Sáng sớm Dật Hoa đã đến đỉnh núi thanh tĩnh nơi Văn Phong Lãnh ở. Gió mạnh thổi qua vạn dặm, trăng sáng rực rỡ, biển mây mênh mông trải rộng, nơi này đúng là một vùng linh khí dồi dào.
Văn Phong Lãnh đang bổ củi đun nước. Những lúc không tu luyện, hắn tuyệt đối không dùng linh lực làm việc; việc gì cũng tự tay làm, hơn nữa còn không hề dùng những dụng cụ ở hiện đại.
“Chỗ này của cậu đúng là nên dọn dẹp lại một chút đi.” Dật Hoa nhìn quanh căn nhà gỗ gió lùa bốn phía. Bên trong ngoài một chiếc giường, một cái bàn và hai cái ghế thì chẳng còn gì khác.
“Không bao lâu nữa sẽ rời đi, không cần thiết mang theo những thứ ngoài thân.”
Dật Hoa bật cười nhẹ, ánh mắt hàm ý sâu xa nhìn hắn: “Xem ra lần này cậu chắc chắn mình có thể phi thăng rồi sao? Cù Đông Hướng thật sự hữu dụng đến vậy à?”
“Còn phải xem là rơi vào tay ai. Nếu là vị Địch thiếu gia kia thì chẳng có tác dụng gì cả.”
Dật Hoa hoàn toàn không bất ngờ khi Văn Phong Lãnh biết chuyện Địch An tới tìm người sáng nay. Thần thức của Văn Phong Lãnh có thể quét xa trăm dặm, sáng nay Địch An náo loạn một trận lớn như vậy, hắn ta không biết mới lạ.
“Chỗ Địch An thì tôi tự giải quyết được. Nhưng việc hắn tìm mãi không thấy người thì đúng là có chút lạ.” Dật Hoa nhìn Văn Phong Lãnh lúc này đã bưng trà ngồi xuống ghế, trong lời nói lộ ra ý tứ rõ ràng.
“Nếu tôi đã nói giúp cô ấy thì tuyệt đối không thất hứa.” Uống cạn ly trà, giọng Văn Phong Lãnh vẫn bình thản không gợn sóng.
“Cậu đưa cô ấy đến cạnh người đàn ông nào vậy? Trong cả nước còn ai có thể giấu người kín như thế?” Câu này Dật Hoa buột miệng nói ra, vừa dứt lời chính hắn lại hơi khựng lại như thể vừa nhớ ra thật sự có một người như vậy.
Văn Phong Lãnh dĩ nhiên không biết rốt cuộc Cù Đông Hướng đang ở đâu. Hắn nhớ đến những cơn ác mộng mỗi đêm, ánh mắt khẽ dao động rồi dứt khoát kết thúc câu chuyện: “Tôi đi tu luyện đây. Trong quốc gia này, người có thể một tay che trời không chỉ mình tôi.”
Dật Hoa nghe rõ ý đuổi khách, nên cũng rất biết điều mà cáo từ rời đi. Thật ra trong vô thức, hắn đã nghĩ tới một người, ở đất nước này đúng là không chỉ có một kẻ có thể che trời. Nhưng người kia cử động một chút thôi cũng bị vô số ánh mắt soi xét, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ, sao có thể không ai biết được chứ?
Dật Hoa gọi thân tín đến, dặn họ điều tra toàn bộ những việc Bộ Tây Quy làm gần đây và báo cáo lại. Hắn có linh cảm rằng, chắc chắn người bọn họ tìm đang ở chỗ Bộ Tây Quy.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Bộ Tây Quy kết thúc cuộc họp, định đi tìm hồn ma nghịch ngợm vừa rồi để hỏi tội.
Kết quả là vòng hết hành lang dài đến sân vườn, đi khắp một lượt vẫn không thấy bóng dáng hồn ma kia.
Chạy mất rồi? Bộ Tây Quy không rõ là do dục vọng chưa được giải tỏa hay do lửa giận bốc lên, chỉ biết là hiện tại khí áp toàn thân đã thấp đi vài phần. Bí thư đi theo phía sau mà nơm nớp lo sợ, không biết rốt cuộc ông chủ đang khó chịu chuyện gì.
Lần đầu tiên Bộ Tây Quy cảm thấy vẫn là người sống dễ xử lý hơn, bắt lại cũng tiện. Hiện tại chẳng lẽ bảo thuộc hạ cử binh lính đi bắt một hồn ma hay sao?
Khi hắn bước vào văn phòng, liền thấy Cù Đông Hướng đang cuộn tròn trên chiếc sofa đặt sát bên hông bàn làm việc.
Có lẽ vì không có cơ thể thực, dáng cô cuộn tròn lại trông nhỏ xíu, mềm oặt như không có xương, hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ tinh thần phấn chấn, khiêu khích lung tung lúc nãy.
Bộ Tây Quy nhíu mày, ánh mắt lại quét về phía sofa thêm lần nữa, xác nhận cô đúng thật đang nằm đó, bộ dạng không chút sinh khí nào.
Ma cũng biết mệt sao?
Hắn ngồi xuống ghế. Bí thư đang báo cáo lịch trình quốc sự hai ngày tới, Bộ Tây Quy tai thì nghe nhưng mắt cứ không tự chủ mà liếc sang bóng người co thành một cục trên sofa. Cô ấy cuộn lại như vậy có phải đang lạnh không?
Bí thư vừa báo cáo vừa thấy lạ, từ lúc vào phòng đến giờ, nguyên thủ đã nhìn chiếc sofa mấy lần. Trên sofa có gì không bình thường sao? Chẳng lẽ ngài thấy bị bẩn? Nhưng sáng nay vừa mới thay vỏ rồi mà, đâu có lý nào…
Khi bí thư còn đang khó hiểu, nguyên thủ đã mở miệng:
“Đem một tấm chăn lông lại đây. Loại mềm mại một chút.”
“Dạ… vâng! Tôi đi ngay!” Bí thư nhận lệnh, vội chạy ra phân phó cảnh vệ chuẩn bị. Nguyên thủ định nghỉ ngơi sao? Suốt 5 năm nay, đây là lần đầu tiên ngài ấy đang xử lý công việc mà lại tạm dừng giữa chừng như vậy đấy.
Chăn lông được mang tới, Bộ Tây Quy phất tay ra hiệu, bí thư lập tức hiểu ý, nhẹ nhàng đóng cửa lại để nguyên thủ có không gian nghỉ ngơi. Ông ta còn dặn cảnh vệ tạm thời không cho ai vào làm phiền.
Bộ Tây Quy mở chăn lông ra phủ lên người Cù Đông Hướng. Chăn xuyên thẳng qua thân thể cô, rơi xuống nằm bẹp trên sofa. Cù Đông Hướng vẫn vô tri vô giác, nhắm mắt im lìm như trước.
Khoảnh khắc này khiến Bộ Tây Quy cảm nhận rõ rệt một điều rằng Cù Đông Hướng thật sự đã chết. Rồi anh chợt nhớ đến cô đã chết được bốn ngày, hôm đó cô nói trong vòng mười lăm ngày nếu không tìm được hung thủ và thi thể thì Văn Phong Lãnh cũng không thể giúp cô hoàn dương.
Hung thủ và thi thể đang ngay sát bên cô đấy thôi!
Bộ Tây Quy thu hồi tầm mắt, rụt tay lại, xoay người trở lại ghế làm việc, sắc mặt bình thản, tiếp tục vùi đầu vào đống tài liệu.
Cù Đông Hướng thật ra chẳng thấy khó chịu gì. Cô vẫn khoẻ như thường, chỉ là nhắm mắt nói tào lao với hệ thống thôi.
“Sao rồi? Hảo cảm của Bộ Tây Quy giảm được bao nhiêu rồi?”
“Ký chủ! Rất kỳ lạ, lúc nãy khi trong cuộc họp thì hảo cảm rớt liên tục xuống tận 600 rồi, vậy mà lúc nãy bất ngờ tăng hơn 80 điểm!”
Cù Đông Hướng bật cười lạnh một tiếng: “Có gì lạ đâu. Loại người tàn nhẫn như Bộ Tây Quy, còn mong hắn vì chút dục vọng mà nảy sinh lòng thương với phụ nữ sao?”
“Vậy giờ phải làm sao đây?”
Cù Đông Hướng không trả lời, chỉ khẽ nhếch môi cười gian một tiếng. Đối phó kiểu người như Bộ Tây Quy, giống như muốn lật đổ một kẻ ngồi trên cao vậy, không tàn nhẫn một chút thì chẳng làm nên trò trống gì.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sau một ngày bận rộn, Bộ Tây Quy ngồi trong xe chuyên dụng của nguyên soái, kéo lỏng cà vạt, mở hai khuy áo sơ mi trước ngực, đưa tay xoa lên vùng giữa hai chân mày đang nhức mỏi.
Dưới ánh trăng mới nhô lên, phố phường rực rỡ sắc hồng, cảnh đêm phồn hoa trải dài như dải lụa. Ánh đèn xuyên qua cửa kính, phủ lên người Cù Đông Hướng một tầng sắc màu, lộng lẫy bắt mắt.
“Bộ Tây Quy, khi ra chiến trường có phải rất nhiều người sẽ giống như tôi, đến cả tro cốt cũng không còn không?”
Hắn không đáp. Bóng đêm khiến lòng người xao động, gió đêm lướt qua mang theo vẻ mơ hồ, ánh sáng lay động làm khuôn mặt lạnh băng của Bộ Tây Quy mềm đi vài phần. Trong xe yên tĩnh đến mức nghe được cả hơi thở. Đoàn xe lao nhanh, hai bên đều là cảnh vệ mở đường.
Cú va chạm ập đến gần như trong chớp mắt. Bộ Tây Quy phản ứng bằng bản năng của người trải qua sinh tử, hai tay siết chặt tay vịn an toàn, theo lực đập mà thu người lại, bảo vệ bản thân khỏi thương tổn chí mạng. Trong khoảnh khắc sét đánh chói lòa ấy, hắn nghĩ đến Cù Đông Hướng bên cạnh, rồi lại nhớ rằng cô chỉ là một hồn ma.
Người đã chết thì không thể chết thêm lần nữa.
Bàn tay vốn đưa ra để bảo vệ, hắn còn chưa kịp chạm vào cô thì đã dừng lại, Bộ Tây Quy biết Cù Đông Hướng sẽ không sao.
Người không bảo vệ ma. Nhưng ma lại là kẻ nhào đến trước.
“Bộ Tây Quy!” Gương mặt cô tái đi vì lo lắng. Cù Đông Hướng dang hai tay, cả người lao về phía hắn. Ma không có thân thể thật, giống như con thiêu thân lao vào lửa, chạm vào liền mờ đi, tan vào khoảng không.
Khoảnh khắc ấy, lẽ ra Bộ Tây Quy phải theo lực va đập mà bị hất văng ra ngoài cửa kính. Nhưng khi thấy cô lấy cả “thân thể” mong manh của mình chắn cho hắn, hắn thoáng sững lại. Những ký ức xấu xí bị thời gian vùi lấp lại cuộn lên trong đầu hắn như bùn đất.
Người từng chết vì hắn… cũng đã từng lấy chính mạng sống để che cho hắn như thế. Rồi sau đó người ấy…
Tiếng nổ vang rền hết đợt này đến đợt khác, dữ dội như muốn xé toạc màn đêm. Giữa biển lửa bốc lên ngùn ngụt, Bộ Tây Quy bị nhóm cảnh vệ xông vào kéo ra khỏi đống cháy.
Ánh mắt Bùi Tây Quy không hề lay chuyển, anh nhìn chằm chằm Cù Đông Hướng bị mắc kẹt bên trong xe. Bóng người mà anh cố ý không muốn nhớ tới và hình bóng hồn ma đang cháy trong ánh lửa lại trùng khớp lên nhau.
“Không! Cù Đông Hướng, cô ra đây ngay!” Bộ Tây Quy gần như xé nát giọng mà kêu lên, vùng thoát khỏi bàn tay giữ chặt của đám cảnh vệ, lao thẳng về phía chiếc xe.
Trong xe trống không. Lửa cháy ngập trời, cả chiếc xe biến thành một quả cầu lửa đỏ rực.
“Cù Đông Hướng!!!” Giọng Bộ Tây Quy nghẹn lại, như dồn hết toàn bộ sức lực để gọi tên cô.
Đám cảnh vệ vẫn không rõ chuyện gì đang xảy ra. Chức trách không cho phép họ để nguyên thủ gặp bất kỳ nguy hiểm nào. Ngay lập tức, họ nâng Bộ Tây Quy lên, vội vã đưa hắn về khu vực an toàn. Chỉ vì một thoáng chần chừ ban nãy mà Bộ Tây Quy đã bị thương.
Khi được đưa đến nơi an toàn, xung quanh hỗn loạn đến cực điểm, tiếng hét, tiếng nổ, tiếng còi cảnh sát vang lên không dứt. Bộ Tây Quy nằm liệt trên xe băng ca cứu thương, quần áo nhàu nát, người đầy vết trầy xước. Hắn cúi đầu, im lặng không nói một lời, như thể ngay cả linh hồn cũng theo đó mà bị thương nặng
“Bộ Tây Quy, anh không sao chứ?” Giọng Cù Đông Hướng vang lên ngay bên cạnh, trong trẻo như tiếng trời giữa hỗn loạn.
Hắn giật mình ngẩng đầu. Cù Đông Hướng lơ lửng trước mặt, tóc tai gọn gàng, hoàn toàn không tổn hại gì. Hốc mắt Bộ Tây Quy đỏ lên, hắn gần như nghiến răng, từng chữ bật ra: “Cô… cô không sao chứ?”
“Tôi là một hồn ma mà mà, tôi chết rồi. Làm sao có chuyện gì được.” Cù Đông Hướng khẽ cười nói với hắn, giữa cả đống hỗn loạn, chỉ có giọng cô là có thể khiến hắn bình tĩnh lại: “Chỉ là lúc nãy tôi quên mất mình không có cách nào bảo vệ anh.”
Không kiềm chế được lòng mình, Bộ Tây Quy đưa tay muốn ôm chặt lấy người trước mặt. Nhưng hai cánh tay lại xuyên qua thân thể mờ ảo kia, cuối cùng chỉ có thể tự ôm lấy chính mình.
Hắn nhắm mắt lại, khóe mắt lúc này đã bắt đầu ươn ướt.
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 24](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)