[CÔNG LƯỢC ĐỦ BỐN NHÓM CÓ THỂ VƯƠNG TẠC]
Quỷ Thuỷ Hồng Nhan
Khi Cù Đông Hướng tỉnh lại, trời đã nhá nhem tối.
Xung quanh tĩnh lặng không một tiếng động, Cù Đông Hướng lặng lẽ đứng dậy, im lặng không nói gì.
Sau khi giá trị vũ lực được nâng cao, Cù Đông Hướng cảm thấy tai thính mắt tinh hơn hẳn, ngay cả tiếng thở của đối phương trong bóng đêm cũng phân biệt được vô cùng rõ ràng.
Xung quanh có tất cả bốn người.
Cù Đông Hướng biết bốn người xung quanh kia là ai. Vì tất cả đều là nhân vật do chính cô thiết lập trong cốt truyện, đương nhiên cô biết những nhân vật sẽ xuất hiện trong đó.
Bốn người trong nhóm đầu tiên đều là những nhân vật cực kỳ nguy hiểm, tâm lý vặn vẹo, sát khí đầy mình, đã bị cô thiết lập cốt truyện, tống cả bọn vào ngục giam một lượt, ờ… dĩ nhiên cô cũng ngồi trong đó.
Chết đi rồi sống lại. Cùng với việc phải tiếp xúc với đám biến thái này, sau đó còn phải vắt óc nghĩ cách khiến bọn họ chấp nhận lẫn nhau, chi bằng nhốt chung vào một lồng sắt còn hơn. Không gian kín mít, dễ dàng yêu nhau lắm cắn nhau đau.
Tuy rằng cổ ngữ có câu một núi không thể có hai hổ, nhưng bốn con hổ ở cùng nhau, ngược lại kiềm chế, giám sát lẫn nhau. Ai muốn ra tay với cô, còn phải xem ba người kia có chịu hay không.
Cù Đông Hướng cũng từng lo lắng bốn con hổ sẽ cùng nhau xông lên, đến lúc đó có lẽ cô sẽ bị xé xác, nhưng dựa vào bản tính độc tôn của bốn tên điên này, trong khoảng thời gian ngắn bọn họ chắc cũng chưa thể đoàn kết được.
Cù Đông Hướng im lặng không nói gì, bốn người xung quanh cũng trầm mặc. Nhưng Cù Đông Hướng có thể nhạy bén nhận thấy ánh mắt của người đứng phía sau ở bên trái là vẫn luôn dán chặt lên người cô. Còn ba người kia, chỉ liếc nhìn cô một cái rồi thôi.
Người đứng phía sau ở bên trái kia sẽ là ai trong bốn tên đó?
Những người khác bất động, Cù Đông Hướng dứt khoát nằm xuống giường nhắm mắt tiếp tục nghỉ ngơi. Tương lai còn dài, cô tính toán sẽ từ từ đối phó với bốn người này.
Cù Đông Hướng nằm không bao lâu thì đến giờ cơm tối. Bốn người kia chỉ có hai người động đậy trong bóng đêm, đi về phía cửa. Cù Đông Hướng nhờ ánh đèn hành lang dài chiếu vào, âm thầm thấy rõ dáng vẻ hai người kia.
Ngay sau đó cô nhíu mày, cảm thấy lúc mình thiết kế tình tiết có phải đã nhầm nhân vật không? Sao lại có một tên đẹp trai kiểu “răng sữa” như vậy?
Cô thật sự không biết phải dùng lời gì để miêu tả tên đứng cạnh cửa đang im lặng chờ đó.
Có lẽ vắt óc ra cũng chỉ có thể ngơ ngác thốt ra một câu: “Trang điểm rực rỡ, hương thơm quyến rũ.” (1)
Cù Đông Hướng không nhịn được lại liếc trộm người đàn ông kia, âm thầm gọi hệ thống.
“Hệ thống, có phải nhầm đối tượng rồi không?”
“Ký chủ, cô yêu cầu bốn người trong nhóm đầu tiên cùng cô bị nhốt vào chung một phòng giam. Cho nên sẽ không có xảy ra tình tiết nào khác biệt.”
Cù Đông Hướng âm thầm giật mình, bốn người trong nhóm đầu tiên một người là trùm buôn súng ống đạn dược, một người là sát thủ hàng đầu, một người là lãnh đạo phản chính phủ, còn một người là giáo chủ tà giáo lớn nhất.
Mỗi người đều là phần tử vừa bệnh hoạn tâm thần vừa phạm tội toàn diện. Vậy mà cậu trai non choẹt nhìn vừa đáng yêu vừa xinh đẹp này, lại còn là một trong số bốn người đó?
Cù Đông Hướng cố nhịn không nuốt nước miếng, hỏi tiếp: “Vậy người đàn ông đẹp như hoa kia là ai trong bốn người họ?”
“Người thứ hai, Hoành Nhạc Thanh.”
Vừa nghe tên, Cù Đông Hướng sợ hãi run lên, kinh ngạc thốt lên một tiếng. Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Trong lúc Cù Đông Hướng nói chuyện với hệ thống, cánh cửa lớn mở ra, có hai người đã rời khỏi phòng để ăn cơm.
Ngược lại, trong phòng lúc này lại có một nhóm đàn ông cúi đầu khom lưng bước vào, tay bê khay chén đũa. Thậm chí có đến hai nhóm người, vừa vào cửa đã phân biệt hướng về phía chỗ tối tăm mà gọi đủ kiểu, nào là “lão đại”, nào là “chủ tịch”, khiến cả gian phòng trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Cù Đông Hướng lặng lẽ không một tiếng động đi lướt qua đám người kia.
Cô cũng không cảm thấy kỳ quái khi có người đi theo hầu hạ mấy lão đại này. Nếu không phải bàn tay vàng của cô chỉnh sửa cốt truyện, e rằng bốn người đó đời này chưa bao giờ biết đến hai chữ “ngồi tù” đâu. Phỏng chừng giờ phút này bốn người cũng đang tự hỏi, tại sao mình đột nhiên lại bị nhốt vào ngục giam, thậm chí còn bị nhốt chung với một người phụ nữ như cô nữa đấy.
Nhưng sự tồn tại của hệ thống là hợp lý. Cù Đông Hướng căn bản sẽ không thiết kế cái màn nữ giả nam trang. Với chiều cao và vóc dáng của cô, chỉ có người mù mới không nhận ra cô là phụ nữ. Chỉ là, cô cố tình khiến bốn tên kia nghi hoặc, khó hiểu, tò mò. Một khi đàn ông bắt đầu chú ý đến phụ nữ, trò chơi liền được khởi động, tuy rằng bị bốn tên biến thái chú ý thật sự không phải là một khởi đầu tốt đẹp gì.
Cù Đông Hướng giữ một khoảng cách với hai người đàn ông phía trước, chậm rãi đi theo sau.
Hai người đàn ông phía trước như đang đi tản bộ trong sân vườn vậy, đặc biệt là tên Hoành Nhạc Thanh kia lớn lên yêu nghiệt như thế, sống lưng thẳng tắp, tỷ lệ đầu thân hoàn hảo, đi trong ngục giam giống như đi trên sàn catwalk vậy. Xung quanh một đám mặt mày dữ tợn, vóc dáng vạm vỡ cường tráng, nhìn thấy hai người kia ai nấy đều cúi đầu rụt vai né tránh, giống như một đám gà con vịt con gặp phải sư tử mãnh thú. Ngay cả cô, người đi theo phía sau, cho dù bị những tên kia nhìn với vẻ thèm thuồng, cũng chẳng ai dám nhào tới.
Ừm, cô chính là con cáo mượn oai hùm đó đấy, cảm giác cũng không tệ. Tâm trạng Cù Đông Hướng cực kỳ tốt, đến nỗi khi thấy một người đàn ông khác quay đầu nhìn về phía mình, còn nở một nụ cười rạng rỡ.
Người đàn ông đi bên cạnh Hoành Nhạc Thanh tên là Dật Hoa. Nhìn dáng vẻ là một người rất hoạt bát, đi đứng xiêu vẹo, không ngay ngắn. Trên mặt luôn nở nụ cười, khi cười thì mắt híp lại, trong đường nét khuôn mặt lộ ra vẻ thanh thoát mạnh mẽ. Ngũ quan hài hoà, so với vẻ đẹp yêu diễm sắc sảo của Hoành Nhạc Thanh thì hoàn toàn trái ngược, Dật Hoa cho người ta cảm giác về sự đoan chính sạch sẽ không mang theo tính công kích.
Cù Đông Hướng thầm rùng mình, còn trẻ tuổi mà có thể khống chế tổ chức Tố Thất này và phát triển nó thành tà giáo lớn nhất, người đàn ông Dật Hoa này tuyệt đối là cao thủ khống chế lòng người, vẻ ngoài thanh thoát và hoạt bát kia là một lớp ngụy trang cho nội tâm thâm sâu đen tối của hắn.
Hai người ở lại bên trong là kẻ khống chế thể xác, hai người ở ngoài này là kẻ khống chế tâm lý. Cù Đông Hướng vừa nhớ ra chuyện này, nụ cười trên mặt liền tắt ngấm. Lập tức cảm thấy sởn tóc gáy, da gà nổi hết toàn thân.
Dật Hoa quay lại, thấy Cù Đông Hướng mỉm cười với mình thì hơi bất ngờ. Hắn lại quay đầu nói với Hoành Nhạc Thanh đang nhìn thẳng về phía trước: “Tôi đột nhiên cảm thấy trong ngục giam cũng có chuyện thú vị.”
“Người phụ nữ phía sau thân thủ không yếu.” Giọng của Hoành Nhạc Thanh cũng giống như vẻ ngoài của hắn, âm sắc trầm dài không giấu được sự sắc bén.
“Cho nên tôi mới nói thú vị. Chỉ là tôi nghĩ mãi không ra mình vào đây bằng cách nào. Nếu nói là tôi vì thấy hay hay mà đến chơi thì còn chấp nhận được, chứ hai người kia không phải loại có thời gian rảnh mà chơi mấy trò này.”
Dật Hoa nghiêng đầu ghé vào tai Hoành Nhạc Thanh nói chuyện, cười một cách thanh thuần vô tội.
“Tôi cũng không nhớ. Bất quá ván cờ này, có ai đó muốn năm người chúng ta cùng chơi.”
“Có khi nào chính là cô gái phía sau không?”
Hoành Nhạc Thanh không nói gì nữa, đã đến nhà ăn rồi. Dật Hoa nhún vai, hắn đương nhiên biết tính nết của Hoành Nhạc Thanh, phụ nữ trong mắt hắn chỉ là vật chết. Có thể khiến hắn để mắt tới, thì cô gái ở phía sau chắc chắn không đơn giản. Bất quá Dật Hoa lại liếc nhìn Cù Đông Hướng lần nữa.
Không biết người phụ nữ này sẽ chết trong tay ai trước, và sẽ chết kiểu gì.
Quả là điều đáng mong chờ.
(1): Trang điểm rực rỡ, hương thơm quyến rũ ở đây không phải là lời khen thật. Nó là một câu khi mà bí quá không biết khen gì nên dùng đại ấy.
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 2](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)