Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 16
CLDBNCTVT

[NP – CLĐBNCTVT] – Chương 16

Tác giả: Quỷ Thuỷ Hồng Nhan

2574 từ · 12 phút đọc

Công Lược Đủ Bốn Nhóm Có Thể Vương Tạc: [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 16

Ba ngày sau, đoàn phim chính thức bấm máy.

Đạo diễn sắp xếp người phụ trách công đoạn khai máy đầu tiên, không còn cách nào khác, cảnh đầu tiên phải quay chính là cảnh nóng, cực kỳ mãnh liệt, cực kỳ trực diện.

Bộ phim này có tên là 《Vừa Gặp Đã Cứng》, tên phim đã đủ… giật gân, đến nội dung thì lại càng sốc không kém.

Phim kể về nam chính – một tổng tài bá đạo tên là Tụng Hồng Hiên. Một ngày đẹp trời, anh bị đối thủ cạnh tranh tên là Lỗi Đào chơi xỏ, hãm hại bằng cách bỏ một loại thuốc kích dục vào đồ ăn.

Loại thuốc mà nam chính trúng phải là hàng cực phẩm, tác dụng suốt đời, không kể giờ giấc hay hoàn cảnh, cứ đúng lúc là phát tác, không ai ngăn nổi. Loại bí dược này vốn là báu vật trấn tộc của nhà họ Đồ, từng vô tình rơi ra một lọ trong thời kỳ chiến loạn năm xưa. Đúng dịp tổ tông nhà họ Lỗi nhặt được mang về giấu như vàng. Lỗi Đào, cháu đích tôn của họ Lỗi, vì muốn bôi tro trát trấu vào danh tiếng của Tụng Hồng Hiên, đã dùng chính lọ thuốc đó để hạ độc anh, mục tiêu là khiến tổng tài bá đạo trở thành trò cười giữa lúc lên cơn “động dục” mất kiểm soát, làm tan rã luôn cả công ty. Ai ngờ đời lại lắm khúc cua. Vào đúng khoảnh khắc đầu tiên phát bệnh, nam chính lại vô tình gặp được… nữ chính. Mà nữ chính không ai khác chính là gia chủ hiện tại của nhà họ Đồ, và trùng hợp thay, cũng là người duy nhất trên đời có thể “giải độc” cho anh.

Từ đó mở ra hành trình “mang theo người giải thuốc bên mình, phát đâu giải đấy” khắp nơi đều có thể, mọi lúc đều cần.

Thật đúng là, “Vừa gặp đã cứng.”

Vì cảnh quay đều là cảnh thân mật nên đoàn làm phim cố ý chọn một nơi vắng vẻ, hẻo lánh để bắt đầu ghi hình. Chờ đến khi mấy cảnh giường chiếu kết thúc, họ mới chuyển về trung tâm thị trấn để quay các phân đoạn “tổng tài bá đạo đi làm”, “xã giao công việc”, hay mấy tình tiết linh tinh đời thường. Đương nhiên, chuyện đoàn phim trú tận vùng xa xôi hẻo lánh thế này, vốn cũng là do Cù Đông Hướng cố tình sắp xếp, mục đích chẳng gì khác ngoài tránh bị bốn vị lão đại kia phát hiện và kéo tới “thăm hỏi”.

Cù Đông Hướng đến phim trường từ rất sớm. Dù biết chỉ là cảnh diễn giường chiếu, nhưng cô chưa từng đóng phim, lại càng không có kinh nghiệm đối với cách bố trí ánh sáng, góc máy hay vị trí đứng nằm thế nào cho đúng. Thế nên, thà tới sớm một chút, quan sát cho rõ còn hơn đến trễ rồi làm chậm tiến độ cả đoàn.

Sanh Điều tới còn sớm hơn cả cô, nghe nói lúc trời còn tờ mờ đã qua phòng định vị rồi. Thế nhưng đến lúc Cù Đông Hướng chuẩn bị xong mọi thứ, vẫn không thấy bóng dáng nam chính đâu. Nghe đoàn nói, hắn còn đang thay đồ.

… Một người đàn ông trưởng thành, thay có mỗi bộ đồ mà mất cả buổi trời? Cũng quá ngại ngùng rồi đấy.

Cù Đông Hướng đứng đợi mãi vẫn không thấy người, càng nghĩ càng thấy lạ. Đang lúc bực mình thì gặp trợ lý của Sanh Điều đi ngang qua. Cô lập tức kéo người lại, nhỏ giọng hỏi: “Sanh Điều đâu rồi?”

Trợ lý cũng có vẻ ngại ngùng, vội cúi đầu xin lỗi: “Thật ngại quá, thật ngại quá, Sanh Điều còn đang thử đồ bảo hộ. Mong chị chờ thêm chút.”

…Đồ bảo hộ?

Đây là quay cảnh giường chiếu, chứ có phải cảnh đánh đấm đâu? Hắn đeo bảo hộ làm gì?

Ban đầu, Cù Đông Hướng cũng chưa hiểu đầu đuôi ra sao. Mãi đến khi thấy bên hông Sanh Điều bị quấn đến nỗi trông như… đòn bánh chưng, cô mới hoàn hồn nhận ra. À, hoá ra là “bảo hộ” chỗ đó!

Đạo diễn vừa liếc qua cảnh “bánh chưng” kia liền cau mày: “Sanh Điều, hôm nay quay cảnh thân mật thôi, cậu làm quá rồi đấy.”

Sanh Điều đảo mắt, ánh nhìn lướt nhẹ qua Cù Đông Hướng – người đang cười như không cười nhìn chằm chằm vào phần “bánh”của hắn, rồi có chút lúng túng giải thích: “Tôi… bảo hộ cho diễn viên nữ. Không thể chiếm tiện nghi của người ta được.”

Chiếm tiện nghi tôi?

Xin lỗi nha anh trai, tôi còn chưa nói anh nên cẩn thận ngược lại kìa. Ai chiếm ai còn chưa biết đâu nhé.

Cù Đông Hướng cố nín cười, cũng không vạch trần cái kiểu miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo của Sanh Điều. Cô tươi cười phối hợp: “Đạo diễn à, cảnh đầu hình như chỉ quay nửa người trên của Sanh Điều thôi đúng không? Vậy thì nửa người dưới anh ấy có gói ghém chắc cỡ nào cũng chẳng sao cả.”

Đạo diễn liếc mắt nhìn Sanh Điều đang dán băng cuốn chặt ba tầng trong ngoài như chuẩn bị nhảy dù, tức đến nỗi chỉ tay mắng: “Thôi, quay thử trước đi. Xem coi có phải quay tới cái đoạn sau lưng hay mông không. Nếu cần thì Sanh Điều, cậu cởi ra cho tôi! Mấy cảnh sau còn dài ngoằng, chỉ cần bảo đảm những phần quan trọng được che chắn kỹ là được rồi, ai lại gói kỹ như cái bánh Tét vậy hả?”

Sanh Điều gật đầu, không tranh cãi thêm. Trong lòng thì đang âm thầm tính toán xem có nên bảo người đại diện tìm loại băng dính trong suốt hơn nữa hay không, về nhà còn phải nghiên cứu làm sao cuốn gọn hơn, càng ít tiếp xúc càng tốt.

Cảnh quay bắt đầu, Cù Đông Hướng phối hợp vô cùng ăn ý, nằm ngoan ngoãn dưới thân Sanh Điều. Mà Sanh Điều thì lại căng người như dây đàn, hai tay chống hai bên giữ khoảng cách như thể sợ phỏng, nửa thân trên thì cứng đờ như gỗ lim. Đầu cúi xuống nhưng cổ lại cố rụt ra sau theo bản năng như thể sợ dính phải cái gì.

Cù Đông Hướng thấy hết, trong bụng cười rung cả tim gan. Lúc trước khi viết kịch bản đưa cho Sanh Điều, cô đã sớm chuẩn bị phương án lấy độc trị độc. Ghét phụ nữ đúng không? Ghét thì ghét, cho anh mỗi ngày dính lấy nữ chính mà quay cảnh thân mật, xem anh còn cứng được đến bao giờ.

Bộ dạng căng như dây đàn của Sanh Điều vừa lọt vào màn hình, đạo diễn lập tức hét lớn: “Không được! Sanh Điều, quá đơ! Động tác của cậu cứng ngắc như tập gym vậy, không có tí cảm xúc nào! Nhớ kỹ, cậu là bị dính thuốc kích dục, cả người nóng hầm hập như nướng BBQ, khó chịu đến mức sắp bốc cháy rồi, hiểu chưa? Đây là đang chịu đựng trong thống khổ, chứ không phải đang chống đẩy tập thể hình!”

Sanh Điều bị đạo diễn gào đến muốn co giò bỏ chạy, biết bản thân thực sự không vào vai nổi. Hắn cũng đâu phải không nhận thức được tư thế của mình lạ lùng cỡ nào, nhưng khổ nỗi hễ vừa nghĩ tới chuyện dưới thân mình là một người phụ nữ, đầu hắn lại choáng váng như bị cú đấm trời giáng, não xoay không kịp, cả người khó chịu đến mức muốn ói ra luôn. Nếu đổi lại là một người đàn ông nằm dưới… à thì, hắn thậm chí sẽ không có lấy một tia áp lực tâm lý nào đâu.

Cù Đông Hướng ngoan ngoãn nằm yên, không nói một lời. Loại chuyện này ấy mà, cứ để hắn từ từ tự điều chỉnh, nóng vội cũng chẳng được gì. Dù sao phía sau còn mấy chục cảnh quay với các cách “giải quyết” khác đang chờ hắn ta, cô không lo hắn không luyện được thành tinh.

Sanh Điều thử vài tư thế, đạo diễn ngồi trước màn hình xem mà mặt mày cứ cau có, mãi không hài lòng. Bị mắng đi mắng lại vài lần, cuối cùng Sanh Điều giơ tay xin tạm nghỉ, bảo phải chuẩn bị lại tinh thần.

Cù Đông Hướng chẳng thèm nhúc nhích, cứ nằm dài trên giường, lười biếng như con mèo vừa ăn no. Trong lòng còn âm thầm khen ngợi, cảnh giường chiếu thế này đúng là quá dễ quay, toàn thân đều được thả lỏng.

Vậy mà Sanh Điều lại rời giường, lững thững đi ra một góc rồi bắt đầu… hít xà đơn. Cù Đông Hướng trợn tròn mắt nhìn hắn, hoàn toàn không hiểu được cái logic điều tiết cảm xúc kiểu gì đây. Nghĩ đi nghĩ lại, chắc là muốn bơm máu cho cơ bắp căng phồng lên, để lên hình cho đẹp hơn? Nhưng vấn đề là cậu ơi, không phải cơ bắp cậu xấu đâu. Là mấy cái tư thế của cậu trông nó… quái lạ không ai đỡ nổi ấy!

Sanh Điều vận động một hồi đẫm mồ hôi, cả trán lấm tấm những giọt nóng hổi. Hít sâu mấy hơi, hắn ra hiệu cho đạo diễn bắt đầu lại.

Cảnh quay được triển khai lại từ đầu, lần này động tác và ánh mắt của Sanh Điều đã khác hẳn.

Trên trán hắn vẫn còn đọng mồ hôi, gương mặt ửng đỏ lên vì vận động mạnh, hơi thở cũng dồn dập hơn thường ngày. Hai tay hắn hơi run nhẹ, tay trái chống xuống chỗ gần cổ Cù Đông Hướng, tay phải đặt hờ bên hông cô, cả người như căng ra bởi thứ cảm xúc vừa nhẫn nhịn vừa khó kìm nén.

Theo chuyển động của máy quay, bàn tay đặt bên hông kia khẽ trượt, từ từ lướt dọc theo đường cong thắt lưng của cô. Những ngón tay thon dài như có linh hồn riêng, nhẹ nhàng lùa vào khoảng hở của lớp áo mỏng. Mỗi một đầu ngón tay đều như con rắn nhỏ uốn lượn chui vào khe áo, từng chút từng chút một len lỏi tiến sâu hơn, nhẹ nhàng ma sát nơi khe hở đang phập phồng theo nhịp thở đầy quyến rũ.

Ống kính từ từ kéo gần, điều chỉnh tiêu điểm vào đôi mắt của Sanh Điều. Trong ánh mắt ấy có sóng ngầm ẩn giấu, nhưng rõ ràng hắn không dám nhìn người bên dưới mình. Hô hấp trở nên dồn dập, yết hầu lên xuống mạnh mẽ rõ mồn một giữa xương cổ gồ ghề. Cả người theo bản năng áp xuống, không thể khống chế được. Giọt mồ hôi cuối cùng cũng không chịu nổi, từ mép trán rơi xuống. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả khắc chế, tất cả né tránh đều bị đẩy bật ra ngoài, dục vọng bị giấu kín cũng theo ánh mắt ấy mà rơi xuống, không che giấu, không giữ lại.

Cù Đông Hướng nằm dưới thân hắn, sững sờ nhìn.

Trước kia cô từng nghe người ta nói: “Diễn hay, là phải diễn như thật.” Đến giờ tận mắt trải nghiệm mới hiểu được, diễn hay, chính là khiến cảm xúc cũng bị cuốn vào thật. Ánh mắt dừng trên người Sanh Điều, trong lòng Cù Đông Hướng như dâng lên một ngọn sóng âm ỉ. Cả người cô cũng dần nóng lên. Khi ánh mắt lơ đãng liếc đến tay hắn đang cách một khoảng mà lướt tới, đôi tay ấy rõ ràng không chạm vào cô, nhưng cô lại có thể cảm nhận được tim mình đang đập càng lúc càng nhanh.

Ánh mắt của Sanh Điều, mồ hôi chảy dọc gò má, yết hầu lên xuống kịch liệt, cơ ngực trần lộ rõ, cơ bắp cánh tay siết chặt khiến gân xanh nổi lên, mọi thứ trên người hắn đều gợi cảm đến mức khó tin.

Cù Đông Hướng đã hoàn toàn bị hấp dẫn. Cô khẽ vươn tay, hơi nâng người dậy, áp sát mặt Sanh Điều, đầu lưỡi chậm rãi đưa ra, liếm đi giọt mồ hôi còn đọng lại trên chóp mũi hắn.

Ngay khoảnh khắc đó, khi đầu lưỡi cô chạm nhẹ qua, Cù Đông Hướng rõ ràng thấy đôi mắt Sanh Điều mở to, toàn thân cứng đờ, sau đó bất chợt run rẩy.

Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cô chỉ nghe:

“Oa!” Tiếp sau là: “Ụa!”

Một luồng chất lỏng nóng và nồng mùi chua phun thẳng lên mặt cô!

Cù Đông Hướng cảm nhận rõ ràng sự ướt át nóng hổi cùng vị axit lan tỏa. Sanh Điều dùng một tay che miệng, tay kia luống cuống vẫy vẫy về phía cô, như muốn nói “xin lỗi”, sau đó loạng choạng chạy khỏi phim trường, lao thẳng về phía nhà vệ sinh.

Xung quanh im phăng phắc như tờ. Đạo diễn hít sâu một hơi, hồi lâu mới cất giọng như ong vỡ tổ: “Cắt!”

Cù Đông Hướng bị phun nguyên một mặt, thật sự dở khóc dở cười.

Cũng may cô không nằm trong giới giải trí. Nếu hiện trường có cánh phóng viên, cô gần như chắc chắn ngày mai tiêu đề các mặt báo sẽ giật tung trời: 《Nam thần lưu lượng nôn thốc nôn tháo ngay trên mặt nữ diễn viên khi quay cảnh thân mật – nghi vấn dị ứng phụ nữ》

Quả là một màn thân mật vừa “chua” vừa “đã”! Quá đã! Cũng quá chua!

Mà đáng chết là Sanh Điều sáng nay rốt cuộc ăn gì vậy? Vì sao trong mùi chua còn lẫn cả mùi tỏi? Bánh rán hành? Hay là hành tây trộn trứng?

Ngay khi Cù Đông Hướng còn đang đắm chìm trong “hậu vị” của cú phun kinh điển, thì một tin tức khác chấn động giang hồ được tung ra. Sau ba năm ẩn cư, Văn Phong Lãnh chính thức xuất quan.

Và ngay khi xuất hiện, hắn đã tuyên bố một việc trọng đại. Hắn đã tìm được truyền nhân duy nhất của mình, người đó chính là Cù Đông Hướng.

Toàn bộ đám đệ tử Tố Thất đều nhốn nháo chạy đôn chạy đáo báo tin, sau khi tin tức lan ra liền chấn động toàn quốc. Ai nấy đều bàn tán xôn xao, rằng người có thể trở thành đệ tử đích truyền của Văn Phong Lãnh, chắc hẳn phải là nhân tài xuất chúng cỡ nào. Biết đâu sau này còn có thể kế thừa y bát của Văn Phong Lãnh, trở thành người thứ hai đắc đạo thành tiên.

Cù Đông Hướng vừa mới tắm rửa xong, tóc còn nhỏ nước, bước ra thì nghe hệ thống gào lên trong đầu: “Ký chủ! Văn Phong Lãnh xuất quan rồi!”

Tim Cù Đông Hướng đánh lộp bộp một cái, cô biết, những ngày tháng yên ổn sắp chấm dứt rồi!