Vu Mông Mông vẫn đang chìm trong giấc nồng mà không biết nguy hiểm đã cận kề. Trong mắt Sư Chi Phó lóe lên tia sáng mờ ám, anh từng bước tiến lại gần rồi ngồi xuống cạnh sofa của cô.
Ánh mắt anh dán chặt vào mỹ nhân đang ngủ say không hay biết gì, đưa tay gạt nhẹ sợi tóc trên mặt cô.
Thật đẹp… Sư Chi Phó nhẹ nhàng mơn trớn gò má cô. Vu Mông Mông chép miệng, vẫn ngủ rất say sưa.
Sư Chi Phó chẳng còn chút buồn ngủ nào, trong mắt anh lúc này toàn là cảnh đẹp trước mắt. Anh đắm đuối nhìn làn da đang lộ ra của cô. Vu Mông Mông trong cơn mơ vẫn không hề hay biết mình đang bị người ta ăn đậu hũ sạch sành sanh…
Ngày hôm sau, Vu Mông Mông dụi mắt tỉnh lại. Nhìn khung cảnh xung quanh, cô thoáng thấy lạ lẫm trong giây lát, một lúc sau mới nhớ ra hiện tại mình đang ngủ trên sofa phòng Sư Chi Phó.
Cơn buồn ngủ lập tức tan biến, cô ló đầu ra lén lút quan sát xem Sư Chi Phó đã ngủ dậy chưa, chỉ thấy chiếc chăn sạch sẽ đã được gấp lại vuông vức chỉnh tề.
Dậy rồi sao? Cô lấy điện thoại ra xem, đã hơn 8 giờ, dậy sớm quá vậy? Mắt cô bỗng liếc thấy nội y của mình đang nằm chình ình dưới đất…
Mà vị trí của sofa lại là con đường bắt buộc phải đi qua để ra khỏi phòng hoặc vào nhà vệ sinh, chỉ cần dư quang liếc nhẹ là chắc chắn sẽ phát hiện ra chiếc nội y ren màu hồng nhạt này…
Mặt Vu Mông Mông “bùm” một cái đỏ bừng đến tận mang tai. Thật quá xấu hổ, rõ ràng trước khi ngủ cô vẫn còn mặc cơ mà, sao vừa ngủ dậy đã… đã…
Cô áp tay vào mặt gào thét không thành tiếng. Thôi xong, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thuộc tính tiềm ẩn của Sư Chi Phó, gay chẳng phải đều không có hứng thú với phụ nữ sao? Thế thì cô còn sợ cái gì! Có khi cô cởi sạch đứng trước mặt, anh ta cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái nữa ấy.
Chẳng phải nguyên chủ trước đây từng quyến rũ Nhậm Thành sao? Ăn mặc thiếu vải, chủ động như vậy mà không những không thành công, ngược lại còn khiến Nhậm Thành chán ghét hơn. Điều đó chứng minh cái gì? Chứng minh gay vốn dĩ đã có sẵn gen tiềm tàng trong cơ thể rồi.
Nếu không thì bao nhiêu anh em cùng vào sinh ra tử ngoài kia đã thành đôi hết rồi, sao lại cứ mãi là anh em tốt được.
Vỗ vỗ đầu, ở cùng phòng với gay còn an toàn hơn cả ở cùng đàn ông đích thực. Sau khi tự trấn an bản thân, Vu Mông Mông mới yên tâm ra khỏi phòng.
“Mông Mông, lại đây ăn sáng đi.” Sư Chi Phó nở một nụ cười đầy thỏa mãn.
Vu Mông Mông đang định lén lút về phòng, vừa đi đến phòng khách đã bị anh gọi lại. Nếu anh đã nói vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.
Cô nở nụ cười tươi rói, chạy lon ton đến bên bàn ăn. Nhìn bữa sáng phong phú này, cô không kìm được mà nuốt nước miếng, Sư Chi Phó quả thực không có gì là không biết làm.
“Anh Phó, anh đúng là nam thần toàn năng, cuối cùng tôi cũng biết vì sao anh lại có nhiều fan đến thế rồi. Từ hôm nay trở đi tôi cũng là fan của anh…”
Nam thần có thể nấu cơm cho mình thì hạnh phúc biết bao, tuy là gay nhưng còn tốt hơn khối đàn ông khác.
Ăn bữa sáng ngon lành, cô hoàn toàn quăng chuyện gặp ma ngày hôm qua ra sau đầu, dù sao sau này đều ngủ trong phòng Sư Chi Phó rồi, không cần phải sợ nữa.
Sư Chi Phó vừa ăn vừa gắp thức ăn cho cô. Vu Mông Mông tưởng rằng do mối quan hệ của cả hai từ bạn cùng phòng đã nâng cấp thành bạn (ngủ) cùng phòng nên anh mới đối tốt với cô như vậy.
Đây cũng coi như là một chuyện tốt, có “vợ” của Nhậm Thành chiếu cố, những ngày tháng sau này cô có thể sống tốt rồi, không cần phải lo lắng đề phòng đủ thứ nữa.
Cô cũng không chú ý tới ánh mắt Sư Chi Phó nhìn mình, trong đôi mắt đó rõ ràng là ham muốn nồng đậm…
Vu Mông Mông đương nhiên không để ý, trái lại Nhậm Thành có nhìn lướt qua hai người bọn họ, ngay sau đó liền thản nhiên tiếp tục dùng bữa sáng.
“Hôm nay vốn dĩ phải về nhà cũ…” Nhậm Thành nói xong câu đó, tầm mắt chuyển dời đến gương mặt Vu Mông Mông.
“Nhưng thôi cứ nghỉ ngơi một ngày đi, ngày mai hãy đi.”
Vu Mông Mông cầu còn chẳng được, liên tục gật đầu tán thành. Sư Chi Phó chần chừ một lát: “Được, anh có chuyện gì có thể tìm chúng tôi thương lượng trước.”
“Ừ.” Nhậm Thành nhạt nhẽo đáp lại một tiếng.
Biết được không cần ra cửa, trong lòng Vu Mông Mông vui mừng khôn xiết. Có thể không rời khỏi đây thì tốt nhất đừng rời đi, lỡ đâu… lại gặp ma thì sao.
Hiện tại cô đã có thể thấu hiểu vì sao Nhậm Thành chán ghét nguyên chủ như vậy mà vẫn giữ cô lại, bởi chẳng ai muốn thế giới của mình lại không phân biệt được đâu là người thật, đâu là… ma cả…
Nghĩ đến đó người cô lại run bắn lên. “Choảng” một tiếng, Vu Mông Mông lại bị dọa cho giật nảy mình, có ngày cô chết vì sợ mất thôi.
Cô rướn người nhìn sang phía Sư Chi Phó đang đứng cạnh bồn rửa bát rồi bước tới. Chén đĩa vỡ nát đầy đất, Sư Chi Phó đang bóp lấy ngón tay, máu vẫn không ngừng chảy ra từ kẽ tay anh.
“Trời đất! Anh chảy máu rồi!” Thật sự không thể trách Vu Mông Mông làm quá lên, ca sĩ là người phải đánh đàn guitar, soạn nhạc viết lời mà.
“Không sao, một lát là khỏi thôi.” Sư Chi Phó lúc này đờ người ra nhìn chằm chằm người trước mặt. Vu Mông Mông theo bản năng ngậm lấy ngón tay anh, mùi máu tanh lập tức tràn ngập khoang miệng cô.
“Cô…” Sư Chi Phó cả người nhũn ra. Sự mềm mại nơi ngón tay chạm vào lan tỏa khắp cơ thể, sau đó tập trung lại ở một vị trí nào đó…
Nhậm Thành vốn định ra phòng khách xem TV, quay đầu liền trông thấy cảnh này. Anh cau mày bước tới.
“Không sao chứ?” Anh chú ý tới vết máu trong bồn rửa bát.
“Không sao, vết thương không sâu.” Sư Chi Phó cũng không phải người làm màu, lẽ ra anh nên rút tay ra khỏi miệng cô, nhưng cảm giác tê dại như điện giật từ sự mềm mại đó đã đánh gãy lý trí của anh.
Vu Mông Mông ngậm đến khi cảm giác không còn máu chảy ra mới nhả ra. Cô cầm hộp y tế từ phòng khách lại, cẩn thận sát trùng vết thương bằng povidone rồi dán băng cá nhân lên. OK, hoàn hảo.
“Được rồi, trước khi vết thương khép miệng thì đừng đụng vào nước nhé.” Vu Mông Mông vừa dọn dẹp hộp y tế vừa dặn dò anh.
“Kỳ thực vết thương nhỏ này nếu không nghiêm trọng thì cũng chẳng có gì…” Sư Chi Phó muốn ám chỉ mình không để tâm, cũng chẳng phải kẻ yếu đuối.
“Anh Phó, anh phải nhớ kỹ anh là ca sĩ, là thần tượng quốc dân đấy. Nếu tay anh có mệnh hệ gì thì bao nhiêu người hâm mộ phải làm sao? Lỡ như bị uốn ván thì sao?”
Chuyện này mà để đám fan cuồng của anh ta biết được thần tượng vì nấu cơm cho cô mà bị thương ở tay, cô tin rằng mình chẳng cần lo Sư Chi Phó hay Nhậm Thành gây nguy hiểm tính mạng nữa, mà sẽ bị đám fan kia ăn tươi nuốt sống luôn ấy chứ.
“Chuyện ăn uống cứ giao cho tôi đi, cả việc rửa bát nữa, hai người tuyệt đối đừng động tay vào nhé.” Vu Mông Mông vung tay một cái, nhận hết mọi việc quan trọng trong bếp về mình.
Bảo đảm sẽ khiến họ ăn đến nghiện cho xem. Nhậm Thành và Sư Chi Phó vừa rồi còn bị lời nói của cô làm cho kinh ngạc, người phụ nữ đáng ghét này dường như đã thay đổi rất nhiều từ lúc nào không hay…
Vừa mới nhen nhóm ý định sẽ kiên nhẫn với cô hơn một chút, thì đã thấy Vu Mông Mông đang si mê áp tay vào má. Hai đại nam thần ăn đồ cô nấu, biết đâu cô sẽ trở thành đại ca của họ luôn không chừng? Chẳng phải truyện mỹ thực xuyên không đều thế sao? Ai đã ăn qua món ngon của nữ chính thì cả đời không rời bỏ được…
Nhìn Vu Mông Mông đang thả hồn treo ngược cành cây, Nhậm Thành và Sư Chi Phó bất đắc dĩ liếc nhau một cái. Xem bộ dạng kia là biết cô lại đang nghĩ mấy chuyện kỳ quái rồi.
“Mông Mông?” Sư Chi Phó nhẹ nhàng đẩy cô một cái.
“Hả? Sao thế?” Vu Mông Mông vốn có thói quen thất thần, lúc này mới nhận ra mình lại vừa “thả hồn” trước mặt cặp đôi tương lai này.
“Đừng quá cảm động, thân là chị em tốt, đây là việc tôi nên làm mà. Để tôi nghĩ xem tối nay ăn gì, xem hai người có muốn ăn không nhé?”
Nhậm Thành không muốn nghe cô nói nhảm nữa, tiếp tục xem TV, còn Sư Chi Phó thì xoa xoa đỉnh đầu cô.
“Chị em tốt là sao?” Gương mặt tươi cười của Nhậm Thành giờ phút này có chút nguy hiểm, hay là cô ta thấy anh có điểm nào giống phụ nữ?
Vu Mông Mông vỗ vỗ vai anh đầy an ủi: “Tôi có thể thấu hiểu mà.”
Cô đang nghĩ xem tối nay ăn gì. Nhớ lại món mình thường làm trước đây, nước miếng cô sắp chảy ra luôn rồi, chỉ là không biết hai vị đại thiếu gia có chê bai không, tốt nhất là nên hỏi trước một tiếng.
“Tối nay tôi làm mì (*) cho hai người ăn!” Vu Mông Mông hai mắt sáng rực, hô to một tiếng.
Câu nói thành công khiến sự chú ý của Nhậm Thành và Sư Chi Phó tập trung hết lên người cô.
Ánh mắt Sư Chi Phó hướng về nơi nào đó trên người cô, vô thức nuốt nước miếng, giọng khàn đặc: “Được.”
(*) Oke để mình giải thích một chút. Từ “phía dưới” trong tiếng Trung đọc là Xiàmiàn, nó được chia làm 2 nghĩa. Nghĩa đen là “nấu mì”, vì trong từ “mì” của tiếng Trung đọc là “miàn”. Còn nghĩa bóng là cho người kia ăn phía dưới của mình. Nôm na là oral sex hoặc blowjob ấy =)))))))))) Mông Mông thì nghĩ đơn giản là mời họ ăn mì, nhưng mà họ KHÔNG! MUỐN! ĂN! MÌ!
![Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 8](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)