Cù Đông Hướng cảm thấy mấy vị lão đại này hình như đang hiểu sai về năng lực vùng dưới của mình.
Cô thật sự muốn nói rõ một chuyện, kích cỡ dương vật và khả năng làm tình không hề tỉ lệ thuận với nhau! To thì cũng chỉ là to, đâu có nghĩa là kỹ năng giường chiếu siêu đẳng, hay sức bền kinh người?
Cù Đông Hướng vô cùng bối rối, đối mặt với ánh mắt như hổ rình mồi của Địch An, cô do dự hồi lâu, quyết định nói thẳng: “Chỉ xét bằng mắt thôi thì… đúng là Minh Trai Chi to nhất thật.”
Gương mặt Địch An lập tức sa sầm. Vốn đã là kiểu người lạnh lùng, lời ít ý nhiều, giờ mà mặt lạnh xuống nữa thì nhìn càng thêm xa cách.
“Ai… đừng có giận mà, nghe tôi nói đã!” Cù Đông Hướng vội vàng xua tay giải thích, “Đàn ông có to thì cũng chưa chắc dùng ngon đâu. Có người nhìn to, nhìn đẹp mà tới lúc làm lại… vô dụng. Cái này phải thử qua mới biết rõ được nha…”
Địch An cụp mắt, mím môi, không nói tiếng nào, xoay người đẩy cửa ra ngoài.
Là… buông tha cho cô rồi hả?
Cù Đông Hướng nhún vai, cởi quần xả nước, rồi thong thả bước theo ra khỏi WC.
Ai ngờ vừa mới bước ra đã thấy Địch An nằm dài thẳng băng trên giường, không động đậy.
Nằm thì nằm đi, mắc gì phải cởi luôn áo? Lồng ngực săn chắc, cơ bụng rắn rõ từng múi lộ ra lồ lộ, màu da ngăm mịn màng đầy sức sống, đường nhân ngư kéo dài gợi cảm cực kỳ. Không phô trương quá mức nhưng lại cực kỳ bắt mắt, phối thêm cái bản mặt lạnh tanh như núi băng của hắn, cảm giác va chạm thị giác… phải nói là…
Thật sự rất… kích dục!
Sau khi bị suy nghĩ khác người của Địch An làm cho bất ngờ mấy lần, lần này Cù Đông Hướng lập tức hiểu ra: “Anh muốn tôi thử ngay bây giờ sao?”
Câu trả lời là cái áo trên người hắn bị cởi toẹt ra, tùy tay ném qua một bên.
Lão đại đúng là lão đại, làm chuyện gì cũng dứt khoát, khỏi cần nói nhiều.
Cù Đông Hướng hí hửng chạy tới. Phải nói thật, Địch lão đại đẹp trai có khí chất, lên giường với hắn chắc chắn không lỗ.
Cô chạy tới mép giường thì dừng lại, ngẩn người nhìn Địch An lại nằm xuống, mắt nhắm nghiền, nằm y chang cái xác, không nhúc nhích lấy một chút.
Khoan… cái tư thế này, sao nhìn cứ sai sai?
Cù Đông Hướng xoa xoa mũi, não xoay vèo vèo, rồi cũng hiểu ra, Địch An đại khái muốn khúc dạo đầu phải do cô phục vụ trước.
Được thôi, chơi thì chơi. Hầu hạ một tí cho người ta vui, biết đâu lại tăng thêm được vài phần hảo cảm.
Cô nghĩ vậy rồi đưa tay túm lấy cạp quần của Địch An.
Địch An đột ngột mở to mắt, ánh mắt mang theo chút ngạc nhiên, nhưng cơ thể thì vẫn bất động, như thể đang chờ xem cô định làm gì.
Quần bị kéo xuống, bên trong là một “tiểu bảo bối” tràn đầy sinh lực, vừa lộ ra đã bật dậy chào hỏi rất nghiêm túc.
Cù Đông Hướng đưa tay búng nhẹ lên đầu côn thịt, lập tức thấy nó run lên từng nhịp như đang phản ứng lại.
Cô bật cười, rồi háo hức mở rộng hai tay, vững vàng ôm trọn lấy côn thịt nóng rực đó trong lòng bàn tay.
“Cô đang làm gì vậy?” Giọng Địch An khàn đặc, hơi thở gấp gáp. Hắn bỗng ngồi bật dậy, côn thịt bị kéo theo phản ứng, bật khỏi tay Cù Đông Hướng.
Cũng may cô không siết mạnh, nếu không chắc đau chết hắn.
Cù Đông Hướng ngẩng đầu, chớp mắt nhìn hắn.
Địch An cau mày, vẻ mặt thoạt nhìn cực kỳ phức tạp, vừa giống ghét bỏ, lại như vừa kinh ngạc, khó hiểu.
Cô ngẩn người. Gì đây, ghét bỏ việc cô dùng tay? Muốn cô dùng miệng luôn hả?
Lão đại cũng quá không biết thưởng thức đi, mới chạm tay có một tí đã phản ứng như sắp bắn tới nơi.
Cù Đông Hướng thở dài khe khẽ, rồi chậm rãi cúi người về phía hắn, đầu kề sát côn thịt đang ngày càng trướng lớn hơn của Địch An…
Mắt Địch An dần nhuộm màu đỏ sậm. Khi Cù Đông Hướng cúi người xuống, hai tay hắn chống bên người bỗng siết chặt, trong lòng cuộn lên một cảm giác khó nói thành lời.
Cô định làm gì?
Hắn rất muốn ngăn lại. Từ trước đến giờ hắn luôn cực kỳ bài xích việc có người khác tiếp cận, nhất là phụ nữ.
Nhưng… lúc ở WC, cô nói Minh Trai Chi là người có côn thịt to nhất. Câu đó khiến hắn nổi giận. Tại sao hắn lại bị đánh giá thấp như vậy? Cô nói phải thử rồi mới biết ai mạnh hơn. Thử thì thử. Hắn nhất định sẽ chứng minh bản thân mình.
Chỉ là… khi đã nằm trên giường, hắn lại không biết bắt đầu từ đâu. Làm thế nào để “thử”? Chủ động ra làm sao?
Trong lúc Địch An còn đang rối như tơ vò, thì bất chợt, hắn cảm nhận rõ ràng phần thân dưới của mình như chìm vào một hang động mềm mại, ấm áp đến khó tin.
Hắn vô thức rùng mình. Định thần nhìn lại, chỉ thấy Cù Đông Hướng đang hé môi, đầu cúi thấp, ngậm lấy côn thịt của hắn vào trong miệng. Lưỡi cô ướt át, mềm dẻo mà linh hoạt, vừa chạm vào liền khiến côn thịt hắn giật lên không kiểm soát, từng đường gân xanh ẩn dưới da nổi lên từng sợi, như có sinh mệnh theo miệng Cù Đông Hướng, không ngừng thăm dò vào bên trong, nhanh chóng căng trướng trong miệng cô.
Thi ra “thử một lần” là phải bắt đầu như thế này.
Cù Đông Hướng vừa mút vào, hệ thống trong đầu liền leng keng vang lên: “Độ hảo cảm của Địch An +15! Ký chủ cố lên a!”
“Ồ, vậy là bắt đầu rồi à?” Một giọng nói vang lên từ cửa. Địch An cảm thấy dưới thân lạnh toát, tâm trạng vừa mới giương cao lập tức chuyển thành sát khí. Hắn xoay đầu, ánh mắt lạnh tanh nhìn chằm chằm vào Minh Trai Chi đang nghênh ngang bước vào.
Cù Đông Hướng cũng chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên gì. Ngục giam này, chỗ nào mà chẳng bị theo dõi? Bốn vị lão đại cảnh giác nhau từng ly từng tí, không ai chịu để người khác độc chiếm miếng ngon.
Chỉ là cô có hơi bất ngờ. Cứ tưởng người tới quấy rối sẽ là Dật Hoa, ai dè lại là Minh Trai Chi.
Địch An thong thả kéo lại quần áo, đối mặt với Minh Trai Chi, ánh mắt trầm như nước, cả người tràn ra sát khí.
Minh Trai Chi thì dửng dưng như không, lơ hắn một cách trắng trợn, chỉ cười nhìn Cù Đông Hướng: “Cô này, sau lưng nói xấu người khác là không tốt đâu nha.”
Nói xấu? Cô nhíu mày, nghiêng đầu một chút. Mình có từng nói Minh Trai Chi cái gì đâu?
Thấy Cù Đông Hướng nghi hoặc, Minh Trai Chi chủ động lên tiếng: “‘Đẹp mà không xài được’ không phải cô nói à?”
Giỏi thật đấy, đã nghe lén còn có gan đem ra chất vấn.
Trong lòng Cù Đông Hướng chửi thầm, nhưng ngoài miệng vẫn giữ giọng thản nhiên: “Chẳng lẽ là anh không tự tin vào chính mình?”
“Là cô nói phải thử mới biết tốt hay không. Cô cho Địch An cơ hội thử, sao lại không cho tôi? Văn Phong Lãnh chẳng phải đã nói rồi sao, chúng ta là ba người yêu nhau cơ mà. Hôm nay cô cứ dính lấy Địch An, còn tôi với Hoành Nhạc Thanh thì sao? Không tính à?”
Đến lúc này Cù Đông Hướng mới hiểu ra, Minh lão đại tới gây chuyện thật rồi.
Cô còn đang định nghĩ xem phải thu phục cái người lắm miệng này thế nào, thì ngoài cửa lại vang lên một tiếng cười vui vẻ: “Tiểu Đông Đông, cô ở đây hả? Ôi chà, xem ra tiến triển cũng không tồi nha~”
Lại thêm một người tới phá đám.
Cù Đông Hướng âm thầm trợn mắt, ngoài mặt vẫn tươi cười rạng rỡ quay đầu nhìn ra cửa, giọng ngọt như mật: “Tiểu Hoa Hoa, anh đến đúng lúc lắm.”
“Thế à? Sao lại gọi là đúng lúc chứ?” Dật Hoa bước vào, mặt mày rạng rỡ hỏi lại.
“Tôi đang cùng Địch An bồi dưỡng tình cảm nè. Minh Trai Chi vào phá ngang. Tiểu Hoa Hoa, anh giúp tôi dọn cái cục phiền phức này đi.”
“Trời đất chứng giám, tôi tới là để tạo cơ hội cho cô đấy nhé. Cô không thân thiết với tôi hơn chút, sao bảo tôi yêu cô nổi?” Minh Trai Chi bày ra gương mặt chính trực, giọng điệu thành khẩn.
“Minh Trai Chi nói cũng đúng mà. Hôm qua tôi đã khuyên cô thế nào? Tình dục cũng là một dạng của tình yêu mà. Không thể cứ vì thích kiểu như Địch An là suốt ngày dính chặt lấy cậu ta.” Dật Hoa ở bên chen lời, cố tình đổ thêm dầu vào lửa, làm mọi chuyện đã loạn càng loạn hơn.
Rắc một tiếng, phía sau truyền đến tiếng lên đạn của súng.
Cù Đông Hướng quay đầu lại, sững sờ nhìn Địch An đã giương súng. Ngón tay siết chặt, họng súng đen ngòm đã chĩa thẳng. Mắt hắn u tối như vực sâu, cả người tỏa ra hàn khí khiến người sống cũng phải dè chừng.
Dật Hoa thì bật cười, đầy ẩn ý nhìn Địch An không chút sợ hãi.
Minh Trai Chi không cười. Hắn nhún vai, lùi về sau hai bước, còn giơ ngón tay cái với Cù Đông Hướng như đang cổ vũ.
Cùng lúc đó, hệ thống trong đầu vang lên: “Ký chủ, độ hảo cảm của Minh Trai Chi lại tăng thêm 10 điểm.”
Biến thái! Giờ phút này mà còn có thể lên độ yêu thích.
Trong đầu Cù Đông Hướng xoay vòng, nhanh chóng tìm cách thoát khỏi cục diện rối như tơ vò này, hoàn toàn không để ý đến việc sắc mặt của ba gã đàn ông bên cạnh vừa mới đồng loạt thay đổi…
Mãi đến khi lưỡi dao lạnh toát áp sát bên cổ, Cù Đông Hướng mới giật mình hoàn hồn.
Địch An cầm súng chĩa thẳng về phía sau lưng cô, sát khí trong mắt hắn dày đặc như sương mù bủa vây, không hề che giấu.
Sắc mặt Minh Trai Chi và Dật Hoa đồng loạt thay đổi. Mỗi người đều có lý do riêng, nhưng chung quy lại, chẳng ai muốn Cù Đông Hướng thật sự gặp chuyện vào lúc này.
“Ba người các cậu tốt nhất nên biết kiềm chế. Chỉ cần các cậu nhúc nhích một chút, cái đầu này của cô ta sẽ lập tức rơi xuống.” Giọng Hoành Nhạc Thanh không lớn, nhưng từng chữ lạnh như băng. Hắn dán sát phía sau Cù Đông Hướng, tư thế trông thân mật, nhưng cô biết rõ cả người mình đang bị hắn khống chế nghiêm ngặt, chỉ cần cử động một chút thôi cũng đủ mất mạng.
Ngoài mặt Cù Đông Hướng vẫn điềm tĩnh, nhưng trong lòng lại mừng như trẩy hội.
Tới rồi! Cuối cùng cũng tới rồi!
Cô đã chờ khoảnh khắc này suốt bao nhiêu ngày, rốt cuộc Hoành lão đại cũng chịu ra tay rồi!
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 12](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)