Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 4
CLDBNCTVT

[NP – CLĐBNCTVT] – Chương 4

Tác giả: Quỷ Thuỷ Hồng Nhan

1872 từ · 9 phút đọc

Công Lược Đủ Bốn Nhóm Có Thể Vương Tạc: [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 4

[CÔNG LƯỢC ĐỦ BỐN NHÓM CÓ THỂ VƯƠNG TẠC]

Quỷ Thuỷ Hồng Nhan

Ăn cơm xong, Cù Đông Hướng chậm rãi đi phía sau hai người đàn ông. Hai người cũng không để ý đến cô, dọc đường đi Dật Hoa khoác vai Hoành Nhạc Thanh, ra vẻ anh em chí cốt.

Cù Đông Hướng lạnh lùng quan sát, âm thầm chửi thầm với hệ thống: “Hệ thống, quan hệ của bốn người này có thay đổi bởi mấy tình tiết công lược do ta thiết lập không đấy?”

Hệ thống: “Điều đó không thể nào. Ký chủ chỉ được phép thiết lập các phân cảnh tạm thời để công lược, không thể thay đổi ý chí và hành vi của bốn người. Nếu có thể thay đổi quan hệ của họ thì không cần phải công lược nữa rồi.”

Cù Đông Hướng tặc lưỡi một cái, gật đầu thầm than: “Cho nên nói mấy vị lão đại này quả nhiên không giống người thường. Rõ ràng hai người kia trước đây còn căng thẳng đến mức sống chết chẳng đội trời chung, vậy mà giờ vẫn có thể kề vai sát cánh ngồi đây. Bội phục, thật bội phục… Phải học hỏi thôi, phải học hỏi thôi.”

Hệ thống: “…”

Về tới phòng giam, Cù Đông Hướng ngoan ngoãn ngồi lên giường của mình, tuy rằng im lặng không nói, nhưng đôi mắt nhỏ cứ nhìn chằm chằm mấy vị lão đại qua lại, quan sát không sót một ai, trên mặt hận không thể viết luôn: Đến đây đi… Mau đến quấy rầy tôi đi.

Kết quả ba tên kia mỗi người mạnh ai nấy làm việc của riêng mình.

Minh Trai Chi đang tập thể hình, trên người chỉ mặc áo ba lỗ bó sát màu đen, mồ hôi lăn dài trên những đường cong cơ bắp, sáng bóng lấp lánh.

Hoành Nhạc Thanh sau khi trở về liền nằm trên giường đọc sách, Cù Đông Hướng rất tò mò người đàn ông này ở trong ngục giam có thể đọc sách quỷ gì nhỉ? Cái cuốn nói về mười tám kiểu chết khi giết người ấy hả?

Dật Hoa vừa vào phòng đã nhảy phắt qua cửa sổ biến mất. Ba người còn lại mí mắt cũng không nhấc lên một chút, như thể chuyện thường ngày ở huyện. Cù Đông Hướng nhìn cái cửa sổ to lớn không có bất kỳ song chắn nào, lặng lẽ dời mắt nhìn về phía Địch An.

Địch An cũng đang nhìn cô, hắn cũng là người duy nhất trong bốn người nhìn chằm chằm cô.

Cù Đông Hướng cũng không né tránh, ánh mắt thẳng tắp đối diện với ánh mắt của Địch An, sau đó theo ánh mắt hắn nhìn xuống tay mình.

Địch An đang nhìn tay cô.

Cù Đông Hướng cũng không tự luyến mà cho rằng Địch An vừa gặp đã yêu cô. Đó là Mary Sue, tình tiết kiểu đó làm gì có ở chỗ này. Vậy thì rốt cuộc hắn nhìn tay cô làm gì?

Cù Đông Hướng gần như có thể khẳng định khi cô vừa tỉnh lại, người ở phía sau bên trái chính là Địch An. Chẳng lẽ lúc đó hắn đã nhìn tay cô rồi sao?

Tay cô đẹp lắm sao?

Cù Đông Hướng bất giác nắm tay lại, xoay xoay ngón tay.

Hệ thống đột nhiên hô lên: “Ký chủ, nhúc nhích rồi. Độ hảo cảm của Địch An đối với cô vừa tăng 20 rồi.”

???

Vãi lồng, đây là cái thao tác gì vậy? Địch An có sở thích kỳ lạ gì sao? Chẳng phải đó là cốt truyện của nhóm biến thái thứ hai hả? Địch An diễn sai vai rồi đúng không?

Cù Đông Hướng ngẩng đầu nhìn về phía Địch An, đối phương quả nhiên chẳng rời mắt, cứ nhìn chằm chằm vào bàn tay cô, ánh mắt theo từng cử động của tay cô mà khẽ lay động. Chỉ cần khẽ nhúc nhích ngón tay thôi là có thể kéo cao độ thiện cảm rồi. Nghĩ vậy, tâm trạng Cù Đông Hướng lập tức vui vẻ hẳn lên, tinh thần phơi phới, thì ra, mấy vị lão đại cũng thấy cưng quá trời ha!

“Không ngờ độ hảo cảm lại có thể tăng 20 ngay lập tức, xem ra tôi phải đến gần Địch An cọ xát nhiều hơn, không biết lấy tay tôi sờ hắn thì có thể trực tiếp tăng đến một trăm không. Ha ha…”

“Khoan đã ký chủ! Là âm 80. Không phải 20!” Hệ thống cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Cù Đông Hướng, sợ Cù Đông Hướng không hiểu lại bổ sung một câu: “Vốn dĩ độ hảo cảm của bốn người đối với ký chủ đều là -100, vừa rồi Địch An tăng 20, cho nên hiện tại hắn -80 là người có độ thiện cảm cao nhất rồi đó.”

“CÁI ĐÌN ĐỊT, CÚT ĐI!!!!!!!!!” Cù Đông Hướng gào thét trong lòng: “Hệ thống ngươi lăn ra đây giải thích cho ta! Đây là độ hảo cảm sao? Đây là giá trị thù con mẹ nó hận mới đúng! Ta cắt dương vật của bọn chúng à? Hay là chọc lỗ đít bọn chúng? Mới gặp có tí đã -100, trong khi để tăng từ 0 lên 100 ta phải mất nửa cái mạng, vậy -100 chẳng phải phải bán luôn cả linh hồn hả?”

“Ký chủ, vừa rồi không phải cô còn nói công lược rất ổn đấy sao…” Hệ thống bị Cù Đông Hướng mắng một trận điên cuồng xong, yếu ớt đáp lại một câu.

Cù Đông Hướng bị lời nói của hệ thống chặn lại, nghĩ đến vừa rồi Địch An chỉ vì mấy ngón tay mà độ hảo cảm tăng lên, đành phải hạ giọng.

Chỉ là Địch An có thể hơi kỳ lạ, không có nghĩa là ba người còn lại cũng dễ cọ như vậy.

Cù Đông Hướng có chút bực bội gãi gãi tóc, chỉ nghe hệ thống điên cuồng hét lên: “Ký chủ, đừng nhúc nhích! Địch An lại rớt rồiiiii!”

Rớt? Rớt cái gì vậy? Hắn bị trĩ à? Cù Đông Hướng vừa định trợn trắng mắt, đột nhiên nghĩ đến Địch An rớt cái gì, không thể tin được nói: “Hệ thống, hắn rớt bao nhiêu độ hảo cảm?”

“Rớt một phát 15%. Hiện tại -95. Mà không sao, vẫn là cao nhất trong mấy người kia rồi á.”

Được thôi! Địch An là một kẻ tâm thần. Kiểu công lược này, còn đỡ hơn ba tên kia luôn bơ cô, một chút cũng không nhúc nhích.

Cứ như vậy không phải là cách, Cù Đông Hướng quyết định chủ động tấn công. Chẳng phải coi trọng tay cô sao? Đã mê tay cô đến vậy thì cho hắn xem thỏa thích, xem thử hắn có thể tăng được bao nhiêu điểm.

Cù Đông Hướng xuống giường, lặng lẽ đi tới bên cạnh Địch An. Hai người còn lại coi như cô là không khí, vẫn cứ làm việc của mình.

Địch An đúng là kiểu người thẳng như ruột ngựa, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm tay cô, ở khoảng cách gần như vậy, độ hảo cảm cư nhiên lại vù vù tăng lên 30. Một hơi biến thành -75.

“Anh đang nhìn tôi sao?” Cù Đông Hướng hỏi thẳng.

Địch An không trả lời, ánh mắt vẫn khóa chặt vào tay cô.

Cù Đông Hướng ngẩn người, đột nhiên nhớ tới phần giới thiệu về Địch An, hắn là một người ít nói, gần như quanh năm không nói chuyện với ai.

“Anh thấy tay của tôi đẹp sao?” Cù Đông Hướng hỏi tiếp, đối với loại người ít nói này, chính là phải làm phiền hắn, phiền cho đến khi hắn mở miệng.

“Rất thích hợp.”

Không ngờ, chưa kịp làm phiền thì Địch An đã tự mở lời. Giọng hắn khàn khàn vang lên, từng chữ rõ ràng, ba chữ nói rất dứt khoát.

Cù Đông Hướng nhíu mày, có chút kinh ngạc với câu trả lời “rất thích hợp” này. Cô thử hỏi: “Rất thích hợp cái gì?”

Địch An nghe vậy, cuối cùng cũng dời ánh mắt từ tay sang mặt Cù Đông Hướng, ánh mắt chỉ dừng lại trong chớp mắt, rồi rất dứt khoát khoát xoay người, nhảy qua cửa sổ rời đi.

Cù Đông Hướng ngây người đứng đó không động đậy, cô cảm thấy một luồng khí lạnh từ đầu ngón chân chạy ngược lên, lạnh buốt đến tận đỉnh đầu.

“Ký chủ? Ký chủ cô sao vậy?” Hệ thống cảm giác được sự bất thường của Cù Đông Hướng, nhỏ giọng hỏi.

Vừa rồi Địch An liếc nhìn cô một cái, rõ ràng chính xác lạnh lẽo như nhìn người chết. Cái cách anh ta nhìn tay cô cứ như thể đó là hai phần tách biệt với cơ thể, còn bản thân cô chẳng đáng một xu.

Rất thích hợp! Cù Đông Hướng chợt nhớ ra phần thiết lập cốt truyện ban đầu về Địch An, nếu không có lần va chạm trong trại giam này, đáng lý ra hai người phải gặp nhau ở bãi đậu xe dưới lòng đất vào một ngày nọ. Khi ấy, lúc xe của Địch An chạy ngang qua chỗ cô, hắn sẽ dừng lại, trực tiếp sai người bắt cô đi.

Lý do chính là hắn coi trọng đôi tay này của cô!

Một đôi tay đặc biệt thích hợp để cấy ghép lên người con rô-bốt trí tuệ nhân tạo mới chế tạo của hắn. Linh hoạt, thon dài, có độ đàn hồi, sức duỗi của ngón tay thuộc hàng nhất lưu. Đây chính là đôi tay mà Địch An đã tìm kiếm suốt bao lâu, cuối cùng cũng thấy thứ vừa ý nhất cho người máy của mình.

Cù Đông Hướng run rẩy cả người, sao cô lại quên mất tính chất đặc biệt của đám điên này chứ. Toàn bộ đều là cặn bã, ban đầu hành hạ người ta đến sống dở chết dở, sau đó lại mặt dày nói yêu người ta? Tỷ như Địch An, trước tiên chặt đôi tay người ta, sau đó ném vào lồng chó cho chó ăn. Khi hắn cần thì hắn gọi là bảo bối, không cần nữa thì coi như rác rưởi.

Nếu không phải đối diện còn có hai nhân vật nguy hiểm đáng sợ, Cù Đông Hướng đã muốn tự tát mình một cái.

Đắc ý cái gì chứ! Vừa rồi Địch An tăng hảo cảm đâu phải vì thích cô, mà là vì mê đôi tay cô! Đó không phải thái độ nảy sinh tình cảm, mà là hài lòng với kết quả nghiên cứu vật mẫu!

Cù Đông Hướng nằm vật ra giường, cả người như không còn sức lực, dứt khoát úp mặt vào chăn nằm im thin thít.

Giường đối diện, Hoành Nhạc Thanh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt thoáng liếc sang phía cô. Tiếc là giờ phút này Cù Đông Hướng vẫn còn đang chìm trong cú sốc hoàn toàn không phát hiện ra.