Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 17
CLDBNCTVT

[NP – CLĐBNCTVT] – Chương 17

Tác giả: Quỷ Thuỷ Hồng Nhan

2204 từ · 10 phút đọc

Công Lược Đủ Bốn Nhóm Có Thể Vương Tạc: [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 17

Gần đây, Địch An đã làm hai việc.

Việc đầu tiên là đi hỏi robot làm sao để chứng minh một người đàn ông có bản lĩnh trên giường.

Robot lập tức gửi cho hắn cả đống phim đen. Đủ mọi thể loại, đủ kiểu hình thể, mập, ốm, cao, thấp; đủ loại tư thế, đủ kiểu chơi.

Địch An xem suốt cả ngày mà nửa thân dưới vẫn không có chút phản ứng nào. Dựa theo tình trạng của hắn, robot thậm chí còn ân cần đề xuất liệu trình trị liệu chứng liệt dương cho đàn ông.

Đến tối, Địch An chìm vào một giấc mơ mãnh liệt đến mức gần như cuồng loạn. Trong mộng, hắn đem tất cả những tư thế đã xem ban ngày lần lượt thử hết trên người Cù Đông Hướng. Hạ thân hắn cứng như thép, tràn đầy sinh lực. Suốt giấc mơ, hắn lăn qua lộn lại với cô, ép cô dưới thân, hoàn toàn là một con thú điên cuồng chiếm hữu. Cái thứ mà ban ngày chẳng có tí phản ứng nào, giờ đây lại hừng hực, mạnh mẽ, như muốn phá kén trồi dậy.

Sáng hôm sau tỉnh dậy hắn vẫn còn thấy chưa đã. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ rằng phải kéo Cù Đông Hướng từ trong mộng ra để chứng minh cho cô thấy hắn thực sự mạnh mẽ đến mức nào.

Xử lý xong việc đầu tiên, hắn lại nhận được báo cáo từ đám thuộc hạ đi tìm Cù Đông Hướng, vẫn là không có chút tin tức nào. Đã sang ngày thứ tư, lần đầu tiên trong đời Địch An cảm thấy cấp dưới của mình thật vô dụng. Dù biết rằng mấy nhóm khác cũng chưa có kết quả, nhưng hắn vẫn thấy hiệu suất quá thấp, chậm chạp đến khó chịu. Vậy nên hắn quyết định đích thân ra mặt.

Bước đầu tiên, Địch An tìm đến thợ tạo mẫu tóc riêng của mình, bảo muốn đổi màu tóc, muốn nhuộm thành màu xanh thẫm.

Thợ làm tóc thoáng khựng lại, gương mặt đầy vẻ khó xử. Xanh thẫm?

Không thể phủ nhận, Địch An vốn đã có khí chất nổi bật, làn da trắng sáng, nếu nhuộm xanh thẫm thì đúng là sẽ rất thu hút, thậm chí đẹp đến mức khiến người khác không dám nhìn thẳng. Nhưng vấn đề là… chẳng lẽ Địch thiếu gia không biết ý nghĩa của màu xanh thẫm à? Ở cái đất nước này, xanh thẫm không chỉ là màu tóc, nó còn mang nghĩa bị cắm sừng. Mà nói thẳng ra thì là bị bạn gái đội nón xanh.

Thợ làm tóc khéo léo hỏi:  “Cái này… Địch thiếu gia… màu xanh thẫm này có khi nào… không được hợp lắm không ạ?”

Địch An chỉ liếc gã một cái, ánh mắt lạnh như băng, đủ khiến người ta câm miệng trong tích tắc.

Thợ làm tóc cũng hiểu ra, vị thiếu gia này thật sự nghiêm túc muốn nhuộm màu xanh thẫm. Hắn chỉ biết thở dài trong bụng, rồi đành cúi đầu bắt tay vào làm. Gã vẫn nghĩ Địch An không biết ý nghĩa của màu tóc này. Nhưng thực ra, hắn biết rõ. Biết rất rõ.

Chỉ là hắn không quan tâm ánh mắt người khác. Hắn không giỏi nói mấy lời oán trách, cũng chẳng muốn mở miệng cãi vã. Vậy nên hắn chọn cách này, nhuộm màu xanh thẫm, để cho Cù Đông Hướng nhìn thấy, để cô biết người sai trước, là cô.

Khi Địch An còn đang xoay mòng mòng trong đống tâm trạng rối bời, thì bên kia, Hoành Nhạc Thanh mấy ngày nay vẫn luôn vùi đầu nấu ăn, không hề hay biết chuyện gì đang diễn ra.

Mỗi khi gặp chuyện gì không thể nghĩ ra, Hoành Nhạc Thanh lại đi nấu ăn. Hắn cứ lặp lại việc đó như một thói quen, từng món, từng món liên tục được nấu, nhưng không hề ăn lấy một miếng. Nấu xong, hắn lập tức đổ bỏ. Và cứ tiếp tục như vậy, cho đến khi suy nghĩ ra được đáp án trong đầu.

Tới ngày thứ tư, hắn vẫn còn quanh quẩn trong căn bếp. Món ăn đã bị hắn thiêu đến thứ 78. Đúng lúc đó, có người của hắn vào báo Văn Phong Lãnh đã xuất quan. Vừa xuất hiện đã lập tức tuyên bố Cù Đông Hướng là đệ tử chân truyền của hắn ta. Toàn bộ Đế Quốc như bùng nổ.

Hoành Nhạc Thanh dừng động tác, tắt bếp, tiện tay quăng cả đĩa cá vừa nấu vào thùng rác.

Câu tuyên bố kia cuối cùng cũng giải được mớ nghi hoặc đã xoay vòng trong đầu hắn suốt mấy ngày qua.

Thì ra, hôm đó Cù Đông Hướng cố tình. Cái yêu cầu kỳ lạ kia, lời thề nửa vời kia hắn đã nghĩ mãi mà không hiểu nổi. Nhưng giờ, chỉ cần đặt ra một tiền đề, mọi hành động của cô đều có lời giải.

Hóa ra cô gái đó có khả năng biết trước những chuyện sắp xảy ra trong tương lai.

Lần đầu tiên, trong mắt Hoành Nhạc Thanh ánh lên sự hứng thú sâu sắc. Cù Đông Hướng, người phụ nữ này đúng là có gì đó đặc biệt. Có lẽ cô biết rất nhiều chuyện, thậm chí là biết tất cả. Một người như thế, làm sao có thể không chiếm trước về tay? Một món đồ quý thế này để người khác cướp mất, chẳng phải quá phí sao?

Trong khi đó, Cù Đông Hướng vẫn chưa hay biết mình đã sớm bị nhìn thấu. Cô vẫn vô tư thoải mái, tiếp tục kéo gần mối quan hệ với Sanh Điều.

Hôm đó, Sanh Điều nôn đầy người cô. Xong việc rồi thì lại thấy áy náy không yên. Nhưng điều khiến hắn bất ngờ là Cù Đông Hướng không khóc lóc, không làm ầm lên, cũng không tới đập cửa đòi “trách nhiệm”. Ngược lại, chính cô tìm đến hắn, dịu dàng trấn an, bảo hắn đừng quá lo lắng.

Sanh Điều bắt đầu nghi ngờ, dường như Cù Đông Hướng biết gì đó về hắn.

Bình thường, chuyện đời tư của Sanh Điều chỉ có quản lý nắm rõ. Hắn che giấu rất khéo, chưa từng để lộ ra ngoài. Trong mắt người ngoài, hắn chỉ như kiểu trai ngoan giữ mình, không muốn vướng vào tai tiếng nữ sắc.

Cảnh quay hom nay là phân đoạn nam chính dẫn nữ chính đi khảo sát địa hình. Giữa đường xe hỏng giữa núi, nam chính lên cơn, rồi kéo nữ chính vào trong hang đá… làm tới bến.

Một cảnh dã chiến mãnh liệt, cực kỳ bản năng, cực kỳ trần trụi. Lần này Sanh Điều cực kỳ chú tâm. Hắn chỉ dùng một lớp băng dán siêu mỏng bọc hạ thân lại. Mà đạo diễn còn yêu cầu quay toàn bộ từ phía sau, cận cảnh, không được dùng bất kỳ vật gì che chắn. Mọi đường nét cơ thể phía sau đều sẽ phơi ra trước ống kính.

Sáng nay, trợ lý mang tới hộp mì trộn mỡ hành. Sanh Điều vừa cắn một miếng, đã dừng ngay. Hắn lập tức nhổ ra, liên tục súc miệng. Cuối cùng, hắn vẫn không ăn thêm gì cả. Bởi hắn biết, đến cảnh quay đó nếu muốn ói, có khi còn phải cố mà nuốt ngược.

Hang đá trong núi đã được dọn dẹp từ trước, mọi người cũng đã vào đúng vị trí. Cù Đông Hướng thay một bộ đồ công sở, bên trong là một lớp bodysuit màu da được may riêng, sát người như lớp nền. Lúc quay, chỉ cần cởi áo khoác ra là có thể ghi hình được cảnh “nửa kín nửa hở” theo yêu cầu. Khung hình sẽ được căn chỉnh để trông như không mặc gì, nhưng thực tế lại được che chắn kỹ thuật.

Thật ra, với Cù Đông Hướng, quay mấy cảnh bán nude thế này cũng chẳng sao cả, đi biển mặc bikini còn lộ hơn. Nhưng vấn đề là… cô thì không sao, chỉ sợ Sanh Điều không chịu nổi. Nhỡ đâu hắn lên cơn giữa lúc quay mà phun thẳng lên mặt cô, thì đến lượt cô cũng chịu không nổi mất.

Sau khi bắt đầu quay, tình trạng của Sanh Điều hôm nay xem ra khá ổn. Có lẽ vì mấy ngày gần đây đạo diễn sợ Cù Đông Hướng ngại nên chưa cho quay trực tiếp cảnh thân mật nào. Đa phần chỉ là mấy cảnh dắt tay, ôm nhau, thân thiết nhẹ nhàng để lấy footage. Cũng nhờ trong lòng vẫn còn áy náy, nên thái độ của Sanh Điều với Cù Đông Hướng rất mềm mỏng, phối hợp tốt. Sau hai ngày quay mấy cảnh ôm hôn nhẹ, cả hai cũng dần thích nghi.

“Tụng Hồng Hiên, đồ cầm thú! Ban ngày ban mặt mà cũng phát dục à? Buông tôi ra!” Cù Đông Hướng vào vai cô thỏ trắng bị cưỡng ép, diễn xuất vô cùng tự nhiên. Gương mặt cô đầy căm phẫn, ánh mắt giãy giụa, tay chân vùng vẫy, vừa đấm vừa đá người đàn ông đang lôi kéo mình.

“Câm miệng! Con đàn bà như cô sinh ra là để tôi phát tiết! Tôi muốn làm lúc nào thì làm lúc đó! Giữ sức mà rên rỉ cho hay vào!” Gương mặt Tụng Hồng Hiên do Sanh Điều thủ vai đỏ bừng, ánh mắt như muốn thiêu cháy, bàn tay siết chặt lấy eo cô gái, mạnh bạo kéo cả người cô vào trong hang.

“Buông ra, á!” Cù Đông Hướng diễn cực kỳ nhập tâm. Cô còn ngẫu hứng thêm một chi tiết ngoài kịch bản, quay đầu, bất ngờ cắn mạnh vào cánh tay Sanh Điều, để tăng thêm độ chân thật.

Sanh Điều phối hợp rất ăn ý, hắn kêu lên một tiếng, một tay kiềm cằm Cù Đông Hướng, tiếp tục lời thoại: “Cô dám cắn tôi. Cô nhớ kỹ, đây là món nợ mà nhà cô thiếu tôi. Thuốc của nhà cô làm tôi thảm hại như vậy, cô phải đến giúp tôi “hạ hỏa”, đây không phải là điều đương nhiên sao?” Nói xong còn ác ý dùng nửa thân dưới đẩy đẩy về phía trước.

Cù Đông Hướng rất nhạy, ngay lập tức cảm nhận được thân dưới của Sanh Điều hơi khựng lại, rõ ràng có phản ứng sinh lý. Cô phản ứng cực nhanh, một tay bịt miệng hắn lại, tay kia đẩy mạnh vào ngực, ánh mắt hoảng loạn, giọng run rẩy hét lên: “Đồ khốn! Đừng có lại gần tôi!”

Vừa rồi, trong khoảnh khắc ấy, Sanh Điều suýt nữa không nhịn được mà nôn ra. Nhưng miệng hắn nhanh chóng bị một bàn tay bịt chặt. Bàn tay đó khô ráo, ấm áp, ngón tay thon dài mà rắn chắc, từng đốt từng đốt đều có độ cong vừa vặn, là một đôi tay đẹp đến mức khiến người ta phải ngẩn người. Chút chú ý của Sanh Điều bị phân tán bởi bàn tay ấy của Cù Đông Hướng, cảm giác buồn nôn trong người cũng vì thế mà dịu bớt đi phần nào. Đạo diễn không kêu cắt, chứng tỏ ông ta hài lòng với động tác thêm vào của Cù Đông Hướng. Sanh Điều thuận theo mà diễn tiếp, đưa tay kéo phăng áo khoác trên người cô.

Dây áo màu da bên trong vì lực kéo quá mạnh mà trượt theo áo khoác, tuột xuống một nửa. Áo ngực cũng bị kéo lệch, để lộ ra hơn nửa bầu ngực trắng nõn. Phần thịt mềm mại bị áo ngực bó sát càng thêm căng tròn, cứ thế nhảy thẳng vào tầm mắt Sanh Điều.

Không chịu nổi nữa rồi!

Yết hầu Sanh Điều khẽ động, còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị Cù Đông Hướng – người vẫn luôn âm thầm quan sát hắn bất ngờ đưa chân ra, làm hắn lảo đảo ngã ngửa ra sau, tư thế lăn lộn không khác gì “người ngã ngựa đổ”.

Mà cơn buồn nôn vốn đã dâng trào trong cổ họng, lần này không còn cách nào kìm lại nữa, chất lỏng kia phun thẳng lên… dội thẳng vào mặt Sanh Điều.

Cù Đông Hướng lùi lại hai bước, đưa tay xoa xoa mũi, ánh mắt tỏ vẻ thương cảm nhìn người đang nằm vật ra đất, rồi thản nhiên buông một câu:

“Không thể mỗi lần nôn là đều nhắm ngay người tôi mà trút chứ?”

Trong đầu hệ thống không ngừng vang lên cảnh báo: “Ký chủ, độ hảo cảm của Sanh Điều lại rớt xuống còn -250 (đồ ngốc). Rõ ràng trước đó vất vả lắm mới tăng lên được 80…”

Cù Đông Hướng tức đến trợn trắng mắt. Một thằng đàn ông nhỏ mọn như vậy, tự mình ói lên chính mình mà còn tính vào đầu cô, trừ cả điểm hảo cảm của cô luôn?!