Sanh Điều bị bắn nổ đầu! Một phát súng trí mạng, chết ngay tại chỗ! Cảnh tượng diễn ra quá nhanh, không ai kịp phản ứng. Địch An nổ súng không hề do dự, sát ý nặng như núi. Hắn xuống tay quyết tuyệt, lạnh lùng như thể chỉ đang xử lý một vấn đề phiền toái.
Cù Đông Hướng bị áp giải về Địch gia. Trên đường về, Địch An không hề che giấu hành vi của mình. Hắn không sợ người khác biết, cũng không buồn giải thích. Kiểu bá đạo này không phải bắt đầu từ hôm nay, mà là bản chất.
Cù Đông Hướng dần tỉnh táo lại. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Dù cô có ảo não hàng trăm lần, có tự trách đến rách lòng gan thì Sanh Điều cũng đã chết.
Cô không ngờ dục vọng chiếm hữu của Địch An lại khủng khiếp đến vậy. Khi hắn còn chưa yêu thật lòng đã có thể xuống tay giết người vì một chút cảm xúc mơ hồ. Vậy thì nếu hắn thật sự yêu cô sâu sắc thì sao? Một người tới thì giết một người. Hai người tới thì giết cả đôi. Nếu không giết được thì hắn sẽ chọn cách giết luôn cô. Chỉ nghĩ đến viễn cảnh ấy thôi, toàn thân cô đã lạnh toát.
Đây chính là một cái quan tài được đóng sẵn rồi!
Địch An đã vuốt mái tóc xanh thẫm của hắn trước mặt cô vài lần. Cù Đông Hướng đảo tròng mắt, thầm nghĩ Địch lão đại đúng là có tư duy khác người. Vậy nên cô thử thăm dò, nửa đùa nửa thật: “Anh… mới đổi gu à? Màu tóc mới nhìn cũng đẹp phết đấy.”
Không khí xung quanh lập tức chìm xuống thêm vài độ. Cù Đông Hướng cảm giác rõ ràng trong ánh mắt Địch An đang cháy lên một ngọn lửa, không phải lửa tình, mà là lửa giận.
Chẳng lẽ mái tóc xanh kia còn có ý nghĩa khác?
Cù Đông Hướng chu môi một cái, tiếp tục mạo hiểm thử: “Màu xanh thẫm… tượng trưng cho điều gì vậy?”
Lúc này ánh mắt Địch An khựng lại, chỉ một chút thôi, nhưng cô lập tức nhận ra mình đoán trúng hướng rồi. Cô nhanh trí nói tiếp: “Anh để mái tóc màu xanh đó… là đang muốn dùng nó để nói gì với tôi đúng không? Nhưng mà tôi đâu có biết ở thế giới các anh, màu xanh thẫm có ý nghĩa gì đâu.”
Địch An siết chặt tay cô, lực đạo không mạnh nhưng đủ khiến cô không thể giãy ra. Giống như một dấu hiệu, sát khí quanh người hắn phút chốc rút đi, không khí cũng dần trở nên dịu lại, tuy vẫn lạnh, nhưng đã không còn đáng sợ.
Địch An lúc này mới chợt nhớ ra, Cù Đông Hướng vốn là người đến từ thế giới khác, làm sao có thể biết màu xanh thẫm đại diện cho điều gì ở nơi này? Không biết mà còn gan to mà khen hắn đẹp trai với kiểu tóc đó, thật sự chẳng trách được cô.
Khen hắn đẹp. Nghĩ đến điều đó, ánh mắt Địch An cuối cùng cũng dịu xuống một chút.
Con mèo nhỏ hay dựng lông này cuối cùng cũng ngoan ngoãn lại rồi. Cù Đông Hướng thở phào trong bụng, vừa mới kịp thả lỏng được một hơi, còn chưa kịp nghĩ xem phải xử lý thế cục trước mắt ra sao thì đã bị Địch An nắm tay lôi đi thẳng về phòng.
Ban đầu cô vẫn chưa nhận ra có gì bất thường. Chỉ nghĩ hắn muốn nói chuyện riêng, hoặc giam cô lại một chỗ dễ kiểm soát hơn. Cho đến khi… Địch An bắt đầu cởi áo.
Mắt trừng to, Cù Đông Hướng nuốt khan một ngụm nước bọt, ánh mắt không tự giác mà trượt dọc theo cơ thể trần trụi kia, đường cong cơ bụng rõ nét, tuyến nhân ngư sắc sảo, da thịt trắng trẻo mềm mịn, từng chỗ một đều như cố ý câu người. Trời ơi, Địch lão đại mà cởi ra rồi thì đúng là vũ khí hàng thật giá thật. Cù Đông Hướng thầm huýt sáo trong lòng, không dám thốt ra nửa câu. Nói thật, bình thường hắn lạnh như băng, gương mặt nghiêm túc chẳng bao giờ cười. Ấy vậy mà thân thể lại… gợi cảm như vậy? Đúng chuẩn kiểu “mặt lạnh thân nóng”, vừa có khí chất cấm dục lại vừa đầy dụ hoặc, đúng gu cô quá còn gì nữa.
Động tác của Địch An thì lại cực kỳ dứt khoát, không thừa một chút, không nói một lời, cởi một mạch từ trên xuống dưới giống như đã làm điều này cả trăm lần rồi. Ánh mắt đen nhánh của hắn khóa chặt lấy cô, lạnh như dao, lại áp lực như núi, mang theo sự uy hiếp rõ ràng rằng: Nếu cô dám chạy, dám hét, dám chần chừ nửa giây, thì mơ đi, không có cửa thoát đâu.
Cù Đông Hướng nhanh chóng giơ hai tay lên, tư thế đầu hàng cực chuẩn: “Khoan đã, khoan đã! Ít nhất thì cũng phải nói chuyện vài câu đi chứ? Từ lúc gặp nhau tới giờ chưa kịp mở miệng câu nào mà anh đã cởi sạch như thế, anh không thấy hơi… nhanh quá à?!”
Nói chuyện?
Địch An hơi khựng lại. Đối với hắn, chuyện mở miệng nói chuyện vốn đã không cần thiết, quanh năm suốt tháng ở trong phòng vũ khí, bạn bè thân thích không có, người tiếp xúc chỉ toàn là vật chết. Còn mấy thuộc hạ dưới tay? Càng không cần nhiều lời, hắn muốn làm gì thì làm, có quản gia sắp xếp thay. Một chữ cũng chẳng cần mở miệng.
Thế mà hôm nay lại bị cô gái này bắt bẻ. Nói rằng như vậy “không thích hợp”.
Ánh mắt Địch An trầm xuống, tựa như đang cố gắng suy nghĩ rất lâu, rồi cuối cùng chậm rãi mở miệng, cái kiểu nói chuyện hiếm hoi đến mức phải ghi vào sử sách: “Em bỏ đi, tôi tức giận. Có tôi, là đủ rồi. Chuyện lần trước… chưa làm xong.”
Trăm năm khó gặp, Địch An vậy mà nói một hơi ba câu. Ba câu ngắn ngủi, lại chính là tối hậu thư, vừa bá đạo, vừa thẳng thừng, chẳng chút che đậy dục vọng của đàn ông.
Cù Đông Hướng coi như đã hiểu ra ý của Địch An. Cô gật đầu… rồi lại lắc đầu, bắt chước kiểu nói lắp bắp của hắn, chậm rãi lên tiếng: “Chuyện tiếp theo của lần trước… được thôi. Nhưng mà, chỉ mình anh thì không đủ đâu nhé. Phải có 3 người cơ, Văn Phong Lãnh nói thế.”
“Anh ta nói xạo.”
Cù Đông Hướng trong lòng muốn ngửa mặt gào trời. Không xạo thật mà! 3 người là chiến thuật “giảm tiêu chuẩn” thôi, chứ thực tế là phải đủ 16 cơ! Mới bị anh giết mất 1 người xong đó! Nghĩ đến cái chết thê thảm của Sanh Điều, cô lập tức đau đầu, thở hắt ra mấy hơi cho bớt tức, mà có ích gì? Một đòn chí mạng của Địch An là tiễn người ta đi luôn không kèn không trống rồi.
Địch An thấy cô còn chưa có động tĩnh gì, liền nhấc chân bước tới, vươn tay định kéo cô lại gần.
Cù Đông Hướng vội vươn tay chắn trước ngực, lui một bước, nghiêm túc tuyên bố: “Tôi đi tắm trước đã.”
Vừa nghe cô nói đi tắm, ánh mắt Địch An lập tức sáng rực. Hắn nhớ lại cảnh hôm trước hai người “quần thảo” trong nước mà hắn mơ được hôm đó, kịch liệt đến mức cả hồ cũng muốn sôi lên, quả thật là quá mức kích thích. Không nói hai lời, hắn gật đầu ngay, kéo tay Cù Đông Hướng đi thẳng về phía phòng tắm. Cù Đông Hướng đi theo sau, vừa đi vừa dặn: “Tôi muốn bồn tắm lớn ấy nhé. Phải thật to, ngâm mình cho đã mới được.”
Địch An vừa nghe xong, bước chân khựng lại một giây, sau đó dứt khoát đổi hướng.
Mười phút sau, Cù Đông Hướng hối hận muốn cắn lưỡi! Ai bảo miệng cô nhanh quá làm chi! Cô vốn không lùn, cao hẳn hoi 1m65, vậy mà bây giờ đứng giữa cái “bồn tắm” siêu cấp này, chân còn chưa chạm đáy, dẫm không tới thành, cả người cứ như đang đứng trên một con thuyền nhỏ giữa đại dương. Tệ hơn là… cô lại đang ở ngay giữa hai chân Địch An. Muốn xoay người? Không dám. Muốn lùi lại? Không dám. Chỉ sợ không cẩn thận ngửa ra sau một cái là bổ nguyên cái đầu xuống nước, nổi lều bều luôn chứ chẳng đùa. Cô nghiến răng, liếc cái “bồn tắm” trước mặt.
Đây là hồ nước hả! Là cái lu! Nhà ai chơi sang đem một cái hồ rộng cả chục mét về làm bồn tắm thế này?!
Vì chẳng có điểm tựa nào khác, Cù Đông Hướng chỉ có thể bám vào giữa hai chân Địch An để giữ thăng bằng. Mỗi lần cơ thể cô nhúc nhích một chút, vật nam tính bên trong lại bị kéo sâu thêm, cảm giác trướng đến phát run, căng đến mức cô không nhịn được khẽ rên lên một tiếng. Cô vòng tay qua cổ Địch An, ánh mắt đối diện với hắn trong gang tấc.
Địch An nhìn cô, ánh mắt nóng rực như đang bốc lửa, mãnh liệt và đầy si mê. Hắn mím môi, ánh nhìn sâu như muốn nuốt trọn cả người cô. Trong đầu hắn, những cảnh phim đêm trước vô tình xem được như đang tua ngược từng phân một.
Không chút vội vã, hắn cúi xuống, đầu tiên chỉ là một nụ chạm nhẹ vào khóe môi cô. Sau đó, môi hắn bắt đầu di chuyển, cọ sát, trượt qua môi cô từng chút, vừa êm dịu, vừa mời gọi, mang theo hơi thở đầy ám muội, triền miên trái ngược hẳn với những cú thúc dứt khoát, cuồng dã từ bên dưới.
“Chậm thôi… a… sâu quá… a… ưm…” Cù Đông Hướng bị hắn bất ngờ lao đến, âm thanh nức nở xen lẫn khoái cảm tràn ra khỏi miệng. Nhưng chưa kịp phát ra thành tiếng rõ, môi cô đã bị hắn chiếm lấy, nụ hôn cuồng nhiệt nuốt sạch từng hơi thở đứt đoạn của cô.
Tắm rửa hơn một tiếng vẫn chưa xong, mãi đến đoạn sau, Cù Đông Hướng gần như kiệt sức. Cô nằm trong lòng Địch An, cả người mềm nhũn như không còn xương, được hắn đỡ từ phía sau. Dọc sống lưng, từng nụ hôn nóng rực như thiêu đốt không ngừng rơi xuống, khiến làn da cô ngứa ngáy tê dại, đầu óc như bị nước nóng làm cho choáng váng, “Ưm… nóng quá… Địch An… tha cho tôi đi… đã ba lần rồi… tôi sắp bị anh bắn đầy người mất…” Cô bật ra từng tiếng rên rỉ, van xin, giọng nói trộn lẫn giữa khẩn cầu và khoái cảm, mềm nhũn như kẹo chảy dưới hơi nóng.
Nhưng lời cầu xin chỉ càng khiến Địch An thêm cuồng dã. Cô bị ép phải dang chân đón nhận từng cú thúc mạnh như trời giáng, mỗi lần tiến vào đều sâu đến mức tưởng chừng như sắp xuyên thủng cơ thể. Mỗi đợt tấn công là một lần cô ngửa đầu, thở dốc, miệng không khép lại nổi, toàn thân chỉ còn biết run lên trong vòng tay hắn.
Đến khi Cù Đông Hướng trần truồng nằm sấp trên giường, lười biếng chẳng buồn nhúc nhích, cô cảm thấy thắt lưng của mình như đã gãy mất, hoặc tệ hơn là nó đã bỏ nhà ra đi.
Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong. Đừng thấy Địch lão lão da trắng như trứng gà bóc mà lầm tưởng là dạng công tử yếu đuối, thực chất bên trong mỗi tấc cơ bắp đều ẩn chứa sức mạnh. Sức mạnh ấy dồn cả xuống nửa người dưới, rồi hóa thành động lực cuồng bạo, một khẩu súng máy không ngừng nhả đạn, lại còn là loại hạng nặng, không chút nhân nhượng.
Nhân lúc Địch lão đại ra ngoài dặn dò quản gia chuẩn bị bữa ăn, Cù Đông Hướng cuối cùng cũng được thở một chút, tranh thủ nói chuyện với hệ thống.
“Hệ thống. Sanh Điều chết rồi, có phải ta phải load lại bản lưu không?”
“Đúng vậy, ký chủ. Cô có thể chọn đọc lại ngay bây giờ, hoặc tiếp tục diễn biến hiện tại, chờ đến một thời điểm khác sẽ load lại sau. Nhưng xin lưu ý, nhân vật Sanh Điều bắt buộc phải hoàn thành tuyến cốt truyện chính. Cơ hội cho tuyến Sanh Điều chỉ có một lần.”
Cù Đông Hướng ngẫm nghĩ một hồi, cảm thấy vẫn nên load lại bây giờ thì hơn. Nhỡ đâu sau này lỡ tay làm mấy lão đại nguy hiểm khác bay màu, mà lại phải đọc lại từ cái thời điểm xa hơn nữa thì đúng là tự vả. Đến lúc đó mấy tuyến chính của mấy lão đại mà bị loạn, thì kết cục là đùa không nổi đâu, mất trắng sạch sành sanh.
“Ta nhớ không nhầm thì ta lưu trữ hai lần cơ mà.”
“Một lần là sau khi ra tù, một lần là ngày hôm qua. Nhưng vì Sanh Điều đã tử vong, nên bản lưu trữ ngày hôm qua đã trở thành bản lỗi, không thể dùng. Ký chủ chỉ có thể chọn trở lại bản lưu trữ sau khi ra tù. Ký chủ không định tiếp tục cày sao? Hảo cảm của Địch An hiện tại đã gần 50. Nếu load lại thì hảo cảm sẽ mất hết.”
“Ta nào dám có a…” Cù Đông Hướng ôm đầu, càng nghĩ càng muốn khóc. Địch An quá bá đạo. Tuy rằng trong 4 lão đại thì hắn là người dễ cày hảo cảm nhất, nhưng đồng thời cũng là một trong những nhân vật khó nhằn nhất trong chế độ NP. Chơi không khéo là bị xoạc thành tro, mà chơi giỏi quá thì cũng bị bắn thủng thành sương. Nói chung là lên giường thì dễ, nhưng muốn toàn mạng mà xuống lại là chuyện khác.
Cù Đông Hướng nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cắn răng quyết định: Liều! Không liều thì chết, mà liều thì… chưa chắc chết, biết đâu còn thắng. Lần này, để phòng Địch An lại lên cơn rồi lật bàn, cô quyết định đánh phủ đầu. Phải cứng hơn hắn, phải dữ hơn hắn. Lấy độc trị độc. Lấy ác chế ác.
Đợi đến lúc Địch An đẩy cửa bước vào, hắn lập tức nhìn thấy Cù Đông Hướng đang nằm dài trên giường, hai chân tách ra nhẹ nhàng lắc lư, da thịt trắng ngần phơi bày giữa ánh đèn mờ. Địch An ánh mắt lập tức nóng rực như lửa, nhìn đến sắp bốc cháy. Trong nước chơi rồi, lần này thử trên giường xem sao? Hắn nghĩ.
Cù Đông Hướng nhìn thấy ánh mắt nóng như thiêu của hắn, trong đầu âm thầm đếm ngược cho cái cốt truyện mới sắp bắt đầu. Nhưng… đúng lúc này cô lại nhớ ra. Load lại thì tức là ký ức hiện tại bị xoá. Như vậy… tức là cô vừa mới bị Địch lão đại chơi cả đêm… rồi sau đó tự tay ấn nút xoá. Aida, vậy chẳng khác nào cô vừa mới “chơi chùa” Địch lão đại.
Tâm trạng vô cùng sảng khoái, cô còn không quên phẩy tay gửi cho Địch An một cái hôn gió, miệng cười tươi rói: “Tạm biệt nha, hẹn gặp lại~”
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 19](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)