Bìa [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 10
CLDBNCTVT

[NP – CLĐBNCTVT] – Chương 10

Tác giả: Quỷ Thuỷ Hồng Nhan

1866 từ · 8 phút đọc

Công Lược Đủ Bốn Nhóm Có Thể Vương Tạc: [NP – CLĐBNCTVT] – Chương 10

Địch An bị thương không nặng, chỉ là sau lưng bị đá vụn cứa trầy một đường. Với thân thủ linh hoạt và phản ứng nhanh nhạy như hắn, nếu không vì vòng tới vòng lui để che chắn cho Cù Đông Hướng, thì chút vết thương cỏn con đó đã chẳng rơi vào người hắn.

Kẻ phóng hỏa bị điều tra ra là những người đã kết nghĩa anh em với mấy kẻ bị giết hôm đó, xuất phát từ ý muốn trả thù mà ra tay với Địch An.

Lý do nghe ra rất hợp tình hợp lý.

Lúc này Địch An đang ngồi bên mép giường, phía sau lưng vừa được bác sĩ băng bó xong. Trong tay hắn cầm một tách trà xanh, yên lặng nghe người phía dưới báo cáo.

“Địch thiếu gia, mọi chuyện đã dọn dẹp xong. Về phía tiểu thư, chúng tôi cũng đã âm thầm bố trí người canh chừng.”

Địch An khẽ gật đầu. Người kia biết hắn vốn ít nói, báo cáo xong liền cung kính rút lui.

Địch An nhấp một ngụm trà, trong đầu lại hiện lên hình ảnh lần đầu tiên nhìn thấy Cù Đông Hướng. Rõ ràng là một cô gái có mục đích riêng, tính toán thì rành rẽ không giấu diếm lấy một chút. Vậy mà ánh mắt lại trong trẻo lạ thường, thái độ thì bình thản như không. Giống như mục đích của cô thực sự đúng như lời đã nói, muốn khiến ba người đàn ông yêu cô đến chết đi sống lại.

Lúc đó, Địch An ngồi trước màn hình theo dõi nghe được lời này, suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Mấy cái lý do vớ vẩn gì đâu, nếu Văn Phong Lãnh thật sự là người tốt bụng như vậy, thì hắn ta đã sớm đi tu mất rồi.

Nhưng điều khiến hắn để tâm lại là chuyện cô nói Văn Phong Lãnh muốn nhận cô làm đồ đệ.

Tố Thất gần đây phát triển với tốc độ chóng mặt. Dù không ưa cũng phải thừa nhận Dật Hoa đúng là có thủ đoạn, nhưng nguyên nhân khiến mọi người đổ xô theo đuổi lại nằm ở chỗ Văn Phong Lãnh tuyên bố muốn thu nhận một đồ đệ mới. Ai mà không muốn được bái nhập môn hạ Văn Phong Lãnh, tu tiên đắc đạo, cưỡi mây đạp gió, sống đời cao cao tại thượng với thọ mệnh vô tận? So với thứ đó, quyền thế hay tiền tài vật chất đều hóa thành mây khói.

Nhưng thực tế là biết bao kẻ ngu ngốc đổ xô gia nhập Tố Thất, hết lớp này ngã xuống lại có lớp khác chen chân vào, vậy mà đến cái bóng của Văn Phong Lãnh cũng chưa từng thấy. Hắn bế quan, chỉ để lại một câu trước tấm bia đá nơi tu luyện: “Người có duyên, tự khắc sẽ gặp.”

Ba năm trôi qua, gần như phân nửa người trong toàn Đế Quốc đã đến thử vận, kết quả vẫn là công cốc. Thế mà Cù Đông Hướng lại bảo mình nằm mơ thấy Văn Phong Lãnh. Trong mộng, hắn ta chủ động xuất hiện, ngỏ ý muốn nhận cô làm đồ đệ, thậm chí không tiếc việc ra tay giúp cô vượt qua hiểm cảnh sinh tử.

Lời cô nói đúng là kín kẽ không chê vào đâu được, còn khớp hoàn hảo với cái gọi là “người có duyên” mà Văn Phong Lãnh từng để lại. Nhóm người bị mắc kẹt ở nơi đó thế nào cũng không ra được, ngược lại càng khiến lời giải thích của cô nghe hợp tình hợp lý hơn.

Nhưng Địch An khẽ đặt tách trà trong tay xuống, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc, vươn tay cầm lấy tư liệu điều tra về Văn Phong Lãnh trên bàn.

Văn Phong Lãnh nhận đồ đệ? Chuyện này tuyệt đối không thể đơn giản là thật lòng muốn truyền đạo. Nếu những gì Cù Đông Hướng nói là thật, vậy có nghĩa là… cô đã lọt vào tầm ngắm của Văn Phong Lãnh từ trước.

Địch An thấy hơi bực. Trong đám cháy vừa rồi, hắn không chọn bảo vệ súng đạn quý giá, mà lại lao vào che chở cho cô.

Không, chính xác thì cái hắn che là… tay của Cù Đông Hướng. Bàn tay đó. Một đôi tay hắn cực khổ lắm mới tìm được, vừa khéo, vừa chuẩn. Hắn còn chưa kịp mang đi cấy ghép, thì ai cũng đừng hòng mơ tới việc giành giật.

Bên kia, Cù Đông Hướng đang ngồi trên giường, tay bị trầy xước không ít chỗ. Minh Trai Chi và Hoành Nhạc Thanh đều không thấy bóng dáng đâu, chắc vụ nổ ban nãy khiến họ nghi ngờ độ an toàn, nên đã đi xử lý công chuyện rồi.

Ban đầu Địch An có cho bác sĩ tới băng bó cho cô, nhưng lại bị Cù Đông Hướng đuổi đi. Vài vết thương cỏn con mà băng kín như bánh chưng, còn lâu cô mới giở chiêu đó ra để câu dẫn một tên trùm như Địch An.

Nhưng không băng bó thì không được đụng nước, đụng nước vào là vết thương lại xót.

Dật Hoa bước vào phòng, vừa vặn nhìn thấy Cù Đông Hướng đang nhăn nhó vì đau, một tay ôm khăn lông chấm nước lau mặt, tay còn lại thì có vết thương, chỉ bôi tí thuốc sơ sài.

“Để tôi giúp cô nhé!” Dật Hoa cầm lấy khăn từ tay cô, động tác thành thạo mở vòi, giũ khăn lông cho sạch rồi vắt khô, sau đó nhẹ nhàng giúp cô lau mặt, động tác vừa tự nhiên vừa dịu dàng.

Cù Đông Hướng đứng ngây người, từng sợi lông tơ trên người đều dựng cả lên, rùng mình một trận. Dật lão đại đây là… nhịn không nổi nữa, chuẩn bị ra tay rồi sao? Muốn tiễn cô về trời mà vẫn cho cô được sạch sẽ một chút trước khi chết hả?

Dật Hoa thấy vẻ mặt căng cứng, phòng bị rõ ràng kia của cô thì khẽ bật cười, giọng trầm thấp nhẹ nhàng: “Yên tâm, tôi không giết cô đâu.”

Trong lòng Cù Đông Hướng hét lên như điên với hệ thống: “Hệ thống! Dật Hoa có phải thay đổi độ hảo cảm rồi không?!”

“Không có nha. Từ lần trước tới giờ vẫn luôn là -360.” Hệ thống cũng thấy Dật Hoa có gì đó là lạ, xác nhận đi xác nhận lại rồi mới nói chắc: “Là -360. Chắc chắn.”

Chết tiệt, phiền toái rồi. Dật lão đại đây là muốn đổi cách chơi sao?

Tuy trong lòng Cù Đông Hướng đã mắng mẹ hắn đến mấy trăm lượt, nhưng trên mặt vẫn nặn ra một nụ cười sáng lạn, giọng ngọt như đường: “Vậy là anh tin tôi rồi đúng không? Muốn giúp tôi à?”

“Văn Phong Lãnh là bạn tri kỷ của tôi. Hắn tu tiên quanh năm, từ lâu đã không còn để tâm đến chuyện trần thế. Đột nhiên có người mạo danh hắn, tôi đương nhiên thấy tức giận, theo bản năng cho rằng cô đang nói dối.” Dật Hoa vừa nói vừa cười, vẻ mặt ôn hòa như thể hoàn toàn không có địch ý. Đôi mắt hắn vốn dĩ dài và hẹp, khi không cười trông khá lạnh lùng, nhưng một khi cong môi, đuôi mắt lại nhẹ nhàng nhướn lên, cả khuôn mặt liền sáng bừng, dịu dàng đến mức khiến người đối diện dễ dàng thả lỏng cảnh giác.

Chuông cảnh báo trong đầu Cù Đông Hướng vang lên dồn dập, cô chỉ hận không thể lập tức lui về phía sau ba bước. Nhưng lại không thể để lộ ra sơ hở, sợ hắn nhận ra cô đã âm thầm đề phòng từ sớm.

“Vậy sao anh lại đột nhiên tin tôi?” Cô hỏi, giọng vẫn dịu dàng như nước, nhưng trong mắt đã ngầm kéo lên tầng tầng lớp lớp phòng bị.

“Văn Phong Lãnh muốn tìm một đồ đệ thiên tư xuất chúng. Nhưng giữa biển người mênh mông như vậy, ai mới đủ tư cách làm đồ đệ của hắn thì chỉ có hắn mới biết rõ. Có điều, hắn bế quan quanh năm, nên từng đưa cho tôi một món đồ. Nếu gặp người có thiên phú, chỉ cần dùng vật đó thử một lần là sẽ hiện ra kết quả ngay.” Dật Hoa giải thích vô cùng chi tiết, lý do cũng chu toàn đến mức không thể soi vào đâu được.

Tôi đúng là bội phục! Dật lão đại dù đang bị nhốt trong ngục cũng không quên bám sát kịch bản gốc, không lệch một li cơ đấy.

Cù Đông Hướng nghe đến đây liền hiểu rõ, Dật Hoa đã dùng “tuệ trân thạch” của Văn Phong Lãnh để thử cô. Một khối tuệ trân thạch chỉ dùng được mười lần. Trong cốt truyện gốc, chính là sau khi thử xong, Dật Hoa mới đổi thái độ, bắt đầu vừa hỏi han thân thiết, vừa săn sóc chiều chuộng. Vấn đề là: người tới lần này là tôi, Cù Đông Hướng. Người của cốt truyện gốc có thể bị mấy lời đường mật kia dụ dỗ, nhưng mà chị thì không nha cưng.

Trên mặt vẫn giữ nụ cười vui mừng, ánh mắt Cù Đông Hướng sáng rực, cô nắm chặt tay Dật Hoa, giọng hớn hở: “Thật tốt quá! Vậy sau này anh có thể giúp tôi rồi.”

Dật Hoa bị cô nắm tới mức sắp gãy tay, nhìn gương mặt rạng rỡ kia mà trong lòng ngập tràn ghét bỏ, chỉ hận không thể lập tức hất cô ra. Nhưng nghĩ đến kết quả từ khối tuệ trân thạch cùng kế hoạch ban đầu của mình, hắn lại nặn ra một nụ cười, trở tay nắm lấy tay cô, ôn hòa nói: “Văn Phong Lãnh đã nhờ tôi giúp cô, sao tôi có thể không giúp được. Có điều cô cũng thấy rồi đó, muốn ba người kia yêu cô không dễ đâu. Bọn họ mà biết yêu là gì á, heo mẹ đầy đất cũng có thể leo cây rồi.”

Đừng xúc phạm mấy mẹ heo tội nghiệp, khổ thân người ta!

Cù Đông Hướng bị Dật Hoa trở tay nắm lấy. Tay hắn rất lớn, rắn chắc mà ấm áp, lúc nắm còn cẩn thận né tránh chỗ bị thương trên tay cô.

“Nhìn tay cô bị thương thế kia mà không thoa thuốc sát trùng gì cả. Nào, để tôi giúp cô bôi thuốc. Sau đó chúng ta cùng bàn một chút, về sau tôi nên giúp cô thế nào, được chứ?”

Ánh mắt Dật Hoa chân thành đến lạ, giọng nói cũng dịu dàng như thể thật lòng.

Trong lòng Cù Đông Hướng sợ muốn chết.

Được thôi, tới luôn đi! Cùng làm tổn thương nhau nào!

Cô gào thét trong nội tâm, phải cố gắng lắm mới nuốt trôi từng đợt buồn nôn đang dâng lên.