục giam có video giám sát đấy. Tôi truyền dữ liệu cho cậu ngay đây.”

Nửa giờ sau, robot mô phỏng và phóng đại diện mạo người đàn ông mà Cù Đông Hướng yêu thích lên màn hình.

Địch An vừa nhìn thấy liền sững sờ, ngay sau đó đôi lông mày nhíu chặt lại. Hắn cúi đầu tự đánh giá lại bản thân, phát hiện từ đầu đến chân mình chẳng có chỗ nào giống với hình mẫu mà Cù Đông Hướng thích cả.

Tại sao có thể khác biệt hoàn toàn như thế được? Địch An càng nhìn càng thấy khuôn mặt người đàn ông trên màn hình chướng mắt vô cùng, hắn hằn học lườm con robot: “Cậu phân tích sai rồi đúng không? Cái tên xấu xí thế này mà cô ta cũng thích được á?”

Con robot nghiêng đầu, sau khi các dãy số liệu chạy qua, nó nói năng rất có bài bản: “Lần này chỉ số adrenaline của ngài đang tăng vọt, không chỉ nói dối mà ngài còn đang ghen nổ mắt nữa.”

“Câm miệng!”

Robot im bặt, nhưng nó lại nhìn gương mặt cậu thanh niên trên màn hình hồi lâu rồi giơ tay chỉ: “Mặt này đẹp trai mà, tôi sẽ dùng mặt này.”

“Không được!” Địch An tức lộn ruột, ai đời lại để gương mặt của tình địch kè kè bên mình suốt ngày chứ.

“Lúc nãy ngài hứa rồi, chỉ cần tôi phân tích ra là ngài sẽ cho tôi một khuôn mặt đẹp trai vô thực.” Robot chỉ tay về phía màn hình: “Mặt này chẳng phải là đẹp trai đến mức vô thực rồi sao?”

Địch An chẳng thèm chấp con robot nữa, hầm hầm quay người bỏ đi. Robot lẽo đẽo đuổi theo sau, phân tích đâu ra đấy: “Ngài nghĩ mà xem, kiểu đàn ông cô ta thích thì ngài chẳng dính dáng được phân nửa nào. Ngài cũng không thể đi phẫu thuật thẩm mỹ để quyến rũ cô ta, nhưng nếu biến mặt tôi thành kiểu cô ta thích, chẳng phải cô ta sẽ bị thu hút tới đây sao? Tôi là robot của ngài, cô ta thích tôi thì cũng coi như là thích ngài thôi.”

Địch An dừng bước, cảm thấy con robot nói cũng có lý, nhưng cứ thấy có gì đó sai sai.

Thấy Địch An có vẻ xuôi lòng, robot bồi thêm: “Nghĩ thoáng lên đi, tôi là do ngài tạo ra, tương đương với một phiên bản khác của ngài thôi. Hai kiểu hình thái khác nhau nhưng cùng một ‘ngài’ sẽ làm tăng khả năng cạnh tranh lên còn gì.”

“Cũng không ổn lắm…”

“Kìa, ngài đừng đi chứ! Nghe tôi nói hết đã!”

Trong khi Địch An và con robot của hắn đang tranh luận rôm rả về gu đàn ông của Cù Đông Hướng, thì bên phía Bộ Tây Quy vừa mới kết thúc công việc. Hắn đã họp suốt cả một ngày dài, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi khi trở về dinh thự riêng.

Hắn nới lỏng cà vạt, cởi áo vest treo lên, rót cho mình một ly rượu rồi chậm rãi bước xuống tầng hầm.

Tầng hầm vẫn như mọi khi, chỉ có vị trí trung tâm là trống rỗng, giống hệt như thâm tâm hắn lúc này. Bộ Tây Quy cầm ly rượu, ngồi xuống khoảng trống đó, khẽ vuốt ve mặt sàn, nhưng đáp lại chỉ là sự lạnh lẽo của gạch đá.

Cả thi thể lẫn linh hồn đều biến mất. Nhưng may thay, cô vẫn còn sống! Cù Đông Hướng đã biến mất hơn mười ngày cùng với Vọng Phàm Viễn. Hắn đã lật tung cả đất nước mà vẫn không tìm thấy người, nỗi lo âu trong lòng cứ thế lớn dần theo từng ngày.

Bộ Tây Quy nằm vật ra sàn, chỉ khi ở một mình hắn mới để lộ sự kiệt quệ. Hắn vốn được thế giới biết đến với hình ảnh “thiết huyết” (1), cứng rắn, nhưng mấy ai biết được cục diện quyền lực của quốc gia này phức tạp đến nhường nào. Để duy trì thế cân bằng, ngoài việc lãnh lùng vô tình, hắn còn phải dùng đến những thủ đoạn cứng rắn nhất.

Thời niên thiếu chinh chiến sa trường, hắn từng hừng hực khí thế, giữa lằn ranh sinh tử nơi chiến trận chẳng bao giờ phải suy tính nhiều đến thế. Hắn chưa từng nghĩ có ngày mình phải đối mặt với những màn lừa lọc, đấu đá trên chính trường, cũng chẳng muốn cả ngày phải tiếp xúc với lũ chính trị gia và thương nhân để thực hiện những cuộc giao dịch ghê tởm.

Thế nhưng giờ đây, mỗi khi cảm thấy bản thân không còn là chính mình, hắn lại nhớ đến chủ nhân của đôi mắt sáng ngời ấy. Dù là trong thực tại hay trong mơ, hắn vẫn chưa một lần thực sự được ôm lấy cô. Hắn hối hận vô cùng, khao khát ngay lúc này có thể ghì chặt người ấy vào lòng.

Nỗi hối hận và tương tư dày vò hắn, khiến hắn nhận ra mình đã yêu Cù Đông Hướng mất rồi, vậy mà giờ đây đến việc ôm cô vào lòng cũng trở thành xa xỉ. Bộ Tây Quy cuộn người lại, mặc kệ bản thân được yếu đuối một lát trong góc tối vắng người này.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Vọng Phàm Viễn tuy đã thuận lợi lấy được chìa khóa, nhưng đáng tiếc vì ổ khóa cửa giam đã bị hắn đập hỏng nên dù có chìa trong tay cũng vô dụng, đành phải tiếp tục dùng sức phá cửa.

Cù Đông Hướng cũng chẳng thèm để ý đến hắn, cô cứ thong thả nghêu ngao hát, tay chân thoăn thoắt bày biện đồ đạc bên ngoài.

Đến khi Vọng Phàm Viễn ra được bên ngoài, Cù Đông Hướng đã bắc xong nồi, nước bắt đầu sôi, chuẩn bị nấu đồ ăn.

“Lại đây, lại đây, đói cả ngày rồi. Qua đây ăn chút gì đi.” Thấy Vọng Phàm Viễn đi ra, Cù Đông Hướng nở nụ cười tươi rói chào mời.

Sắc mặt Vọng Phàm Viễn cực kỳ khó coi, cũng phải thôi, chẳng ai đi đập cửa suốt một ngày trời mà tâm trạng tốt cho nổi. Nhìn dáng vẻ thong dong tự tại của Cù Đông Hướng, biểu cảm của hắn càng thêm âm trầm: “Cô chắc mẩm là cửa này thắng chắc tôi rồi nên mới thảnh thơi thế hả?”

“Đâu có, dù sao anh phá cửa cũng cần thời gian mà, tôi tranh thủ dưỡng thương thôi.” Nói rồi, Cù Đông Hướng thả một đĩa thịt vào nồi, miệng không quên càm ràm: “Điều kiện cái ngục này kém quá, đồ ăn cũng chẳng ra sao, đành ăn tạm bợ vậy.”

“Tôi hoàn toàn có thể đánh cô thừa sống thiếu chết, ép cô phải mở cửa cho tôi.” Ánh mắt Vọng Phàm Viễn hiện lên tia hung quang, hắn bước tới định ra tay.

“Ấy, khoan đã. Đừng đánh! Dù sao cũng phải để tôi ăn miếng cơm, lát nữa còn tắm rửa một cái cho thoải mái chứ. Cửa trước lăn lộn bò trườn, anh không thấy bẩn thỉu à? Thời gian tận năm ngày, anh vội cái gì? Đợi tôi ăn no, tắm rửa thơm tho xong, tôi sẽ nghĩ cách mở cửa giúp anh, được chưa?”

Vọng Phàm Viễn nheo mắt nhìn chằm chằm Cù Đông Hướng để dò xét mưu đồ của cô, nhưng cô chẳng thèm dành cho hắn lấy nửa phần chú ý, chỉ dán mắt vào nồi thịt, ôm bụng với vẻ thèm thuồng.

Người phụ nữ này rốt cuộc là sao? Bình tĩnh và trấn định đến lạ lùng, rõ ràng là trong lòng đang ủ mưu tính kế gì đó.

Vọng Phàm Viễn không nhìn thấu được toan tính của cô, dứt khoát chọn cách “lấy tĩnh chế động”, hắn bước tới ngồi xuống cạnh bàn, đợi nồi nước sôi để ăn.

Cù Đông Hướng ngồi đối diện cũng đang chờ đợi, tiện thể đánh giá Vọng Phàm Viễn một lượt. Hôm nay hắn mặc bộ đồ tù nhân bằng vải thô, sọc đơn giản, kiểu dáng phổ thông, nhưng vì dáng người cao lớn lại được bồi dưỡng lễ nghi hoàng thất từ nhỏ nên khí chất vẫn cực kỳ nổi bật. Đôi mắt hơi nhạt màu của hắn khi tập trung nhìn vào ai đó trông giống hệt như một con báo săn đang rình rập trong rừng, sắc sảo và đầy nguy hiểm. Vì khí thế quá mạnh mẽ nên quần áo chỉ còn là vật làm nền, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Nhận ra ánh mắt của Cù Đông Hướng, Vọng Phàm Viễn liếc nhìn lại, lạnh lùng hỏi: “Mê tôi rồi à?”

Cù Đông Hướng cười khẩy đáp lại: “Đang xem anh mặc áo tù trông thế nào thôi, quả nhiên là rất hợp với anh đấy.”

(1): Thiết quyết: Chỉ phong cách tàn nhẫn – quyết liệt – dùng bạo lực và thủ đoạn sắt máu để trị loạn