Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 15
CLDBNCTVT

[NP – CLĐBNCTVT] – Chương 15

Tác giả: Quỷ Thuỷ Hồng Nhan

2030 từ · 9 phút đọc

Công Lược Đủ Bốn Nhóm Có Thể Vương Tạc: [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 15

Cuối cùng, Sanh Điều vẫn bị người đại diện liều mạng lôi vào đoàn phim. Không phải hắn không muốn giãy, mà là thật sự chẳng còn cách nào khác, phía đầu tư không tài nào liên hệ được, huống hồ người ta tiền bạc rót đúng chỗ, đoàn phim thì nhân sự đã sắp xếp đâu vào đấy. Đã đến mức này, làm gì còn chuyện vai chính ngang nhiên bỏ vai vào phút chót? Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, thì Sanh Điều sau này đừng mong lăn lộn tiếp trong giới nữa.

Địa điểm quay phim được chọn ở một nơi khá hẻo lánh, bốn bề núi non bao quanh, phong cảnh thì không tệ, nhưng giao thông và mạng mẽo lại cực kỳ tệ. Xung quanh chỉ lèo tèo vài quán cơm nhỏ, ngoài ra không có bất kỳ chỗ vui chơi hay giải trí nào ra hồn. Vì tổ quay khá đông người, nên họ đã nhanh chóng thuê luôn ba, bốn căn nhà liền kề ở khu vực gần đó để làm nơi ăn ở tập thể.

Sanh Điều gặp Cù Đông Hướng vào sáng hôm sau. Lúc ánh mắt đầu tiên chạm vào cô, hắn còn tưởng người phụ nữ đang ngồi một mình ở chiếc bàn đối diện là nhân viên lo mấy việc linh tinh trong đoàn. Đợi đến khi đạo diễn chính thức giới thiệu, sắc mặt Sanh Điều lập tức sầm lại.

Tuy trong giới không có luật nào quy định diễn viên bắt buộc phải có nhan sắc, nhưng nếu muốn nổi danh trong ngành giải trí, thì ngoại hình đẹp gần như là bước đi đầu tiên không thể thiếu. Hoặc nói đúng hơn, với minh tinh tuyến lưu lượng, nhan sắc chính là vũ khí quan trọng bậc nhất để giành phần thắng.

Ban đầu Sanh Điều còn tưởng Cù Đông Hướng là tình nhân được kim chủ nào đó bao dưỡng, bị sắp xếp vào đoàn để “thỏa mãn sở thích đóng phim”. Nhưng nhìn kỹ thêm chút nữa, hắn lại cảm thấy không giống. Bởi vì diện mạo bình thường như vậy, trong giới thật sự chưa từng nghe nói có vị kim chủ nào lại thích kiểu này cả.

Cù Đông Hướng cũng đang đánh giá Sanh Điều, dẫu sao hình ảnh mà hệ thống đưa ra với việc tận mắt nhìn thấy người thật, vẫn là hai chuyện rất khác nhau.

Sanh Điều đúng là có tố chất làm diễn viên. Gương mặt hắn ta dài và hơi hẹp, ngũ quan cân đối, sống mũi cao và hẹp, góc nghiêng lộ ra đường nét chân mày sắc sảo, hốc mắt hơi sâu. Chiếc cằm có độ cong vừa phải, đường nét tổng thể rõ ràng, rất ăn hình, thuộc kiểu trời sinh được ưu ái để ăn cơm nghệ thuật.

Đặc biệt là ánh mắt vừa có thần, vừa sắc bén, có cảm giác biết nói. Khi diễn xuất, ánh mắt là một yếu tố then chốt; nếu có thể điều khiển ánh nhìn, biểu cảm nơi đáy mắt, sóng mắt lưu chuyển, dừng lại ở “muốn nói lại thôi”, chính là có hồn.

Sanh Điều debut được năm năm, mà trong năm năm đó chỉ chuyên nhận đóng phim đam mỹ. Ở quốc gia này, đồng tính là hợp pháp, thể loại phim đó cũng đã trở nên phổ biến, được công chiếu rộng rãi.

Bước ngoặt khiến Sanh Điều trở nên nổi tiếng chính là một bộ phim cổ trang hắn đóng ba năm trước.

Cốt truyện rất đơn giản, hắn vào vai một mỹ nam mạnh mẽ nhưng số khổ, võ công thiên hạ đệ nhất, dung mạo cũng là đệ nhất. Tiếc ở chỗ hắn là trai thẳng, chỉ thích phụ nữ. Nhưng xui xẻo thay, xung quanh toàn là ‘sói đội lốt cừu’, vài người bạn thân bạn tri kỷ vì không chiếm được hắn mà liên thủ ra tay. Bọn họ hạ độc hắn, phế hết võ công, rồi cùng nhau cưỡng ép hắn. Toàn bộ quá trình vô cùng kích thích, những nam diễn viên cùng diễn đều thuộc hàng cực phẩm. Mà hắn diễn cũng nhập vai vô cùng, từ dáng vẻ kiêu ngạo không chịu khuất phục lúc ban đầu, đến ánh mắt oán nhục xen lẫn lạc thú khi bị ép buộc thừa nhận khoái cảm về sau… Cái loại biểu cảm vừa tủi hổ vừa mê loạn kia, gần như khiến người xem phát cuồng.

Cù Đông Hướng mỗi lần nghĩ đến đoạn đó, đều cảm thấy cái nghệ danh “Sanh Điều” này đúng là quá hợp. Nam nhân này, đúng là sống để người ta… dạy dỗ.

Đạo diễn vừa giới thiệu xong cốt truyện và các nhân vật thì phát hiện nam chính đang mặt nặng như chì mà nhìn chằm chằm nữ chính, còn nữ chính thì cứ kiểu như mấy kẻ lêu lổng đầu đường xó chợ, ánh mắt lẳng lơ nhìn lại hắn không rời.

Hắn lập tức giả vờ ho hai tiếng, chen vào để chuyển hướng sự chú ý.

“Các vị! Hôm nay là buổi gặp mặt đầu tiên của đoàn phim chúng ta. Vừa rồi tôi đã giới thiệu vai diễn của từng người rồi. Bây giờ mọi người lần lượt chào hỏi đi, làm quen một chút. Đặc biệt là nam nữ chính, hai người là trọng tâm của bộ phim này đấy!”

Cù Đông Hướng âm thầm trợn mắt. Bộ phim này cô viết ra không có chừa chỗ cho mấy nhân vật làm nền, có thì cũng chỉ là công cụ di chuyển cốt truyện. Suốt ba mươi mấy tập, nam nữ chính hoặc là đang làm tình, hoặc là trên đường chuẩn bị làm tình, hoặc là đang suy nghĩ xem làm kiểu gì cho mới. Không có đoạn nào là không liên quan đến làm hết.

Cù Đông Hướng là người đầu tiên đứng lên, cười dịu dàng, vẻ mặt thân thiện: “Tôi tên là Cù Đông Hướng, Sanh Điều (đoạn này nữ chính đọc là tiao) tiên sinh có thể gọi tôi là Đông Hướng.”

Lời vừa dứt, cả phòng quay sang nhìn nhau, im phăng phắc. Đạo diễn nhìn thấy sắc mặt Sanh Điều đã đen như đáy nồi, đoán chừng chỉ cần thêm một câu nữa là hắn sẽ lao qua cắn chết Cù Đông Hướng tại chỗ, vội vàng kéo nàng sang một bên, hạ giọng nhắc nhỏ: “Tiểu Cù à, nghệ danh của Sanh tiên sinh đọc là Sanh Điều – zhou, có nghĩa là bình minh đó.”

“Zhou á?” Cù Đông Hướng liếc Sanh Điều một cái từ trên xuống dưới, cảm thấy người đàn ông trước mặt đúng là có dáng dấp của loại cần được dạy dỗ lại từ đầu. Chỉ tiếc trong đầu hệ thống không ngừng reo báo động: “Ký chủ, độ hảo cảm của Sanh Điều đối với cô đã từ -180 rơi tự do xuống -250 rồi.”

Ngươi mới là đồ ngu ngốc ấy! Trong lòng Cù Đông Hướng âm thầm chửi ầm lên, ngoài mặt thì lại cười càng thêm dịu dàng, gương mẫu: “Thật xin lỗi, Sanh tiên sinh. Là tôi thiếu hiểu biết.”

Sanh Điều hừ lạnh một tiếng, trong lòng âm thầm quyết định sẽ không chấp nhặt với cái kiểu phụ nữ phiền chết người này nữa. Hắn cầm kịch bản lên, dốc toàn bộ tâm trí vào đọc.

Toàn bộ kịch bản lời thoại không nhiều, đếm đi đếm lại, số lần rên rỉ trên giường có khi còn nhiều hơn cả số câu thoại nghiêm túc.

Ấy vậy mà Sanh Điều vẫn đọc rất chăm chú. Gác thành kiến cá nhân với nữ chính sang một bên, hắn vẫn là kiểu diễn viên chuyên nghiệp và nghiêm túc với nghề. Cù Đông Hướng thấy hắn chìm đắm trong kịch bản cũng hơi bất ngờ. Dù biết rõ đây là một kịch bản rác rưởi, hắn vẫn nghiêm túc nghiên cứu như thường. Dù chưa từng làm diễn viên, Cù Đông Hướng vẫn nhận ra được năng lực chuyên môn của Sanh Điều, quả thực có bản lĩnh.

Thái độ nghiêm túc của đối phương ngược lại cũng khiến Cù Đông Hướng nghiêm túc theo. Dù sao xét riêng về sự chuyên nghiệp của Sanh Điều, cô cũng không thể làm qua loa. Nghĩ vậy, cô liền bảo hệ thống cải tiến kịch bản một phen.

Dưới bàn tay vàng của hệ thống, biên kịch bộ phim như được uống thuốc tăng lực, cảm hứng tuôn trào không ngớt. Những đoạn thoại lan man được cắt gọn, thay vào đó là loạt tình tiết mới đầy linh động. Kịch bản đang từ nhạt nhẽo liền sinh động hẳn lên, cuốn hút người đọc. Cù Đông Hướng dù không phải dân quay phim chuyên nghiệp, nhưng năm đó cũng từng thức đêm cày bao nhiêu bộ phim truyền hình nổi đình nổi đám. Cho nên mấy cảnh quay kinh điển từng khiến cô suýt rớt cả linh hồn, mang ra áp vào kịch bản nước này cũng không hề thấy chệch.

Ban đầu Sanh Điều vẫn giữ im lặng, vốn dĩ cũng chẳng kỳ vọng gì vào cái cô tên Cù Đông Hướng kia. Trong đầu hắn chỉ tính toán làm sao lúc quay phim có thể né được va chạm tay chân, nhanh chóng diễn xong rồi chuồn thẳng một đường. Ai ngờ biên kịch lại bỗng nhiên nảy số, chỉnh sửa kha khá chỗ vô lý trong kịch bản. Còn cô Cù Đông Hướng kia cũng tham gia vào thảo luận, tuy giọng điệu không có mùi chuyên môn gì mấy, nhưng ý tưởng lại khá thú vị, thái độ cũng nghiêm túc ngoài dự đoán.

Sanh Điều nghe một hồi, dần dần cũng bị lôi cuốn, cuối cùng cùng nhập hội bàn bạc. Dần dà, các bộ phận chính trong đoàn phim như diễn viên, biên kịch, ánh sáng, mỹ thuật, dựng phim… cũng lần lượt tham gia. Không khí buổi đọc kịch bản từ lặng lẽ trở nên náo nhiệt, cả tổ phim như thể bị truyền nhiễm bởi sự hứng khởi.

Sau một thời gian tiếp xúc, Cù Đông Hướng cảm thấy Sanh Điều thực sự giống như một thiên thần nhỏ trong 16 người. Gạt qua một bên sự ác cảm với nữ giới do ảnh hưởng tâm lý, so với mấy tên biến thái trước kia, hắn đúng là thuộc loại người… bình thường hiếm thấy. Tính tình tuy có chút ngạo kiều, lời nói cũng độc miệng, nhưng sau khi bị bốn vị lão đại trước đó hành cho sống không bằng chết, Cù Đông Hướng lại cảm thấy kiểu châm chọc bén nhọn của Sanh Điều thật ra lại đáng yêu đến lạ.

Mà với người vừa bình thường, vừa đáng yêu thế này, dĩ nhiên phải đối xử thật tốt rồi. Vì thế, Cù Đông Hướng không ngừng giục hệ thống tiếp tục truyền cảm hứng cho biên kịch, còn đòi hệ thống rót thêm đầu tư cho đoàn phim nữa.

“Ký chủ, chẳng phải ngay từ đầu cô nói chỉ muốn quay một bộ phim rác thôi sao, càng ít người biết càng tốt. Giờ thì sao? Đổ tiền đầu tư kiểu này, chẳng mấy mà thành bom tấn quốc tế mất!”

“Bom tấn thì bom tấn chứ sao, miễn là mánh khóe 18+ đủ đô là được.” Cù Đông Hướng thản nhiên đáp, giọng vô cùng bình tĩnh. Dù gì cũng chỉ là một bộ phim có sẵn kịch bản thiết lập, quay thì quay, chưa chắc đã phát hành thật đâu mà lo.

“Ơ kìa, chẳng phải cô từng nói muốn giữ kín, đừng để bốn tên kia lần ra tung tích sao?”

“À ha, suýt thì quên.” Cù Đông Hướng cười thầm trong lòng một tiếng, liếc nhìn Sanh Điều đang nghiêm túc tập trung, vẻ mặt y như bảo bối nhỏ khiến người ta yêu quý. Thế là cô lại quên mất xung quanh vẫn còn một bầy sói đang rình rập.