Tình thế bất ngờ đổi chiều.
Thái độ của Dật Hoa với cô bỗng nhiên quay ngoắt 180 độ. Cách xưng hô cũng đổi theo, từ “Cù Đông Hướng” thành “Đông Hướng”, rồi lại tụt xuống thành “Tiểu Đông Đông”.
Cù Đông Hướng vì quá buồn nôn với Dật Hoa, cũng không chịu kém cạnh, gọi hắn từ “Dật Hoa” thành “Tiểu Dật”, rồi lên hẳn cấp độ “Tiểu Hoa Hoa”.
Hai người mới sáng sớm đã bắt đầu quấn quýt bên nhau, một miệng đầy “Tiểu Đông Đông”, một miệng đầy “Tiểu Hoa Hoa”, ngọt đến sâu răng, khiến ba vị lão đại còn lại nghe mà nổi hết da gà, da vịt, lông tơ dựng đứng.
Sáng nay, Minh Trai Chi vừa thức dậy thì thấy hai người kia đang ngồi sát rạt bên giường thì thầm to nhỏ, liếc mắt một cái mà muốn mù luôn. Hai người phối hợp ăn ý như mật rót vào tai, nhìn từ ngoài vào không biết còn tưởng đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt dữ lắm.
Minh Trai Chi cảm thấy cảnh tượng kia quá cay mắt, dứt khoát không thèm ngồi lại ăn sáng trong phòng ăn nữa. Rửa mặt xong liền ra khỏi cửa làm chuyện của mình.
Hắn bắt đầu nhìn cô gái tên Cù Đông Hướng kia bằng con mắt khác.
Lần đầu nhìn thấy, hắn còn tưởng cô chỉ là kiểu gái không biết liêm sỉ, tự mình dâng lên làm ấm giường cho ai đó. Nhưng càng tiếp xúc, càng thấy cô ta khác biệt. Mục tiêu rõ ràng, nói chuyện lưu loát, thẳng thắn, mà lý do thì… cũng đúng là có hơi hoang đường. Nhưng cái kiểu hoang đường đó lại mang theo vài phần đáng tin, nửa thật nửa giả khiến người khác không phân biệt nổi. Đây mới chính là điểm đáng sợ nhất của cô ta.
Thi thể đám người bị cô ta hạ gục hôm đó hắn có cho người kiểm tra qua. Một trong số đó, xương ngực có vết nứt, chính là do cú đá đầu tiên của Cù Đông Hướng nhắm vào gã đại hán kia. Đối phương lúc đó chắc là đã gần chết rồi, nên mới không cảm nhận được cơn đau quá rõ, thành ra chỗ tổn thương đó không bị phát hiện ngay. Minh Trai Chi từng lăn lộn trên chiến trường, đương nhiên tinh mắt. Trong bốn người bọn họ, trừ Hoành Nhạc Thanh sống bằng nghề giết chóc ra, thì tay nghề chiến đấu thực tế của hắn là cao nhất.
Một cú đá có thể khiến xương ngực nứt toác, thân thủ như vậy, không có mười năm khổ luyện thì không thể đạt được. Cô gái tên Cù Đông Hướng này khiến Minh Trai Chi càng lúc càng tò mò.
Cho tới bây giờ, Dật Hoa ám sát thất bại xong lại đột nhiên quay ngoắt thái độ, điều này hắn dám chắc Cù Đông Hướng không thể nào không đề phòng. Thế mà cô ta lại vẫn có thể ung dung kề vai sát cánh, tươi cười rạng rỡ, còn giả bộ thân mật với Dật Hoa như thể hai người cùng một ruột, giảo hoạt y hệt nhau.
Co được dãn được, có gan có đầu óc, một nhân vật hiếm có như vậy, Minh Trai Chi không khỏi nổi lên ý định muốn thu nhận cô về dưới trướng mình. Đồng thời trong lòng cũng sinh ra hiếu kỳ, một con yêu tinh ranh mãnh như thế, rốt cuộc dùng chiêu gì khiến cả đám người kia phải yêu cô ta. Mỗi ngày trò mới một kiểu, cứ thế ùn ùn kéo đến.
Trong lúc Cù Đông Hướng và Dật Hoa vừa quấn quýt vừa âm thầm ghê tởm lẫn nhau, cô vẫn không quên bám lấy Địch An. Từ hôm đó trở đi, công việc thay thuốc phía sau lưng Địch An mỗi ngày đều bị cô giành lấy làm cho bằng được.
Hôm nay có chút khác với mọi ngày. Khi Cù Đông Hướng đến phòng y tế thì bác sĩ đã băng bó xong cho Địch An từ lâu, hắn đang ngồi ở mép giường, như thể cố ý chờ cô đến.
“Sao hôm nay không đợi tôi?” Cù Đông Hướng hơi khó hiểu. Lẽ nào Địch lão đại lại đổi tâm trạng nữa rồi?
Địch An ngẩng đầu liếc cô một cái, sau đó vẫy vẫy tay ra hiệu cô lại gần, tiện tay đưa luôn cho cô một chén trà nóng.
Cù Đông Hướng nhận lấy chén trà mà trong lòng hốt hoảng, vui mừng như thể được sủng ái mà lo sợ, vội vàng gọi hệ thống: “Hệ thống, hệ thống! Chỉ số hảo cảm của Địch An tăng lên phải không? Có nhích chút nào không?”
“Không có. Một chút cũng không.”
Cù Đông Hướng hoàn toàn không đoán nổi kịch bản của Địch An. Mà sống cạnh một tên kiệm lời như hũ nút, mệt nhất chính là không tài nào biết được trong đầu hắn đang nghĩ cái quái gì.
“Anh không cho tôi giúp băng bó nữa, là vì chê tôi làm không tốt à?” Cù Đông Hướng dò hỏi thử, nói thật chứ, mấy hôm trước đúng là do tay nghề quá thảm, cô quấn băng cho Địch An kín mít ba lớp trong ba lớp ngoài, gần như phá banh hình tượng lạnh lùng của hắn. Nghĩ lại mấy lần, cô còn cười trộm trong bụng.
Địch An hơi lắc đầu, nâng chén lên uống một ngụm trà, vẫn chẳng hé nửa lời.
“Vậy hôm nay lại muốn tôi giúp anh à?” Cù Đông Hướng tiếp tục thăm dò.
Lần này Địch An lắc đầu dứt khoát hơn, mắt nhìn chằm chằm cô, ý bảo: uống trà đi.
Trong lòng Cù Đông Hướng lầm bầm: Tên này lại bày trò gì nữa đây? Cô liếc nhìn chén trà trong tay, nghĩ bụng chắc giờ Địch lão đại cũng không đến mức âm thầm hạ độc mình đâu ha.
Uống cạn sạch chén trà trong tay, Cù Đông Hướng mang vẻ mặt của kẻ chuẩn bị hi sinh vì đại nghĩa mà nhìn về phía Địch An, thầm gào trong lòng: Tới đi nào, chiêu gì thì lôi ra hết đi.
Ai ngờ cô vừa mới đặt chén xuống, Địch An lại thong thả rót tiếp cho cô một ly nữa.
Là muốn gì đây?
Nếu rót rượu thì còn hiểu được là muốn chuốc cho cô say, chứ châm trà liên tục thế này… chẳng lẽ định cho cô đi tiểu tới mức bị thận luôn hay gì?
Cù Đông Hướng đảo mắt lia lịa, nhưng vẫn không đoán nổi tên này rốt cuộc đang tính giở trò gì. Thôi thì đành ngửa đầu nốc sạch ly thứ hai.
Nào ngờ như thể mở ra chiếc hộp Pandora, Địch An bắt đầu lặp đi lặp lại một chuỗi hành động kỳ quặc: uống một ly, rồi lại rót một ly cho cô. Một chén tiếp một chén, không hề dừng lại.
Tới ly thứ mười, Cù Đông Hướng thật sự không chịu nổi nữa. Cô ôm bụng dưới, mặt mũi nhăn nhó nói: “Tôi chịu hết nổi rồi, bụng sắp nổ tung mất. Tôi đi WC xả một chút đây.”
Cô vừa mới đứng dậy, Địch An cũng bất ngờ động đậy, sải bước đi sát bên cô.
Lúc đầu Cù Đông Hướng cũng chẳng để ý, cứ tưởng hắn chỉ đứng lên có việc gì đó. Mãi đến khi hai người một trước một sau đi đến cửa WC, cô mới quay đầu nhìn hắn đầy nghi hoặc.
“Anh cũng đi WC hả?”
Cũng đúng, hắn cũng vừa nốc cả chục ly trà như cô, đi vệ sinh là chuyện hợp lý.
“Vậy anh đi trước đi, tôi đợi anh ra rồi đi sau.” Lão đại mà đã muốn đi WC, sao cô có thể không nhường đường chứ.
Ai ngờ Địch An vừa kéo cửa ra, người còn chưa kịp bước hẳn vào đã tiện tay tóm luôn cô lôi vào theo.
“Này này, tôi bảo anh đi WC mà, kéo tôi theo làm gì vậy hả?” Cù Đông Hướng hoàn toàn không theo kịp logic của hắn.
Địch An không nói một lời, đứng cạnh bồn cầu, kéo khóa quần, rút “súng ống” ra, động tác gọn gàng dứt khoát, lưu loát mượt mà không cần chỉnh. Tất nhiên rồi, nếu trong lúc đang xả mà không quay đầu lại nhìn cô chằm chằm, thì vẫn phải công nhận là hắn đẹp trai thật. Đẹp kiểu… đi tiểu cũng có thần thái riêng.
Cù Đông Hướng ngẩng lên nhìn cái đầu to bên trên của Địch An, lại cúi xuống nhìn cái “đầu nhỏ” bên dưới, đột nhiên ngộ ra ý đồ của lão đại: “Anh lôi tôi vào là để tôi nhìn anh đi tiểu à?”
Hiển nhiên là câu hỏi không có đáp án rồi!
Sau đó Địch An quay đầu lại, vẫn nhìn chằm chằm Cù Đông Hướng, vừa nhìn vừa đưa tay lắc lắc côn thịt trong tay.
Cù Đông Hướng lập tức thông suốt: “Anh muốn tôi nhìn côn thịt của anh?”
Bingo! Quả nhiên đoán trúng tim đen. Địch An vốn đang mang bộ mặt lạnh như tiền, lúc này sắc mặt hơi dịu xuống một chút, cuối cùng cũng thốt ra ba chữ: “Ai to hơn?”
Ai to hơn?
Cù Đông Hướng nhất thời không phản ứng kịp, chớp mắt vài lần mới dần dần hiểu ra. Mà đúng lúc đó, ánh mắt của Địch lão đại lại tối sầm xuống một lần nữa, càng khiến cô vỡ lẽ.
Hắn đang hỏi trong bốn người, ai có côn thịt to nhất?
Cù Đông Hướng lập tức nhớ đến cuộc nói chuyện hôm qua với Dật Hoa. Dật Hoa cho cô đủ thứ ý tưởng, đương nhiên không thiếu mấy chiêu dụ dỗ kiểu sắc tình, ví dụ như… dùng mỹ nhân kế thử từng người một.
Nói đến mỹ nhân kế thì không thể không nhắc đến mấy côn thịt của các lão đại. Minh Trai Chi với Hoành Nhạc Thanh, Cù Đông Hướng đều từng thấy qua, tận mắt xác nhận đúng là hàng khủng thật.
Lúc đó vì thấy buồn nôn, cô từng nói với Dật Hoa thế nào nhỉ? Hình như là bảo Dật Hoa người thì vừa gầy vừa cao, dáng không bằng hai người kia, dưới thân chắc cũng không có gì đáng nói.
Dật Hoa lúc đó trả lời sao ấy nhỉ? Đại khái là nói Địch An quanh năm giả dạng người thường, thân thủ trong bốn người là yếu nhất. Nếu nói dưới thân ai kém nhất, thì chắc chắn là Địch An.
Cô quên mất một điều, hôm đó trong phòng giam còn có bốn giám thị đang âm thầm theo dõi mọi chuyện.
Cô vốn không hề sợ ba lão đại sẽ nghe thấy đoạn trò chuyện giữa cô với Dật Hoa. Rõ ràng Dật Hoa cũng cố tình nói to để cho bọn họ nghe. Hai người bọn họ mấy ngày nay, đủ trò bàn với nhau làm sao để khiến mấy lão đại yêu cô, kỳ thực chỉ là hai đứa nhàn rỗi, khẩu nghiệp cho đã mồm, tranh thủ lúc rảnh dằn mặt nhau chơi thôi.
Ai mà ngờ được, Địch lão đại lại thật sự nghe lọt tai mấy lời đó, còn rảnh rỗi đi chấp nhặt đúng cái đoạn quái gở nhất ra để tính sổ với cô.
Đến giờ phút này, Cù Đông Hướng mới thật sự hiểu rõ mạch não của Địch lão đại nó vận hành kiểu gì.
“Anh vừa rồi cứ liên tục rót trà cho tôi, chẳng lẽ là muốn ép tôi đi vệ sinh, rồi lấy cớ tụt quần cho tôi nhìn xem dương vật anh có to không à?” Cù Đông Hướng tròn mắt, không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm Địch An.
Vẻ mặt Địch An vẫn rất bình tĩnh, nhưng tay lại theo phản xạ đưa lên che miệng, nhẹ nhàng ho khan một tiếng.
Hình như… Địch lão đại đang đỏ mặt?
Ngay lúc đó, hệ thống bỗng vang lên một tiếng đầy phấn khích: “Ký chủ! Hảo cảm của Địch An lại tăng 5 điểm!”
Cù Đông Hướng cười khẽ, cái tên Địch An này, thật sự không giống người thường một chút nào cả.
![Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 11](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)