Sau khi rời khỏi phần thứ nhất, phần thứ hai lại chẳng hề đơn giản như vậy. Cù Đông Hướng và Vọng Phàm Viễn mỗi người cầm một khẩu súng tự động, bao vây áp sát, mục đích là tiếp cận một căn nhà ba tầng có ban công.
Nhiệm vụ của cửa thứ hai là phải khống chế được đám đạo tặc bên trong, thành công đoạt lấy manh mối để tiến vào cửa thứ ba. Đám đạo tặc trong cửa ải này thuộc loại NPC riêng biệt của trò chơi, thân thủ và phản ứng đều không hề yếu. Người chơi sau khi trúng đạn tuy rằng không thực sự bị thương, nhưng nếu bất kỳ ai trong hai người bị bắn trúng đều sẽ bị tê liệt một ngày, hành động bị hạn chế. Nếu cả hai cùng trúng đạn, điều đó đồng nghĩa với việc cả hai không còn khả năng hành động, thử thách thất bại.
Cù Đông Hướng và Vọng Phàm Viễn ra hiệu cho nhau. Vọng Phàm Viễn khẽ gật đầu, thân thủ cực kỳ nhanh nhẹn, hắn dẫm một chân lên bệ cửa sổ ngoài nhà, lặng lẽ đu người lên đáy ban công tầng hai. Trong khi đó, Cù Đông Hướng linh hoạt men theo cầu thang, chậm rãi và cảnh giác tiến lên tầng hai.
Tầng hai tối đen như mực, Cù Đông Hướng và Vọng Phàm Viễn chỉ biết cửa này có tám NPC đạo tặc, còn về vị trí phân bố và cấu tạo bên trong phòng thì hoàn toàn mù tịt, chỉ số nguy hiểm cực lớn.
Vì không rõ thực hư bên trong, Cù Đông Hướng không dám thăm dò lung tung. Vọng Phàm Viễn hẳn là sẽ bao vây từ phía ngoài vào, cô đang chờ đợi tín hiệu của hắn.
Sau khi vượt qua cửa thứ nhất với chỉ số thông minh sụt giảm một cách khó hiểu, Vọng Phàm Viễn rõ ràng đã khôi phục trạng thái bình thường. Cù Đông Hướng cũng không vội vàng nhất thời, muốn công lược loại người như Vọng Phàm Viễn, nhất định phải dùng kích thích và biện pháp mạnh cùng lúc mới có thể đạt được hiệu quả làm ít công to.
Vọng Phàm Viễn treo mình dưới ban công tầng hai, lực cánh tay kinh người. Hắn quan sát qua khe hở của ban công, sau khi xác định được vị trí chính xác của ba kẻ địch, hắn vắt hai chân lên lan can, buông hai tay cầm súng, nhắm chuẩn gã đạo tặc gần nhất, không chút do dự bóp cò. Một phát trúng đích.
Hai tên đạo tặc khác ở khoảng cách xa hơn nghe tiếng súng liền cầm vũ khí xông tới. Vọng Phàm Viễn đã nhanh chóng nhảy vọt lên, nhào lộn trên mặt đất rồi nổ súng liên tiếp.
Ở đầu bên kia, nghe thấy tiếng súng, Cù Đông Hướng lập tức bật dậy, lao thẳng lên từ cầu thang. Dựa vào tiếng bước chân ồn ào, cô nhanh chóng quật ngã tên đạo tặc chạy tới đầu tiên, ngay sau đó là một phát đạn bắn vỡ đầu, động tác sạch sẽ lưu loát.
Tiếp đó, cô nhanh chóng lăn mình tìm chỗ ẩn nấp, tránh thoát một băng đạn. Tên đạo tặc kia chỉ mãi chú ý vào Cù Đông Hướng mà hoàn toàn không nhận ra Vọng Phàm Viễn đã lặng lẽ áp sát từ phía sau. Hắn rút dao quân y bên hông ra, trực tiếp cắt đứt cổ đối phương.
“Thân thủ quả thực không tệ.” Ánh mắt Vọng Phàm Viễn nhìn về phía Cù Đông Hướng mang theo một tia tán thưởng, hắn chưa từng thấy người phụ nữ nào nhanh nhẹn, giỏi giang như vậy.
“Quá khen. Còn lại mấy tên?”
“Còn ba tên, phải cẩn thận.”
“Cả ba đều ở tầng ba, nhưng vì đã kinh động đến chúng nên lần này chúng ta không thể tách ra hành động.”
Cù Đông Hướng và Vọng Phàm Viễn nhìn nhau một cái. Ngay sau đó hai người đứng tựa lưng vào nhau, cầm súng cảnh giác, chậm rãi di chuyển về hướng tầng ba.
Tầng ba lại càng không có một chút ánh sáng nào. Vọng Phàm Viễn và Cù Đông Hướng cố gắng giữ bước chân đồng nhất, điều chỉnh nhịp thở chậm và nhẹ nhất có thể.
Cuộc tấn công nổ ra trong chớp mắt. Khi Cù Đông Hướng cảm nhận được cú đánh từ phía sau lưng thì đã xoay người lại, nhưng vẫn chậm một bước, cô bị tên đạo tặc lao tới đá bay khẩu súng trong tay. Gần như cùng lúc đó, Vọng Phàm Viễn cũng bị tấn công.
Cả hai ra tay đều rất nhanh. Cù Đông Hướng đá văng tên đạo tặc đang quấn lấy mình, giơ tay chặn đứng nắm đấm đang vung tới của đối phương. Phía bên kia, động tác của Vọng Phàm Viễn càng tàn nhẫn và dứt khoát hơn. Vì không nhìn thấy gì nên gần như là cận chiến vật lộn, tiếng gió từ quyền cước vang lên dồn dập.
Giữa lúc đang giằng co, Cù Đông Hướng chợt cảm thấy có gì đó không đúng. Hai tên đạo tặc, mỗi người đối phó một tên, vậy trong bóng tối vẫn còn một tên nữa.
“Vọng Phàm Viễn! Còn một tên nữa.” Cù Đông Hướng lớn tiếng cảnh báo, đáp lại cô chỉ có tiếng đánh nhau càng lúc càng xa trong màn đêm.
Cù Đông Hướng sốt ruột, đá một cú vào bụng đối phương, đồng thời cũng phải ăn trọn một đấm của hắn. Đúng lúc này, chỉ nghe thấy một tiếng súng vang lên từ phía xa. Cù Đông Hướng tung liên hoàn cước, đạp mạnh vào đối phương rồi nhắm về hướng có tiếng súng mà chạy tới.
Cảm nhận được có bóng đen ập đến, Cù Đông Hướng nghiêng người tóm lấy cánh tay đối phương. Hơi thở người kia có chút dồn dập, khẽ nói: “Là tôi.”
Cù Đông Hướng ổn định tinh thần, kéo mạnh Vọng Phàm Viễn lại, đỡ lấy cánh tay hắn, ghé sát tai hỏi: “Anh bị thương à?”
“Ừ. Tên đó ở hướng ba giờ.”
“Còn chịu đựng được không?”
“Được!”
Cù Đông Hướng dìu Vọng Phàm Viễn, gắng sức đi tới cạnh lan can: “Chuẩn bị nhảy!”
Hai người gieo mình xuống. Cù Đông Hướng biết sau khi trúng đạn Vọng Phàm Viễn sẽ bị tê liệt toàn thân, nên vào khoảnh khắc nhảy xuống, cô đã lấy thân mình làm đệm thịt ở phía dưới, ôm chặt hắn vào lòng. Sau hai tiếng động lớn, cả hai rơi xuống đất. Vì che chở cho Vọng Phàm Viễn nên Cù Đông Hướng phải chịu xung lực lớn nhất. Cô cảm thấy lưng đau rát, một luồng khí nghẹn ở lồng ngực xông lên cổ họng, thậm chí còn nồng nặc mùi máu.
Không dám chậm trễ, Cù Đông Hướng nhanh chóng vực Vọng Phàm Viễn dậy. Nhân lúc hắn còn có thể đi được vài bước, hai người đã vào được căn phòng nhỏ bên cạnh. NPC ở các điểm cố định sẽ không rời khỏi vị trí trò chơi, nên họ không sợ bị truy sát.
Sau khi đặt Vọng Phàm Viễn xuống, Cù Đông Hướng mệt đến mức đứt hơi, ngồi bệt xuống đất thở dốc.
Vọng Phàm Viễn tựa lưng vào tường chằm chằm nhìn Cù Đông Hướng, sau đó rút dao quân y từ bên hông ra nói: “Cô đoán xem vừa rồi tôi định làm gì?”
Cù Đông Hướng vừa thở hổn hển vừa nuốt nước miếng để bình ổn nhịp thở rồi mới trả lời: “Lúc tôi đến cứu anh, tay anh sờ lên là định đâm tôi một dao chứ gì. Nhưng chẳng phải cuối cùng anh vẫn không đâm sao?”
Vọng Phàm Viễn không trả lời, biểu cảm âm trầm chỉ nhìn xoáy vào Cù Đông Hướng, trong mắt ẩn chứa tia sắc lạnh.
“Nhìn tôi làm gì? Khụ khụ.” Cù Đông Hướng cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, ho khan một tiếng để áp chế luồng khí đang xáo trộn trong ngực.
“Cô bị thương rồi. Thuốc tê của tôi chỉ một ngày sau là khôi phục, nhưng những thương tổn khác do cô tự gây ra trong trò chơi sẽ không dễ dàng khỏi hẳn đâu. Cứu tôi như vậy, có đáng không?” Vọng Phàm Viễn cười lạnh một tiếng đầy châm biếm.
“Cửa này chúng ta là cộng sự, cứu anh là việc nên làm.”
Đôi mắt Vọng Phàm Viễn đen thẫm như mực không thể tan. Hắn cười nhạo một tiếng, rõ ràng là đang mỉa mai sự ngây thơ nực cười của Cù Đông Hướng.
Cù Đông Hướng thở hắt ra một hơi, cũng tựa vào tường, quay đầu nhìn Vọng Phàm Viễn cười nói: “Tôi không phải vì thánh mẫu mới giúp anh, tôi chẳng phải hạng ngốc bạch ngọt, cũng không phải vì tin vào nhân tính, cho rằng cuối cùng anh không nỡ mới không xuống tay.”
“Ồ? Nếu cô đã biết, vậy tại sao còn ra tay?” Câu nói của Cù Đông Hướng khiến Vọng Phàm Viễn nổi hứng thú hỏi vặn lại.
“Tại sao không thể tránh việc cả hai cùng thua? Cứ nhất thiết phải đồng quy vu tận sao?” Cù Đông Hướng thản nhiên nhìn Vọng Phàm Viễn đặt câu hỏi, rồi lại tự nói tiếp: “Lúc anh trúng đạn, anh định đâm tôi để cả hai cùng thua, chẳng ai có lợi. Anh không xuống tay là vì anh thấy tôi đến cứu anh, thậm chí không tiếc bản thân bị thương cho nên mới thôi. Suy cho cùng, nếu anh đâm tôi, những thương tổn do người chơi gây ra cho nhau sẽ biến mất khi bắt đầu cửa thứ tư, còn vết thương do tôi tự ngã thì sẽ không tự khỏi. Như vậy sẽ làm tăng xác suất anh chiến thắng ở cửa thứ tư.”
Nghe Cù Đông Hướng nói xong, đáy mắt Vọng Phàm Viễn vẫn không chút gợn sóng, chỉ khẽ gật đầu rồi mở miệng: “Cô lại đây.”
Cù Đông Hướng không hiểu chuyện gì, đứng dậy đi đến ngồi cạnh Vọng Phàm Viễn. Vừa mới ngồi định chỗ, cô đã bị Vọng Phàm Viễn bất ngờ vươn tay ôm lấy. Lực ôm rất mạnh, hoàn toàn không giống một người bị trúng thuốc tê mất hết sức lực.
“Anh!?” Cù Đông Hướng kinh ngạc, rồi chợt ngộ ra: “Anh không trúng đạn?”
Vọng Phàm Viễn siết chặt tay quanh eo Cù Đông Hướng, sau đó hài lòng nghe thấy tiếng hít hà vì đau của cô.
“Cho nên mới nói cô vẫn quá ngây thơ, loại người như tôi mà cô cũng dám tin.” Mặt Vọng Phàm Viễn dán sát mặt Cù Đông Hướng, hơi thở nóng hổi. Luồng nhiệt khí cận kề lướt qua môi Cù Đông Hướng như tơ liễu, ngứa ngáy.
“Nhẹ chút…” Cù Đông Hướng không nhịn được mà nhăn mặt. Vọng Phàm Viễn ôm quá chặt, gần như muốn khảm cả người cô vào cơ thể hắn.
Đáp lại Cù Đông Hướng là một cái ôm còn mạnh hơn, cô suýt nữa thì không thở nổi. Vì khó thở, nhịp thở của Cù Đông Hướng dần trở nên nặng nề, cô hơi hé miệng, lộ ra đầu lưỡi đỏ hồng ướt át, mềm mại.
Vọng Phàm Viễn kín đáo nhìn vào đôi môi cô. Hắn không hề nới lỏng lực tay, mặt đối mặt ở khoảng cách cực gần, gần như trêu đùa: “Cho dù là cửa hợp tác, cô vẫn sẽ thua trong tay tôi thôi.”
“Tôi cứ tưởng anh chỉ biến thái, không ngờ còn già đời xảo quyệt, gian trá vô cùng, thật sự khiến người ta bội phục, bội phục!” Về khoản đấu khẩu, Cù Đông Hướng cũng không chịu thua. Cô quả thực đã nghĩ Vọng Phàm Viễn rất xấu xa, không ngờ đối phương còn có thể tệ hơn thế.
“Cho nên cô hiểu rồi đấy, chẳng có chuyện gì là đôi bên đều được lợi cả. Trên đời này thứ đáng tởm nhất chính là lòng người. Cô, tôi, đều như vậy. Ngọc nát đá tan thì có gì không tốt chứ? Ví dụ như… lúc này đây.” Khi Vọng Phàm Viễn nói, môi hắn gần như dán chặt vào môi Cù Đông Hướng, mỗi chữ thốt ra như thổi thẳng vào trong, giọng nói cực nhẹ nhưng lại rõ ràng đến khắc sâu tâm khảm.
Tay Vọng Phàm Viễn cũng chậm rãi vuốt ve từ eo lên phía lưng cô, rồi đột ngột dùng lực. Cù Đông Hướng đau đến mức kêu lên một tiếng, theo bản năng co rụt người lại, nhưng lại bị bàn tay kia của Vọng Phàm Viễn hung hăng bóp chặt cằm, ép phải ngẩng lên. Ánh mắt hai người va chạm, Cù Đông Hướng nhìn thấy sự kiên định đến cực đoan trong mắt hắn.
“Giờ cô có hối hận vì đã cứu tôi không?”
“Hối hận.” Cù Đông Hướng vì bị thương nên mỗi nhịp thở đều thấy đau đớn, cô dừng một chút rồi nói tiếp: “Đáng lẽ nên mặc kệ anh. Trực tiếp xử lý đám đạo tặc còn lại là thắng rồi.” Cù Đông Hướng cảm nhận được bàn tay đang bóp cằm mình siết chặt thêm, hơi nóng từ lòng bàn tay anh khiến cằm cô như muốn bốc hỏa.
“Anh xem, tôi cứu anh hay không cứu anh thì đều có thể thắng. Có thể thắng tại sao lại phải thua? Liên quan gì đến lòng người khác chứ, thứ thay đổi chuyện này vốn dĩ chính là lòng anh. Chẳng lẽ anh chỉ muốn ngọc nát đá tan, đồng quy vu tận suốt cả đời sao?” Dứt lời, Cù Đông Hướng cảm nhận được bàn tay đang ấn trên lưng mình khẽ run lên, rồi ngay sau đó càng dùng sức hơn. Mắt cô tối sầm lại, vị máu tanh nơi cổ họng không thể kìm nén được nữa mà trào ra.
Vọng Phàm Viễn nhìn chằm chằm người phụ nữ đang bị mình khống chế trong lòng. Lồng ngực cô đã bị va đập, cộng thêm tác động của hắn khiến thương thế càng nặng thêm. Hắn nhớ lại lúc nãy khi ngã từ tầng hai xuống, đỉnh đầu cô còn chưa chạm tới cằm hắn, đôi tay dang ra còn chẳng ôm hết được hắn, vậy mà vào khoảnh khắc rơi xuống cuối cùng, cô vẫn không hề buông tay.
Hành động đó khiến hắn rất khó chịu, cực kỳ khó chịu. Từ khi còn rất nhỏ hắn đã biết dùng cách đồng quy vu tận để đổi lấy cơ hội sống sót. Khái niệm “đôi bên được lợi” là gì, hắn chưa bao giờ biết, và sau này cũng chẳng muốn biết.
Sự im lặng bao trùm giữa hai người. Tầm mắt Vọng Phàm Viễn dừng lại trên gương mặt Cù Đông Hướng. Gương mặt trắng bệch vì thống khổ, khóe mắt đỏ hoe vì đau đớn của cô trông thật chướng mắt. Nó cũng giống như hành động và lời nói vừa rồi của cô, khiến hắn bực bội.
Lần đầu tiên Vọng Phàm Viễn không cảm thấy sảng khoái khi hành hạ một người phụ nữ. Hắn đột ngột buông tay đang khống chế Cù Đông Hướng ra, mặc kệ cô nằm rũ trên mặt đất, lạnh lùng nói: “Đám đạo tặc còn lại để tôi xử lý. Cô vô dụng như vậy thì nghỉ ngơi đi.”
Kết quả nhanh chóng đã có được. Thân thủ của Vọng Phàm Viễn khôi phục rất nhanh, khi quay lại hắn còn ném cho Cù Đông Hướng một túi thuốc.
“Thuốc bôi ngoài da đấy. Đừng để bị thương nặng quá không khỏi được, làm trò chơi phía sau mất công bằng.”
Cù Đông Hướng nhận lấy thuốc, cười nói cảm ơn, nhưng trong lòng lại hiểu rõ như gương, loại biến thái như Vọng Phàm Viễn mà thèm quan tâm trò chơi có công bằng hay không chắc?
Tâm trạng cô rất tốt, bị thương một chút mà đổi lấy được ba điểm thiện cảm của Vọng Phàm Viễn, quả thực là lời to.
Sau khi đã kích thích được Vọng Phàm Viễn, Cù Đông Hướng lại càng được nước lấn tới. Lúc bôi thuốc, cô chẳng thèm e ngại, cởi áo ngay bên cạnh hắn, còn đòi hắn bôi thuốc sau lưng cho mình.
“Cút, cô không có tay à?”
“Thì mới bảo anh giúp bôi sau lưng mà. Tôi đâu phải người tay vượn, anh xem tay tôi có với tới đằng sau được không?”
“Không bôi.”
“Ơ, chính miệng anh bảo tôi phải mau lành vết thương để trò chơi công bằng mà. Sao thế? Nói xong cái là nuốt lời luôn à?”
Vọng Phàm Viễn lườm Cù Đông Hướng đang cười cợt nhả một cái cháy mặt, cầm lấy tuýp thuốc, nặn đầy ra tay rồi “bốp” một phát vỗ mạnh lên lưng cô.
“Vãi lìn, mẹ ơi! Đau chết mất! Anh chắc chắn đây là trị liệu chứ không phải hạ độc thủ đấy hả?” Cù Đông Hướng đau đến mức ngũ quan nhăn nhúm hết cả lại.
“Hừ, vết thương tí tẹo này thì thấm vào đâu?” Vừa nói, Vọng Phàm Viễn vừa dần dần thu bớt lực tay, bàn tay to lớn chậm rãi nhưng đầy lực xoa đều lớp thuốc trên lưng cô.
Phần thứ ba là phá vỡ vòng vây. Lần này Vọng Phàm Viễn dứt khoát một mình cân tất, Cù Đông Hướng thong thả vắt chân chữ ngũ ngồi trong xe việt dã, nhìn Vọng Phàm Viễn chiến đấu dũng mãnh phía trước, miệng không ngớt lời tán thưởng: “Hay! Phát súng này đỉnh quá. Cú đá này tuyệt vời! Đá hắn tiếp đi, đá chết hắn đi!”
Hệ thống trong đầu cô không nhịn được mà kêu lên đầy bất lực: “Ký chủ! Cô đã đi qua ba trò chơi rồi mà Vọng Phàm Viễn mới tăng có năm điểm thiện cảm thôi, cô không sốt ruột à?”
“Ta đang cày điểm của một tên đại biến thái đấy, tăng được là may rồi. Đám người này mà dễ dọn dẹp như cái bồn cầu, quét một phát là sạch bong thì đã chẳng biến thái đến mức này.”
“Còn nữa ký chủ, cô ở trong này nên không biết tình hình bên ngoài, Nhiên Khôn sắp quay về rồi.”
“Nhiên Khôn á? À, cái gã biến thái thích trò bạo lực BDSM đó hả? Yên tâm đi, hắn muốn về cũng chẳng dễ dàng đâu.”
Khi bắt đầu lập kế hoạch đối phó với từng mục tiêu, đương nhiên Cù Đông Hướng đã tìm hiểu cực kỳ tường tận những ân oán cũ giữa bọn họ. Dù sao thì lũ biến thái này đứa nào cũng không thể xem thường, nếu không chuẩn bị kỹ bài vở thì đúng là chết không toàn thây.
Trong lúc Cù Đông Hướng mải trò chuyện với hệ thống, Vọng Phàm Viễn đã phá tan hàng rào phòng thủ ở phần thứ ba. Phía trước lửa cháy ngút trời, Vọng Phàm Viễn cầm súng bước ra, bộ quân phục màu xanh lục bó sát người trông oai phong lẫm liệt. Cù Đông Hướng ló đầu ra khỏi xe, giơ ngón tay cái tán thưởng: “Ngầu lắm!”
Gương mặt vốn đang căng thẳng vì vừa trải qua một trận chém giết của Vọng Phàm Viễn khi nghe thấy lời khen của cô liền dịu lại đôi chút. Ở cửa thứ ba này, cả hai cùng lúc nhận được một chiếc chìa khóa.
Hiện tại tỉ số đang hòa.
Cửa thứ tư là phần quyết đấu giữa hai người với chủ đề “Vượt ngục.”
Cù Đông Hướng đóng vai quản ngục, còn Vọng Phàm Viễn là tù nhân. Tù nhân phải tìm ra các gợi ý của cửa ải trong thời gian quy định, tìm cách lấy được chìa khóa, thừa lúc quản ngục sơ hở để mở khóa trốn thoát. Tổng cộng có bốn lớp cửa cần phải mở: cửa buồng giam, cửa sắt ở cuối hành lang, một cánh cổng sắt lớn cao chọc trời dẫn ra bên ngoài, và cuối cùng là cửa phòng trang bị để chuẩn bị tẩu thoát. Tù nhân không có vũ khí, trong khi quản ngục được trang bị súng. Vì vậy, chỉ cần phát hiện tù nhân có dấu hiệu bẻ khóa bỏ trốn, quản ngục có thể nổ súng cảnh báo hoặc bắt giữ kẻ đào tẩu về lại buồng giam.
Trò chơi sẽ bắt đầu lại từ đầu như một vòng lặp, cho đến khi kết thúc năm ngày mới định thắng thua.
Sau khi trò chơi bắt đầu, Cù Đông Hướng ngồi trong văn phòng quản ngục thong thả uống trà, ăn bánh, vắt chân chữ ngũ nghêu ngao hát, dáng vẻ cực kỳ hưởng thụ. Cô chẳng thèm bận tâm xem tên Vọng Phàm Viễn đang bị nhốt trong phòng giam kia đang giở trò gì.
Suốt hơn nửa ngày trời, không gian tĩnh lặng như tờ. Đến khi Cù Đông Hướng ăn no uống đủ, bắt đầu thấy buồn ngủ thì đột nhiên nghe thấy tiếng va đập đinh tai nhức óc vang lên từ phía buồng giam.
Quả nhiên!
Cù Đông Hướng lắc đầu, mặc kệ tiếng đổ vỡ loảng xoảng bên ngoài, tiếng đập phá sau lại to hơn tiếng trước. Cô vẫn thản nhiên ăn uống, vì thấy bên ngoài quá ồn ào nên còn lấy quần áo che mặt, đánh một giấc ngon lành.
Khi tỉnh dậy, Cù Đông Hướng liếc nhìn thời gian, đã loay hoay đến chập choạng tối. Tiếng đập phá bên ngoài đã thưa thớt dần, cô đút hai tay vào túi, tay kia cầm hộp bánh ngọt, lững thững rời khỏi văn phòng.
Vừa đi đến buồng giam của Vọng Phàm Viễn, cô đã thấy anh đang cầm cái cánh quạt tháo từ trên trần nhà xuống, từng chút một nện vào cửa buồng giam.
Ái chà, cũng coi như là “mèo mù vớ cá rán”, biết dùng đến cái quạt cơ đấy.
Cù Đông Hướng luồn hộp bánh qua khe hở của cửa sắt, hỏi thăm: “Mệt mỏi cả buổi rồi, ăn chút không? Nạp thêm sức rồi vào đập tiếp?”
Dù đã đập phá suốt nửa ngày nhưng sắc mặt Vọng Phàm Viễn vẫn không đổi, ánh mắt trầm tĩnh đến lạ. Hơi thở của hắn cũng chẳng hề dồn dập, mà cánh cửa buồng giam kia thực sự đã bị hắn đập cho lung lay sắp đổ, chẳng mấy chốc nữa là hỏng.
Xét trên phương diện nào đó, Vọng Phàm Viễn đúng là một nhân vật tầm cỡ. Người bình thường mà đập phá nửa ngày trời chắc đã phát điên vì nóng nảy rồi, nhưng hắn ta lại rất bình tĩnh và chấp nhất. Đáng tiếc, nhìn từ góc độ khác, đây đúng là một tên ngốc chính hiệu.
Cù Đông Hướng nghĩ thầm, coi như trả ơn túi thuốc hắn ta ném cho mình lúc nãy, cô nên tốt bụng nhắc nhở hắn ta một chút.
“Quy tắc trò chơi này là lén mở cửa buồng giam mà. Anh nghĩ tôi bị điếc hay bị mù hả? Mà đứng đây gõ cả buổi trời?”
“Thì đã sao? Chỉ cần ra khỏi cái buồng này, tôi hạ gục cô rồi thì có thể thong thả tìm cách phá nát mấy cánh cửa còn lại.” Vọng Phàm Viễn chẳng mảy may để tâm, rõ ràng là hắn tự tin thân thủ của mình thừa sức đè bẹp Cù Đông Hướng.
“Ồ… thân thủ của anh tất nhiên là hơn tôi rồi. Vấn đề là cánh cửa này yếu nhất trong bốn lớp cửa mà anh đã mất cả buổi sáng để đập, thế còn ba cái kia thì sao? Chưa kể, tôi có súng, còn anh thì không. Ngay từ phát đập đầu tiên tôi đã có thể ngăn anh lại rồi, vậy mà còn để anh gõ cho đã đời, anh không thấy mệt à?”
Nghe ra giọng điệu chê bai rõ rệt của Cù Đông Hướng, Vọng Phàm Viễn nguy hiểm nhướng mày. Sự âm u dưới đáy mắt hắn dần tụ lại như một cơn bão đang bị kìm nén, dường như chỉ cần cô thốt thêm nửa câu vô nghĩa nào nữa, cô sẽ có kết cục rất thảm thương.
Cù Đông Hướng thấy vậy liền biết điều dừng đúng lúc. Cô thở dài, dùng ngón tay chọc chọc vào cái cánh quạt mà Vọng Phàm Viễn tháo xuống, nói: “Anh nghĩ ra được việc dùng quạt để đập, lẽ nào không thấy cái buồng giam này có quạt trần là lạ lắm sao? Hơn nữa còn là loại quạt bốn cánh. Nhà ai dùng quạt bốn cánh chứ? Cái cánh quạt thừa ra mà anh vừa tháo chính là chỗ giấu chìa khóa đấy!”
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 39](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)