[CÔNG LƯỢC ĐỦ BỐN NHÓM CÓ THỂ VƯƠNG TẠC]
Quỷ Thuỷ Hồng Nhan
Nhiệm vụ “Thống nhất giang hồ” này được thiết lập trong bối cảnh một quốc gia theo chế độ Liên bang giả định.
Liên Bang là một thể chế mở rộng lãnh thổ và quốc gia, với hình thức quản lý tương đối dân chủ, tự do. Nhờ đó, kinh tế và văn hóa phát triển với tốc độ vượt bậc. Thế nhưng, đi cùng sự phát triển ấy là những mâu thuẫn giai cấp ngày càng gay gắt. Người đứng đầu tối cao của Liên Bang là Tổng thống, đồng thời cũng là chỉ huy tối cao của quân đội. Bộ máy lãnh đạo chủ yếu đặt dưới quyền kiểm soát của quân đội. Hệ quả của việc sùng bái vũ lực chính là các chính quyền địa phương trong Liên Bang đều có xu hướng nuôi dưỡng lực lượng vũ trang riêng, hình thành thế cục cát cứ, tự giữ quyền lực. Mọi sự trên đời đều có hai mặt, đã có chính phủ và đảng cầm quyền thì tất yếu cũng sẽ có thế lực chống đối. Hiện tại, thủ lĩnh của đảng đối lập – Minh Trai Chi đang là cái tên nổi bật nhất, nhận được sự ủng hộ từ hơn một nửa các địa phương, thế lực ngày càng lớn mạnh, phong quang không ai sánh kịp.
Mà quân đội cần vũ khí, vì vậy ngành buôn bán súng ống đạn dược phát triển cực kỳ nhanh chóng, tập đoàn quân hỏa lớn như Địch An gần như độc chiếm thị trường, trở thành một thế lực khổng lồ không thể tranh cãi.
Tuy đời sống vật chất của người dân khá sung túc, ổn định, nhưng về tinh thần lại vô cùng bất an. Bầu không khí xã hội lúc nào cũng căng thẳng, tràn ngập sự đối kháng, chống đối. Thế lực ngầm trong bóng tối ngày một lớn mạnh, thậm chí có kẻ còn xem việc gia nhập các tổ chức ngầm là niềm tự hào. Trong số đó, Hoành Nhạc Thanh – kẻ đứng đầu thế lực hắc ám từ lâu đã trở thành cái tên được các thế lực khắp nơi tranh nhau lôi kéo, kết giao.
Trong bầu không khí xã hội tôn sùng vũ lực, coi thường tri thức, rất nhiều người sinh ra đủ loại tín ngưỡng, kéo theo sự xuất hiện của vô số giáo phái. Những năm gần đây, Tố Thất chính là tổ chức giáo hội phát triển thần tốc nhất, không chỉ bành trướng quy mô mà còn từng bước thâu tóm, dung hợp các giáo phái khác, trở thành tà giáo lớn nhất trong Liên Bang.
Mà vào thời điểm này, bốn thủ lĩnh cấp cao của Tố Thất lại đồng loạt bị bắt giam, hơn nữa còn bị nhốt vào nhà giam chuyên biệt dành cho những phạm nhân nguy hiểm nhất của đế quốc. Chuyện này chẳng khác nào ném một mồi lửa vào thùng thuốc súng. Đừng nói là thế giới bên ngoài lập tức nổi sóng, phong ba máu lửa cuộn trào, ngay cả bên trong nhà giam cũng căng thẳng đến mức chỉ cần chạm nhẹ là bùng nổ.
Cù Đông Hướng không biết rằng, khi cô tỉnh lại từ bối cảnh giả lập này, bốn người kia thực ra đã sớm tỉnh lại trước cô một ngày. Cù Đông Hướng vẫn còn hôn mê trên giường, bốn người đàn ông đã thăm dò kỹ lưỡng tình hình ngục giam, mỗi người đều đã có sự sắp xếp bao gồm cả Cù Đông Hướng đang nằm đó.
Cù Đông Hướng là người do hệ thống đưa đến, đương nhiên không có lai lịch để tra xét. Và chính vì không có lai lịch, bốn tên trùm không ai điều tra ra được, ngược lại khiến Cù Đông Hướng có thể yên ổn nằm đến khi tỉnh lại. Bằng không, cốt truyện còn chưa bắt đầu, e rằng đã sớm kết thúc.
Cù Đông Hướng dĩ nhiên không biết bản thân đã dạo chơi ở cửa Quỷ môn quan đến bốn lần mà vẫn còn sống.
Lúc này, cô ngồi cách Hoành Nhạc Thanh và Dật Hoa không xa, cùng dùng bữa trên một chiếc bàn.
Xung quanh một vòng im lặng như tờ, ngoại trừ hai người ngồi cùng bàn, những người đàn ông khác đều như hổ rình mồi nhìn chằm chằm cô. Có kẻ tay đã sờ đến vật dưới háng mình, nhưng không ai dám lại gần.
Cù Đông Hướng dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán ra nguyên nhân. Cô bị nhốt cùng với bốn tên trùm kia, toàn bộ nhà tù phỏng chừng đều cho rằng cô là “lễ vật” đặc biệt để phục vụ riêng bốn tên đó.
Vấn đề là, mấy tên này thiếu người hầu hạ lắm hay sao? Cho dù thật sự chuẩn bị người hầu đi chăng nữa, thì ít nhất cũng phải bốn người, sao lại chỉ có một mình cô?
Cô thật lòng hy vọng bọn họ có thể hiểu được tư tưởng “kinh tế cộng đồng”, vì mục tiêu “Thống nhất giang hồ” của cô cũng chỉ để tất cả bọn họ cùng chung một suy nghĩ, một lòng một dạ thôi.
Nhưng vấn đề là, hiện tại các lão đại này đâu có thiếu tiền. À không, nói đúng hơn là hiện tại các lão đại không cần phụ nữ. Một khi phụ nữ đã qua tay bọn họ, chưa bao giờ là để nằm ở dưới thân, mà đều là để ở dưới lưỡi dao.
Trong khi bên ngoài tĩnh lặng đến quỷ dị, bên trong phòng giam lại càng im ắng không một tiếng động. Những người hầu hạ ban đầu đều đã bị đuổi ra ngoài, trong phòng chỉ còn hai người, một người ngồi ở bên trái mép giường, một người đứng dưới cửa sổ bên phải, cả hai đều im lặng.
Thực ra Địch An và Minh Trai Chi quen biết nhau. Một người bán súng ống đạn dược, một người mua súng ống đạn dược, nhưng lại không có chút quan hệ cá nhân nào chỉ là quan hệ giao dịch mà thôi.
Địch An sinh ra trong một gia đình quý tộc của đế quốc, bởi vậy khí chất lúc nào cũng lạnh nhạt, cao quý, ít nói. Nếu không phải mỗi năm thi thoảng mới mở miệng đôi ba câu, e là ai nhìn vào cũng tưởng hắn bị câm. Ngay từ nhỏ, hắn đã say mê mày mò máy móc, suốt ngày vùi đầu vào những thứ đó không biết chán. Cũng chính vì sở thích ấy, hắn mới nắm trong tay toàn bộ hoạt động mua bán vũ khí, đạn dược của cả đế quốc, đơn giản chỉ vì hắn thích tự tay chế tạo súng đạn.
Tuy rằng Địch An trầm mặc ít nói, nhưng cách ăn mặc lại không hề giản dị. Hắn rất thích nhuộm tóc, bởi vì khí chất phi thường xuất chúng, dù là màu sắc kỳ quái nào cũng không thể lấn át được vẻ quý phái vô song của hắn, ngược lại còn khiến hắn càng thêm nổi bật. Thỉnh thoảng hắn còn trang điểm, kẻ mắt tô môi không thiếu thứ gì, mắt đào hoa cộng thêm quần áo sặc sỡ, đỉnh đầu có khi nhuộm màu tím hoặc màu đỏ, đi trên đường phỏng chừng sẽ bị nhầm là minh tinh của nhóm nhạc nam nào đó.
Cũng chính vì khí chất vừa quý phái vừa độc đáo, nên hắn luôn tạo ra một cảm giác đối lập đầy mâu thuẫn, chỉ cần thêm một phần thì thành phô trương, bớt một phần thì thành yếu ớt, nhưng hắn luôn cân bằng mọi thứ một cách hoàn hảo.
Minh Trai Chi lại hoàn toàn khác biệt, hoặc có thể nói là người duy nhất trong bốn người mang khí chất “trùm” rõ ràng nhất. Cử chỉ hành động của hắn đều toát ra khí phách, làm việc nhanh gọn dứt khoát như sấm rền gió cuốn, ánh mắt cương nghị quả quyết. Ngoại hình hắn cũng hết sức ấn tượng, mặt chữ điền, đường nét mạnh mẽ, tràn đầy nam tính. Thân hình cao lớn, vai rộng, chân dài, vòng eo săn chắc, cơ bắp rắn rỏi. Khi mặc chính trang, hắn càng toát ra vẻ nghiêm nghị lạnh lùng. Hắn là sinh viên xuất sắc toàn diện duy nhất của Học viện Quân sự đế quốc, sau khi tốt nghiệp từng gia nhập quân đội ra chiến trường, sau đó lại làm chính trị, rồi vì lý tưởng khác biệt mà chuyển sang lãnh đạo đảng phái. Tuổi còn trẻ, hành sự táo bạo, thủ đoạn tàn nhẫn, là một chính trị gia trời sinh.
Địch An đứng ở trước cửa sổ, trên tay bưng một ly trà xanh, nhìn ra bên ngoài. Bên ngoài là quảng trường thông gió của nhà giam, chẳng có cảnh trí gì, nhưng từ cửa sổ có thể nhìn thấy rõ ràng hành lang dài bốn phía, bao quát toàn bộ nhà giam, bao gồm cả hành lang dài nhất định phải đi qua để ra từ nhà ăn. Địch An chăm chú nhìn, hắn đang chờ người xuất hiện.
Tuy nói đây là nhà giam, nhưng bốn người bị nhốt bên trong mỗi người đều là nhân vật hô mưa gọi gió, nơi ở dĩ nhiên là cực kỳ tốt. Đương nhiên, vốn dĩ bốn người này căn bản không thể nào bị nhốt chung một chỗ, đây cũng chính là điểm sơ hở ngớ ngẩn mà quản lý nhà giam này chưa từng nghĩ tới cho tử tế.
Lúc trước làm sao hắn lại sắp xếp bốn tên trùm kia vào một phòng chứ? Nhưng mà là toàn bộ phòng tốt nhất trong nhà giam cũng chỉ có một gian đó, giống như… thiếu phòng vậy, trưởng ngục lại không biết có chỗ nào không đúng. Vì không còn phòng nào tốt hơn, nên đành để bốn người ở tạm trong căn phòng rộng rãi ấy, có cửa sổ, nhìn ra ngoài thấy được cảnh, có WC riêng và cả phòng tắm vòi sen, đúng kiểu phòng “suite hạng sang”.
À, còn có một người phụ nữ. Giám ngục gãi gãi tóc, nghĩ đi nghĩ lại cũng không nhớ trong trí nhớ của mình có sắp xếp phụ nữ nào hầu hạ các lão đại này hay không. Bất quá chuyện cần phụ nữ cũng không có gì kỳ lạ, cũng không biết là vị nào đã mang vào. Mọi người đều bị nhốt chung một chỗ thế này, làm việc đó chắc sẽ bất tiện lắm. Sao hắn cứ thấy nhà giam này thiếu thiếu phòng kiểu gì ấy nhỉ?
Càng nghĩ, giám ngục trưởng càng cảm thấy dạo này phải hết sức cẩn thận, cứ lặng lẽ làm việc, đừng gây chú ý. Chẳng hiểu sao bốn nhân vật lớn như vậy lại đột ngột bị đưa vào đây. Nghĩ tới nghĩ lui, lòng hắn càng thêm bực bội. Hắn cứ thế lầm lũi bước qua dãy hành lang dài vắng lặng, hoàn toàn không hay biết, sau lớp hệ thống ngụy trang kia vẫn còn mấy căn phòng rộng lớn, trống trải mà hắn chưa từng nhìn thấy.
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 3](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)