Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 23
CLDBNCTVT

[NP – CLĐBNCTVT] – Chương 23

Tác giả: Quỷ Thuỷ Hồng Nhan

1792 từ · 8 phút đọc

Công Lược Đủ Bốn Nhóm Có Thể Vương Tạc: [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 23

Minh Trai Chi nhận được báo cáo từ cấp dưới, có hai tin.

Một là: Địch An – với mái tóc đã nhuộm thành màu lam – tự mình ra ngoài tìm Cù Đông Hướng, nhưng hoàn toàn không có kết quả. Tin thứ hai: ba ngày trước, Bộ Tây Quy đã điều động đội T-Q1, nhưng lại không tra ra được hắn ta dùng đội này để làm gì.

Địch An vốn là người có tính cách tùy hứng, hắn nhuộm tóc màu gì thì Minh Trai Chi cũng không lấy làm lạ. Điều khiến hắn bất ngờ chính là Địch An lại không tìm được Cù Đông Hướng. Ở cái quốc gia này, với năng lực của Địch An, không có lý do gì tìm không ra một người. Trừ khi… Minh Trai Chi chuyển ánh mắt sang tin tức thứ hai, chẳng biết có việc gì đó lớn đến mức khiến Bộ Tây Quy phải dùng đến đội mật vụ bí mật như vậy.

Giữa hai chuyện này… có khi nào lại tồn tại liên hệ nào đó không?

“Truyền lệnh xuống, từ giờ trở đi phải bám sát Bộ Tây Quy! Đặc biệt chú ý xem bên cạnh hắn ta có xuất hiện cô gái lạ mặt nào, hoặc hắn ta có hành động kỳ quái nào hay không.”

Hội nghị Quốc sự bắt đầu. Các bộ trưởng lần lượt báo cáo tình hình phát triển công việc trong tháng và kế hoạch nửa năm sau. Cuối cùng là phần phát biểu quan trọng của nguyên thủ.

Hôm nay, Bộ Tây Quy mặc bộ vest màu rượu đỏ được cắt may thủ công, bên trong là áo sơ mi đen. Trông điềm đạm mà vẫn toát ra khí chất bất phàm. Hắn ngồi ở vị trí thủ tịch giữa chiếc bàn vuông lớn, một tay chống trán, lưng thẳng, hai chân hơi tách, đôi chân dài duỗi dưới bàn đầy vẻ tùy ý.

Bề ngoài thì không có gì lạ. Nhưng chỉ mình Bộ Tây Quy biết, có một hồn ma đang dùng chân đá vào hạ thân hắn.

Hồn ma vốn là hư vô, đá nhiều hay ít hắn đều không thấy đau ngứa gì. Nhưng vấn đề là tác động thị giác quá mạnh, không thể không để ý.

Bộ Tây Quy cúi đầu xem văn kiện, liếc thấy Cù Đông Hướng đang đá một cách hăng say, hắn liếc mắt ra hiệu bảo cô dừng lại.

Nhận được ánh mắt của Bộ Tây Quy, Cù Đông Hướng lè lưỡi trêu ngươi với hắn, còn hừ một tiếng đầy bất mãn, sau đó vẫn đá thêm mấy cái nữa rồi tính toán đổi sang phương thức khác trêu chọc hắn.

Cảm nhận được Cù Đông Hướng đang nở nụ cười rạng rỡ với mình, Bộ Tây Quy đưa tay trái che miệng, khẽ ho một tiếng, coi như cảnh cáo cô phải biết điều một chút.

“Dựa vào gì chứ? Sáng nay anh bắt nạt tôi, sao lúc đó anh không biết dừng tay?” Cù Đông Hướng bực bội mở miệng. Dù gì sự tồn tại của cô ngoài Bộ Tây Quy ra chẳng ai nhìn thấy.

Cù Đông Hướng vừa nhắc đến chuyện buổi sáng, cơ thể Bộ Tây Quy hơi căng lại. Hắn nhớ đến hành vi của mình lúc ấy, chính bản thân cũng cảm thấy hơi… không tự nhiên.

Sao lúc đó hắn lại muốn một hồn ma khẩu giao cho mình được chứ? Chẳng qua là bị hồn ma trước mắt này làm cho mê muội đầu óc mà thôi.

Giờ thì hắn lại càng không thể mở miệng giải thích, chỉ có thể dời ánh mắt đi, giả vờ không nhìn thấy Cù Đông Hướng.

Thấy Bộ Tây Quy định làm như không thấy mình, Cù Đông Hướng lập tức sinh ý xấu. Cô ghé sát tai hắn, thổi một hơi nóng rồi nói giọng trách móc: “Sáng sớm anh đã nghĩ chuyện đó, bây giờ vẫn còn nghĩ à? Tôi phải kiểm tra một chút mới được.”

Cơ thể Cù Đông Hướng mềm như bông, nhẹ như không có thực thể, như mây như sương. Đôi tay của cô đẹp đến mức gần như phi thực, những ngón thon dài từ từ men theo cổ áo sơ mi của Bộ Tây Quy, lướt nhẹ xuống điểm nhô lên nơi cổ họng. Bộ Tây Quy vô thức nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động lên xuống.

Không có chút tiếp xúc thật nào, nhưng người trước mắt lại như sắp mất kiểm soát. Mỗi một động tác của Cù Đông Hướng đều khiến hắn không thể làm ngơ, như một sợi dây vô hình quấn dần lấy hắn. Ánh mắt hắn cũng không kìm được mà đi theo từng chuyển động của cô.

Mà ánh nhìn ấy… xông thẳng lên tận trán.

Bộ trưởng Bộ Y tế bắt đầu báo cáo. Bộ Tây Quy vẫn giữ sắc mặt bình thản, mở văn bản báo cáo ra xem. Chỉ có Cù Đông Hướng mới thấy rõ, bắp chân Bộ Tây Quy hơi căng, đôi chân vốn đang tách ra giờ đã bắt chéo lại.

Cù Đông Hướng cười gian một tiếng, áp sát sau gáy Bộ Tây Quy, như rắn phun lưỡi thì thầm bên tai hắn: “Bùi nguyên thủ, anh cứng rồi sao?”

Bộ Tây Quy theo bản năng muốn đáp lại rằng mình vốn không có hứng thú với phụ nữ, nhưng ngay sau đó lại ngậm miệng. Ánh mắt sâu thẳm của anh lặng lẽ liếc Cù Đông Hướng một cái như đang thể hiện sự lạnh nhạt của mình.

Cù Đông Hướng hoàn toàn làm ngơ ánh nhìn đó, ánh mắt cô dán chặt vào chỗ hai chân đang khép lại. Nơi đó che giấu thứ mà buổi sáng cô đã nhìn thấy rõ ràng, lúc sống động nhất, dựng thẳng lên, cao đến mức như muốn xuyên qua trời.

Cù Đông Hướng vòng tay qua cổ Bộ Tây Quy, thân thể mềm mại như cá trạch trượt lên ngồi hẳn vào người hắn. Ngồi lên rồi còn không chịu yên, cô lắc eo, dùng mông cọ vào phần côn thịt giữa hai chân hắn, ma sát từng chút một.

Trong không khí phảng phất hương vị ám muội.

Vấn đề là ma làm gì có mùi hương, mà trên đùi Bộ Tây Quy thực chất cũng chẳng có ai đang ngồi. Mọi thứ giống như đang nhìn một bộ phim 4D cảnh nóng sống động đến mức thật giả hòa vào nhau. Rõ ràng biết đối phương là hư vô, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến người ta khó mà kiềm chế.

“Anh xem đi, anh cứng đến mức muốn đâm xuyên ta rồi nè. Tôi ướt hết trơn.” Cù Đông Hướng liếm môi, kéo ánh mắt Bộ Tây Quy xuống giữa hai chân mình.

Đôi chân Bộ Tây Quy đã căng đến mức có thể nhìn rõ qua lớp quần tây đen. Khối căng phồng kia xuyên qua thân thể mờ ảo của Cù Đông Hướng, giống như thật sự đang xuyên qua cô, tiến vào, lại tiến sâu hơn nữa.

Cho dù khả năng tự kiểm soát mạnh đến đâu, đối diện với cảnh này cũng khó mà chịu nổi. Hơi thở Bộ Tây Quy trở nên dồn dập, tay phải lật trang văn kiện càng lúc càng nhanh hơn, tay trái chống trán, đầu cúi xuống mỗi lúc một thấp. Ánh mắt hắn hoàn toàn bị hút chặt vào chuyển động giữa mông Cù Đông Hướng và phần giữa háng mình.

“Ưm… căng quá…” Tiếng rên của Cù Đông Hướng giống như chiếc dao nhỏ cắt phựt sợi dây đàn đang căng chặt, Bộ Tây Quy đột nhiên đưa tay lên, muốn kéo cô vào lòng. Nhưng tay lại xuyên thẳng qua phần ngực hư vô của cô, lực không nơi đặt, hắn chụp hụt rồi đập một cái xuống mặt bàn.

Âm thanh không lớn, nhưng đủ làm bộ trưởng Bộ Y tế đang báo cáo bị giật thót, tim đập loạn, vội nhìn nguyên thủ đang đột nhiên có hành động kỳ lạ.

Mọi người đều sững sờ nhìn về phía Bộ Tây Quy.

Bên tai vang lên tiếng cười đắc ý của Cù Đông Hướng. Bộ Tây Quy mặt không đổi sắc, cụp mắt xuống, dùng giọng điềm tĩnh nói:

“Vừa rồi anh nói đến việc nâng cấp trình độ chữa bệnh hiện tại. Vậy còn phương án thi đua thì sao? Kế hoạch tăng thêm số lượng giường bệnh đâu? Dự toán mua sắm thiết bị, dụng cụ y tế bao nhiêu? Việc đào tạo nhân viên điều trị thì sao? Có kế hoạch chi tiết không? Không thể chỉ nói mấy câu suông rồi bảo là cải thiện được.”

Bộ trưởng Bộ Y tế liên tục gật đầu, cúi người đáp rằng sẽ lập tức về chuẩn bị kế hoạch chi tiết để trình lên.

Bộ Tây Quy không nói thêm, chỉ phất tay ra hiệu cho hội nghị tiếp tục.

Ánh mắt đen của hắn đảo qua Cù Đông Hướng đang lượn lờ vài bước bên ngoài. Đây là lần đầu tiên vì không chạm được vào một cơ thể thật mà trong lòng hắn lại dấy lên cảm giác bực bội.

Cù Đông Hướng làm vẻ vô tội, vỗ tay một cái, rồi giơ một tay lên tạo dáng như đang cầm súng, hướng về phần giữa háng của Bộ Tây Quy mà “bắn”: “Bằng! Bằng! Bằng” Âm điệu nghịch ngợm, lại lẫn theo vẻ ám muội khiến người ta nghe mà bứt rứt.

Bộ Tây Quy kìm nén sự khó chịu và ham muốn đang bị kích động, thầm nghĩ đợi họp xong phải đi tính sổ với cái hồn ma không chịu yên này mới được.

Từ trước đến giờ hắn chẳng bao giờ có cảm giác gì với thân thể phụ nữ còn sống. Thế mà vừa rồi chỉ cần Cù Đông Hướng khẽ lắc eo, dù hoàn toàn không chạm vào được vậy mà hắn lại thật sự cứng lên.

Chẳng lẽ… là vì hắn có cảm giác với thi thể của Cù Đông Hướng nên mới sinh hứng thú với linh hồn của cô sao?

Bộ Tây Quy cũng không nghĩ sâu thêm. Với hắn mà nói, một người đã chết, dù có nhảy ra gây bao nhiêu sóng gió đi nữa, cuối cùng vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Hắn muốn có cảm giác gì, muốn hưởng thụ thế nào, đều tùy theo ý của hắn cả. Mười lăm ngày nữa, ngay cả hồn phách của cô cũng sẽ tan biến sạch mà thôi.