Bộ Tây Quy cười, đôi môi nhếch lên nở nụ cười lạnh lẽo vài tiếng, sau đó dứt khoát ngả người ra sau dựa vào ghế, thuận tay cởi cúc áo vest. Hôm nay hắn mặc bộ tây trang màu xanh lam, được may đo thủ công tinh xảo, phối cùng cà vạt họa tiết hình thoi, tôn lên phong thái điềm tĩnh và uy nghi của hắn.
“Địch thiếu gia, tôi thấy cậu chạy sai chỗ rồi. Nơi này là văn phòng làm việc của Nguyên thủ quốc gia, chứ không phải nơi giam giữ người. Nếu cậu tìm phụ nữ, có thể đến những chốn phong nguyệt để tìm.”
Lúc này tên quản gia không dám đáp lời, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đưa ánh mắt cầu cứu về phía thiếu gia nhà mình. Đây rõ ràng đã là cuộc giao dịch giữa những người làm chủ.
Ánh mắt Địch An sắc bén, phun ra ba từ: “Người ở đây!”
Tư thế của Bộ Tây Quy càng thêm thả lỏng, hắn vươn ngón tay vẽ một vòng quanh không trung rồi nói: “Không tồi. Bên cạnh tôi đúng là có tai mắt của Địch thiếu gia cậu. Chắc là các đạo nhân mã đều có cả. Nhưng mà có người tận mắt nhìn thấy sao? Hay là có ảnh chụp, video lưu truyền?”
Địch An không nói thêm lời nào, chỉ có điểm này là nơi duy nhất khiến người ta nghi ngờ. Hắn đã âm thầm phái người điều tra kỹ lưỡng nhưng không tìm thấy nửa điểm tung tích của Cù Đông Hướng. Tuy nhiên, Bộ Tây Quy có thực quyền trong tay, nếu hắn thực sự muốn giấu một người đến mức nội bất xuất ngoại bất nhập thì không phải là không có khả năng.
Nghĩ đến đây, Địch An không hề nhượng bộ, ánh mắt đối đầu thẳng thừng với đối phương.
Hừ một tiếng, Bộ Tây Quy đứng dậy, khi đứng lên còn cài lại cúc áo vest, thuận thế chỉnh đốn góc áo. Hắn đứng ở trên cao nhìn xuống Địch An đang ngồi, chém đinh chặt sắt nói: “Cho dù bên cạnh Bộ Tây Quy tôi có phụ nữ, thì người đó cũng là người phụ nữ của Bộ Tây Quy tôi.” Dừng một chút, Bộ Tây Quy vươn tay phải, nhẹ nhàng vỗ vỗ cổ áo Địch An, ngoài cười nhưng trong giấu dao nói tiếp: “Chẳng có nửa điểm quan hệ gì tới Địch thiếu gia cậu cả.”
Bộ lão đại ngầu vãi!
Cù Đông Hướng ở bên cạnh xem đến nghiện, vì mải mê xem kịch mà quên mất mình đang kẹt giữa bãi chiến trường Tu La.
Địch An không hề tức giận, hắn chậm rãi đứng dậy, ánh mắt mang theo sát ý cầm lấy xấp danh sách trên bàn, tùy tay xé làm đôi.
Và thế là cuộc giao dịch này đã đổ vỡ.
Bộ Tây Quy nhẹ nhàng nhún vai, rướn người định gọi thư ký riêng vào tiễn khách. Nào ngờ tay còn chưa kịp duỗi ra đã nghe thấy tiếng gõ cửa, giọng nói cung kính của thư ký riêng truyền vào: “Nguyên thủ, Chủ tịch Đảng Hành động Dân chủ, ngài Minh đã tới.”
Nghe vậy, Bộ Tây Quy liếc nhìn Cù Đông Hướng bên cạnh đầy ẩn ý, ngay sau đó cất cao giọng: “Mời Chủ tịch Minh vào. Xem ra hôm nay chỗ của tôi náo nhiệt thật đấy.”
Nhận được ánh mắt của Bộ Tây Quy, Cù Đông Hướng đang mải xem kịch bỗng rùng mình một cái.
Cô chợt nhớ đến một đoạn hội thoại!
Không nên nghe thì không nghe! Không nên thấy thì không thấy! Không nên nghĩ thì không nghĩ! Không nên sống… thì không sống! Cũng may hiện tại cô đang giả chết, lần đầu tiên Cù Đông Hướng cảm thấy chết rồi cũng khá tốt. Ít nhất lão đại nhìn không thấy cô!
Khi Minh Trai Chi đẩy cửa bước vào, trên mặt hắn treo nụ cười của một chính trị gia không chút khuyết điểm, cười hết sức nhiệt tình: “Anh Bộ, đã lâu không gặp.”
Xưng hô vẫn là xưng hô của năm đó, nhưng chứa đựng bao nhiêu ác ý thì chỉ có hai người bọn họ tự hiểu.
Bộ Tây Quy không chút gợn sóng vươn tay ra, nói theo kiểu công thức: “Chủ tịch Minh, đầu năm ở Quốc hội chúng ta vừa mới gặp nhau mà.”
“Đó đã là chuyện của ba tháng trước rồi, tôi lúc nào cũng nhớ thương anh mà.”
“Chủ tịch Minh hôm nay đến có việc gì?” Bộ Tây Quy đi thẳng vào vấn đề. Hắn và Minh Trai Chi đã không còn cần thiết phải hàn huyên, cũng chưa đến mức xé rách mặt nhau, thẳng thắn một chút vừa hay tránh lãng phí thời gian của cả hai.
Minh Trai Chi liếc nhìn danh sách bị xé trên bàn, cười nói với Địch An: “Xem ra Địch thiếu gia đi trước tôi một bước, nhưng không thành công rồi.”
“Chủ tịch Minh cũng tới tìm người à? Có chút ý vị đấy, gần đây Địch thiếu gia và Chủ tịch Minh đây là muốn tu dưỡng thân tâm, bắt đầu có hứng thú với phụ nữ sao?” Bộ Tây Quy vừa nâng vừa hạ, trực tiếp vạch trần ý đồ của Minh Trai Chi.
Minh Trai Chi thu lại nụ cười, hai tay dang ra nói: “Cũng như nhau cả thôi mà. Anh Bộ gần đây mặt mày hớn hở, xem ra có hồng nhan bầu bạn, có điều việc cướp hồng nhan của người khác thì không được tử tế cho lắm đâu.”
Cướp hồng nhan của người khác?
Bộ Tây Quy dời tầm mắt nhìn chằm chằm vào một con ma nào đó. Chỉ thấy con ma kia đang chơi trò bịt tai trộm chuông, lấm la lấm lét rúc xuống dưới gầm bàn, tưởng như vậy là sẽ không có chuyện gì sao? Thật là vừa bực mình vừa buồn cười!
Ánh mắt Bộ Tây Quy vừa chuyển động, Địch An và Minh Trai Chi lập tức phát hiện ra ngay. Ánh mắt nhọn hoắt của hai hắn xoay chuyển, dõi theo tầm mắt của Bộ Tây Quy nhìn về phía chiếc bàn họp dài ở bên cạnh.
Không có ai mà? Hơi cúi người nhìn xuống dưới, dưới gầm bàn cũng chẳng có ai. Huống chi Bộ Tây Quy lại đi giấu Cù Đông Hướng ở dưới gầm bàn? Vậy hắn vô duyên vô cớ nhìn chằm chằm vào cái bàn làm gì?
Đợi sau khi Bộ Tây Quy đuổi người đi hết, hắn đi đến bên cạnh bàn, gõ gõ lên mặt bàn, bực bội nói: “Ra đây đi. Đừng trốn nữa. Không trốn bọn họ cũng chẳng nhìn thấy đâu, em sợ cái gì?”
Cù Đông Hướng thò nửa cái đầu ra, đối diện với nụ cười lấy lòng của Bộ Tây Quy: “Anh thật lợi hại nha! Cứ thế mà đuổi được người ta đi rồi?”
“Chứ không thì sao? Vô duyên vô cớ mà đòi cướp người công khai ở biệt thự Nguyên thủ của tôi chắc! Vốn dĩ bọn hắn cũng chỉ đến để dò đường, thử phản ứng của tôi thôi. Còn Minh Trai Chi kia thì rõ ràng là đến xem náo nhiệt nhiều hơn.” Bộ Tây Quy khẽ chạm vào trán Cù Đông Hướng, nói tiếp: “Đừng có nghĩ đến chuyện lảng tránh chủ đề. Nói đi, em với hai tên đó là thế nào?”
Cù Đông Hướng cúi đầu, bĩu môi, đem những lý do đã chuẩn bị từ trước và những chuyện xảy ra ở nhà tù đại khái kể lại một lượt. Nói đến cuối cùng còn oán hận một câu: “Rõ ràng lúc ở trong tù bọn hắn có yêu thương gì tôi đâu, kết quả ra ngoài rồi lại đuổi theo tìm tôi cho bằng được.”
Bộ Tây Quy nghe xong, cuối cùng cũng hiểu được nguyên do của mấy vụ vào tù khó hiểu trước đó. Chỉ có điều việc Văn Phong Lãnh muốn nhận cô làm đồ đệ, hiển nhiên là không có ý tốt. Bộ Tây Quy vừa định mở miệng nhắc nhở Cù Đông Hướng, nhưng nghĩ lại, còn bốn ngày nữa cô sẽ không còn cơ hội hoàn dương, hà tất phải làm nảy sinh thêm rắc rối.
Bốn ngày sau, không ai có thể mơ tưởng đến chuyện đụng vào cô nữa.
Bộ Tây Quy đang tính toán ở đây, thì trong hoàng cung cũng có người đang chuẩn bị.
Yểm Không Lai biểu tình điềm nhiên nhìn người nữ quan đang quỳ bò dưới đất, ngữ khí bình tĩnh nói: “Nữ thí chủ, lần trước ta đã nói rồi, giao hoan với ta chỉ được một lần duy nhất. Tái phạm nhiều lần sẽ làm tổn thương cơ thể của cô.”
Người phụ nữ quỳ bò đó chính là nữ quan đã hoan ái với Yểm Không Lai ở hoa viên hai ngày trước.
Khi mới vào cung, cô ta đã nghe nói về sự tà mị của Quốc sư, không kiêng thịt rượu hay nữ sắc, khác hẳn với những tăng nhân bình thường. Cũng từng có những nữ quan lớn tuổi kín đáo cảnh báo nàng chớ nên quá gần gũi với Quốc sư. Nhưng ngoại hình của Yểm Không Lai cực kỳ xuất chúng, dáng người săn chắc cao lớn, mỗi cử chỉ của hắn đều thu hút ánh nhìn người khác.
Cô bị hấp dẫn sâu sắc, cuối cùng đã tìm đến Quốc sư để cầu ái. Ngoài dự đoán, Quốc sư vậy mà lại đồng ý, còn mỉm cười rất dịu dàng nói phải “ước pháp tam chương” (1). Chỉ có thể ân ái một lần, từ đó về sau coi như người dưng. Tuy cô không hiểu vì sao, nhưng có thể cùng Yểm Không Lai ân ái một lần cô đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi. Nào ngờ sau ngày hôm đó, mỗi khi đêm xuống cô đều không thể ngủ yên, cả người nóng ran, cô cảm giác da thịt mình như đang bốc cháy, có một đôi tay khẽ vuốt ve đôi gò bồng đảo, ngón tay khẽ búng lên đầu ngực, khiến cô phải kẹp chặt hai chân, hoa huyệt phía dưới đã sớm ướt đẫm đến rối tinh rối mù. Trong mơ cô khao khát Yểm Không Lai, ban ngày lại càng khao khát hơn, đến nỗi sau này cho dù chỉ là vải vóc cọ xát vào người cũng đủ khiến cô kêu dâm.
Cô muốn quá! Cô đã thử tìm đến cảnh vệ, thậm chí là vài người cùng lúc, nhưng loại dục vọng đó vẫn không cách nào thỏa mãn được. Đầu óc cô quay cuồng, trong lòng chỉ nghĩ đến côn thịt của Yểm Không Lai. Chỉ có hắn mới có thể thỏa mãn được cô.
“Quốc sư, cầu xin ngài. Tôi không quan tâm đến tổn thương gì cả. Quốc sư, cầu xin ngài làm tôi đi?” Bị Yểm Không Lai từ chối, ánh mắt mê ly của nữ quan tuôn trào nước mắt, cô bò đến nắm lấy đùi Yểm Không Lai, sau đó tách rộng hai chân, không nhịn được dùng hoa huyệt của mình đi cọ xát, cho dù chỉ là cọ vào giày của Yểm Không Lai, cô cũng lộ ra vẻ mặt thỏa mãn.
Yểm Không Lai rất bình tĩnh nhìn người phụ nữ đang động dục với mình ở dưới đất, ánh mắt không hề dao động, vẫn mở miệng từ chối: “Nữ thí chủ, như vậy sẽ làm cô lạc mất tâm trí, càng ngày càng không muốn làm người.”
“Tôi không cần làm người! Quốc sư, cầu xin ngài, cầu xin ngài. Ngài coi tôi là cái gì cũng được. Làm lợn làm chó đều được, tôi đều không quan tâm. Cầu xin Quốc sư đại phát từ bi.” Nữ quan vừa cầu xin, vừa không nhịn được vê lấy âm đế của mình rồi cọ vào mũi giày da của Yểm Không Lai. Nơi đó đỏ bừng sưng tấy, khoái cảm tưởng như đã ở ngay trước mắt, nhưng nếu không có côn thịt của Yểm Không Lai thì không cách nào đạt được cao trào.
Yểm Không Lai hai tay chắp lại, hơi lộ ra nụ cười nói: “Cái gì cũng nguyện ý làm sao?”
“Nguyện ý! Tôi cái gì cũng nguyện ý làm.”
“Vậy thì ngày mai có một bữa quốc yến, cần cô giúp ta một việc nhỏ.”
Cứ ngỡ mình sẽ bị yêu cầu làm chuyện gì đó khó khăn, nữ quan nghe vậy thì sửng sốt, ngay sau đó vui mừng khôn xiết, liều mạng gật đầu.
Sau khi nhận được câu trả lời hài lòng, đôi mắt Yểm Không Lai lóe lên tinh quang, ngay sau đó hắn vỗ nhẹ vào dương vật đang căng phồng giữa háng mình rồi nói: “Vậy bây giờ nữ thí chủ hẳn đã biết phải làm thế nào để lấy lòng nó rồi chứ?”
Được sự cho phép, nữ quan lộ vẻ tham lam mừng rỡ, nhanh chóng quỳ bò đến dưới háng Yểm Không Lai, móc dương vật to lớn kia ra, giống như đang nâng niu bảo bối mà há mồm liếm láp.
Ngày mai, thật khiến người ta mong chờ làm sao.
(1): Ước pháp tam chương có nghĩa là cùng nhau lập ra ba điều ước hay ba quy tắc phải tuân theo. Thành ngữ này được xuất xứ từ điển tích Hán Sở tranh hùng. Lúc đó Lưu Bang vào Hàm Dương, lập ra ba điều luật để an dân. Sau này thành ngữ ấy dùng để chỉ thoả thuận có điều kiện, quy ước rõ ràng.
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 29](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)