Sanh Điều dạo gần đây cực kỳ bực bội.
Người đại diện mang tới một bản hợp đồng, rõ ràng giấy trắng mực đen, còn in cả chữ ký to tướng của hắn ở trang đầu.
Một bộ phim gồm mười chín cảnh nóng.
Hắn không ngại việc đóng phim 18+, vấn đề là… đây phải đóng cùng phụ nữ.
Sanh Điều rất muốn từ chối, nhưng nhìn vào số tiền vi phạm hợp đồng cao đến mức khó tin kia, ai mà chẳng chột dạ.
“Anh Thiên, vai này em không đóng nổi đâu.” Mặt mày Sanh Điều tái mét, lật qua kịch bản mà rầu thúi ruột. Phần lớn các cảnh đều là cảnh hắn với nữ chính diễn cảnh tình cảm, đọc tới đâu buồn nôn tới đó.
Người đại diện được gọi là “anh Thiên”, lúc này mặt còn đen hơn cả hắn. Anh ta chỉ thẳng vào bản hợp đồng, chỗ có chữ ký của Sanh Điều, giọng đầy tức giận: “Cậu còn có mặt mũi để nói nữa à? Lén ở sau lưng tôi ký hợp đồng với người ta, đã ký rồi thì phải chịu trách nhiệm. Cậu còn dám giấu tôi, bây giờ đoàn phim đã chuẩn bị quay, người ta đến tận nơi tìm, cậu lại nói không muốn đóng nữa? Sanh Điều, cậu khá lắm!”
Sanh Điều cảm thấy cực kỳ oan uổng: “Anh Thiên, em thực sự không nhớ là mình từng ký cái hợp đồng đó… Anh cũng biết mà, em căn bản không thể đụng vào phụ nữ. Từ lúc debut tới giờ, em toàn đóng phim đề tài đồng tính thôi.”
Anh Thiên nghe vậy thì sắc mặt dịu xuống đôi chút, nhưng vẫn bực bội thở dài, như thể đang nuốt cả đống lửa trong lòng: “Tám chín phần là cậu bị người ta gài rồi. Tôi đã nhắc bao nhiêu lần là phải cẩn thận khi xã giao bên ngoài. Giờ thì sao, ép cậu đóng một bộ phim 18+ còn đỡ, lỡ mà bị bóc ra scandal gì thì cậu tính sao?”
Sanh Điều đầy ắp bực dọc, uất ức nói: “Em sợ gì scandal chứ? Điều em sợ là phải đóng cảnh tình cảm với phụ nữ! Nếu là phim bình thường, có kịch bản tử tế, em còn ráng chịu được. Nhưng đây là cảnh giường chiếu… làm sao em chịu nổi?”
Anh Thiên khoanh tay, bất lực lắc đầu: “Anh cũng hết cách. Khoản tiền vi phạm hợp đồng này viết rõ ràng là cái bẫy để giăng cậu, không có chỗ thương lượng đâu. Phải đóng thôi. Không chịu nổi thì cũng phải cố mà chịu. Mà thôi, nhìn theo hướng tích cực đi, dạo gần đây truyền thông đồn ầm lên là cậu đồng tính, biết đâu nhờ bộ phim này lại rũ bỏ được nghi ngờ.”
“Em không quan tâm bị đồn là gay. Anh Thiên, mình thử nói chuyện lại với bên kia được không? Thử xem có đổi được người khác không?”
“Được, để anh thử xem sao. Mà bộ phim này từ đạo diễn đến nữ chính đều là mấy cái tên chưa từng nghe tới. Nữ chính hình như là người mới, tra thông tin cũng không có. Mà có đóng xong thì cũng chẳng tạo được chút sóng gió nào.”
Sanh Điều nhíu mày: “Diễn nữ chính là ai vậy? Không phải là kiểu bồ nhí của kim chủ nào bị đem ra lăng xê đấy chứ?”
Anh Thiên phì cười: “Dẫn tình nhân đi đóng cảnh giường chiếu á? Nghĩ cũng giỏi thật.”
“Cũng chưa chắc đâu. Trong giới này khối người sẵn sàng cởi sạch để nổi tiếng mà. Mấy kiểu phụ nữ đó, quan tâm mấy chuyện này làm gì?”
“Ờ thì… cũng không sai. Cô đó hình như họ Cù, là… Cù gì nhỉ… à! Cù Đông Hướng. Cái tên nghe cũng lạ thật.”
Trong khi Sanh Điều và anh Thiên còn đang bàn tán cái tên “Cù Đông Hướng” ấy, thì chính chủ đang ngồi ăn cơm ở một quán nhỏ ven đường. Sanh Điều cứ tưởng kim chủ đứng sau là do Cù Đông Hướng dựng lên từ trong đầu hệ thống. Nhưng thật ra, những tình tiết mà hệ thống sắp xếp, hắn có cố xoay kiểu gì cũng không thể thoát được. Nói một cách công bằng, điểm này khiến Cù Đông Hướng khá hài lòng, ít ra thì khả năng “bàn tay vàng” này vẫn rất có ích.
“Ký chủ, Dật Hoa đã quay lại tìm Văn Phong Lãnh để hỏi rồi. Có nguy cơ bị lộ không?” Giọng hệ thống vang lên trong đầu cô.
Cù Đông Hướng nuốt một miếng mì, vừa ợ một cái, rồi lười biếng đáp lại trong đầu: “Yên tâm đi. Ta vừa thêm thắt vài chi tiết vào kịch bản của Văn Phong Lãnh rồi. Đảm bảo khiến hắn mất ngủ cả đêm.”
“Ký chủ, còn bốn tên lão đại kia vẫn đang đi khắp nơi tìm cô đấy.”
“Hiện tại ta không muốn nghĩ tới bọn họ. Hệ thống, dựa theo tiến độ hiện tại thì tối nay ta phải nhích mông tới đoàn phim đúng không?”
“Đúng. Tối nay đến đoàn phim, ngày mai bắt đầu tập trung đọc kịch bản.”
“Không ngờ nha, Cù Đông Hướng ta cũng có ngày ‘nghiện’ đóng phim như này. Đọc kịch bản cái gì chứ, cái bộ phim tạp nham đó là ta bịa đại ra thôi, có cốt truyện gì đâu mà đọc. Ngoài mấy cảnh lăn lộn trên giường, thì cũng chỉ đổi chỗ làm chuyện đó thôi. Đọc kịch bản chẳng qua để chuẩn bị mấy tiếng rên cho khớp âm thanh.”
Hệ thống: “…..”
Còn bên phía bốn lão đại bị hệ thống “tống vào trại giam”, người sốt ruột nhất không ai khác ngoài Dật Hoa.
Ngay khi vừa trở về tổng bộ giáo hội, Dật Hoa đã lôi ra tờ giấy dùng để liên lạc bí mật với Văn Phong Lãnh, đốt lửa lên để nhắn. Hắn viết lại toàn bộ mọi chuyện liên quan đến Cù Đông Hướng, từ đầu tới cuối không thiếu một chi tiết nào, thậm chí còn kể luôn cả chuyện từng kiểm tra tư chất của cô.
Cuối cùng, Dật Hoa nhấn mạnh vào vấn đề mấu chốt: Văn Phong Lãnh có thật sự, như lời Cù Đông Hướng nói, từng ra mặt giúp cô không?
Văn Phong Lãnh trả lời rất nhanh, và cũng rất thẳng.
Cả một trang giấy cháy lách tách, chỉ hiện lên duy nhất một chữ: “Đúng.”
Tờ giấy cháy xong chỉ còn lại một đống tro tàn, nhưng Dật Hoa vẫn đứng đờ ra, ánh mắt như đóng đinh vào chỗ tro ấy, vẫn chưa thể tin nổi vào đáp án mình vừa nhận được.
Văn Phong Lãnh… thật sự đã làm thế.
Hắn ta thực sự đi tìm người có tư chất từ không gian khác tới. Và thậm chí để Cù Đông Hướng có thể tu đạo thành công, hắn còn không tiếc ra tay giúp đỡ.
Chuyện này… đúng là không giống với phong cách của Văn Phong Lãnh một chút nào.
Nhưng đó đúng là chữ viết tay của hắn, là cách truyền tin riêng biệt chỉ họ mới dùng, hoàn toàn không thể làm giả. Điều này khiến Dật Hoa cả đêm không ngủ được. Hắn bắt đầu nghiêm túc suy tính lại về Cù Đông Hướng, về vai trò của cô trong toàn bộ ván cờ này.
Mặc dù cuộc trao đổi giữa Dật Hoa và Văn Phong Lãnh được giữ bí mật tuyệt đối, nhưng mọi hành động của Dật Hoa… lại không qua mắt được ba vị lão đại còn lại.
Ngay khi Dật Hoa nhận được tin nhắn hồi đáp của Văn Phong Lãnh, phản ứng và sắc mặt của hắn ta đã lập tức bị ba người kia nắm bắt rõ ràng không sót một chi tiết.
“Dật Hoa sau khi nhận được tin nhắn, không có bất kỳ hành động nào.” Nhận được báo cáo từ thuộc hạ, Minh Trai Chi ngồi yên cân nhắc rất kỹ phản ứng của Dật Hoa, và chỉ một lát sau, hắn đã kết luận: Cù Đông Hướng không hề nói dối.
Cô ta… đúng là một món “bảo bối”.
Ngay cả Văn Phong Lãnh cũng sẵn sàng ra tay giúp đỡ, điều này khiến Minh Trai Chi ngày càng tò mò, ngày càng thấy hứng thú với người phụ nữ tên Cù Đông Hướng kia.
Mà không chỉ riêng hắn, nếu Minh Trai Chi có thể suy luận ra câu trả lời của Văn Phong Lãnh từ thái độ của Dật Hoa, thì hai người còn lại – Địch An và Hoành Nhạc Thanh, tất nhiên cũng hiểu ra được điều tương tự.
Không nhắc đến đầu óc tinh quái của Hoành Nhạc Thanh làm gì, chỉ riêng Địch An mấy ngày gần đây đã luôn cảm thấy bực bội trong người. Làm gì cũng thấy không suôn sẻ.
Địch An vừa bước vào khu vực vũ khí số bảy, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu lại là đôi mắt sáng rực giữa biển lửa ngày hôm đó.
Ngay cả việc cải tạo người máy, hắn cũng chẳng còn hứng thú tiếp tục. Không có ai giám sát kỹ thuật, không ai có thể thay thế. Đôi tay máy gắn vào người máy dù có điều chỉnh thế nào cũng không thể hoạt động trơn tru như trước. Cũng là đôi tay ấy, nhưng khi còn nằm trên người Cù Đông Hướng, hắn lại cảm thấy… thuận mắt hơn nhiều.
So với việc gắn vào một đống sắt vụn, đôi tay đó vẫn nên đặt lên người cô thì có vẻ hợp hơn. Gắn lên người máy… chẳng khác gì đang làm hỏng đồ.
Địch An không hiểu nổi bản thân đang nghĩ gì. Cả người hắn bao trùm trong một tầng khí áp nặng nề. Nhận được tin từ thuộc hạ báo lại rằng Dật Hoa không hề cử người ra ngoài truy sát Cù Đông Hướng.
Lúc này, hắn lại nhớ đến lá thư Cù Đông Hướng để lại trước khi rời đi. Muốn đổi người để yêu à?
Không phải trước đó đã nói rõ là hắn là người có duyên với cô sao? Vậy mà giờ sao? Người có duyên mà nói đổi là đổi được liền à? Cả cái thế giới này đầy rẫy đàn ông có duyên chắc?
Địch An càng nghĩ càng tức, “rắc” một tiếng, khẩu súng bắn tỉa đang trong quá trình cải tạo bị hắn bóp gãy phần ống ngắm. Lực tay tăng đột ngột do cảm xúc dồn nén bộc phát.
Những người phụ trách khu vận chuyển vũ khí nín thở không dám thở mạnh. Bọn họ hiểu rất rõ tính tình vị thiếu gia này. Mấy năm nay hắn luôn lạnh nhạt, ít lời, là kiểu người khó gần, không dễ nổi nóng. Cũng may là hắn không phải kiểu bạo chúa thất thường, từ trước tới giờ luôn điềm đạm, hỉ nộ không lộ ra ngoài.
Thế mà kể từ sau cái lần bị nhốt vào ngục giam nửa tháng không rõ lý do kia, lúc trở lại… cả người hắn như có ai châm lửa. Vốn là hàn đàm đóng băng vĩnh viễn, giờ đã bắt đầu có dấu hiệu nứt ra?
Địch An vẫn đang trong cơn giận, thì thuộc hạ được cử đi tìm Cù Đông Hướng quay về báo cáo. Vẫn là một câu: không có tin tức gì. Cù Đông Hướng – người phụ nữ đó giống như bốc hơi khỏi thế giới này vậy, biến mất hoàn toàn không để lại dấu vết.
Hay lắm Văn Phong Lãnh, anh đúng là đang giúp cô ta chơi trò chơi thật rồi. Tôi không tin, tôi lật tung cả núi sông cũng không tìm ra được cô ta!
Trong khi đó, người đang bị hệ thống “quăng nồi” lên đầu – Văn Phong Lãnh, giờ phút này đang một mình bế quan trên ngọn núi Sinh Sinh Tử Tử, chịu đủ loại tra tấn.
Nửa tháng trước, hắn rơi vào một giấc mộng trong lúc tu luyện, từ đó đến nay đêm nào cũng gặp lại giấc mộng đó, trắng đêm không tài nào ngủ yên. Ba ngày trước, căn cơ tu vi bắt đầu dao động, thậm chí còn xuất hiện dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.
Hôm nay, Dật Hoa mang tin đến, hoàn toàn trùng khớp với cảnh trong mơ. Văn Phong Lãnh hiểu rõ, cơ duyên phi thăng mà hắn đã chờ đợi suốt hơn bốn trăm năm, cùng với tâm ma đeo bám suốt bốn trăm năm nay… cuối cùng đã cùng lúc xuất hiện.
Con đường tu tiên dài đằng đẵng, hiểm trở hung hiểm, giết chóc không ngừng. Cù Đông Hướng, bất kể cô là kiểu tâm ma gì… hắn cũng sẽ lập tức tiêu diệt tận gốc, đạp đất thành Phật!
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 14](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)