Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 36
CLDBNCTVT

[NP – CLĐBNCTVT] – Chương 36

Tác giả: Quỷ Thuỷ Hồng Nhan

1861 từ · 8 phút đọc

Công Lược Đủ Bốn Nhóm Có Thể Vương Tạc: [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 36

Trong phòng tập thể hình rộng lớn với đủ loại thiết bị hạng nặng, không gian chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề cùng những tiếng kêu rên rỉ của người phụ nữ.

“Nhấc chân lên.” Một giọng nam trẻ tuổi, trong trẻo nhưng đầy uy quyền đột nhiên vang lên.

Trên ghế tập tạ, một thanh niên cao gầy mặc chiếc áo sơ mi họa tiết rực rỡ đang ngồi thong thả, tay cầm một cây roi dài màu đen thỉnh thoảng lại vung nhẹ. Đường nét khuôn mặt hắn ta lạnh lùng nhưng lại khiến người ta kinh diễm, ánh mắt linh động, mang theo vẻ thanh xuân của thiếu niên nhưng lại pha lẫn anh khí của một người đàn ông trưởng thành. Hắn ta còn rất trẻ, tầm chưa đầy hai mươi tuổi. Khi cười, đôi mắt hắn ta híp lại dài và đầy vẻ lôi cuốn, nhưng khi không cười, hốc mắt sâu thẳm lại khiến hắn ta trông đặc biệt kiêu ngạo, khó thuần.

Giữa phòng tập, một người phụ nữ chừng hơn ba mươi tuổi đang quỳ rạp, toàn thân trần trụi, hai tay chống đất. Trên người bà ta bị dây thừng thắt thành những vòng tròn tinh quái, siết chặt lấy đôi gò bồng đảo đầy đặn khiến chúng trắng nõn và đung đưa theo nhịp chuyển động.

Trong miệng người phụ nữ bị nhét một chiếc ball gag được chế tác đặc biệt, phần nhô ra tròn trịa và dài dặc, chính là thứ vừa mới đâm rút qua lỗ hậu của bà ta, giờ đây lại đang xoay chuyển trong khoang miệng. Nước miếng chảy ròng ròng, người phụ nữ lúc thì phát ra tiếng rên rỉ dồn dập, lúc thì thở hắt ra nặng nề.

Nơi nhục huyệt của bà ta còn cắm một chiếc ống dày, một đầu cắm sâu vào tận bên trong, đầu kia chỉ lộ ra một chút. Dâm thủy không ngừng từ miệng ống chảy ra, giống như một chiếc vòi nước sống trên cơ thể người vậy.

Người phụ nữ mồ hôi nhễ nhại, thể lực dần cạn kiệt khiến mông bà ta hơi sụp xuống. Ngay lập tức, một tiếng “chát chát” xé gió vang lên, cây roi dài quất mạnh vào mông cô ta không chút nương tay.

“Tập cho tử tế vào. Tôi nói này bà chị, bà đang tập thể hình cơ mà, quỳ trên sàn rồi đá chân sang bên đi chứ. Xem bà chảy dâm thủy đầy đất kìa, rốt cuộc là bà dâm đãng tới mức nào hả?” Chàng thanh niên vừa quất roi vừa tiện chân đá vào hoa huyệt người phụ nữ, khiến chiếc ống dày càng lún sâu thêm vài phần.

Người phụ nữ bị bịt miệng chỉ biết kêu gào thảm thiết hơn. Chàng thanh niên lắc đầu đầy vẻ “bất lực”: “Bà chị, đừng có kêu giống như con lợn nái đang động đực có được không? Bà đang tập thể dục đấy, lại đây nào để tôi giúp bà chuẩn bị tư thế cho đúng chuẩn.”

Nói xong, hắn ta nhặt một sợi xích sắt dưới chân lên, một đầu là chiếc còng thép, đầu kia là một chiếc anal plug cực lớn. Chàng thanh niên chẳng thèm bôi trơn, trực tiếp đâm mạnh chiếc anal plug vào lỗ hậu của bà ta. Động tác nhanh gọn và tàn nhẫn khiến người phụ nữ đang quỳ phát ra tiếng kêu đau đớn đến nghẹt thở. Hắn ta lạnh lùng còng chiếc còng vào một chân của bà ta, sau đó quất thêm một roi, cười nói: “Nào, nhấc chân sau lên. Động tác phải chuẩn, kiên trì thì mới đạt hiệu quả giảm cân được chứ.”

Giữa lúc hắn đang đùa giỡn người phụ nữ đó, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ bước vào phòng tập. Hắn ta nhìn thẳng, coi mọi chuyện trong phòng như điều bình thường thường thấy, tiến đến bên cạnh chàng thanh niên, cung kính cúi người báo cáo: “Hội trưởng, tin tức từ trong nước truyền đến, Điện hạ đã mất tích.”

Chàng thanh niên sững người, quay đầu hỏi: “Vọng Phàm Viễn biến mất? Vậy tình hình trong cung hiện giờ thế nào?”

“Hiện tại tạm thời do Chiêm Thân vương nắm quyền đại diện. Nghe nói Điện hạ đột nhiên biến mất, ngay cả Quốc sư đến nay cũng chưa tìm ra manh mối.”

Vừa nghe thấy tên Chiêm Thân vương, vẻ bất cần trên mặt chàng thanh niên lập tức biến mất, thay vào đó là ánh mắt hung ác và âm lãnh không thể che giấu, giống như một con dã thú đang khóa chặt đối thủ, muốn xé xác đối phương ra từng mảnh.

“Tốt lắm!!! Vọng Vân Bạc quả nhiên còn dám quay lại. Mối thù giữa tôi và anh ta còn chưa tính xong, anh ta lại tự mình dâng xác đến.” Chàng thanh niên nghiến răng nghiến lợi, từng chữ thốt ra đều đậm đặc hận ý. Hắn phất tay ra hiệu cho người đàn ông: “Truyền lệnh xuống, nhổ neo xuất phát, quay về nước ngay lập tức. Tôi mới đi vắng một chút mà hạng hề nhảy nhót nào cũng dám lên mặt sao?”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Không lâu sau đó tại trong nước, Địch An và Bộ Tây Quy đang đánh nhau kịch liệt bỗng đồng thời thu tay khi nghe thấy giọng nói của Vọng Vân Bạc. Trong mắt hai người đều thoáng qua những đợt sóng ngầm, rõ ràng ai nấy cũng đều không có ý định bỏ qua chuyện này một cách dễ dàng.

“Sao không đánh nữa? Đừng mà… tiếp tục đi chứ. Vừa nãy ở ngoài tôi tình cờ nghe thấy, hình như hai cậu đánh nhau là vì một người phụ nữ. Chuyện lạ hiếm thấy nha.” Nói ra việc mình nghe lén mà mặt không đổi sắc, có thể thấy Vọng Vân Bạc là kẻ có da mặt dày đến mức nào.

Địch An lạnh lùng lườm Vọng Vân Bạc một cái, xoay người định đi thì bị Vọng Vân Bạc vươn tay chặn lại.

“Đừng vội đi mà. Tiểu Địch An, hai ta lâu ngày không gặp, thân mật chút đi chứ.” Vừa nói, Vọng Vân Bạc vừa đưa tay nâng cằm Địch An đầy vẻ lả lơi, phà hơi thở vào gương mặt lạnh như tiền của hắn.

Địch An chưa bao giờ nói nhầm bằng tay chân, hắn lập tức chộp lấy ngón tay đang nâng cằm mình rồi siết mạnh như muốn bẻ gãy nó.

“Oa~ người ta đau quá đi à, đừng có ‘thân mật’ quá mức như vậy chứ. Ghét ghê~” Vọng Vân Bạc kêu lên khoa trương, gương mặt vẫn cợt nhả, làm mặt quỷ, dường như chẳng mấy bận tâm đến ngón tay đang bị siết chặt.

Địch An cau mày, hất mạnh ngón tay của Vọng Vân Bạc ra, nhìn bàn tay mình với vẻ mặt đầy ghê tởm.

Bộ Tây Quy đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát, hắn thừa biết Địch An mà đụng phải loại mặt dày không giới hạn như Vọng Vân Bạc thì chỉ có nước chịu thiệt. Hắn không ra mặt, im lặng chờ màn kịch này tự kết thúc.

Địch An liếc nhìn Bộ Tây Quy, rồi lại nhìn Vọng Vân Bạc, sau đó nghiến răng thốt ra một chữ với Vọng Vân Bạc: “Cút!”

Nói xong hắn bỏ đi ngay, lần này Vọng Vân Bạc không ngăn cản nữa, chỉ có tiếng nói lả lướt vọng lại từ phía sau: “Tiểu Địch An, về nhà nhớ nhớ tôi nhé! Đừng có rửa tay đấy, phải giữ lại mùi hương trên tay của người ta.” Địch An nghe vậy thì bước chân càng nhanh hơn, hắn cảm thấy bàn tay vừa chạm vào Vọng Vân Bạc nếu không khử độc ngay thì chắc sẽ thối rữa mất.

Thấy Địch An đã đi xa, Bộ Tây Quy nhìn xoáy vào Vọng Vân Bạc, hỏi lạnh lùng: “Anh đuổi Địch An đi là muốn giao dịch gì với tôi?”

“Ái chà, người ta đâu có đến để giao dịch, người ta đến để cầu xin Nguyên thủ đại nhân bảo vệ mà.” Vọng Vân Bạc vừa nói vừa đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi, cả người mềm như cọng bún tựa sát vào người Bộ Tây Quy.

Tựa thôi chưa đủ, hắn ta còn đưa tay vuốt ve lồng ngực Bộ Tây Quy một cách thản nhiên. Do vừa đánh nhau với Địch An, Bộ Tây Quy đã cởi áo vest, mở bung cổ áo sơ mi, để lộ khuôn ngực vạm vỡ đầy sức mạnh. Vọng Vân Bạc không chỉ dừng lại ở việc sờ soạng cơ ngực bên ngoài, mà còn luồn tay sâu vào trong áo sơ mi, vừa sờ vừa thút thít: “Trong hoàng cung nhiều người đáng sợ quá đi mất.”

Bộ Tây Quy đứng yên tại chỗ, mặc cho Vọng Vân Bạc sờ soạng, hắn chỉ hờ hững quét mắt nhìn qua, đáy mắt phủ một lớp sương lạnh: “Anh mà lại sợ Yểm Không Lai sao?”

Nếu Vọng Vân Bạc không có chút năng lực gì, e là đã bị Yểm Không Lai nhổ cỏ tận gốc cho Vọng Phàm Viễn từ mấy năm trước rồi. Hắn ta sống nhăn răng đến giờ chứng tỏ chưa từng để Yểm Không Lai vào mắt.

Vậy hắn ta đến đây diễn kịch này làm gì?

“Anh vẫn chưa biết sao?” Vọng Vân Bạc hơi ngạc nhiên, rồi che miệng cười: “Đúng là không biết thật. Nguyên thủ của chúng ta bận đánh nhau vì phụ nữ quá mà.”

“Nói chuyện chính sự đi.”

“Sáng nay Nhiên Khôn đã khởi hành quay về rồi.” Nhắc đến chuyện chính, thần thái Vọng Vân Bạc lập tức thay đổi, khuôn mặt tuấn tú nhiễm một tầng sát khí.

“Nhiên Khôn?” Vừa nghe cái tên này, tim Bộ Tây Quy đập mạnh một nhịp. Gần đây hắn dồn hết tâm trí vào việc tìm kiếm Cù Đông Hướng nên đã sơ suất điểm này. Vọng Phàm Viễn mất tích, tên “đại sát tinh” kia vừa nhận được tin chắc chắn sẽ lập tức quay về.

Chết tiệt! Lẽ ra phải phong tỏa tin tức mới đúng.

Sự đã rồi, chỉ còn cách dùng biện pháp cực đoan mà thôi.

“Hắn muốn về, nhưng cũng phải về được an toàn mới tính là về chứ, đúng không?” Bộ Tây Quy buông một câu lạnh lùng như thể đó là điều hiển nhiên.

Vọng Vân Bạc nheo mắt lại, khuôn mặt rực rỡ bừng lên một nụ cười, sau đó hắn ta vòng tay ôm lấy cổ Bộ Tây Quy. Hai người đàn ông cao lớn đứng sát rạt vào nhau.

“Anh định làm hắn chết thế nào?” Vọng Vân Bạc thì thầm vào tai Bộ Tây Quy, lời nói ẩn chứa đầy sát cơ.

Ánh mắt Bộ Tây Quy trầm xuống, hồi lâu sau mới thốt ra hai chữ: “Đắm tàu.”