Cù Đông Hướng cực kỳ muốn giả chết, sau đó tìm sơ hở mà bỏ chạy. Ngặt nỗi liều lượng thuốc tê quá mạnh, khiến toàn thân cô vừa tê vừa mỏi, căn bản không thể nhúc nhích.
Vọng Phàm Viễn thong dong bước đi phía trước, tay lôi sợi xích sắt. Một đầu xích khóa chặt cổ Cù Đông Hướng, không quấn chết người nhưng trong quá trình lôi kéo, kẽ hở bị kẹp lại chỉ đủ để cô cảm nhận nỗi đau khổ khi thiếu oxy. Cô buộc phải há miệng thở dốc, cảm giác như thể chỉ cần ngậm miệng lại là sẽ nghẹt thở mà chết ngay lập tức.
Vọng Phàm Viễn giống như đang lôi một con chó chết, hắn ung dung bước đi về phía trước, chẳng thèm đếm xỉa đến sống chết của người bị kéo lê phía sau. Cù Đông Hướng bị kéo đến nghiêng ngả loạng choạng, mặt và thân thể cọ sát trên mặt đất, va đập loang lổ vết máu.
Đi chưa được bao lâu, Vọng Phàm Viễn dừng bước, xoay người túm lấy hai vai Cù Đông Hướng lôi vào một căn phòng. Hôm nay hắn đóng vai cảnh sát, mặc bộ cảnh phục gọn gàng, chân mang ủng da, quần bó ống, trông vô cùng tuấn tú và oai phong.
Hắn giơ tay vả một phát vào mặt Cù Đông Hướng, tiếng cười đầy ác ý vang lên: “Đừng có giả chết. Tôi biết cô tỉnh rồi.”
Cù Đông Hướng gào thét trong lòng. Hai ngày trước cô vừa mới thuyết phục bản thân thế nào nhỉ? Con người phải biết cách đối mặt với cuộc đời thảm hại, giờ có thể rút lại câu đó không? Đời thảm hại thế này thì sống sao nổi đây.
Sau một hồi tự làm tâm lý, Cù Đông Hướng mở bừng mắt, chạm phải sự âm u không thể che giấu dưới đáy mắt Vọng Phàm Viễn.
“Nhìn tôi sợ hãi như thế làm gì? Tôi là cảnh sát mà, là hiện thân của chính nghĩa đấy.” Hắn vừa trêu chọc vừa vỗ vỗ vào bộ cảnh phục trên người, một chân gác lên cạnh bàn, rung rung chiếc ủng: “Mà nói thật nha, tôi mặc bộ này trông cũng bảnh đấy chứ.”
“Đúng là khá bảnh, nếu là người bình thường thì quả thực là ngọc thụ lâm phong, tuấn tú lịch sự. Tiếc rằng anh là đồ biến thái.” Dù đang ở thế yếu, Cù Đông Hướng vẫn không quên khẩu nghiệp, dù sao lúc có thể động thủ thì không nói nhảm, giờ không động thủ được thì đành phải dùng mồm mà chửi.
Vọng Phàm Viễn nghe vậy cũng chẳng nổi giận, ngược lại còn đầy hứng thú nhìn chằm chằm Cù Đông Hướng vài giây, giọng điệu như thể đang ban ơn: “Xem ra cô cũng thú vị đấy, đợi tám cửa trò chơi này kết thúc, tôi sẽ không giết cô. Tôi sẽ đem cô cho bạn của tôi chơi, hạng người như cô chắc chắn hắn sẽ rất thích, cô có thể cùng hắn chơi rất nhiều trò bạo dâm.”
Cù Đông Hướng khẽ cười một tiếng, cô cũng phục bản thân lúc này vẫn còn cười nổi. Người bạn mà Vọng Phàm Viễn nhắc tới, cô đương nhiên biết rõ là ai. Chẳng cần hắn đem cho, chính cô cũng sẽ đi tìm tên đó.
Người ta thấy biến thái thì tránh đường, còn cô thì cứ phải đâm đầu vào. Không biết sau này Vọng Phàm Viễn nhìn thấy bên cạnh gã bạn thích bạo dâm kia có mặt cô, vẻ mặt hắn sẽ đặc sắc đến nhường nào.
Vọng Phàm Viễn thuận tay tháo chiếc còng số tám bên hông xuống. Biết Cù Đông Hướng đang tê liệt vô lực, hắn một tay nhấc bổng hai tay cô lên cao, còng chặt vào sau đầu. Động tác của hắn rất chậm, trong mắt mang theo ý vị sỉ nhục lạnh lẽo.
Cù Đông Hướng bị tê dại đến mức người mềm nhũn như bông, cũng lười tranh cãi thêm. Những vết xước trên mặt rướm máu, chảy xuống nhuộm đỏ cổ, màu máu đỏ tươi khiến cô thêm vài phần vẻ bất cần đầy hoang dại.
Cô nhìn Vọng Phàm Viễn thong thả cởi bỏ quần áo của mình. Để tăng thêm độ sáng, hắn còn dựng lên một chiếc đèn lớn. Dưới ánh đèn, lồng ngực Cù Đông Hướng ửng lên sắc hồng nhạt, dáng ngực rất đẹp và đàn hồi. Chiếc nội y bị Vọng Phàm Viễn dùng dao rạch mở, bầu ngực nảy lên hai nhịp đầy đặn.
Ánh sáng khiến làn da màu mật của cô càng thêm bóng bẩy. Cô hơi rũ mắt, hàng mi run rẩy theo nhịp chuyển động của nhãn cầu, đầu ngửa ra sau. Dù không nhìn rõ biểu cảm trên mặt nhưng tư thế này cực kỳ mê người, gợi lên sự thôi thúc muốn chà đạp và phá hủy trong lòng kẻ đối diện.
Cái chân vốn đang gác trên bàn giờ dẫm mạnh vào giữa hai chân Cù Đông Hướng. Vọng Phàm Viễn ra tay dứt khoát, cắt đứt thắt lưng quần rồi lột sạch cô hoàn toàn.
Tư thế này là muốn chơi cô? Cô nhớ rõ Vọng Phàm Viễn bị chứng rối loạn cương dương do tâm lý, hắn mà “cứng” nổi sao? Cô liếc mắt nhìn xuống hạ bộ hắn, quả nhiên không có lấy nửa điểm phản ứng.
“Anh lột sạch tôi làm gì? Đằng nào anh cũng chẳng cứng lên được.”
“Bây giờ giết chết cô, tôi sẽ cứng lên được ngay. Cô muốn thử không?”
“Không, cảm ơn. Tôi không muốn. Tiện thể tôi cũng tò mò chút, làm sao anh tìm thấy tôi nhanh như vậy?”
Vọng Phàm Viễn nhìn vào gương mặt vẫn bình thản của Cù Đông Hướng, hiếm khi có nhã hứng giải thích: “Bất cứ thứ gì trong cửa ải cũng có thể là đạo cụ thông quan. Tôi chỉ cần tìm trong tiệm kim khí của thành phố này một cái máy cảm ứng nhiệt hồng ngoại là được. Ở thế giới bên ngoài thì dùng cái này khó tìm người, nhưng ở đây chỉ có tôi và cô.”
Câu tiếp theo chẳng cần nói cũng hiểu, Cù Đông Hướng thua tâm phục khẩu phục. Thời buổi này biến thái sắp thành tinh cả rồi, đã đẹp trai lại còn thông minh, thế này thì người bình thường sao sống nổi.
Vọng Phàm Viễn vừa nói vừa không ngừng động tác. Một tay hắn mở khóa thắt lưng, tiếng thắt lưng rút ra “ba” một cái nghe đến gai người.
“Cô yên tâm, tôi không chơi trò dùng thắt lưng quất phụ nữ đâu. Nhưng bạn của tôi có nói, nếu nhất thời không muốn làm chết một người phụ nữ, có thể đổi phương thức khác để tìm kiếm kích thích.”
Cù Đông Hướng vừa nghe là ý kiến của tên “bạn” kia thì mí mắt giật liên hồi. Cô không tin một đại biến thái khác lại có thể cho Vọng Phàm Viễn ý tưởng tốt đẹp gì mang tính xây dựng xã hội cả.
Bàn tay Vọng Phàm Viễn cầm chiếc thắt lưng gập đôi, chậm rãi lướt qua giữa hai chân Cù Đông Hướng. Chiếc thắt lưng hơi lạnh, cô đang trần trụi không một mảnh vải, muốn khép chân lại nhưng bị chân hắn chặn cứng. Miệng huyệt non nớt run rẩy trước gió, dưới xúc cảm cứng rắn của thắt lưng, không tự chủ được mà co rút lại.
Dường như cảm nhận được sự khác thường của Cù Đông Hướng, Vọng Phàm Viễn xoay phần nếp gấp của thắt lưng lại, nóng và lạnh hòa quyện, cứng và mềm va chạm. Không khí xung quanh bốc lên sóng nhiệt, bầu không khí dần trở nên kỳ quái.
Vọng Phàm Viễn cúi người ghé sát tai cô cười khẽ: “Cô ướt rồi.”
“Thì sao? Không được ướt à! Ướt chứng tỏ tôi bình thường, không giống anh, đến mức này rồi mà vẫn không phản ứng.” Cù Đông Hướng nhìn chằm chằm vào hạ bộ của hắn, tiếp tục khích tướng.
Lời khiêu khích đó lọt vào tai Vọng Phàm Viễn lại có một lực hấp dẫn lạ kỳ.
Hắn tiếp tục thì thầm: “Bạn tôi nói nếu để phụ nữ đạt cực khoái cưỡng chế lặp đi lặp lại, cảm giác co thắt và độ nhạy cảm của thân thể cô ta sẽ cực kỳ tiệm cận với sự giãy giụa lúc cận kề cái chết. Trước đây tôi chẳng dùng chiêu này vì đằng nào đám phụ nữ đó cũng bị tôi làm chết. Nhưng cô thì khác.” Cù Đông Hướng cảm nhận rõ đôi môi hắn cử động bên tai, hơi thở tỏa ra y hệt lời hắn nói, không nóng không lạnh, nghĩ kỹ lại thật khiến người ta tê dại cả da đầu.
“Anh còn chẳng cứng lên nổi, bày đặt nói gì với tôi về cực khoái cưỡng chế, còn lặp lại nữa? Chỉ dựa vào cái thắt lưng đó thôi à?”
Vọng Phàm Viễn hơi nghiêng người, lộ ra khoảng không gian rộng lớn phía sau, rồi cười nhạo: “Nhìn kỹ xem đây là đâu?”
Cù Đông Hướng nhìn quanh một vòng, âm thầm mắng một câu: “Mẹ kiếp”. Đó là một cửa hàng sextoy khổng lồ, lớn đến mức bên trong cái gì cũng có, đủ mọi thượng vàng hạ cám. Chỉ cần tùy tiện dùng một thứ trong đó thôi cũng đủ để hành hạ cô đến thảm thương.
Dường như sợ vẫn chưa đủ kích thích, Vọng Phàm Viễn bồi thêm: “Còn về chiếc thắt lưng, tôi nghĩ lúc tôi đâm vào cô, siết chặt cổ cô, chắc chắn sẽ khiến tôi sướng hơn đấy. Chỉ cần không siết chết là được. Thế nào, món khai vị này cô thấy hài lòng chứ?”
“Phi! Khai vị cái con khỉ! Đây là khẩu vị nặng thì có! Cay, tê, nóng đến tận xương tủy luôn đấy!”
Cù Đông Hướng bị bế thốc lên đặt lên bàn, hai chân dạng rộng còng chặt vào chân bàn. Trong lòng cô thầm than thở, rốt cuộc cô đã đào mộ tổ nhà bọn họ mấy đời mà giờ phải chủ động dây vào lũ biến thái này cơ chứ.
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 34](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)