“Tứ diện phong toả. Đây là hạ thiên la địa võng rồi. Hệ thống mau lên, khởi động thiết lập cốt truyện kế hoạch B.” Cù Đông Hướng nằm trên mặt đất tiếp tục giả chết, nhưng nội tâm lại đang gào thét.
“Ký chủ, chẳng phải cô nói đánh chết cũng không muốn dùng kế hoạch B sao?”
“Có thể giống nhau được sao? Kế hoạch B tuy rằng cửu tử nhất sinh, nhưng vẫn tốt hơn việc vừa hoàn dương xong đã bị Yểm Không Lai bắt đi rồi chết không toàn thây. Nhanh tay lên, ta nói trước nhé, nếu ta không chạy thoát được thì bà đây bỏ gánh không làm nữa đâu.”
Khi Bộ Tây Quy trở về, linh hồn của Cù Đông Hướng bị vây trong phòng khách đã gần như trong suốt.
“Đông Hướng, tỉnh lại đi. Đông Hướng?” Bộ Tây Quy nhẹ nhàng gọi tên cô, muốn giúp cô vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu chặt vì đau đớn, nhưng bàn tay hắn lại bắt vào hư không. Nhìn bàn tay mình, Bộ Tây Quy suy sụp ngồi bệt xuống đất.
Cứu hay không cứu?
Nếu không cứu, từ nay về sau hắn sẽ thực sự phải canh giữ cái xác lạnh lẽo dưới tầng hầm đó sao? Đã bao lâu rồi hắn không còn nghĩ tới cái xác đó nữa. Lạnh lẽo, không biết đáp lại, không biết yêu hắn, cũng không biết cười với hắn, giữ lại thì có tác dụng gì?
Nhưng nếu cứu, rõ ràng là trúng mưu kế của Yểm Không Lai.
Yểm Không Lai sao có thể coi trọng một linh hồn vô dụng, hắn dùng linh hồn của cô làm con át chủ bài để ép Bộ Tây Quy phải mang thi thể ra. Tà pháp của Yểm Không Lai đối với phụ nữ có sức sát thương kinh khủng thế nào, Bộ Tây Quy là người rõ hơn ai hết.
Một khi Cù Đông Hướng hoàn dương, bất cứ lúc nào cô cũng có thể trở thành con dao trong tay Yểm Không Lai.
Một con dao đâm thẳng vào hắn!
Trong lúc Bộ Tây Quy đang đau khổ giằng xé, Cù Đông Hướng nằm giả chết trên mặt đất chỉ nghe thấy hệ thống trong đầu vang lên những tiếng “đinh linh đinh long” dồn dập.
“Ký chủ! Độ hảo cảm của Bộ Tây Quy tụt xuống còn 170!”
“Ký chủ! Độ hảo cảm của Bộ Tây Quy lại tăng lên 210!”
“Ký chủ! Thiết lập cốt truyện kế hoạch B sắp mở ra.”
“Ký chủ, độ hảo cảm của Bộ Tây Quy lại rớt xuống 180!”
“Ký chủ…”
Cù Đông Hướng bị hệ thống làm cho nhức hết cả đầu, trong lòng liên tục chửi mắng: Bộ Tây Quy, cái đồ hèn nhát nhà anh, có thể đàn ông lên một chút không? Người còn sống mới có hy vọng chứ, đại ca!
Mọi hành động của Bộ Tây Quy đều bị Yểm Không Lai dùng thuật phân thân quan sát rõ mồn một.
Hắn không nhịn được cười khẩy một tiếng, thu hút ánh mắt dò hỏi của Vọng Phàm Viễn đang đánh cờ đối diện.
Yểm Không Lai thu hồi tâm tư, giải đáp thắc mắc: “Hiếm khi thấy Bộ Nguyên thủ của chúng ta chật vật như vậy, thật sự rất thú vị.”
“Hắn vẫn chưa nghĩ thông sao? Để một người phụ nữ hoàn dương có gì khó khăn đâu?” Vọng Phàm Viễn không hiểu nổi, chỉ là một người phụ nữ thôi mà, đáng để ở đó cân nhắc tới lui, thậm chí còn để bản thân bị người khác khống chế sao?
“Càng như vậy càng chứng minh người phụ nữ này có phân lượng rất lớn trong lòng Bộ Tây Quy. Một khi Bộ Tây Quy lựa chọn để cô ta hoàn dương, đồng nghĩa với việc hắn sẽ để lộ điểm yếu của mình trước mặt mọi người. Sao hắn có thể không thận trọng cho được?”
Vọng Phàm Viễn hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt. Hắn ghét nhất loại người lo trước lo sau, nghĩ quá nhiều mới khiến bản thân bó tay bó chân. Người sống ở đời phải làm cho bản thân mình vui vẻ trước đã.
Hắn dời tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên nhớ ra một việc: “Dạo này sao không nghe thấy tiếng sủa của đám chó đực ở khu săn bắn vậy?”
Yểm Không Lai hạ một quân cờ xuống bàn, bình thản đáp: “Lần trước chẳng phải Điện hạ chê đám chó đực đó ồn ào sao? Hôm nay ta đã đưa một con chó cái tới đó. Xem ra rất có hiệu quả.”
“Chó cái?” Vọng Phàm Viễn trầm ngâm một lát mới nhớ tới nữ quan lần trước, hắn nhướng mày cười: “Quốc sư quả thực biết cách dùng vật đúng chỗ. Khá lắm.”
Truyện được edit bởi LenguyennngocThanh 🦋
Mặt trời lặn sau núi, Cù Đông Hướng bị nhốt trong hồn trận khẽ cử động, mở mắt ra.
“Bộ… Tây Quy.”
Ngay giây phút giọng nói mềm mại vang lên, Bộ Tây Quy đột ngột mở mắt, gương mặt đầy vẻ kinh hỉ lao đến bên cạnh Cù Đông Hướng.
“Đông Hướng, em thấy thế nào rồi?”
“Cảm giác không tốt lắm. Sao thành ma rồi mà vẫn thấy đau thế này?”
“Không sao đâu, một lát nữa sẽ hết đau thôi.”
“Là vì em sắp biến mất sao? Em muốn ôm anh một cái…”
“Tôi ôm em, em sẽ không đau nữa.”
“Nhưng mà, em không muốn ôm anh một cách hư vô thế này, em muốn được sống, có thể ôm chặt lấy eo anh, cảm nhận hơi ấm của anh. Sống thật tốt biết bao, tiếc là…” Cù Đông Hướng than nhẹ một tiếng, lại nhắm mắt lại. Lần này mặc cho Bộ Tây Quy gọi thế nào cô cũng không mở mắt nữa.
Bộ Tây Quy ngồi lặng người, hắn nghĩ đến những lời Khấu Chính Ân nói với hắn trước khi chết.
“Anh Bộ, anh nhất định phải sống tiếp, sống để thấy được mọi khả năng và hy vọng.”
“Sống tiếp?” Bộ Tây Quy khẽ thốt ra một câu, ngay sau đó nhịn không được mà cười lớn. Sương mai sớm tụ lại tan, kiếp người như phù du gửi tạm, rốt cuộc hắn vì cái gì mà sợ hãi suốt bấy nhiêu năm qua?
Nút thắt trong lòng vừa được gỡ bỏ, hành động của hắn liền trở nên vô cùng quyết đoán. Hắn ra lệnh điều động một lính thiết giáp bao vây hoàng cung để đề phòng Yểm Không Lai giở trò, sau đó lệnh cho đội trưởng đội T-Q1 lẻn xuống tầng hầm.
“Có người có cách bảo tồn thi thể hoàn hảo, chẳng lẽ không có ai lấy được thi thể ra mà không hề sứt mẻ sao?” Sau khi biết không có cách nào lấy thi thể ra một cách nguyên vẹn, Bộ Tây Quy kinh sợ giận dữ.
Đội trưởng tiểu đội T-Q1 cung kính trả lời: “Nguyên thủ, những nghệ nhân lành nghề năm đó đều đã bị bí mật xử tử rồi. Huống chi bọn họ dù có thể thực hiện các biện pháp bảo vệ thi thể, cũng chưa chắc có năng lực lấy ra mà không làm hư hại.”
Thấy Bộ Tây Quy cau chặt mày, đội trưởng thử đề xuất: “Đây là vật liệu quân dụng chống nổ, chống phân hủy kiểu mới Dyt-c20, nghe nói từng có nghiên cứu về dung môi hòa tan nó, nhưng chưa từng lưu hành trên thị trường vũ khí, ngay cả chợ đen cũng không có.”
“Dung môi hòa tan? Chẳng lẽ Địch An có?” Nghĩ đến khả năng này, Bộ Tây Quy liền gọi vào máy truyền tin của Địch An.
Khi Bộ Tây Quy gọi tới, Địch An đang nghiên cứu đống thông tin tình báo trên bàn. Hắn tin vào trực giác của mình, người chắc chắn đang ở chỗ Bộ Tây Quy, nhưng hắn cảm thấy lần này Bộ Tây Quy bảo mật quá kỹ, mấy phe cánh tìm kiếm mà một người sống sờ sờ lại không để lại chút tung tích nào.
Lúc này quản gia đi vào, trình máy truyền tin lên: “Thiếu gia, điện báo của Bộ Nguyên thủ.”
Bộ Tây Quy? Hắn nghĩ thông suốt rồi sao? Thần sắc Địch An chấn động, nhanh chóng ra hiệu cho quản gia kết nối.
Máy truyền tin vừa thông, quản gia còn chưa kịp chào hỏi lịch sự, đã nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến tiếng truy vấn dồn dập: “Địch An, bên cậu có dung môi hòa tan Dyt-c20 không?”
Dung môi hòa tan Dyt-c20? Địch An suy nghĩ một chút, đó là thứ lần trước hắn buồn chán tùy tay nghiên cứu ra.
Nhưng vừa nghe Bộ Tây Quy không phải đến để nói chuyện của Cù Đông Hướng, hắn tức khắc lười biếng không buồn lên tiếng.
“Là về Cù Đông Hướng!” Bộ Tây Quy quá hiểu tính nết Địch An, nhanh chóng bồi thêm một câu.
Địch An nhìn chằm chằm gương mặt Bộ Tây Quy trong video truyền tin, chờ đợi một lời giải thích.
Bộ Tây Quy xoay hướng camera, thi thể đang đứng thẳng của Cù Đông Hướng lập tức hiện rõ mồn một.
Địch An đột ngột đứng bật dậy, hắn nghẹn họng nhìn trân trối Cù Đông Hướng bị bao bọc trong vật liệu quân sự, đầu óc bị chấn động đến trống rỗng.
“Nguyên nhân cụ thể chờ cậu mang dung môi tới tôi sẽ giải thích, nhưng cậu nhất định phải nhanh lên, qua 12 giờ đêm nay, Cù Đông Hướng sẽ thực sự chết hẳn đấy.”
Trả lời Bộ Tây Quy là tiếng máy truyền tin bị ném sang một bên. Bộ Tây Quy đột ngột thở phào một cái, xem ra Cù Đông Hướng được cứu rồi.
Địch An đến rất nhanh, hắn trực tiếp lái máy bay chiến đấu tới. Bộ Tây Quy đã sớm đoán được hành động này nên đã ra lệnh cho đoàn cảnh vệ mở đường trên không.
“Người đâu?” Địch An có vẻ thực sự nôn nóng, vừa xuống máy bay đã hỏi ngay Bộ Tây Quy đang ra đón.
“Mang theo đồ rồi đi theo tôi!”
Khi hai người sải bước vào phòng khách, Bộ Tây Quy ngăn Địch An đang định đi tiếp, chỉ vào khoảng trống ở giữa nói: “Cậu cẩn thận, đừng giẫm lên cô ấy.”
Giẫm lên cô ấy?
Nhìn sàn gạch phòng khách trống trơn, Địch An dụi mắt, vẫn chẳng thấy gì cả.
“Cậu không nhìn thấy đâu. Đó là hồn phách của Cù Đông Hướng, hiện tại đang bị Yểm Không Lai dùng bùa chú khống chế.”
Nếu không phải vừa nãy tận mắt nhìn thấy thi thể của Cù Đông Hướng, Địch An sẽ tưởng Bộ Tây Quy bị loạn thần trí. Dù không nhìn thấy, Địch An vẫn nhẹ bước, đi vòng qua bên cạnh.
Cù Đông Hướng đang giả chết nhưng thực chất lòng nóng như lửa đốt, cô đã nghe thấy hệ thống trong đầu đang đếm ngược năm phút cuối cùng của kế hoạch B.
Giẫm qua đi! Chạy mau đi! Tốc độ lên! Cù Đông Hướng gào thét trong lòng, hận không thể sút cho Địch An một nhát vào tầng hầm!
Trong tầng hầm ánh đèn sáng rực, thi thể Cù Đông Hướng lấp lánh dưới ánh đèn. Tay Địch An cầm lọ dung môi hơi run rẩy, người hắn tìm kiếm nửa tháng nay vậy mà đã chết rồi sao?
Thấy Địch An chưa ra tay, Bộ Tây Quy nhanh chóng giật lấy lọ dung môi đổ lên thi thể.
Hồi thần lại, Địch An cầm một lọ khác phối hợp cùng Bộ Tây Quy.
Sau khi lớp Dyt-c20 bị hòa tan một mảng lớn, Bộ Tây Quy và Địch An hợp lực nhấc xác Cù Đông Hướng ra. Nhờ kỹ thuật ướp xác tinh xảo nhất, làn da cô vẫn mềm mại đàn hồi, ngũ quan vẫn như cũ, mái tóc đẹp như tơ.
Ngay khoảnh khắc vừa được đưa ra ngoài, xác của Cù Đông Hướng đột ngột biến mất.
Hai người đàn ông nhìn nhau ngơ ngác, sắc mặt Bộ Tây Quy biến đổi, hô lớn một tiếng: “Không xong rồi!!!” rồi lao vọt lên trên.
Địch An theo sát phía sau, chạy vào phòng khách, vẫn là một mảnh trống không chẳng có ai.
“Cô ấy đâu rồi?”
Bộ Tây Quy cũng không nhìn thấy linh hồn Cù Đông Hướng đâu nữa. Thi thể và linh hồn đồng thời biến mất, chỉ có một người có thể làm được việc này.
“Là Yểm Không Lai! Người đâu, thông báo cho Quân đoàn 8 đang bao vây hoàng cung vào bắt giữ Quốc sư!”
Cùng lúc đó, Yểm Không Lai đang ngồi ngay ngắn trong phòng tu luyện bỗng phát ra một tiếng kinh ngạc.
Thế mà không bắt được người!?
Phân thân đại pháp và thiên la địa võng của hắn không lý nào lại không bắt được người. Huống chi là một người vừa mới hoàn dương, nửa điểm sức lực cũng không có.
Kẻ nào có bản lĩnh này để ngăn cản hắn?
Yểm Không Lai nhớ tới chuyện hắn điều tra lần trước. Cù Đông Hướng, người khiến cả nước xôn xao, chính là đệ tử đích truyền mà Văn Phong Lãnh sau khi xuất quan đã đích thân thừa nhận.
Chẳng lẽ là Văn Phong Lãnh ra tay cứu người?
Chưa đợi Yểm Không Lai nghĩ thông suốt nguyên do, chỉ nghe thấy tiếng đập cửa dồn dập từ bên ngoài.
“Không xong rồi. Quốc sư, Nguyên thủ hạ lệnh phái binh tới bắt ngài.”
Chuyện đã nằm trong dự kiến, Yểm Không Lai không chút hoảng loạn, hắn đứng dậy chỉnh đốn y phục, cất cao giọng: “Đi mời Điện hạ trước! Sau đó bảo binh lính bên ngoài là ta sẽ tới ngay.”
Yểm Không Lai đứng giữa chính điện đối mặt với đám binh lính đang bao quanh mình, sắc mặt bình thản chắp tay làm lễ: “Các vị phụng mệnh hành sự, bần tăng dĩ nhiên sẽ phối hợp. Nhưng bắt giữ Quốc sư là việc đại sự, chưa nói đến tội danh, dù sao cũng phải được sự cho phép của Điện hạ chứ.”
Đang nói thì thấy đám cận hầu đi mời Vọng Phàm Viễn hớt hải chạy tới với vẻ mặt hoảng hốt.
“Không xong rồi. Điện hạ biến mất rồi! Chúng tôi đã tìm khắp hoàng cung mà không thấy người đâu, xem hệ thống giám sát thì thấy Điện hạ biến mất một cách hư ảo!”
Cái gì?
Điện hạ biến mất một cách hư ảo?
Mọi người hoảng hốt lo sợ, nhất thời không biết xử lý biến cố bất ngờ này thế nào.
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 31](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)