Cù Đông Hướng không thể không thừa nhận, luận về chuyện biết ăn chơi thì đám biến thái vẫn là bậc thầy.
Giờ phút này cô đúng là cá nằm trên thớt, Vọng Phàm Viễn thấy một phát súng gây tê vẫn chưa đủ đô, chẳng biết hắn tìm đâu ra thuốc kích dục rồi đổ thẳng vào người cô. Khốn nạn ở chỗ, đổ vào miệng thì đã đành, đằng này hắn lại đổ thẳng vào chỗ đó của cô thì còn ra thể thống gì nữa?
Vọng Phàm Viễn cực kỳ tập trung, hắn cúi đầu nghiên cứu kỹ lưỡng. Đây là lần đầu tiên hắn quan sát vùng kín của phụ nữ ở cự ly gần đến thế. Nhỏ nhắn, mềm mại, dùng ngón tay ấn vào thấy vô cùng đàn hồi. Hắn dùng tay vạch mép môi, tìm thấy hạt mầm âm hạch đang ẩn nấp rồi dùng ngón cái ra sức xoa nắn, xoay tròn.
Khoái cảm xộc thẳng lên đại não. Dưới sự công kích kép của thuốc tê và thuốc kích dục, Cù Đông Hướng nhũn ra như bùn, đôi mắt đỏ hoe ướt át, đôi môi hé mở thở hổn hển. Những tiếng rên rỉ như có như không phát ra nghe như tiếng mèo con bị vây hãm, khiến lòng người ngứa ngáy không thôi.
Vọng Phàm Viễn nhìn chằm chằm biểu cảm của Cù Đông Hướng, tầm mắt dời lên đôi môi đang khẽ nhếch của cô. Đôi môi ướt át, lúc đóng lúc mở theo nhịp thở dốc, hô ứng nhịp nhàng với cái miệng nhỏ phía dưới kia.
“Tôi chọn cho cô cái to nhất, muốn không?”
Cù Đông Hướng lúc này đã mê muội, cô cảm nhận được luồng khí nóng bên tai đang trêu chọc mình, chỉ biết hừ hừ vô thức chứ chẳng biết phải trả lời ra sao.
“Ngoan lắm. Tập thích nghi dần đi, kích cỡ của tôi cũng chẳng nhỏ đâu.” Biểu hiện của Cù Đông Hướng khiến Vọng Phàm Viễn hài lòng ngoài dự kiến. Hắn xé vỏ bao, chọn lấy một cây dương vật giả dài và thô nhất trong đống đồ chơi to lớn đó rồi tròng bao vào, nhấn nút khởi động.
Tiếng “ong ong” vang lên kéo Cù Đông Hướng đang trong cơn hỗn loạn trở lại một tia tỉnh táo.
“Đừng… to quá…” Vì bị thuốc tê, cô nói không rõ chữ, thanh âm phát ra nghe giống như đang làm nũng hơn.
“Sẽ không đâu, nhìn xem, cô ướt đẫm rồi này.” Vọng Phàm Viễn chỉ dùng ngón tay đâm thọc nhẹ nhàng nơi cửa huyệt, mật dịch đã tràn ra lênh láng, đúng là ướt đẫm thật.
Thế nhưng khi bắt đầu đâm vào, Vọng Phàm Viễn lại mất hết kiên nhẫn. Hắn thô bạo vạch rộng hoa huyệt, trực tiếp thúc mạnh cây dương vật giả vào trong.
“A!” Cù Đông Hướng muốn khép chân lại nhưng hai chân đã bị còng chặt vào hai bên bàn, tiếng xích sắt va vào nhau phát ra những âm thanh lanh lảnh.
Vì kích cỡ quá lớn nên món đồ chơi chỉ mới vào được hơn một nửa đã bị kẹt lại. Hoa huyệt bị kích thích điên cuồng co rút, ra sức ép chặt vật xâm lược ngoại lai.
Cảm nhận được lực cản trong tay, cộng thêm tiếng kêu khóc nức nở của Cù Đông Hướng, Vọng Phàm Viễn khẽ cau mày. Hắn chưa bao giờ chơi đùa phụ nữ kiểu này. Phụ nữ trong tay hắn vốn chỉ có các cách chết khác nhau, những tiếng xin tha, tiếng khóc hay tiếng thở dốc lúc cận kề cái chết luôn khiến hắn hưng phấn đến mức khó kiềm chế.
Nhưng khi không muốn giết chết họ, thì quá trình chơi đùa cụ thể phải làm thế nào? Hắn nỗ lực hồi tưởng lại những cảnh tượng từng thấy khi ở cùng Yểm Không Lai, cùng vài lời ít ỏi mà gã bạn kia từng kể.
Hắn giảm bớt lực đạo, chậm rãi, từng chút một đẩy vào sâu hơn. Để tăng thêm kích thích cho Cù Đông Hướng, Vọng Phàm Viễn dùng tay kia vơ lấy mấy viên trứng rung, dán chặt lên hạt mầm âm đế đang run rẩy ẩn hiện. Cù Đông Hướng run bắn lên dữ dội, lần này hoàn toàn khác với lúc nãy, hoa huyệt phía dưới điên cuồng phun nạp và siết chặt. Vì bị kích thích quá độ, toàn thân cô đỏ ửng lên.
Vọng Phàm Viễn nhìn đến mức miệng khô lưỡi đắng. Hắn cúi xuống liếc nhìn hạ bộ của mình, thấy nó đang ở trạng thái nửa mềm nửa cứng, nhưng hắn cảm thấy mình có thể đích thân “ra trận” thử một lần.
Trong khi Cù Đông Hướng và Vọng Phàm Viễn đang chơi trò người lớn 18+ bên trong, thì bên ngoài đã nổ ra những cuộc đại chiến nảy lửa.
Hiệp thứ nhất: Yểm Không Lai đối đầu Văn Phong Lãnh. Ngay sau ngày Vọng Phàm Viễn mất tích, Yểm Không Lai đã tìm đến đỉnh núi thanh tu của Văn Phong Lãnh.
“Mấy năm không gặp, ngươi càng thêm lạnh lùng khô khốc, chân mày đầy sương tuyết.” Yểm Không Lai chẳng đợi mời đã tự ngồi xuống rót trà, uống cạn một hơi rồi nhíu mày.
“Trà rừng của ta vị không ngon lắm. Xem ra Quốc sư mấy năm nay sống trong nhung lụa, quen ăn ngon mặc đẹp rồi.”
Vừa mở miệng đã mắng khéo người khác, xem ra ba năm thanh tu của Văn Phong Lãnh cũng đổ sông đổ biển.
Yểm Không Lai cười lạnh, đi thẳng vào vấn đề: “Hai ta không cần nói nhảm. Giao người ra đây.”
Văn Phong Lãnh liếc hắn một cái, khinh miệt nói: “Ta giữ người đó làm gì?”
Yểm Không Lai xua tay: “Chúng ta lùi một bước đi. Ngươi trả người, ta bảo đảm sẽ không đụng đến tên đồ đệ ngươi coi trọng. Được chứ?”
“Người thực sự không ở chỗ ta.”
Gương mặt Yểm Không Lai sa sầm xuống, hắn hạ giọng, hơi thở tỏa ra hơi lạnh thấm người: “Văn Phong Lãnh, ngươi đừng quên ước định giữa chúng ta.”
“Ước định từ hai trăm năm trước, ta cứ ngỡ quý môn đã sớm quên rồi.”
“Hai kẻ trước là phế vật, nhưng ta thì không. Ngươi cho ta thêm chút thời gian, ta bảo đảm sẽ giúp ngươi phục chế xong trang tâm pháp cuối cùng.”
“Ngươi coi trọng Cù Đông Hướng là vì cô ta có thể phục chế tàn trang?” Văn Phong Lãnh hỏi thẳng thừng, thậm chí chẳng đợi trả lời đã nói tiếp: “Ta bị kẹt ở bước cuối để phi thăng, chỉ có hai cách để vượt qua. Một là phục chế trang tâm pháp cuối cùng kia, hai là tìm một người có tuệ căn nhận truyền thừa của ta, sau đó ta giết chết người đó, luyện thành đan dược để uống.”
Yểm Không Lai nghe vậy thì chấn động, nhìn chằm chằm Văn Phong Lãnh hồi lâu. Hai luồng nhãn quang giao nhau, không khí dần đông đặc lại đầy nguy hiểm.
“Ý ngươi là có người thứ ba? Còn thuận tiện mang cả Vọng Phàm Viễn đi?”
“Cái đó thì ngươi tự đi mà tìm đáp án. Dù sao cái tên phế vật đó ta giữ cũng vô dụng.”
Nhìn Văn Phong Lãnh một cái thật sâu, Yểm Không Lai quay người rời đi, lúc đi còn không quên mỉa mai một câu: “Văn Phong Lãnh, ta thấy ba năm tu hành của ngươi chẳng tiến bộ tẹo nào, trái lại còn thụt lùi. Ngươi sắp chết rồi sao?”
Yểm Không Lai và Văn Phong Lãnh có ước định ngầm nên chưa đến mức xé xác nhau, nhưng trận chiến giữa Địch An và Bộ Tây Quy thì chẳng nể nang gì.
Vừa tìm thấy Bộ Tây Quy, Địch An đã đấm thẳng một phát vào mặt hắn. Bộ Tây Quy không kịp đề phòng, hứng trọn cú đấm.
Khạc bỏ ngụm máu trong miệng, Bộ Tây Quy giấu đi sự hung hãn dưới đáy mắt. Đã bao lâu rồi hắn không vận động gân cốt, hôm nay coi như được đánh một trận ra trò.
“Địch thiếu gia, cú đấm này của cậu hơi vô lý đấy.”
“Người là của tôi.” Địch An chẳng buồn nói nhảm, tung thêm một cú đá nhưng đã bị Bộ Tây Quy chặn lại.
Thân thủ Địch An không yếu, nhưng Bộ Tây Quy là kẻ sống sót từ đao quang kiếm ảnh nơi chiến trường nên kinh nghiệm thực chiến cực kỳ phong phú. Hắn vừa né tránh đòn công kích của Địch An, vừa không quên dùng lời lẽ đâm chọc: “Của cậu? Nhưng tôi nghe Cù Đông Hướng nói, hồi ở trong ngục các cậu chẳng hề yêu cô ấy, đúng không?”
Yêu? Địch An cau mày, kinh ngạc trước lời Bộ Tây Quy nói. Chuyện này thì liên quan gì đến yêu? Hắn là người nhìn trúng đôi tay của Cù Đông Hướng trước, tuy bây giờ hắn không nỡ chặt tay cô nữa, nhưng người vẫn phải thuộc về hắn, đó là lẽ đương nhiên. Địch An không thấy có gì sai cả.
Hơn nữa, người phụ nữ kia còn nợ hắn một cuộc thí nghiệm chưa hoàn thành. Hắn vốn là kẻ làm việc có đầu có đuôi, đã hứa là không thể bỏ dở giữa chừng. Huống chi mấy ngày nay hắn đã xem bao nhiêu là phim nóng trên giường, không tìm cô làm thí nghiệm thì tìm ai?
Bộ Tây Quy nhạy bén nhường nào, vừa nhìn thần thái của Địch An là biết đối phương mới chỉ chớm động tình mà bản thân vẫn còn mù mờ. Không hiểu thì càng tốt, Bộ Tây Quy đương nhiên không tốt bụng đến mức đi làm người tư vấn tình cảm, hắn dứt khoát im lặng, ra đòn ngày càng sắc bén. Hai người đánh nhau túi bụi, nơi nào đi qua cũng vang lên những tiếng nổ lớn như cuồng phong bão táp tràn về.
“Có vẻ tôi đến không đúng lúc nhỉ?” Một giọng nói lả lướt vang lên từ sảnh chính dinh thự của Bộ Tây Quy. Xuất hiện trong tầm mắt là một thanh niên cao gầy, đôi chân dài, xương quai xanh lộ rõ dưới lớp đồ giản dị, làm tôn lên khuôn mặt trái xoan với vẻ đẹp phi giới tính.
Người tới chính là Chiêm Thân vương – Vọng Vân Bạc, người đang tạm thời nắm giữ hoàng quyền.
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 35](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)