Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 9
LXVTGTPLS

[LXVTGTPLS] – Chương 9

Tác giả: Hàm Ngư Hoả Oa

1845 từ · 8 phút đọc

Lỡ Xuyên Vào Truyện Gay Thì Phải Làm Sao?: [LXVTGTPLS] – Chương 9

Sắc mặt Nhậm Thành đã nghẹn đến mức tím tái như màu gan heo, Vu Mông Mông nói chuyện thật sự chẳng biết giữ mồm giữ miệng gì cả.

Vậy mà “chị em tốt” Sư Chi Phó lại rất phối hợp: “Được.”

Vu Mông Mông ngốc nghếch nghĩ thầm, không ngờ hai vị đại thiếu gia này lại bình dân thế, món mì bình dân này mà cũng ăn quen, chắc là cao lương mỹ vị ăn nhiều rồi nên muốn đổi khẩu vị đây mà.

Hơn nữa cô làm món này thực sự rất ngon: “Tuyệt đối không làm anh thất vọng đâu, mì tôi làm ngon cực kỳ, hoàn toàn khác hẳn bên ngoài luôn.”

Cô vỗ vỗ vào khuôn ngực phập phồng của mình thề thốt bảo đảm: “Gia vị và công thức đều do tôi tự chế biến, hương vị bảo đảm các anh ăn lần đầu là muốn ăn lần thứ hai ngay.”

Vẻ ái muội trong mắt Sư Chi Phó càng lúc càng đậm. Hôm nay thời gian trôi chậm quá, bao giờ trời mới tối đây…

“Khụ khụ khụ…” Nhậm Thành ho vài tiếng, định cắt ngang lời cô. Ngờ đâu Vu Mông Mông hoàn toàn là một “măng nữ” (1), cứ tưởng Nhậm Thành bị cảm nên mới ho khan.

“Nhậm tổng, sao anh lại ho thế? Họng không thoải mái ạ? Để tôi làm cho anh món lê chưng bối mẫu (2), trị ho hiệu quả lắm đấy…”

Vu Mông Mông búng tay một cái, nói xong là bắt tay vào chuẩn bị ngay. Nhậm Thành ngồi trên sofa, tay nắm chặt lại, cơn ho nghẹn lại giữa chừng. Người phụ nữ này sao chẳng có chút khả năng lĩnh hội nào thế? Ngốc đến vô phương cứu chữa.

Gương mặt Nhậm Thành không chút gợn sóng, tiếp tục xem TV, cũng chẳng buồn ngăn cản hứng thú của Vu Mông Mông, anh lười nói chuyện với cô luôn rồi.

Vu Mông Mông mở tủ lạnh lấy nguyên liệu, khoét bỏ lõi lê rồi cho bối mẫu và đường phèn vào, đem vào nồi chưng là xong!

“Sắp được ăn rồi đây, tôi chưng dư một quả, lát nữa anh Phó cũng ăn nhé, nhuận phổi tốt lắm.” Miễn cho Sư Chi Phó lại ghen tị với cô. Dù sao chuyện chăm sóc “chồng” thế này thì để “vợ” làm vẫn hợp lý hơn.

Nhưng hiện tại khi Nhậm Thành chưa có anh ta bên cạnh, thì cứ để cô thay mặt chăm sóc vậy. Hy vọng sau này nếu cô lỡ đắc tội hai người, họ nhớ đến chút tình nghĩa này mà không tuyên án tử cho cô.

Bưng bát lê đường phèn đã chưng xong đến trước mặt họ, cô nhìn họ ăn với ánh mắt đầy mong đợi.

Nhậm Thành mới ăn miếng đầu tiên, thấy Vu Mông Mông cứ háo hức muốn biết có ngon không, anh liếc cô một cái rồi chẳng thèm phản ứng.

Vu Mông Mông cũng không để tâm, quay sang mục tiêu bên cạnh là Sư Chi Phó: “Ngon không anh?”

“Hương vị rất tốt.” Sư Chi Phó dịu dàng nhìn cô.

Đồ mình làm được công nhận, cô đương nhiên rất vui: “Cảm ơn, cảm ơn anh nhé.”

Vẫn là anh Phó tốt nhất, cái bản mặt tảng băng vạn năm kia nhìn mà thấy bực mình.

“Lê này vừa to vừa ngọt, mọng nước, ăn vào rất thích. Tôi còn cố ý chọn hai quả to nhất cho hai người ăn đấy.” Vu Mông Mông trưng ra bộ dạng cầu khen ngợi.

“Khụ khụ…” Nhậm Thành lúc này là ho thật, ho một hồi lâu. Vu Mông Mông vội tiến tới vỗ lưng cho anh.

“Nhậm tổng ho dữ vậy, anh phải tranh thủ ăn lúc còn nóng mới nhanh khỏi được. Ho hắng là chuyện không thể coi thường đâu…”

Nhậm Thành ho đến mức khuôn mặt tuấn tú đỏ như gan heo. Nhìn quả lê trên bàn, anh không nỡ nhìn thẳng vào nó nữa, đừng nói là bắt anh ăn hết.

Anh hoàn toàn lờ Vu Mông Mông đi, đứng dậy bỏ về phòng.

“Ơ… Nhậm tổng, anh còn chưa ăn xong mà? Nếu không thì cơn ho của anh khó khỏi lắm, chuyện này lớn nhỏ gì cũng phải…” Vu Mông Mông bưng bát lê gõ cửa phòng Nhậm Thành, miệng liến thoắng khuyên nhủ không ngừng.

Nhưng Nhậm Thành đến một khe cửa cũng không mở cho cô. Vu Mông Mông hầm hực quay lại bàn ăn.

Cô bĩu môi, Nhậm Thành thật là quá đáng ghét. Cô đâu có biết, người đang ôm ý đồ xấu xa với cô lại chính là Sư Chi Phó, kẻ miệng nam mô bụng bồ dao găm mới là người cần phải chú ý nhiều hơn…

Sư Chi Phó ăn từng miếng lê một, vẻ mặt rất hưởng thụ, dường như còn đang dư vị điều gì đó…

Thấy Sư Chi Phó ủng hộ mình như vậy, lòng Vu Mông Mông cũng được an ủi phần nào.

“Anh Phó, anh tốt quá.”

“Đồ cô làm rất ngon.” Sư Chi Phó nhìn thẳng vào mắt Vu Mông Mông đầy chân thành.

“Được rồi, giờ tôi đi chuẩn bị nguyên liệu cho bữa tối đây.”

“Mông Mông, không cần sớm thế đâu, trước một tiếng là được rồi.” Sư Chi Phó khuyên cô đừng vội vàng quá, dù sao trời vẫn còn sớm.

“Không sao, không sao, tôi cứ chuẩn bị trước cho khỏe, tối chỉ việc nấu thôi.”

Giờ cơm tối nhanh chóng đến. Sau khi làm xong mì, Vu Mông Mông gọi: “Anh Phó, Nhậm tổng, ra ăn cơm thôi!!”

Hai vị nam chính nghe tiếng bước ra, cùng lúc ngồi xuống bàn ăn. Vu Mông Mông bưng mì đặt trước mặt họ.

“Mau nếm thử đi, ăn lúc còn nóng cho ngon…”

“Được, Mông Mông hôm nay cô vất vả rồi. Quá hai ngày nữa tay tôi khỏi, cứ để tôi nấu cho.”

“Không sao đâu, vốn dĩ cũng không nên để một mình anh làm, sau này chúng ta thay phiên nhau là được.”

Nhậm Thành ngồi xuống sau cũng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng ăn mì. Vu Mông Mông lúc này cũng chẳng buồn chấp nhặt với anh, giận anh chỉ có mình là người chịu thiệt mà thôi.

“Thế nào, thế nào?” Vu Mông Mông không hiểu sao lại thấy hơi căng thẳng.

“Ngon lắm, mì này rất thơm.” Sư Chi Phó dường như chưa bao giờ để Vu Mông Mông phải bẽ bàng, quả thực là “cao thủ khen người”, chẳng giống Nhậm Thành chút nào, tính tình vừa thối vừa cứng.

“Tôi đã bảo mà, công phu làm mì của tôi rất tốt, hương vị tuyệt đối là độc nhất vô nhị, bảo đảm sau này các anh chắc chắn sẽ muốn ăn mỗi ngày cho xem…” Vu Mông Mông trưng ra bộ mặt đắc ý dào dạt. (Lại một lần nữa em gái Mông vô tư dùng từ nhạy cảm “phía dưới”).

“Khụ khụ khụ khụ khụ…” Nhậm Thành lại một lần nữa bị gia vị làm cho sặc đến phát ho. Sau khi ho xong, anh ngẩng đầu tức giận lườm người phụ nữ đối diện.

“Cô có thể câm miệng không?”

Vu Mông Mông vừa cuống vừa giận. Cái kiểu người gì vậy? Ăn đồ người khác nấu mà còn vô lý quát mắng người ta, thật sự là quá đáng lắm rồi, con giun xéo lắm cũng quằn nhé.

Sư Chi Phó nghe thấy lời cô vừa nói, lòng anh ngứa ngáy khó nhịn, nhớ lại đêm qua… cơ thể liền căng cứng lại. Nhưng lúc này thấy không khí căng thẳng, anh vờ như không hiểu gì, định bụng giải vây.

“Mì Mông Mông làm quả thực… rất mỹ vị, tư vị đậm đà, dư vị khó quên.

Ánh mắt đầy cảnh cáo của Nhậm Thành nhìn thẳng vào Sư Chi Phó, Sư Chi Phó mỉm cười nhìn lại anh, chẳng có lấy nửa điểm hổ thẹn của kẻ làm chuyện khuất tất.

Thấy Sư Chi Phó đã nói vậy, Vu Mông Mông hậm hực ngồi phịch xuống, thật muốn tát cho cái tên mặt liệt đối diện một phát chết tươi.

Cô cúi đầu ăn hết bát mì, suốt bữa ăn không nói thêm lời nào, Vu Mông Mông giống như quả cà tím bị ướp muối, ỉu xìu xìu…

Rửa bát xong, Vu Mông Mông vừa định về phòng tắm rửa, khoảnh khắc mở cửa lại nhìn thấy bóng đen ngoài cửa. Hình ảnh bất ngờ này khiến cô ngây người tại chỗ, cảm giác như tim mình đã ngừng đập…

Cô cuống cuồng bật đèn, vớ đại một hai bộ quần áo, “vèo” một cái lao thẳng sang phòng Sư Chi Phó.

“Phù… Phù… Tôi lại thấy bóng đen đó rồi…” Vu Mông Mông cũng chẳng buồn gõ cửa, trực tiếp xông vào, lúc này cô thiết tha được nhìn thấy người sống.

Sư Chi Phó đang đọc sách, kinh ngạc nhìn cô ngoài cửa.

“Lại thấy sao? Hay là ngày mai tôi bảo đại sư kia sang đây xem thử nhé.”

Vu Mông Mông thở hổn hển, chống nạnh gật đầu: “Vậy tôi… có thể tắm ở chỗ anh không?”

“Chị em” mà, chắc anh ta sẽ không để ý đâu. Sư Chi Phó nở một nụ cười: “Đương nhiên có thể.”

Vừa dứt lời, Vu Mông Mông đã lẻn ngay vào phòng tắm, mùi dầu mỡ trên người thật sự quá hôi, cô chịu không nổi.

Tắm rửa thơm tho xong xuôi bước ra, Vu Mông Mông quấn khăn tắm, thản nhiên lau tóc không chút e dè.

Sư Chi Phó chỉ thấy nhiệt độ trong phòng ngày càng nóng bức, mắt không rời lấy một giây, chăm chú nhìn cô đắm đuối.

Vu Mông Mông vẫn thản nhiên ngồi đó, không hề cảm nhận được có một ánh mắt đầy tính xâm lược đang nhìn mình.

“Mông Mông, cô chỉ quấn mỗi khăn tắm mà ra ngoài sao…”

Vu Mông Mông cúi đầu, thấy cũng chẳng có gì bất ổn: “Khăn tắm thì làm sao?”

“Cô không sợ tôi?” Anh phát hiện ra thực ra cô không phải muốn quyến rũ mình.

“Sợ cái gì?” Vu Mông Mông khó hiểu liếc nhìn anh một cái, chẳng thèm bận tâm mà tiếp tục lau tóc. Dù sao cũng là người cùng tính chất “nữ” với nhau thôi mà.

Có khi cởi sạch đứng trước mặt, chắc anh ta cũng chẳng thèm liếc thêm cái thứ hai đâu…

(1): Măng nữ ở đây là chỉ những cô gái thô kệch, vô tư.

(2): Bối mẫu là một vị thuốc Đông y có tác dụng thanh phế, nhuận phế, giảm ho, tiêu đờm.

CÂU HỎI DÀNH CHO PASS CỦA CHƯƠNG 10: Tên truyện bạn đang đọc là gì?

GỢI Ý: Có 33 chữ, viết hoa chữ cái đầu câu, không dấu, không cách.